Những
giai
thoại
ly
kỳ
Hằng
năm,
cứ
đến
giữa
tháng
8
âm
lịch,
sân
khấu
các
nơi
lại
rộn
ràng
cúng
tổ.
Trong
ngày
này,
nghệ
sĩ
thường
gác
lại
mọi
công
việc,
chia
thành
từng
đoàn,
đi
hết
sân
khấu
này
đến
sân
khấu
khác,
rạp
này
đến
rạp
khác
để thắp
hương,
dâng
lễ.
Tuy
nhiên,
khi
được
hỏi
tổ
nghiệp
là
ai
thì
mỗi
người
lại
kể
một
cách
khác
nhau...
NSƯT
Kim
Tử
Long
cho
biết:
"Từ
khi
bước
chân
vào
nghệ
thuật,
hầu
như
người
nghệ
sĩ
nào
cũng
luôn
tin
rằng
trên
đầu
có
thần
linh.
Mặc
dù
đến
giờ,
vẫn
chưa
biết
chính
xác
tổ
nghiệp
của
ngành
sân
khấu
là
ai,
chỉ
biết
rằng
đó
là
đấng
linh
thiêng,
luôn
theo
"độ"
cho
sân
khấu.
Nghệ
sĩ
cảm
thấy
tin
tưởng
và
thờ
cúng.
Lớp
nghệ
sĩ
trẻ
thì
chưa
đi
sâu
vào
vấn
đề
này
nhưng
thế
hệ
trước,
những
người
lớn
tuổi
thì
rất
tin
tưởng
và
coi
trọng,
trước
khi
lên
sân
khấu
luôn
phải
thắp
nhang,
khấn
tổ".
Cứ
đến
giữa
tháng
8
âm
lịch,
sân
khấu
các
nơi
lại
rộn
ràng
cúng
tổ
|
Trong
những
giai
thoại
về
ông
tổ
ngành
sân
khấu,
giai
thoại
mà
chúng
tôi
được
nghe
nhiều
nhất
là
về
hai
vị
hoàng
tử
mê
coi
hát
đến
mức
kiệt
sức,
ôm
nhau
chết.
Linh
hồn
của
họ
thường
xuyên
hiện
lên
coi
hát
nên
người
trong
nghề
bèn
lập
bàn
thờ,
phụng
kính
là
tổ.
Ngày
hai
vị
hoàng
tử
qua
đời
cũng
trở
thành
ngày
giỗ
tổ
hằng
năm
của
ngành
sân
khấu.
NSND
Đinh
Bằng
Phi,
người
có
nhiều
năm
nghiên
cứu
về
hát
bội
nói
riêng
và
sân
khấu
nói
chung,
cho
biết
truyền
thuyết
này
còn
có
thêm
câu
chuyện
rằng
xưa
có
một
nhà
vua
không
có
con
nên
thường
xuyên
làm
lễ
cầu
xin
trời
phật
ban
phúc.
Mỗi
khi
làm
lễ,
có
một
người
giả
làm
thần
múa
hát,
bay
lên
trời
dâng
sớ.
Sau
này,
hoàng
hậu
hạ
sinh
được
hai
vị
hoàng
tử.
Cả
hai
lớn
lên
đều
rất
mê
ca
hát.
Một
hôm,
hai
vị
hoàng
tử
lén
vua
cha
đi
xem
hát
rồi
say
mê
đến
nỗi
quên
ăn,
quên
ngủ,
kiệt
sức,
ôm
nhau
chết.
Từ
đó,
nghệ
sĩ
thường
thấy
hai
hoàng
tử
hiện
về
xem
hát
nên
lập
bàn
thờ
phụng,
gọi
là
tổ.
Bởi
thế,
trên
bàn
thờ
trong
các
đoàn
hát
thường
có
đặt
hai
cốt
gỗ
nhỏ
như
búp
bê,
tượng
trưng
cho
hai
vị
hoàng
tử.
