Chuyện quan trấn thủ Trấn Biên-Biên Hòa có liên quan đến hát bội
- Thứ sáu - 17/04/2015 07:30
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này

Một
cảnh
Đặng
Đại
Độ
tự
mang
gông
cùm
về
Kinh
Đô
Phú
Xuân
chịu
tội.
(Hình:
Bộ
sưu
tập
của
Ngành
Mai)
Không
có
sử
sách
nào
ghi
chép
cụ
thể
nghệ
thuật
hát
bội
đã
xuất
hiện
ở
vùng
phía
Nam
đất
nước
chúng
ta
vào
thời
điểm
nào,
cũng
như
cách
sinh
hoạt,
biểu
diễn
tổ
chức
nhân
sự
ra
sao.
Sách
sử
xưa
chép:
Vào
thời
Chúa
Nguyễn
thứ
8,
tức
chúa
Hiếu
Vương,
Vũ
Vương
Nguyễn
Phúc
Khoát
(1739-1765),
người
con
trai
thứ
9
của
chúa
tên
là
Hiển
bị
bệnh
chết.
Chúa
đau
xót
cực
độ,
bèn
hạ
lệnh
cấm
dân
gian
không
được
hát
xướng
trăm
ngày.
Hết
thời
gian
buồn
thảm
ấy,
chúa
sai
hai
quan
thị
vệ
vào
đất
Trấn
Biên
(tức
Biên
Hòa
ngày
nay),
bắt
“con
hát”
(hát
bội)
đem
về
kinh
đô
Phú
Xuân,
để
biểu
diễn
cho
chúa
tiêu
khiển.
(Khi
xưa
người
ta
gọi
đào
kép
là
con
hát).
Hình như cậy thế cậy quyền, hách dịch là thuộc tính của những kẻ máu mặt dựa kề chúa thượng, cho nên hai tên thị vệ này dùng quyền lực nhà vua áp bức con hát đến thậm tệ. Lúc bấy giờ Đặng Đại Độ làm quan trấn thủ Biên Hòa, nghe tin thị vệ áp bức dân chúng, trước hết là con hát với chứng cớ rành rành, ông căm tức, bèn ra lệnh bắt hai tên thị vệ ấy xử chém tại chợ Biên Hòa. Xử xong, ông bàn giao công việc cho các quan ở lại chăm lo việc nước việc dân. Còn phần ông mặc quần áo bà ba đeo gông cùm, đi chân đất từ Trấn Biên về Kinh Đô Phú Xuân chịu tội. Con ông can rằng:
- Chừng nào về đến kinh đô sẽ hay, còn bây giờ cha nên lên võng mà đi, chuyện gì phải hành hạ mình như thế?
Ông trả lời:
- Nếu vậy sao gọi rằng có tội?
Thế rồi ông thản nhiên làm theo ý mình. Từ Biên Hòa đến Kinh Đô Phú Xuân, ông phải đi suốt một tháng ròng với thân phận một tội nhân.
May thay, lúc đến kinh đô gặp Chúa Nguyễn Phúc Khoát, ông được nghe chúa phán rằng:
- Ông có tội gì đâu mà phải đày đọa mình đến khổ sở như vậy? Chỉ vì ta buồn phiền mệt nhọc, nên mới bảo chúng nó vào tìm đôi đứa con hát về kinh giúp ta tiêu khiển, không dè chúng lại lợi dụng mệnh lệnh của ta mà giở thói làm càn nên ông buộc phải giết chúng là phải.
Chúa bèn hạ lệnh mở trói và mời Đặng Đại Độ hội triều cùng bàn việc dân việc nước. Câu chuyện nói lên dũng khí của người dám đương đầu với cái ác, kiên quyết xử tội những kẻ có tội dù kẻ ấy là hoàng thân quốc thích. Dũng khí ấy là dũng khí của một tôi trung, tự trói mình về kinh chịu tội khi biết mình có tội. Dũng khí ấy còn là dũng khí của bậc chính nhân quân tử, không lệ thuộc quyền cao chức trọng cũng không tham miếng đỉnh chung.
Qua sự kiện trên, chúng ta thấy sân khấu hát bội truyền bá vào đất Trấn Biên khá sớm. Ngay từ đầu thế kỷ 18, nơi đây đã xuất hiện con hát tài năng, nổi tiếng đến mức chúa Nguyễn Phúc Khoát phải cho thị vệ kêu ra Kinh Đô Phú Xuân (trong lúc kinh kỳ không thiếu tài năng).
Đến năm 1813, Tả Quân Lê Văn Duyệt là người sanh quán tại Định Tường, rất thích hát bội. Lãnh chức Tổng Trấn Gia Định Thành. Hát bội vốn đã đâm chồi nẩy lộc từ trước đó ít lâu, bây giờ như diều gặp gió, phát dương sinh sắc bởi bàn tay chăm sóc của chính quan tổng trấn. Chẳng những tổng trấn có riêng một đội hát bội, mà các quan xa gần thuộc trấn Gia Định đều tranh nhau lập đoàn hát bội, nuôi con hát trong hàng ngũ của quân đội. Thế là nghệ thuật hát bội đã lập cứ địa vững chắc tại Gia Định.
Nghệ
thuật
hát
bội
ở
đất
này
có
dịp
gần
gũi
với
hí
kịch
Trung
Quốc
của
người
Minh
Hương,
và
với
nghệ
thuật
hát
của
người
Cao
Miên,
lần
lần
lớn
lên
và
trau
chuốt
cho
mình
cái
thân
ngày
nay
vậy!
Ngành
Mai