CẢI LƯƠNG VÀ TUỔI THƠ TÔI
- Thứ tư - 26/03/2014 15:36
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
CLVNCOM - Tôi sinh ra trong một gia đình nghèo ,nhà đông con ,nhà có đến 7 anh chị em .Ngôi nhà tôi nằm lọt thỏm trong khu miền núi của đất Bà Rịa Vũng Tàu .Hồi ấy mọi thứ còn hoang sơ chứ chưa được như bây giờ .
Tôi
và
nhóm
bạn
cùng
xóm
cũng
đang
trong
tuổi
ăn
tuổi
học
.Hôm
nào
tôi
đi
học
về
ngang
qua
bãi
đất
trống
thấy
người
ta
dựng
rạp
là
mừng
lắm
.Đó
là
nhưng
lúc
có
đoàn
hội
chợ
hoặc
cải
lương
mới
về
.Tôi
và
cả
xóm
trẻ
con
chúng
tôi
đều
thích
thú
.Thời
đó
nhà
nhà
,người
người
đều
rất
mê
cải
lương
nhất
là
mấy
bà
già
trong
xóm
thấy
chúng
tôi
ngang
qua
là
hỏi
“
Có
đoàn
cải
lương
về
hả
bây,
có
Lệ
Thủy
không
mấy
đứa”,Bọn
tôi
đứng
đọc
vanh
vách
những
cái
tên
mà
người
ta
treo
bên
bảng
quảng
cáo
.Hồi
ấy
các
bà
các
cô,các
chị
đều
rất
thích
cô
Lệ
Thủy
mà
hình
như
tuồng
nào
cũng
biết
tuồng
nào
cũng
thuộc
,mấy
bà
hay
nói
câu
“mút
mùa
lệ
thủy
…còn
bọn
tôi
thì
chỉ
biết
có
cải
lương
về
là
tụ
tập
lại
tối
đi
xem
,thường
thì
bọn
tôi
đi
rất
sớm
và
chọn
một
vị
trí
sát
sân
khấu
ngồi
chờ
từ
rất
sớm
để
xem
.
Sân
khấu
nhỏ
mà
đoàn
cải
lương
làm
cũng
đơn
sơ
lắm
,chỉ
bằng
mấy
miếng
ván
ghép
lại
,còn
bọn
tôi
thì
kê
hai
chiếc
dép
xuống
ngồi
bẹp
xuống
là
xong
có
một
vị
trí
xem
vô
cùng
thoải
mái
.Hồi
ấy
đoàn
cải
lương
cũng
chỉ
dựng
sân
khấu
giữa
trời
diễn
chứ
chưa
có
nhà
văn
hóa
hay
sân
khấu
và
nền
đất
chứ
ko
có
nền
xi
măng
sạch
sẽ
như
bây
giờ.mà
để
thắp
được
đèn
người
ta
phải
giăng
bóng
điện
cắm
vô
mấy
cái
bình
acquy
Đồng
Nai
lớn
chứ
chưa
có
điện
lưới
.Khổ
nhất
mấy
hôm
trời
mưa
,người
diễn
cũng
ướt
người
xem
cũng
ướt
sũng
mà
người
nào
cũng
xem
đến
hết
tuồng
rồi
mới
về
không
ai
bỏ
sót
một
chi
tiết
nào
.Thường
thì
tôi
được
chị
tôi
trang
bị
cho
một
cái
đuốc
để
có
gặp
trời
mưa
cũng
ko
bị
tăt.
Ống
đuốc
của
tôi
được
làm
bằng
lá
cây
đu
đủ
,Tôi
luôn
chọn
một
cành
lá
to
bỏ
khúc
đuôi
lá
đi
rồi
đổ
dầu
lửa
vào
trong
ống
.Một
đầu
lấy
vải
mùng
bỏ
quấn
lại
nhúng
vào
dầu
lửa
để
làm
đầu
ngọn
đuốt
vậy
là
có
một
ngọn
đuốt
chẳng
khác
nào
phim
ngày
xưa.
Ngày
đó
chúng
tôi
không
có
tiền
tiêu
vặt
vì
nhà
nào
có
cơm
trắng
ăn
cũng
may
mắn
lắm
rồi.Sáng
sớm
dậy
ăn
cơm
rồi
sắn
quần
đến
tận
đầu
gối
,dép
bỏ
trong
cặp
đi
trên
đường
đất
đỏ
lầy
lội
sau
4km
mới
tới
trường,có
hôm
mấy
bạn
bị
vồ
ếch
người
nhem
nhuốc
nhưng
vẫn
tươi
cười
vì
quen
rồi
.Buổi
chiều
chúng
tôi
tập
trung
lại
mỗi
đứa
một
bao
nhỏ
đi
nhặt
sắt
ở
những
đồng
cỏ
tranh
,những
mãnh
sắt
trong
những
mảnh
bom
thời
chiến
tranh
để
lại
.hay
những
vỏ
ống
đồng
(vỏ
đạn).Khoảng
5
bữa
hoặc
nữa
tháng
có
người
mua
ve
chai
(phế
liệu)
ghé
đến
là
chúng
tôi
bán
lấy
tiền
mua
cà
rem
(kem
)
hoặc
bỏ
ống
(heo).Tháng
tám
là
mua
thu
hoạch
bắp(
ngô)
.Chúng
tôi
đi
lột
bắp
mướn
,mỗi
đứa
mối
cần
xé
to
.cứ
mối
cần
xé
là
1
nghìn
đồng
,hồi
ấy
chưa
có
máy
suốt
nên
phải
bóc
tay
.