Ông
tổ
cũng
là...
ăn
cướp,
ăn
mày
Nói
về
"ông
tổ"
ngành
sân
khấu,
còn
có
nhiều
giai
thoại
khác,
trong
đó
có
cả
chuyện
"ông
tổ"
xuất
thân
từ
ăn
cướp,
ăn
mày...
Bởi
thế,
nghệ
sĩ
rất
kiêng
kỵ
cho
tiền
ăn
xin
vì
cho
rằng
như
thế
là
xúc
phạm
tổ
nghiệp.
Nghệ
sĩ
Thiên
Kim
cho
rằng
có
lẽ
cũng
vì
ông
tổ
xuất
thân
từ
ăn
mày
nên
đã
là
nghệ
sĩ,
ít
nhiều
gì
cũng
có
lúc
lang
thang,
khốn
khó
nhưng
không
ai
dám
trách
tổ
vì
tổ
đã
cho
nghệ
sĩ
cái
nghề,
nhận
về
thế
nào
là
do
phần
số.
Đến
nay
vẫn
lưu
truyền
nhiều
giai
thoại
khác
nhau
về
tổ
nghiệp
sân
khấu
|
Theo NSND
Đinh
Bằng
Phi,
những
giai
thoại
này
được
đặt
ra
thực
chất
là
để
tạo
sự
tin
tưởng.
Tất
cả
những
người
làm
sân
khấu
đều
coi
mình
là
con
cháu
của
"ông
tổ".
Ông
lý
giải:
"Ông
cha
ta
đặt
ra
những
giai
thoại
này
vừa
dựa
trên
thực
tế,
vừa
mang
tính
hoang
đường,
rồi
truyền
miệng
từ
đời
này
truyền
sang
đời
khác. Ví
dụ,
giai
thoại
hai
vị
hoàng
tử
là
hai
vị
hoàng
tử
nào
đó,
đâu
rõ
đời
nào
đâu.
Còn
nếu
nói
ông
tổ
là
ăn
mày
thì
là
do
người
hát
luôn
tôn
kính
tất
cả
các
nghề,
vì
nghề
nào
cũng
có
đóng
góp
cho
sự
nghiệp
sân
khấu
cả.
Tại
sao
ăn
mày
được
cho
là
ông
tổ?
Vì
khi
diễn
nhân
vật
ăn
mày,
nghệ
sĩ
cũng
phải
học
nghề
ăn
mày.
Để
nhớ
ơn,
sau
này,
họ
liệt
những
người
có
đóng
góp
cho
sân
khấu
đều
là
tổ.
Ăn
mày
là
một
cái
nghề
mà
người
hát
học
được
để
diễn
trên
sân
khấu,
cũng
giống
như
thợ
may,
thợ
rèn,
thầy
thuốc...
thậm
chí
là
ăn
cướp".
Lễ
vật
do
nghệ
sĩ
dâng
lên
cúng
tổ
|
Xuất
phát
từ
thực
tế,
mỗi
vai
diễn,
nghệ
sĩ
phải
học
từ
cuộc
sống,
từ
người
thật,
việc
thật
rồi
mới
đưa
lên
sân
khấu
nên
những
vị
tổ sư
của
các
ngành
nghề
có
liên
quan
đến
vai
diễn
của
nghệ
sĩ
đều
được
tri
ân,
gọi
là
hậu
tổ.
Đó
có
thể
là
thợ
may,
thợ
mộc,
thợ
rèn...
gọi
chung
là
thập
nhị
công
nghệ.
NSND
Đinh
Bằng
Phi
cũng
cho
rằng
dù
là
giai
thoại
nào
thì
cũng
thể
hiện
lòng
thành
kính
và
sự
biết
ơn
của
nghệ
sĩ
dành
cho
những
người
đã
có
đóng
góp
cho
ngành
sân
khấu.
