Làm kịch ở hai bờ đại dương
- Thứ sáu - 15/03/2013 17:44
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Một cảnh trong vở Hương tình do Hùng Lâm đạo diễn. Vở sẽ diễn đều đặn các suất 20g30 các ngày 7-3, 9-3, 15-3... tại
Mỗi năm, vào độ mùa xuân là đạo diễn Hùng Lâm từ Mỹ lại bay về dựng một vở kịch tết. Cội rễ sân khấu quê hương như đã ăn sâu vào trái tim người đạo diễn này, khó gì bứt ra được.
Từ
bốn
năm
nay,
tết
nào
Hùng
Lâm
cũng
tự
túc
kinh
phí
trở
về
dựng
cho
sân
khấu
kịch
IDECAF
một
vở
diễn.
Sau
những
vở
như
Tơ
duyên,
Khalip
-
một
ngày
làm
vua,
Thuốc
đắng
dã
tật
của
những
năm
trước;
năm
nay
Hùng
Lâm
dựng
vở
Hương
tình.
Năm
2006
khi
Hùng
Lâm
qua
Mỹ
định
cư,
lứa
diễn
viên
của
Hương
tình
hôm
nay
như
Vân
Trang,
Tường
Vi,
Trương
Nam
Thành,
Quốc
Trường,
Ngọc
Thuận...
vẫn
đâu
đó
bên
lề
sân
khấu.
Ðể
làm
việc
với
một
êkip
hoàn
toàn
mới,
trẻ
như
vậy,
Hùng
Lâm
chỉ
có
một
yêu
cầu
duy
nhất:
"Các
em
hãy
gọi
cho
anh
một
lần,
để
anh
nghe
tiếng
các
em,
sau
đó
sẽ
phân
vai...".
Và
Hương
tình
đã
lên
sàn
tập
như
thế!
Trải
nghiệm
về
khán
giả
Trước
đó,
tên
tuổi
Hùng
Lâm
đã
gắn
bó
với
sân
khấu
kịch
IDECAF
ngay
từ
buổi
đầu
thành
lập.
Anh
chung
lớp
đạo
diễn
khóa
7
Trường
cao
đẳng
Sân
khấu
-
điện
ảnh
TP.HCM
trước
đây
với
những
tên
tuổi
như
Minh
Hải,
Ðỗ
Phú
Hải,
Nguyễn
Cảnh
Ðôn,
Minh
Nhí...
Hùng
Lâm
khởi
đầu
sự
nghiệp
với
vai
trò
chọn
nhạc,
sau
đó
mới
đạo
diễn
nhiều
vở
kịch
cả
người
lớn
lẫn
thiếu
nhi
cho
sân
khấu
IDECAF.
Khi
qua
Mỹ,
Hùng
Lâm
vẫn
tiếp
tục
hoạt
động
sân
khấu.
Cơ
hội
được
làm
nghề
ở
hai
bờ
đại
dương
đã
cho
Hùng
Lâm
một
trải
nghiệm
thú
vị
về
khán
giả
người
Việt
xa
xứ
và
khán
giả
quê
hương.
"Khán giả ở Mỹ là người Việt xa xứ, cho nên tâm sự chính của họ vẫn là nỗi lòng hoài cố hương. Còn về với khán giả ở VN thì môi trường nghệ thuật của tôi là không giới hạn rồi. Những cái mới, cái lạ chỉ có thể tìm kiếm ở đây!" - Hùng Lâm cho biết.
Anh kể lúc đầu khán giả ở Mỹ chưa quen với không khí kịch. Kinh nghiệm sân khấu kịch của họ mới đầu chỉ là những chặp hài. Hùng Lâm cộng tác với các diễn viên như Kiều Oanh, Lê Huỳnh, Quang Minh, Hồng Ðào, Hữu Nghĩa, Cao Minh Ðạt, Quốc Thái... để làm nên những vở kịch bài bản, có bàn tay của đạo diễn.
"Lúc
đầu
nhiều
người
cũng
nói
với
tôi
họ
chỉ
quen
hài
thôi.
Cuộc
sống
đã
quá
mệt
mỏi
đầu
óc
rồi,
bước
vào
rạp
họ
không
muốn
thêm
căng
thẳng.
Nhưng
khi
tôi
làm
những
vở
chuyển
thể
truyện
Vũ
Trọng
Phụng
thì
mới
phát
hiện
rằng
họ
cũng
chịu...
khóc!"
-
anh
kể
như
vậy.
Về
VN,
điều
quan
trọng
nhất
của
Hùng
Lâm
là
anh
vẫn
còn
đó
những
khán
giả
của
mình.
Trong
lúc
nói
chuyện,
anh
tỏ
ra
hạnh
phúc:
"Ðó
là
những
khán
giả
của
mình.
Mình
làm
gì,
nói
gì
là
khán
giả
hiểu
ngay.
Niềm
vui
đó
lớn
lắm,
không
cách
gì
bỏ
được,
không
có
gì
thay
thế
được.
Ði
đâu
tôi
cũng
muốn
quay
về!".
Để nghề của mình được trân trọng
Tết này, Hùng Lâm muốn làm vở về lứa tuổi teen. Anh thích khám phá những năng lượng tình yêu, ở đó đôi khi không thiếu những cảm giác mơ hồ lẫn lộn của những bạn lứa tuổi yêu, tuổi lớn này. Họ cần một biến cố nào đó để nhận ra tình cảm chân thực của mình hơn.
Từ
ý
đó,
anh
bàn
với
tác
giả
Ðăng
Nhân
để
viết
kịch
bản
Hương
tình.
Hùng
Lâm
không
phải
là
kiểu
người
mạnh
bạo,
gai
góc.
Anh
mềm
mỏng,
nhẹ
nhàng,
thích
những
điều
giản
dị.
Một
chiếc
taxi
ngẫu
hứng
trên
sân
khấu,
một
làn
khói
tung
ra
với
những
tấm
vải
trùm
lên
nhiều
màu
sắc
thể
hiện
vừa
là
cái
ảo
diệu
của
tình
yêu,
vừa
là
thứ
quyền
năng
của
"bùa
mê
thuốc
lú"...
Những
xử
lý
ấy
trong
Hương
tình
cho
thấy
Hùng
Lâm
luôn
hướng
đến
những
điều
mới,
lạ
cho
vở
diễn.
Những lần trước, Hùng Lâm về và dựng vở độ hai tháng, xong là đi. Nhưng tết lần này Hùng Lâm ở lâu hơn, cố tình hoãn vé máy bay, nấn ná ở lại xem vở diễn mình được khán giả đón nhận thế nào, diễn viên trẻ trưởng thành ra sao? Âu đó cũng là tấm lòng và niềm hạnh phúc của người sáng tạo đối với mỗi đứa con tinh thần của mình.
Ðối với Hùng Lâm, một người qua Mỹ ở độ tuổi 50 thì những con phố Sài Gòn vẫn quen thuộc, những bạn bè, diễn viên đàn em... của anh gặp nhau vẫn tíu tít như chưa hề có sự xa cách. Có chăng, sự khác biệt chỉ nhận thấy ở cõi nội tâm, khi Hùng Lâm tâm sự rằng anh bỗng thấy bản thân khao khát có một sự cống hiến. Anh nói: "Có lẽ tôi không cần nổi tiếng thêm nữa, nhưng tôi cần và mong ước làm được những điều góp phần để nghề nghiệp của mình luôn được trân trọng. Ở tuổi này tiền bạc, danh vọng... không phải là điều đáng quan trọng. Tôi chỉ muốn làm được những vở mà tôi còn là người đạo diễn!".