Tối
hôm
đó
có
đoàn
cải
lương
về
.Chúng
tôi
6
đứa
gom
tiền
bóc
vỏ
bắp
cả
ngày
mà
chỉ
đủ
mua
2
vé
,
6
đứa
cứ
thậm
thà
thậm
thụt
ngoài
cửa
lâu
lâu
cố
nhón
chân
nhìn
vô
rạp
.Mấy
chú
soát
vé
bảo
“
tới
giờ
diễn
rồi
sao
mấy
đứa
không
vô
đi”
mấy
đứa
nhát
quá
chạy
hết
ra
sau
lưng
tôi
,chúng
nó
đẩy
tôi
ra
phía
trước
.Tôi
ấp
úng
“
dạ
tụi
con
không
có
đủ
tiền
mua
vé
,tụi
con
có
2
vé
thôi
à”
nước
mắt
tôi
lưng
tròng
.Chú
ấy
liếc
ra
đằng
sau
thấy
đám
con
nit
lố
nhố
,tỏ
vẻ
thông
cảm
.sau
đó
ông
cầm
hai
vé
trong
tay
tôi
rồi
bảo
“
thôi
mấy
đứa
vô
coi
đi”.Tôi
lúc
đó
lại
khóc
to
hơn
nữa,mấy
đứa
thấy
tôi
khóc
lại
khóc
theo
,Hai
lông
mày
chú
ấy
chau
lại
hỏi
“
sao
chú
cho
tụi
con
vô
rồi
mà
còn
khóc
“
.Tôi
lấy
tay
quệt
nước
mắt
rồi
mếu
máo
“
Chú
lấy
vé
rồi
mai
tụi
con
không
được
xem
nữa”
.Chú
ấy
cười
nhẹ
rồi
lấy
cái
khăn
quàng
ở
cổ
chậm
chậm
nơi
khóe
mắt
rồi
nói
“
Thôi
tụi
con
vô
đi
,mai
cứ
tới
đây
chú
cho
vô
coi
không
lấy
tiền,Mặt
đứa
nào
cũng
sáng
lên.Chú
còn
cho
mấy
người
trong
đoàn
dẫn
tụi
tôi
lên
trước
tìm
một
vị
trí
để
chúng
tôi
dể
xem
,hồi
đó
tôi
khoản
7
hoặc
8
tuổi
nên
không
nhớ
rõ
đoàn
nào…
Những
đêm
trời
sáng
trăng
tụi
tôi
lại
tụ
tập
trước
sân
nha.Anh
trai
tôi
thường
kê
hai
cái
ghế
dài
để
hai
bên
rồi
tháo
2
tấm
cửa
gỗ
ra
khỏi
bản
lề
kê
làm
sân
khấu
cho
chúng
tôi
.Chúng
tôi
cũng
đóng
tuồng,cũng
phân
vai
hát
hò
toàn
tự
diễn
,tự
hát
nghĩ
ra
tới
đâu
thì
hát
tới
đó
.Chúng
tôi
thường
lấy
mùng
(màn),mền
(chăn
)quấn
thành
áo
để
diễn
,có
khi
lấy
cả
áo
mưa
hoặc
cắt
lá
chuối
xé
sợi
làm
tóc
.Thích
nhất
là
đóng
vai
công
chúa,hoàng
tử
hoặc
nhà
vua.có
khi
cũng
làm
tướng
soái
mặc
long
bào
lấy
cây
làm
kiếm
giao
đấu
trên
sân
khấu
.Mỗi
đứa
tự
đặt
cho
mình
một
nghệ
danh
đẹp
và
gọi
nhau
bằng
nghệ
danh
ấy
.Ba
mẹ
thằng
mèo
nhiều
lần
cũng
há
hóc
miệng
khi
tụi
tôi
hỏi”vũ
sơn
lâm
ở
nhà
ko
bác
“
2
bác
chưa
kịp
trả
lời
thì
nó
chạy
ù
trong
nhà
ra
nhe
6
cái
răng
sún
ra
cười
.Cũng
vì
tội
tự
ý
đặt
tên
đó
mà
nhiều
lần
tôi
bị
roi
,vì
bọn
tôi
làm
đảo
tung
moi
thứ…
Chúng
tôi
lớn
dần
theo
năm
tháng
,đứa
về
quê
,đứa
chuyển
nhà
,Những
đoàn
cải
lương
về
thưa
dần.Xóm
tôi
có
điện
,mỗi
nhà
sắm
được
cái
ti
vi
trắng
đen
.Từ
thứ
2
đến
thứ
6
thì
mấy
ông
xem
phim
còn
thứ
7,cn
thì
mấy
cô
,bà
già
tụ
tập
xem
cải
lương
…
Rồi
tôi
đi
học
xa
nhà
hơn
30
cây
số
.nhưng
cuối
tuần
nào
tôi
cũng
về
nhà
để
xem
cải
lương,bạn
bè
tôi
đã
bắt
đầu
theo
thị
hiếu
thị
trường
nghe
ca
nhạc,còn
tôi
sân
khấu
cải
lương
không
bao
giờ
nhạt
nhòa
trong
tôi
nó
gắn
liền
với
ký
ức
và
tuổi
thơ
tôi
,gắn
liền
với
câu
hát
mẹ
ru.Niềm
đam
mê
ấy
chỉ
cháy
bùng
lên
chứ
chưa
bao
giờ
dập
tắt.Yêu
lắm
cải
lương
ơi
,yêu
lắm
tuổi
thơ
ơi…………….
Nguyễn
Bảo
Linh