"Ông
tổ,
với
họ,
tức
là
người
đã
truyền
lại
cuộc
sống,
công
việc...
cho
họ.
Cúng
tổ
nghĩa
là
thể
hiện
lòng
biết
ơn
đến
những
người
có
công
đóng
góp
cho
sân
khấu.
Những
câu
chuyện
không
có
gì
là
thực
tế
nhưng
chứng
tỏ
người
nghệ
sĩ
là
người
nhớ
ơn
tất
cả,
kể
cả
những
người
đi
theo
gánh
hát,
hậu
đài
đều
được
tôn
trọng,
thờ
cúng. Hậu
tổ
còn
bao
gồm
cả
những
nghệ
sĩ
có
công
với
sân
khấu,
những
bậc
tài
hoa
xuất
chúng,
như
ông
Cao
Văn
Lầu,
Trần
Hữu
Trang,
NSND
Năm
Châu,
Phùng
Há,
Năm
Phỉ...", NSND
Đinh
Bằng
Phi
chia
sẻ.
Theo
những
người
làm
nghề
lâu
năm,
chuyện
thờ
tổ
xuất
phát
từ
các
đoàn hát
bội
rồi
"lan"
sang
cải
lương,
kịch
nói...
Sau
này,
giới
ca
sĩ,
diễn
viên,
người
mẫu
cũng
duy
trì
việc
cúng
tổ
hằng
năm
và
khấn
tổ
trước
khi
ra
diễn.
Ngoài
những
giai
thoại
về
"ông
tổ",
giới
nghệ
sĩ
còn
truyền
tai
nhau
những
điều
kiêng
kỵ
và
cả
những
câu
chuyện
về
"tổ
trác",
"tổ
độ"
vô
cùng
ly
kỳ,
khó
mà
lý
giải
được... Những
chuyện
này
chúng
tôi
sẽ
đề
cập
đến
trong
kỳ
sau.
|
Từ
năm
2010, Ban
Bí
thư
T.Ư
Đảng
đã
quyết
định
chọn
ngày
12.8
âm
lịch
hằng
năm
(cũng
là
ngày
giỗ
tổ
truyền
thống
của
ngành
sân
khấu)
làm
ngày
Sân
khấu
Việt
Nam.
|
Thiên
Hương
Ảnh:
T.L
Hầu
hết
các
nghệ
sĩ
đều
rất
tin
vào
sự
linh
thiêng
của tổ
nghiệp,
ví
như
'nói
gở',
làm
điều
sai
lập
tức
sẽ
bị
'tổ
phạt',
còn
thành
tâm
sẽ
được
'tổ
độ'.
Những
chuyện
ly
kỳ
cũng
từ
đó
mà
ra...
"Khó
tin
nhưng
có
thật"
Nghệ
sĩ
cải
lương
Thanh
Hằng
đã
khẳng
định
chắc
nịch
như
vậy.
Đến
bây
giờ,
chị
vẫn
còn
nhớ
như
in
cái
lần
đoàn
cải
lương
Bông
Sen
Vàng
gặp
nạn
khi
đi
diễn
ở
tỉnh.
Buổi
sáng
hôm
ấy,
xe
chở
cả
đoàn
đâm
thẳng
vào
gốc
cây.
Lạ
một
điều,
người
trưởng
đoàn
ôm
bức
tượng
tam
vị
thánh
tổ,
ngồi
ngang
tài
xế,
lại
không
hề
hấn
gì
dù
tấm
kính
phía
trước
bể
nát
sau
cú
va
chạm
mạnh.
Các
nghệ
sĩ
trên
xe
cũng
không
bị
thương
tích
gì.
Họ
tin
rằng
tổ
nghiệp
đã
hiển
linh
để
giúp
họ
thoát
kiếp
nạn
này.
"Có
những
chuyện
bạn
có
thể
không
tin
nhưng
nghệ
sĩ
chúng
tôi
rất
tin.
