Một cuộc gặp gỡ có giá trị bảo tồn nghệ thuật cải lương
- Thứ sáu - 28/02/2014 12:05
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
SG Nguyễn Phương & NS Kim Nguyên
CLVNCOM -Sau khi đến San Jose, Cali Mỹ gần đây với con cái và "trốn đông" từ Canada, soạn giả lão thành Nguyễn Phương trông có vẻ rất thích hợp với không khí ấm áp của vùng thung lũng hoa vàng. Buối tiếp xúc công chúng đầu tiên là ông dành cho cuộc hợp mặt buổi nhập môn lớp đàn tranh cổ nhạc của Giáo sư Ngọc Dung -đoàn cải lương Tiếng Vọng Quê Hương. Ông tỏ ra hào hởi, phấn chấn vì theo ông " hả còn tiếng Việt là còn đất nước Việt Nam, còn tiếng đàn vọng cổ là cải lương sẽ không chết", nên dù tuổi cao nhưng ông vẫn cố gắng đến tìm hiểu cái lớp học này như thế nào.
Soạn
giả
Nguyễn
Phương,
nhạc
sĩ
Kim
Nguyên
đoàn
Kim
Chung
tại
lớp
học.
Không
phụ
lòng
mong
đợi
của
ông
từ
ngay
những
giây
phút
đầu
tiên
khi
tại
nhà
Giáo
sư
Ngọc
Dung
đầy
tình
yêu,
cảnh
trí
nghệ
thuật
dù
nhà
nhỏ
đơn
sơ
với
hình
ảnh
bộ
ba
cây
đàn
tranh
treo
song
song
trên
tường,
nhiều
hình
ảnh
tư
liệu
cải
lương
dán
,
treo
khắp
không
gian
của
nhà.
Ông
đặc
biệt
xúc
động
khi
nhìn
thấy
"
Bàn
thờ
tồ"
thể
hiện
niềm
tin
yêu
của
giáo
sư
Ngọc
Dung
và
các
học
viên
với
cổ
nhạc,
với
tổ
nghiệp.
Suốt
chiều
dài
65
năm
theo
cải
lương
của
ông
thì
tình
thương
của
dành
cho
cải
lương
nói
chung
và
tiếng
đàn
riêng
ông
cũng
được
nhân
lên
theo
gấp
bội.
Thầy
và
trò
tại
lớp
cố
nhạc
của
nữ
giáo
sư
im
lăng
ngồi
nghe
"Bác
nói"
,
ông
đứng
nói
say
sưa
hơn
20
phút,
ông
nói
như
diễn
thuyết,
dù
lớn
tuổi
nhưng
không
vấp
váp,
không
quên
ý
quên
lời
bằng
một
giọng
vang
vang
như
giọng
một
nghệ
sĩ.
Qua
cuộc
nói
chuyện
chân
tình,
ông
cho
người
nghe
nhiều
thông
tin
bổ
ích.
Theo
ông
còn
có
người
đàn
thì
còn
có
người
ca,
còn
có
người
đàn
thì
cải
lương
không
chết
như
những
câu
hò
điệu
lý
từ
đồng
ruộng..,
nên
khi
nhìn
thấy
ai
học
đàn
là
ông
mừng
hơn
hết.
Ông
nêu
lên
được
vai
trò
của
tiếng
đàn
và
người
đàn
cũng
như
những
thiệt
thòi
cũa
những
người
trót
mang
tiếng
đàn
làm
nghề
nghiệp.
Một
nghịch
lý
trong
cải
lương
giữa
người
đàn
và
người
ca
được
ông
nêu
ra
cụ
thể
đã
chứng
tỏ
sự
yêu
nghề
tha
thiết,
hiểu
biết
nghề
của
mình,
một
sự
tôn
trọng
tiếng
đàn.
