Ca nhạc chuyền cảnh, một công việc không khó vởi NSUT Mỹ Châu



CLVN - Không ít tuồng cải luơng nổi đình nồi đám qua bao thế hệ như Đời Cô Lựu, Tô Ánh Nguyệt, Chiều đông gió lạnh về, Máu Nhuộm Sân Chùa...một đôi phút trên sân khấu bằng hai muơi năm ngoài đời. Những nghệ sỉ nổi tiếng xưa khi tham gia lại các tuồng này đều ngai cưa sừng làm nghé nên đôi khi chọn phần sau hơn là phần nghé. Nhưng không phải tuồng nào cũng dùng nhạc đề chuyển tải sư chuyền lớp lang một cách tài tình

Đề không bị shock, các tác giả thường chen vào các bản nhạc ngắn. Những bản nhạc này còn thêm tác dụng pha loãng đi tính đậm đặc của cải luơng, làm cho tuồng thêm phong phú và đa dạng.Tìm được nghệ sĩ tạo hiệu năng cho các bài nhạc này rất hiếm vì chỉ ca ngắn thôi nhưng phãi diễn tả được sự thăng trầm oan trái trong một khoảng thời gian dài của nhân vật. Có lẽ chỉ có nghệ sỹ Mỹ Châu mới có duyên nhiều trong công việc này, dường như có Mỹ Châu là có ca nhạc, bị  đo ni đóng giày như trong các vở tuồng như Chiều đông gió lạnh về, Đợi anh mùa lá rụng, Người Tình trên chiến trận, Giai nhân và Loạn tướng(trước 1975)...Loại nhạc này không những dùng cho những khi chuyền lớp lang cho những thời gian dài mà còn những tình huống ngắn vội vã, cách bách,đau khổ, oan ức, dường như mang âm hưởng nhạc trung hoa hay hồ quảng rất độc đáo, đầy tình tự sự nhưng rất khó ca diễn cảm. Nhiều khản giả khi nghe các tuồng cải luơng xưa đều muốn cắt các bạn nhạc này do Mỹ Châu hát  ra riềng nghe cho đã như bài Thu Sầu trong Đợi Anh mùa Lá  Rụng..

Ngoài giọng ca đặc  biệt ra, cần phải có một tác giả tài ba, chúng ta thử nghe lại bài nhạc dùng trong tuồng " Chiều đông gió lạnh vê" , dùng làm gạch  nôi cho cho khoảng thời gian hai mươi năm tại một nông trai xứ lạnh ở Châu Âu trong Chiều Đông gió lạnh về.

Lặng nghe gió đông lạnh giá

Tuyết trắng lắm tắm rơi

Lòng như thấm bao niềm nhớ

Có nhớ có tiếc gì

Ngày tháng trôi mau

Ngày tháng trôi mau

Tình đã phôi pha rồi

Niềm mong nhớ sao còn thấm

Giờ đây đã bao ngày tháng

Có nhớ biết nhớ ai

Tình thôi đã tan thành khói

Gió rét vẫn rét hoài

Trời tuyế vẫn rơi

Rơi trắng khung trời

Rồi tháng năm xa dân

Đành chôn nhớ thương ngày ấy

vào trong lãng quên.

Một giọng ca đọng lai trên môi, dùng hơi gió xoáy vào tâm trạng nhân vật, câu văn tuy ngắn nhưng giọng bỗng trầm vẫn êm dịu, góp phần tạo nên những tuồng có giá trị theo thời gian.

Tác giả bài viết: keomienxa

Nguồn tin: cailuongvietnam.com