Có
lần,
tôi
đi
diễn
trễ,
không
kịp
khấn
tổ
đã
vội
lao
ra
sân
khấu.
Vậy
là
hôm
đó
dù
vai
diễn
đã
diễn
rất
nhiều
lần
nhưng
tôi
lại
không
tài
nào
nhập
vai
được.
Ngược
lại,
khi
mình
thành
tâm
khấn,
tổ
lại
hiển
linh
giúp
đỡ.
Xưa
tôi
"chết"
vai
đào
mùi.
Sau
khi
khấn
tổ
dìu
dắt
dẫn
đường
cho
mình,
để
có
được
diễn
những
vai
khác
đa
dạng
hơn,
tôi
được
giao
vai
đào
độc,
đào
lẳng,
rồi
tới
diễn
hài
cũng
diễn
được
luôn",
nghệ
sĩ
Thanh
Hằng
chia
sẻ.
Theo
lời
kể
của
Thanh
Hằng,
danh
hài Hoài
Linh cũng
là
người
rất
tin
vào
sự
linh
thiêng
của
tổ
nghiệp.
Những
năm
sống
tại
Mỹ,
có
thời
điểm
Hoài
Linh
không
có
lấy
một
show
diễn,
vậy
là
anh
khấn
tổ:
"Con
không
có
tiền
đóng
tiền
nhà,
thanh
toán
bill
(hóa
đơn
-
PV),
cầu
mong
tam
vị
thánh
tổ
thương,
phù
hộ
cho
con".
Ngay
sau
đó,
bầu
show
liên
tục
gọi
cho
Hoài
Linh.
Hằng
năm,
các
nghệ
sĩ
đều
nhớ
đến
ngày
giỗ
tổ
sân
khấu
12.8
âm
lịch
|
Nghệ
sĩ
Thoại
Mỹ
cũng
kể
với
PV Thanh
Niên rằng
có
lần
chị
bị
té
gãy
chân,
vì
lo
lắng
sẽ
ảnh
hưởng
đến
diễn
xuất
nên
"nói
gở".
Vậy
là
sau
đó,
chị
ra
sân
khấu
nhưng
đều
hát
không
được
như
mong
muốn,
lần
nào
cũng
chạy
vào
trong
khóc.
"Sau
này,
gặp
anh
Vũ
Linh,
anh
ấy
khuyên
tôi
đi
nên
thắp
nhang
chuộc
lỗi.
Tôi
và
anh
ấy
thắp
3
cây
nhang,
chờ
đến
khi
nhang
tàn
mới
thôi.
Quả
nhiên,
sau
đó
tôi
ra
sân
khấu
hát
được
ngay",
nghệ
sĩ
Thoại
Mỹ
chia
sẻ.
Theo
NSƯT
Kim
Tử
Long,
những
chuyện
"tổ
độ",
"tổ
phạt"
thì
"không
tin
không
được".
Thường
xuyên
nhất
là
những
khi
nghệ
sĩ
gặp
vấn
đề
sức
khỏe,
khan
tiếng,
mất
giọng...
cứ
thành
tâm
khấn
tổ
là
hát
được
ngay.
Những
điều
kiêng
kỵ
trong
giới
sân
khấu
Cũng
từ
những
câu
chuyện
có
thật
nhưng
khó
lý
giải
như
vậy
mà
nghệ
sĩ
rất
tin
vào
sự
hiển
linh
và
quyền
năng
của
ông
tổ.
Thậm
chí,
chuyện
"chìm"
hay
"nổi"
của
nghệ
sĩ
cũng
được
cho
là
do
tổ
nghiệp
quyết
định
tất
cả.
Bởi
thế
mới
có
những
cách
nói
như
tổ
trác,
tổ
phạt,
tổ
hành,
tổ
lấy
nghề...
và
những
điều
kiêng
kỵ
mà
nghệ
sĩ
phải
biết
để
tránh
gặp
xui
xẻo.
