Tâm thư soạn giả Nguyễn Phương và đề án cải lương Hồ Quảng
- Thứ ba - 30/09/2014 21:29
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
CLVNCOM - Cháu Thiện Giả, cailuongvietnam.com
Bác rất xúc động khi đọc bài Cây Đa Viễn Xứ của cháu sáng tác tặng bác. Bác sẽ nhờ giọng ca của con nuôi bác nns Ngọc Đan Thanh ca để thu lại kỷ niệm. Bác cám ơn cháu đã có lòng nghĩ đến bác.
Bác
vô
cùng
cám
ơn
cháu
vì
cháu
đã
chịu
khó
đọc
những
bài
của
bác
viết
về
nghệ
sĩ
và
nghệ
thuật
cải
lương.
Từ năm 1993 đến nay 2014, mỗi tuần bác viết một bài về nghệ sĩ và nghệ thuật sân khấu cải lương cho tờ Thời Báo ở
Toronto
và
Montréal,(
hai
chục
năm
viết
báo
liên
tục
)
bác
cũng
có
một
chương
trình
phát
thanh
giới
thiệu
nghệ
sĩ
và
cải
lương
trên
Đài
Á
Châu
Tự
Do
từ
năm
2004
đến
năm
2008,
có
chương
trình
cải
lương
do
bác
phụ
trách
ở
Đài
Việt
Nam
Hải
Ngoại
Virginia(
hơn
4
năm)hơn
ba
chục
chương
trình
về
cải
lương
ở
Úc.
Các
chương
trình
phát
thanh
được
thực
hiện
mỗi
tuần
một
lần,
nếu
tổng
cộng
các
chương
trình
phát
thanh
đó,
tính
ra
không
dưới
một
ngàn
bài
phát
thanh
(
kể
cả
chương
trình
phát
thanh
của
Đài
PT
Toronto
Montréal).
Bác kể cho cháu biết như trên để chỉ là dù bác qua định cư ở Canada nhưng tâm hồn của bác, sự suy nghĩ của bác gắn liền với nghệ sĩ và nghệ thuật cải lương ngày này qua tháng
kia ,
năm
này
qua
năm
nọ,
hai
chục
năm
không
lúc
nào
ngơi,
và
nó
thể
hiện
qua
các
bài
báo,
các
buổi
phát
thanh
của
các
đài
ở
Hoa
Kỳ,
ở
Úc,
ở
pháp
và
trên
trang
Thời
Báo,
trang
web
cai
luơngvietnam.com
Với sự thương nhớ các bạn nghệ sĩ và không quên công ơn Tổ nghiệp và Tổ Quốc, bác viết về cải lương và bác rất lấy làm hạnh phúc khi thấy các bạn trẻ như cháu, như các bạn trong trang web cailuongvietnam.com, cailuongvietnam.vn, trang web TranHưuTrang. trang web của Tiến sĩ Trần
Quang
Hải
thích
thứ
đăng
lại
các
bài
của
bác
viết
về
cải
lương
và
thời
vàng
son
của
cải
lương.
Thêm nữa bác có viết hai cuốn sách về Ngũ Đại Gia của sân khấu cải lương và Buồn Vui Đời Nghệ Sĩ.
Bác kiểm lại những bài bác viết, bác nhận thấy đó là những bút ký, những ghi nhớ, những kỷ niệm, viết về người thật, việc thật, những gì tai
nghe
mắt
thấy
và
do
lòng
bác
cảm
xúc,
ghi
nhận.
Tuyệt
nhiên
không
phải
là
những
bài
sáng
tác
theo
kiểu
viết
tuồng
cải
lương
của
bác
ngày
xưa.
Viết tuồng là tự sáng tạo ra câu chuyện. Các bài báo của bác là nhớ đâu viết đó, nhớ bạn nào viết về bạn đó. Người thật, việc thật, tuy có đặc điểm là không bao giờ bác viết về cái xấu, hành động xấu của các bạn nghệ sĩ.
Nhân vô thập toàn nhưng viết cái xấu có lợi gì cho ai? Dù có những hành động xấu của một vài bạn nào đó, bác cũng không bao giờ viết ra. Nếu có bạn nói là bác viết lịch sử cải lương thì cái kiếm khuyết của bác chính là dấu nhẹm đi cái mặt xấu của một số nghệ sĩ, vì vậy bác mong đọc giả và khán giả nhìn cái khía cạnh tuyệt đẹp của nghệ sĩ, nhìn nhan sắc và thưởng thức giọng ca tuyệt vời của họ trên sân khấu. Đó là điều các nghệ sĩ mong muốn đem đến cho khán giả. Còn cuộc sống sau hậu trường, bác nghĩ là không cần tò mò làm chi cho nó bận lòng.