Ông
phân
tích
những
cụm
từ
đẹp
mà
chúng
ta
chưa
bao
giờ
hiều
hết
ý
nghĩ
sâu
xa
của
nó
như
"Đàn
ca
tài
tử",
"Tiếng
kèn
vọng
uyển"
,
nghĩ
là
tiếng
đàn
phải
luôn
đi
trước
tiếng
ca,
nên
đáng
lẽ
tiếng
đàn,
người
đàn
phãi
được
tôn
trọng
hơn
nhưng
nghệ
sĩ
bao
giờ
cũng
nổi
tiếng
và
giàu
sang
hơn
nhạc
sĩ,
nhạc
sĩ
Kim
Nguyên
dạy
Hùng
Cường
ca
tại
đoàn
Kim
Chung
mà
Hùng
Cường
sau
đó
đi
xe
"ngon,
xịn"
gấp
mấy
lần
Kim
Nguyên.
Giáo
sư
đàn
tranh
Ngọc
Dung
và
các
học
trò.
Theo
ông
đề
tiếng
đàn
hay,đàn
có
hồn
một
dụng
cụ
cổ
nhạc
thì
mất
một
thời
gian
10,15
năm,
chớ
học
sáu
tháng
không
ăn
thua
gì,cũng
đúng
như
lời
nghệ
nhân
Chín
Quý
đàn
nổi
tiếng
ở
miền
Tây
có
nói,
còn
nghệ
sĩ
học
ca
khoảng
sáu
tháng
là
ký
công
tra
rồi,
nhưng
ngùời
đàn
phải
chấp
nhận
một
vị
trí
thấp
hơn
người
ca,vì
người
ca
lúc
nào
cũng
trẻ
hơn
người
đàn
do
thời
gian
học
ít
hơn,
người
ca
thường
xuất
hiện
trước
công
chúng
với
nhiều
ưu
thế
về
trang
phúc,cảm
xúc,
giọng
ca...Ông
đã
nêu
lên
nhiều
cặp
Bá
Nha
Tử
Kỳ
trong
cổ
nhạc
Việt
Nam
như
Năm
Phỉ-
Chín
Trích(thân
phụ
nghệ
sĩ
Tú
Trinh),
Phùng
Há-Sáu
Tửng,Thành
Công-Hai
Long,
Hữu
Phước-Ba
Thu...vì
hõ
hiểu
và
thông
cảm
những
ưu
đểm
và
khuyết
điểm
của
nhau,
không
có
người
này
thì
người
kia
mất
hứng
hay
thành
công
không
trọn
vẹn.
Thật
là
khó
để
phân
biệt
ai
đàn
trúng
hay
sai.
Ông
nhắc
lại
một
giai
thoại
bỏ
nghề,
chôn
đàn
của
nhạc
sĩ
Chín
Trích
khi
nghệ
sĩ
Tiền
Phong
Năm
Phỉ
mất
đi
sau
khi
đang
xem
phim
tại
rạp.
Kim
Nguyên,
Tư
Thuởng
là
những
người
giàu
có,
chũ
những
tiệm
vàng
lớn
nhưng
vì
mê
lời
ca
tiếng
đàn
mà
bỏ
nghề
đi
theo
gánh
hát
Kim
Chung...
Bác
sĩ
phu
quân
chị
Nguyệt
Thanh,
anh
Nguyển
Tuấn
Khanh
&
SG
Nguyễn
Phương
Bữa
tiệc
đạm
bạc
chào
đón
soạn
giả
Nguyễn
Phương
Hình ảnh của các thành viên cùng SG Nguyễn Phương trong buổi họp mặt
DUYTAM
&
SG
NGUYỄN
PHƯƠNG
trinhnu
&
SG
Nguyễn
Phương
Nguyệt
Thanh,
....,
khoi,
Lam
Sơn,
DUYTAM
Kính
Chúc
ông
nhiều
sức
khoẻ
kể
chuyện
xưa
cho
thế
hệ
trẻ
nghe
thêm.
khangianhandan