Theo
tương
truyền,
trái
thị
là
loại
trái
cây
cấm
kỵ,
bất
cứ
ai
cũng
không
được
mang
vào
hậu
trường,
kể
cả
khán
giả
đi
xem
hát.
"Người
ta
cho
rằng
tổ
nghiệp
vốn
là
hai
vị
hoàng
tử
nhỏ
tuổi
nên
nếu
ngưởi
được
mùi
thơm
của
trái
thị
sẽ
xao
nhãng,
không
tập
trung
phù
hộ
cho
nghệ
sĩ
nữa",
nghệ
sĩ
Thanh
Hằng
tiết
lộ.
Trong
hậu
trường
các
chương
trình
luôn
có
bàn
thờ
để
nghệ
sĩ
khấn
tổ
trước
khi
ra
diễn
|
Tuy
nhiên,
theo
NSND Đinh
Bằng
Phi,
tác
giả
của
nhiều
đầu
sách
nghiên
cứu
về
sân
khấu,
những
chuyện
kiêng
kỵ
đa
phần
đều
có
thể
lý
giải
từ
thực
tế.
Việc
không
mang
trái
thị
vào
rạp
hát
là
để
nghệ
sĩ
không
bị
phân
tâm
bởi
mùi
thơm
của
nó
mà
quên
thoại,
quên
vai.
Hay
chuyện
không
mang
guốc
vông
vì
cho
rằng gỗ
cây
vông
đẽo
thành
tượng
tổ
nên
mang
vào
sẽ
"phạm
thượng",
thực
tế
thì
ngày
xưa
nghệ
sĩ
thường
đi
chân
đất,
lúc
diễn
mới
mang
hia,
hài,
guốc,
nên
tiếng
cồm
cộp
của
guốc
vông
có
thể
làm
diễn
viên
mất
tập
trung.
Bên
cạnh
đó,
còn
khá
nhiều
kiêng
kỵ
như không
được
cười
đùa
giỡn,
nói
năng
thô
tục,
huýt
sáo...
trong
giờ
hóa
trang,
nếu
vi
phạm
sẽ
bị
tổ
phạt.
Đó
cũng
là
một
yêu
cầu
chính
đáng
để
diễn
viên
có
thể
có
sự
chuẩn
bị
chu
đáo
trước
khi
ra
diễn.
Việc
không
được
đụng
đến
trống
chiêng
vì
cho
rằng
trống
là
bộ
phận
trong
cơ
thể
ông
tổ,
cũng
chỉ
là
một
cách
lý
giải
tâm
linh
cho
việc
giữ
gìn
đạo
cụ
sân
khấu
bởi
nếu
trống
hỏng
thì
rất
khó
sửa
chữa,
nhất
là
đang
lúc
biểu
diễn
hoặc
đang
ở
vùng
xa
xôi.
Và
nếu
xét
cho
cùng,
lòng
thờ
kính
của
nghệ
sĩ
dành
cho
tổ
nghiệp
cũng
như
niềm
tin
vào
sự
linh
thiêng
của
ông
tổ
cũng
xuất
phát
từ
lòng
biết
ơn,
sự
kính
trọng
của
những
người
đi
hát
đối
với
tổ
nghiệp
của
mình
cũng
là
thể
hiện
truyền
thống
"uống
nước
nhớ
nguồn",
"ăn
quả
nhớ
người
trồng
cây"
của
cha
ông
ta
mà
thôi...
Thiên
Hương
Ảnh:
T.L
Nghệ
sĩ
khấn
gì
trước
khi
ra
diễn?
Xuất
phát
từ
các
đoàn
hát
bội,
trong
hậu
trường
sân
khấu
thường
có
một
bàn
thờ
tổ.
