Muộn vẫn phải làm!
- Chủ nhật - 11/08/2013 22:25
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Hội thảo "Âm nhạc dân tộc với đời sống hôm nay" do Trung tâm Nghiên cứu bảo tồn và phát huy âm nhạc dân tộc phối hợp với Nhạc viện TP Hồ Chí Minh tổ chức ngày 9-8 là lời cảnh báo tiếp theo về sự thờ ơ của khán giả, sự thiếu quan tâm của cơ quan chức năng, thiếu ưu ái của giới truyền thông đối với tài sản quý báu này. Thực ra, không chỉ âm nhạc, các loại hình nghệ thuật có hai chữ "dân tộc" đằng sau đều trong tình trạng báo động.
Từ
nhiều
năm
nay,
các
nghệ
sỹ
Nhà
hát
Tuồng
Việt
Nam
đã
trăn
trở,
kiếm
tìm
lối
đi
để
khán
giả
hôm
nay
đến
với
bộ
môn
nghệ
thuật
bác
học
này,
nhưng
xem
ra
không
mấy
kết
quả.
Rạp
Hồng
Hà
(Hà
Nội)
hiếm
khi
đỏ
đèn.
Với
chèo,
cũng
ít
khi
thấy
Nhà
hát
Chèo
Việt
Nam
hay
Nhà
hát
Chèo
Hà
Nội
nhộn
nhịp
khán
giả
như
những
năm
80
của
thế
kỷ
trước.
Các
trích
đoạn
vẫn
thi
thoảng
diễn
ở
đâu
đó
cho
khán
giả
cao
tuổi
xem,
còn
vở
dài
thì
lâu
rồi
không
thấy.
Cải
lương
ra
đời
muộn
hơn,
mới
ngót
trăm
năm
và
là
nghệ
thuật
dành
cho
tầng
lớp
thị
dân.
Song
cách
đây
không
lâu,
Nhà
hát
Cải
lương
Hà
Nội
đã
phải
pha
trộn
cải
lương
với
điện
ảnh
trong
vở
"Yêu
là
thoát
tội"
để
lôi
kéo
khán
giả,
tuy
nhiên
kết
quả
cũng
không
mấy
khả
quan.
Ngoài
ra,
sân
khấu
Dù
kê
ở
Nam
bộ,
ca
kịch
bài
chòi
Nam
Trung
bộ
hay
kịch
hát
Nghệ
Tĩnh...
cũng
chỉ
thấy
tại
hội
diễn
hay
liên
hoan
sân
khấu!
Có rất nhiều nguyên nhân khiến khán giả không mặn mà với sân khấu truyền thống. Nguyên nhân chủ quan đầu tiên xuất phát từ chính thể loại khiến khán giả trẻ khó tiếp nhận vì họ không hiểu. Nguyên nhân thứ hai là do các vở diễn thuộc loại hình sân khấu truyền thống thường có tiết tấu chậm, khó nghe rõ lời, nhất là các vở tuồng cổ có nhiều từ Hán - Nôm. Trong khi đó, chưa có nơi nào quan tâm tổ chức, truyền bá kiến thức để khán giả trẻ hiểu được trình thức, tính ước lệ, tại sao lại là nghệ thuật tả ý... trong sân khấu dân tộc là nguyên nhân khách quan nhưng giữ vai trò quan trọng để khán giả đến với nghệ thuật dân tộc.
Sân khấu nói riêng và nghệ thuật dân tộc Việt Nam nói chung khác với nghệ thuật phương Tây. Nghệ thuật phương Tây có chuẩn còn nghệ thuật Việt Nam thì không nên buộc người thưởng thức phải có sự hiểu biết nhất định. Ví dụ, cũng là một làn điệu quan họ nhưng các vùng có thể hát rất khác nhau. Nếu không biết, lớp trẻ sẽ cho rằng nơi này hát đúng, nơi kia hát sai trong khi tất cả đều không sai…
Chúng ta đã đầu tư khá nhiều tiền của cho các dự án văn hóa vật thể nhưng lại chưa có chương trình tầm cỡ quốc gia, dài hơi để phổ biến nghệ thuật dân tộc trong hệ thống trường học. Khi lớp trẻ không hiểu thì dẫn đến không thích, không yêu, trong khi họ có quá nhiều thứ để chọn. Đã quá muộn nhưng muộn vẫn phải làm, còn hơn không làm gì mà chỉ đứng nhìn giới trẻ xa dần bản sắc văn hóa dân tộc.
Có rất nhiều nguyên nhân khiến khán giả không mặn mà với sân khấu truyền thống. Nguyên nhân chủ quan đầu tiên xuất phát từ chính thể loại khiến khán giả trẻ khó tiếp nhận vì họ không hiểu. Nguyên nhân thứ hai là do các vở diễn thuộc loại hình sân khấu truyền thống thường có tiết tấu chậm, khó nghe rõ lời, nhất là các vở tuồng cổ có nhiều từ Hán - Nôm. Trong khi đó, chưa có nơi nào quan tâm tổ chức, truyền bá kiến thức để khán giả trẻ hiểu được trình thức, tính ước lệ, tại sao lại là nghệ thuật tả ý... trong sân khấu dân tộc là nguyên nhân khách quan nhưng giữ vai trò quan trọng để khán giả đến với nghệ thuật dân tộc.
Sân khấu nói riêng và nghệ thuật dân tộc Việt Nam nói chung khác với nghệ thuật phương Tây. Nghệ thuật phương Tây có chuẩn còn nghệ thuật Việt Nam thì không nên buộc người thưởng thức phải có sự hiểu biết nhất định. Ví dụ, cũng là một làn điệu quan họ nhưng các vùng có thể hát rất khác nhau. Nếu không biết, lớp trẻ sẽ cho rằng nơi này hát đúng, nơi kia hát sai trong khi tất cả đều không sai…
Chúng ta đã đầu tư khá nhiều tiền của cho các dự án văn hóa vật thể nhưng lại chưa có chương trình tầm cỡ quốc gia, dài hơi để phổ biến nghệ thuật dân tộc trong hệ thống trường học. Khi lớp trẻ không hiểu thì dẫn đến không thích, không yêu, trong khi họ có quá nhiều thứ để chọn. Đã quá muộn nhưng muộn vẫn phải làm, còn hơn không làm gì mà chỉ đứng nhìn giới trẻ xa dần bản sắc văn hóa dân tộc.
Thủy
Tiên