Nhận vật Hề trên sân khấu Cải Lương - Nguyễn Phương
- Thứ hai - 23/07/2012 15:18
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Hát bội và hát cải lương là hai loại hình nghệ thuật sân khấu gần gũi nhau, có nhiều ảnh hưởng tác động lẫn nhau nên tôi nghĩ khi bàn về nhân vật Hề trên sân khấu cải lương, cũng cần nói phớt qua về nhân vật Hề trên sân khấu hát bội.
Năm
1955,
tôi
là
soạn
giả
của
đoàn
cải
lương
Thanh
Minh,
đoàn
nầy
diễn
thường
trực
tại
rạp
Thành
Xương,
đường
Yesin.
Bên
hông
rạp
Thành
Xương
là
đình
Cầu
Quan,
nơi
đoàn
hát
bội
Bầu
Thắng
hát
thường
trực,
do
đó
tôi
có
nhiều
dịp
xem
hát
bội
và
làm
quen
với
các
anh
Minh
Tơ
(cha
của
nghệ
sĩ
Thanh
Tòng),
anh
Thành
Tôn
(cha
của
nghệ
sĩ
Bạch
Lê)
và
nhiều
diễn
viên
thời
danh
ngành
hát
bội.
Qua
anh
Thành
Tôn,
tôi
có
nhiều
dịp
đến
Hội
Khuyến
lệ
cổ
ca,
được
trò
chuyện
và
học
hỏi
với
nhà
nghiên
cứu
sân
khấu
tuồng
cổ
là
ông
đốc
phủ
Đỗ
Văn
Rỡ
và
đệ
tử
của
ông
là
nghệ
sĩ
kiêm
soạn
giả
Đinh
Bằng
Phi.
Theo
học
giả
Đỗ
Văn
Rỡ,
tuồng
hát
bội
có
thể
phân
loại
như
sau:
TUỒNG
THẦY,
còn
gọi
là
tuồng
cổ
có
các
cở:
Sơn
Hậu,
Tam
Nữ
Đồ
Vương,
Giác
Oan,
Dương
Chấn
Tử,
Đào
Phi
Phụng,
Lý
Phụng
Đình,
Hồ
Thạch
Phủ
...
TUỒNG
CUNG
ĐÌNH,
có
các
vở
do
các
quan
lại
triều
Nguyễn
sáng
tác:
Võ
Nguyên
Long,
Đăng
Khấu
Chí,
Vạn
Bảo
Trình
Tường,
Quần
Phong
Hiến
Thụy
...
TUỒNG
VĂN
THÂN,
do
các
văn
thân
sáng
tác
khoảng
cuối
thế
kỷ
19
như
các
vở:
Kim
Thạch
Kỳ
Duyên,
Hộ
Sinh
Đàn,
Phong
Ba
Đình
...
TUỒNG
PHO,
là
những
vở
được
sáng
tác
dựa
theo
các
pho
truyện
của
Trung
Quốc
như
Tam
Quốc
Chí,
Tiết
Nhơn
Quí
chinh
đông,
Tiết
Đinh
San
chinh
tây
...
Mỗi
pho
gồm
nhiều
vở
nối
tiếp,
diễn
liên
tục
hàng
chục
đêm
không
hết.
Nhu7
pho
Tam
Quốc
Chí,
có
các
vở:
1-
Hội
Bàn
Đào,
Lưu
Quan
Trương
kết
nghĩa
2-
Tam
Anh
Chiến
Lữ
Bố
3-
Phụng
Nghi
Đình
4-
Quan
Công
đấp
đập
bắt
Bàng
Đức
5-
Quan
Công
thất
thủ
Hạ
Bì
6-
Quan
Công
phò
nhị
tẩu
7-
Trương
Phi
Thủ
Cỗ
Thành
8-
Tào
Tháo
thất
Xích
Bích
TUỒNG
ĐỒ,
là
loại
tuồng
hài
hước,
châm
biếm
do
nhân
gian
sáng
tác
và
diênở
làng
xã
mổi
khi
có
hội
hè.