Mỗi
khi
đào,
kép
chuẩn
bị
bước
ra
sân
khấu
thì
sẽ
đến
khấn
tổ
để
cầu
cho
việc
hát
xướng
thuận
lợi.
Theo
NSND
Đinh
Bằng
Phi,
việc
thờ
cúng
tổ
xuất
phát
từ
giai
thoại
về
hai
vị
hoàng
tử
mê
xem
hát
đến
kiệt
sức,
ôm
nhau
chết.
Lý
giải
cho
việc
không
thờ
một
nhân
vật
rõ
ràng, NSND
Đinh
Bằng
Phi
cho
rằng:
"Thực
tế,
ông
tổ
sân
khấu
là
ông
tổ
vô
danh.
Người
xưa
đặt
ra
giai
thoại
về
hai
vị
hoàng
tử
là
để
thần
thánh
hóa
lên.
Thờ
ông
tổ
là
thờ đứa
bé
mê
hát
bội.
Họ
coi
ông
tổ
như
đại
diện
cho
khán
giả.
Đó
cũng
là
cách
biết
ơn
của
nghệ
sĩ
đối
với
những
người
nuôi
sống
họ
hằng
đêm,
không
có
gì
phải
giải
thích
theo
kiểu
thần
thoại,
hoang
đường
cả".
Cũng
theo NSND
Đinh
Bằng
Phi,
việc
chọn
thờ
hai
vị
hoàng
tử
không
rõ
thời
nào
chỉ
mang
tính
tượng
trưng.
"Ngày
xưa,
các
đoàn
hát
đi
diễn,
mang
theo
một
bức
tượng
thì
sợ
rớt
dọc
đường
nên
phải
làm
thêm
một
tượng
nữa
để
"sơ
cua".
Người
xưa
cho
rằng
hai
ông
cùng
là
hoàng
tử,
ngang
hàng
nhau
nên
không
ai
tranh
giành
với
ai", NSND
Đinh
Bằng
Phi
cho
biết.
Được
biết,
ngày
trước
mỗi
lần
diễn
đến
cảnh
có
trẻ
sơ
sinh
thì
cô
đào
lại
"thỉnh"
một
trong
hai
bức
tượng
ông
tổ
ra
sân
khấu
vì
ngày
xưa
chưa
có
búp
bê.
Trước
khi
đưa
ra
sân
khấu,
cô
đào
xá
"ông
tổ"
ba
xá
để
mời
tham
gia
vở
diễn.
Làm
như
thế
không
bị
cho
là
"phạm
thượng"
mà
trái
lại,
người
ta
cho
rằng
"ông
tổ"
vốn
là
trẻ
con,
rất
ham
vui,
thích
được
ra
sân
khấu.
Ca
sĩ
Thanh
Duy
dâng
lễ
cúng
tổ
trong
ngày
giỗ
tổ
sân
khấu
|
Ngoài
việc
thờ
tổ
nghiệp
là
hai
vị
hoàng
tử,
một
số
nghệ
sĩ,
đặc
biệt
là
nghệ
sĩ
cải
lương,
còn
thờ những
nghệ
sĩ
có
công
với
sân
khấu,
những
bậc
tài
hoa
xuất
chúng,
như
ông
Cao
Văn
Lầu,
Trần
Hữu
Trang,
NSND
Năm
Châu,
Phùng
Há,
Năm
Phỉ...
Trong
lời
khấn
của
nghệ
sĩ
cũng
thường
nhắc
đến
những
người
có
công
ơn
với
họ
là
các
bậc
Thánh,
Hiền,
Tổ,
Sư,
Thập
nhị
công
nghệ,
những
nhân
tài
xuất
chúng...
Nghệ
sĩ
cải
lương
Thanh
Hằng
cho
biết:
"Trước
khi
ra
sân
khấu,
nghệ
sĩ
phải
khấn
tổ,
cũng
giống
như
bước
vào
nhà
thì
mình
phải
thưa
ông
bà,
cha
mẹ
vậy
thôi".