Bác nay đã 93 tuổi, bác nghĩ lần đọc lại, xấp xếp lại các bài bác viết theo một thời điểm liên tục để có thể xuất bản thành sách, xem như những tài liệu về nghệ sĩ và nghệ thuật cải lương trong thời vàng son đã qua.
Bác có dự định viết về nghệ thuật và kỷ thuật hát Hồ Quảng. Khi bác viết thành đề cương và bài về kỷ thuật hát Hồ Quảng, ghi nhạc về các bài ca Hồ Quảng đầy đủ, bác sẽ qua Khu Phước Lộc Thọ, gặp các cháu Ngọc Đáng, Phượng Mai để cùng hợp soạn. Ngọc Đáng và Phượng Mai sẽ múa, hát theo các bài bác viết. Bác chụp ảnh, thu thanh minh họa theo từng kỷ thuật hát, múa. Đó là công trình chung của Nguyễn Phương, Phượng Mai và Ngọc Đáng.
Đó là mong muốn cuối đời của bác, không biết có làm kịp không.
Lần nữa xin cám ơn bài vọng cổ Cây Đa VIễn Xứ của cháu và hy vọng có dịp gặp mặt, biết cháu là ai.
Bác Nguyễn Phương
Từ năm 1993 đến nay 2014, mỗi tuần bác viết một bài về nghệ sĩ và nghệ thuật sân khấu cải lương cho tờ Thời Báo ở
Bác kể cho cháu biết như trên để chỉ là dù bác qua định cư ở Canada nhưng tâm hồn của bác, sự suy nghĩ của bác gắn liền với nghệ sĩ và nghệ thuật cải lương ngày này qua tháng
Với sự thương nhớ các bạn nghệ sĩ và không quên công ơn Tổ nghiệp và Tổ Quốc, bác viết về cải lương và bác rất lấy làm hạnh phúc khi thấy các bạn trẻ như cháu, như các bạn trong trang web cailuongvietnam.com, cailuongvietnam.vn, trang web TranHưuTrang. trang web của Tiến sĩ Trần
Thêm nữa bác có viết hai cuốn sách về Ngũ Đại Gia của sân khấu cải lương và Buồn Vui Đời Nghệ Sĩ.
Bác kiểm lại những bài bác viết, bác nhận thấy đó là những bút ký, những ghi nhớ, những kỷ niệm, viết về người thật, việc thật, những gì tai
Viết tuồng là tự sáng tạo ra câu chuyện. Các bài báo của bác là nhớ đâu viết đó, nhớ bạn nào viết về bạn đó. Người thật, việc thật, tuy có đặc điểm là không bao giờ bác viết về cái xấu, hành động xấu của các bạn nghệ sĩ.
Nhân vô thập toàn nhưng viết cái xấu có lợi gì cho ai? Dù có những hành động xấu của một vài bạn nào đó, bác cũng không bao giờ viết ra. Nếu có bạn nói là bác viết lịch sử cải lương thì cái kiếm khuyết của bác chính là dấu nhẹm đi cái mặt xấu của một số nghệ sĩ, vì vậy bác mong đọc giả và khán giả nhìn cái khía cạnh tuyệt đẹp của nghệ sĩ, nhìn nhan sắc và thưởng thức giọng ca tuyệt vời của họ trên sân khấu. Đó là điều các nghệ sĩ mong muốn đem đến cho khán giả. Còn cuộc sống sau hậu trường, bác nghĩ là không cần tò mò làm chi cho nó bận lòng.
Bác nay đã 93 tuổi, bác nghĩ lần đọc lại, xấp xếp lại các bài bác viết theo một thời điểm liên tục để có thể xuất bản thành sách, xem như những tài liệu về nghệ sĩ và nghệ thuật cải lương trong thời vàng son đã qua.
Bác có dự định viết về nghệ thuật và kỷ thuật hát Hồ Quảng. Khi bác viết thành đề cương và bài về kỷ thuật hát Hồ Quảng, ghi nhạc về các bài ca Hồ Quảng đầy đủ, bác sẽ qua Khu Phước Lộc Thọ, gặp các cháu Ngọc Đáng, Phượng Mai để cùng hợp soạn. Ngọc Đáng và Phượng Mai sẽ múa, hát theo các bài bác viết. Bác chụp ảnh, thu thanh minh họa theo từng kỷ thuật hát, múa. Đó là công trình chung của Nguyễn Phương, Phượng Mai và Ngọc Đáng.
Đó là mong muốn cuối đời của bác, không biết có làm kịp không.
Lần nữa xin cám ơn bài vọng cổ Cây Đa VIễn Xứ của cháu và hy vọng có dịp gặp mặt, biết cháu là ai.
Bác Nguyễn Phương