Thuong72
thì
không
thấy
nhắc
đến
tên
soạn
giả,
vì
đó
là
sự
góp
nhặt
qua
nhiều
bài
vè.qua
nhiều
cậu
chuyện
vui
rồi
dần
dần
được
chỉnh
đốn
thành
1
vở
hát
như
các
tuồng
cổ
còn
lưu
truyền
hiện
nay
là
vở
Nghêu
Sò
Hốc
Hến,
Trương
Đồ
Nhục,
Trần
Bồ
...
Nhân
vật
trong
tuồng
đồ
thường
có
địa
vị
xã
hội
từ
quan
huyện
trở
xuống,
các
thầy
thư
lại,
lý
xã,
các
ông
sư,
thầy
bói
thầy
cúng,
các
bà
vợ
đánh
ghen,
các
vai
cường
hào
ác
bá
...
Nhân
vật
trong
các
vở
Tuồng
Thầy,
Tuồng
cung
Đình,
tuồng
Ph
đều
là
những
nhân
ật
phong
kiến,
vua
quan.
Nội
dung
các
loại
tuồng
nầy
có
thể
có
tóm
tắc
như
sau:
“VUA
BĂNG,
NỊNH
TIẾM,
BÀ
THỨ
LÊN
CHÙA
CHÉM
NỊNH,
ĐỊNH
ĐÔ,
TÔN
VƯƠNG,
TỨC
VỊ”
Chuyện
xảy
ra
trong
đời
sống
cung
đình,
có
khi
ở
biên
ải
hoặc
tư
dinh
các
quan
văn
tướng
võ.
Thỉnh
thoảng
có
nơi
rừng
núi,
chùa
chiềng
hoặc
quán
xá
bên
đường
chạy
loạn
haoc85
khi
phục
nghiệp.
Do
nội
dung
xoay
quanh
chuyện
tranh
đoạt
và
bảo
vệ
ngôi
vua,
soạn
giả
tuồng
hát
bội
ngày
xưa
thường
là
các
danh
nho,
các
quan
chức
triều
đình
theo
quan
điểm
trung
với
vau,
giử
phong
cách
nhà
nho
Khổng
Mạnh,
chiếu
lệch
không
ngồi,
nói
năng
đi
đứng
chững
chạc
mới
ra
người
quân
tử,
do
đó
các
soạn
giả
tuồng
cổ
thời
đó
đã
không
sáng
tạo
ra
những
nhân
vật
Hề
trong
tác
phẩm
của
mình.
Trong
những
thập
niên
1920,
1930,
1940
...
Những
vở
tuồng
hát
bội
hát
nhơn
các
dịp
cúng
đình,
cúng
kỳ
yên,
cúng
Cá
Ông
...
không
có
nhân
vật
Hề.
Đi
xem
hát
bội,
người
ta
thích
các
lớp
tuồng
bi
hùng
như
lớp
Đổng
Kim
Lân
và
Khương
Linh
Tá
vào
ngục
cứu
mẹ
con
thứ
phi
Phượng
Cơ,
bị
Tạ
Ôn
Đình
phát
hiệ
đuổi
theo.
Linh
Tá
đoạn
hậu
cho
Kim
Lân
đưa
thứ
phi
thoát
nạn.
Linh
Tá
bị
Ôn
Đình
chém
đầu.
Linh
Tá
bị
chém
đứt
đầu
nhưng
vẩn
đứng
lên,
xách
đầu
minh
chạy
theo
Kim
Lân,
dẩn
bạn
đi
đường
tắt
qua
hẻm
núi
để
cứu
thoát
thứ
phi.
Sau
những
lớp
tuồng
hùng
tráng
hay
bi
thiết,
để
thay
đổi
"không
khí"
cho
bớt
căn
thẳng,
1
hay
2
vai
hề
xuất
hiện,
bằng
tài
năng
riêng,
anh
xử
dụng
ngôn
ngữ,
đối
thoại,
hành
động
và
cử
chỉ
tạo
ra
những
tràng
cười
cho
cả
rạp.