Nội
dung
lời
khấn
cũng
là
mong
vở
diễn
được
suôn
sẻ,
nghệ
sĩ
làm
tròn
vai.
Nghệ
sĩ
Thoại
Mỹ
tiết
lộ:
"Thường
trước
khi
ra
sân
khấu,
tôi
sẽ
khấn
hôm
nay
mình
thể
hiện
vai
gì
và
cầu
cho
tổ
độ
lúc
nào
cũng
có
sắc
có
hương,
có
danh
có
diện,
để
thể
hiện
tốt
vai
diễn
của
mình".
Ngoài
việc
khấn
tổ,
một
số
nghệ
sĩ
còn
đặt
phấn
son
và
những
đồ
dùng
liên
quan
đến
sân
khấu
lên
bàn
cúng
tổ
rồi
khấn
vái,
sau
đó
mang
về
sử
dụng
như
một
cách
để
xin
"lộc
tổ".
Trong
ngày
giỗ
tổ
sân
khấu
hằng
năm,
nghệ
sĩ
thường
cúng
hoa
quả,
gà,
heo
quay...
Riêng
heo
cúng,
sau
khi
dâng
lên
tổ
thì
phần
lưỡi
sẽ
được
chia
ra
mỗi
người
một
miếng
ăn
để
"lấy
giọng".
Thờ
tổ
tại
nhà
NSƯT
Kim
Tử
Long
cho
biết
cứ
đến
ngày
giỗ
tổ
sân
khấu
(12.8
âm
lịch),
nghệ
sĩ
thường
đi
thành
từng
đoàn,
đến
các
rạp,
các
sân
khấu
để
thắp
nhang,
khấn
tổ.
Tại
nhà
riêng,
nhiều
nghệ
sĩ
cũng
đặt
bàn
thờ
tổ
để
bày
tỏ
lòng
thành
kính
của
mình.
Nghệ
sĩ
Thanh
Hằng
dù
đã
có
15
năm
định
cư
ở
Úc
nhưng
không
ngày
nào
chị
quên
thắp
nhang
cho
ông
bà
ngoại
(cũng
là
nghệ
sĩ
sân
khấu)
và bà
ngoại
Bảy
(cách
Thanh
Hằng
gọi
nghệ
sĩ
Phùng
Há).
Với
chị,
họ
chính
là
tổ
nghiệp,
là
người
đã
soi
đường
dẫn
lối
cho
mình.
"Người
Việt
định
cư
ở
Úc
không
nhiều,
nói
chi
đến
nghệ
sĩ
nhưng
tới
ngày
giỗ
tổ
hằng
năm,
chúng
tôi
vẫn
tập
trung
lại,
dâng
lên
bàn
thờ
tổ
những
nén
nhang,
những
mâm
hoa
quả
để
bày
tỏ
lòng
thành",
Thanh
Hằng
chia
sẻ.
Tại
nhà
riêng
của
mình,
nghệ
sĩ
Thoại
Mỹ
không
thờ
"cốt
ông"
mà
chỉ
lập
bài
vị,
đề
chữ
Tổ
nghiệp
để
thờ.
Theo
chị,
điều
cốt
lõi
nhất
vẫn
là
lòng
thành
của
nghệ
sĩ
dành
cho
những
người
đi
trước,
những
người
đã
có
công
ơn
với
ngành
sân
khấu.
Cùng
quan
điểm
này,
nghệ
sĩ
hài
Thúy
Nga
cho
rằng
quan
trọng
vẫn
là
sự
thành
tâm
và
người
nào
có
tài,
có
đạo
đức
thì
sẽ
được
"tổ"
đãi
mà
thôi.
Thúy
Nga
cúng
tổ
tại
nhà
riêng
ở
Mỹ
|
Những
ngày
qua,
việc
danh
hài
Hoài
Linh
xây
dựng
nhà
thờ
tổ
sân
khấu
tại
Q.9
(TP.HCM)
cũng
đã
thu
hút
sự
quan
tâm
của
khán
giả
lẫn
giới
nghệ
sĩ.
Dù
gặp
vướng
mắc
về
thủ
tục
pháp
lý
nhưng
việc
danh
hài
tự
dốc
tiền
túi
xây
dựng
một
nhà
thờ
tổ
khang
trang,
rộng
rãi
đã
nhận
được
sự
ủng
hộ
rất
lớn
của
anh
chị
em
đồng
nghiệp.
"Không
bàn
đến
những
vấn
đề
khác,
riêng
chuyện
Hoài
Linh
biết
nghĩ
đến
tổ
nghiệp,
nghĩ
đến
ân
trên,
có
tình
có
nghĩa
là
điều
rất
đáng
quý", NSND
Kim
Cương
chia
sẻ.
Nghệ
sĩ
hài
Thúy
Nga
cũng
cho
biết
thêm:
"Từ
trước
đến
nay,
chưa
có
nghệ
sĩ
nào
đứng
ra
xây
dựng
một
nhà
thờ
tổ
hoành
tráng
đến
vậy.
Anh
Linh
làm
được
là
điều
rất
đáng
ngưỡng
mộ.
Có
nhà
thờ
tổ,
sau
này
nghệ
sĩ
lại
có
thêm
một
nơi
để
tề
tựu.
Anh
Linh
cũng
rất
thận
trọng,
nhiều
người
xin
đóng
góp
nhưng
ảnh
không
nhận.
Bản
thân
tôi
cũng
từng
xin
ảnh
được
góp
một
phần
nhỏ,
mãi
sau
đó
ảnh
mới
đồng
ý
cho
tôi
góp
một
ít
cây
xanh,
ghế
đá
trong
khuôn
viên".
Theo
NSND
Trần
Ngọc
Giàu,
Chủ
tịch
Hội
sân
khấu
TP.HCM,
Hội
cũng
có Ban
ái
hữu
là
nơi
tổ
chức
giỗ
tổ
hằng
năm
nhưng
nơi
đó
không
lớn.
Việc
Hoài
Linh xây
dựng
nhà
thờ
tổ
để
các
nghệ
sĩ
ở
nhiều
lĩnh
vực
có
thể
tìm
về
cội
nguồn,
tìm
về
tổ
nghiệp
và
gặp
gỡ,
trò
chuyện
với
nhau
để
tăng
sự
thân
tình,
theo
ông
đó
là
điều
đáng
quý.
Tuy
vậy,
vì
vướng
những
vấn
đề
pháp
lý
nên
hiện
tại
dự
án
nhà
thờ
tổ
của
Hoài
Linh
dù
sắp
sửa
được
hoàn
thành
nhưng
đã
bị
đình
chỉ
thi
công. Theo
nguồn
tin
của
PV Thanh
Niên,
hiện
Hoài
Linh
đã
sang
Canada
cùng
đoàn
phim Dạ
cổ
hoài
lang (đạo
diễn:
Nguyễn
Quang
Dũng)
để
thực
hiện
các
cảnh
quay
ở
đây,
và
theo
lịch
anh
sẽ
về
Việt
Nam
vào
ngày
5.3.
Về
phía
cơ
quan
chức
năng,
UBND
quận
9
cho
biết
sẽ
xem
xét
công
trình
này
có
đủ
điều
kiện
tồn
tại
hay
không
đồng
thời
phối
hợp
với
đại
diện
nghệ
sĩ
Hoài
Linh
xác
định
chính
xác
diện
tích
có
thể
chuyển
đổi
mục
đích
sử
dụng
từ
nông
nghiệp
sang
đất
ở
là
bao
nhiêu
rồi
mới
xem
xét
việc
xử
lý
vi
phạm.
Thiên
Hương
Ảnh:
T.L