Những
lớp
diển
nầy
không
liên
quan
tới
nội
dung
tuồng
đang
diển
chỉ
cốt
tạo
ra
tiếng
cười
cho
khán
giả,
giúp
cho
người
xem
trở
lại
trạng
thái
bình
thường
trước
khi
xem
tiếp
những
xung
đột
khốc
liệt
khác
sẽ
xảy
ra
trên
sân
khấu.
Có
vài
lớp
hề
Diển
Ngoài
Màn
mà
đến
nay
tôi
còn
nhớ,
xin
thuật
lại
để
các
bạn
hình
dung
được
lối
diển
hề
của
hát
bội
xưa.
(do
hề
Thiệu
Của
và
nữ
nghệ
sĩ
Mộng
Lành
đoàn
hát
bội
Bầu
Thắng
diển):
Lão
Trượng
(hề
Thiệu
Của)
Ớ
...
ớ
...
cô
lái
đò
ơi
...
Bao
giờ
bến
mới
gặp
đò
Hoa
khuê
các
bướm
giang
hồ
gặp
nhau?
Tiên
Bửu
(Đào
Mộng
Lành)
(nói
hướng
về
phía
khán
giả)
Ôi
trời
ơi
!
Lời
tục
có
nói:
Ra
đường
gặp
gái
là
xui,
bửa
nay
mình
gặp
cái
ông
già
tuổi
Mùi,
hỏng
biết
có
phải
là
quá
xui
hông
đây?
(nói
với
lão
trượng)
Ớ
...
ông
già
ơi,
ông
già
....
Chồng
con
chỉ
nửa
ngầy
ngà
Vai
mang
chuổi
hột
áo
dà
đi
tu
Lão
trượng
(đáp)
...
Tu
đâu
cho
bằng
tu
đây,
Tu
chùa
1
cột,
đá
xây
2
hòn.
Tiên
Bửu:
...
Thân
tôi
khác
chể
chuông
vàng
Ở
trong
thành
nội,
có
ngàn
quân
canh.
Lão
Trượng:
(đáp)
...
Thân
qua
như
thể
cái
dùi
Có
lệnh
chỉ
phán,
giờ
mùi
giọng
chuông.
Tiên
Bửu:
...
Thân
tôi
khác
thể
giường
ngà
Thân
ông
chiếu
rách,
người
mà
ngồi
trên.
Lão
Trượng:
(đáp)
...
Nhờ
trời
thiên
hạ
đứng
len,
Gió
xuôi
thổi
chiếu
phủ
trên
giường
ngà.
Tiên
Bửu:
(nói
hướng
về
phía
khán
giả)
Ơ
cái
ông
già
dê
đạo
lộ,
mình
nói
khó
cách
chi,
ổng
cũng
đáp
nghe
xuôi
rót
...
Ờ
...
ờ
...
mình
cứ
chê
ổng
già,
coi
ổng
nói
ra
làm
sao.
Bớ
ông
già
ơi
...
Ông
già,
toi
không
muốn
ông
đâu
Ông
đừng
cắc
cớ
cạo
râu
đau
hàm.
Lão
Trượng:
(đáp)
Bớ
cô
lái
đò
ơi
...
Ơ
...
ơ
...
con
tôm,
con
tép
nó
còn
có
râu,
cớ
chi
em
bậu
câu
mâu
sự
đời?
Tiên
Bửu:
...
Ớ
ông
ơi
...
Ông
già
kia
hởi
ông
già,
Cái
răng
ông
rụng,
tôi
mà
thèm
đâu.
Lão
Trượng:
(đáp)
...
Ơ
bậu
ơi
...
Thời
nghĩ
lại
đó
mà
coi
...
Thương
nhau
vì
đậm
vì
đầy,
Cắn
rứt
chi
đó
mà
nài
hàm
răng?
(Còn
tiếp)