Bức thư. của người đàn ông Việt.... ĐÃ ĐOÀN TỤ 8/8/2015

Nhắn tin bạn bè , tìm người thân lâu ngày xa cách...
Nội quy chuyên mục
THÀNH VIÊN CLVN CHÚ Ý !

1- Bài viết phải luôn luôn bỏ dấu cho dễ đọc, viết không dấu sẽ bị xóa. Xem chỉ dẫn cách bỏ dấu taị đây.
2- Không đưa nguyên link từ các nơi khác vào - Không viết toàn chữ hoa hoặc liên tục không chấm phết.
3- Ghi rõ nguồn các bài được đưa lên là bắt buộc - Tránh những lời lẽ quá khích.
4- Mỗi thành viên chỉ được dùng một nick - Không nên đưa nhiều bài lắt nhắt liên tiếp từ cùng một thành viên.
5- Đừng dùng quote (trích dẫn) để trả lời khi 2 bài liên tiếp nhau - Tránh quote nhiều lần cùng một hình ảnh.
6- Không dùng màu đỏ trừ phi đó là tựa đề của một bài mới - Nên tạo chữ ký đẹp, cân đối, dễ nhìn.
7- Thắc mắc về bài bị xoá post trên diễn đàn đều cũng sẽ bị xoá. Trực tiếp liên lạc với Ban Điều Hành nếu cần.
8- Mọi thành viên đều cùng một nhà CLVN nên việc cư xữ hoà nhã với nhau là cần thiết dù ý kiến có dị biệt.

Bức thư. của người đàn ông Việt.... ĐÃ ĐOÀN TỤ 8/8/2015

Bài viết chưa xemgửi bởi tancogiaoduyen » Chủ nhật Tháng 4 19, 2015 12:04 pm



Đầu tháng 4/1975, anh Nguyễn Trọng Dũng là một trong 3.000 trẻ em Việt Nam được đưa lên máy bay sơ tán trong chiến dịch Operation Babylift (Không vận Trẻ em). Trong 41 năm qua, anh Nguyễn Trọng Dũng rất mong tìm lại người mẹ ruột thất lạc của mình.

Anh David R. Nguyen tên thật là Nguyễn Trọng Dũng (SN 1972), là con nuôi trong một gia đình người Mỹ ở thành phố Boston, bang Massachusetts. Theo thông tin trong tờ cam kết cho con mà anh Dũng cung cấp cho chúng tôi, thì mẹ anh tên là Nguyễn Thị Ba, quê ở Kien Hoa (được cho là Kiến Hòa, nay là tỉnh Bến Tre). Bà có thời gian sinh sống ở Sông Mao thuộc xã Hải Ninh, Huyện Bắc Bình, Tỉnh Bình Thuận.

Anh Dũng có kể rằng mẹ anh làm giúp việc ở Biên Hòa vào năm 1971. Thời gian đó, bà chung sống yêu thương với một người lính Hàn.

Ngày 12/6/1972, bà Ba sinh con trai là anh Dũng. Khi con trai được 4 tháng tuổi thì chồng bà Ba về nước, vì không có điều kiện nuôi con nên ngày 9/7/1974, bà gửi anh Dũng vào Tổ chức thu nhận và chăm sóc trẻ em Holt trên đường Hoàng Văn Thụ, quận Tân Bình, Sài Gòn. Lúc đó, bà Ba 29 tuổi. Đầu tháng 4/1975, anh Dũng được đưa sang Mỹ sinh sống và bặt tin mẹ suốt 41 năm qua.

Hình ảnh
Tờ cam kết cho con này là đầu mối duy nhất để anh Dũng tìm lại người mẹ thất lạc của mình.

Trong bức thư gửi đến mẹ mình, anh Dũng cho biết anh đã mất một thời gian dài để chấp nhận mình là con nuôi và là người Việt Nam. Một phần của sự chấp nhận này khiến anh muốn đi tìm gốc gác của mình, đặc biệt là cha mẹ đã sinh ra anh. Và anh bắt đầu hành trình đi tìm mẹ.

Chúng tôi xin trích đăng bức thư của anh Nguyễn Trọng Dũng gửi đến người mẹ mà anh tìm kiếm trong 40 năm qua.

“Mẹ ơi! (Cho phép con được gọi “mẹ” nhé),

Chúng ta lạc nhau đã lâu, có lẽ mẹ đã quên con trai của mẹ. Con hi vọng mẹ sẽ đọc được lá thư này khi mẹ vẫn còn minh mẫn và khoẻ mạnh. Mẹ đã đặt tên con là Nguyễn Trọng Dũng, nhưng ngày nay, hầu hết mọi người gọi con là Dave hay David.

Đã từ lâu rồi từ khi mẹ con mình gặp nhau lần cuối và có nhiều sự kiện xảy ra với con kể từ lần đó. Lúc đó con chỉ là một đứa trẻ, có thể chỉ là đứa bé chập chững. Bây giờ con đã trưởng thành và đang viết thư cho mẹ. Con xin lỗi vì không viết cho mẹ sớm hơn, nhưng khi chúng ta nói về gốc gác của con thì muộn còn hơn không.

Con viết thư này để mong mẹ có thể biết nhiều hơn về con trong trường hợp mẹ đọc thư này trước khi con thực sự tìm thấy mẹ vào một ngày nào đó.

Vào khoảng tháng 4/1975 tại Sài Gòn, những người tốt bụng tại Holt Adoption agency – nơi con đang ở lúc đó – đã quyết định đưa con ra khỏi đất nước trong một sự kiện được gọi là “Chiến dịch không vận trẻ em”. Con là một trong 2.200 đứa trẻ may mắn được đưa ra khỏi Việt Nam vào đầu tháng 4/1975. Và khi con nói “may mắn”, con chắc chắn đó là may mắn. Chuyến bay đầu tiên của chiến dịch này, máy bay quân sự Galaxy C-5, mang theo 314 người, gồm trẻ mồ côi và những cô chú tình nguyện viên, đã gặp tai nạn. 138 người đã mất đi, và mỗi ngày con đã cảm ơn rằng mình đã không ở trên chuyến bay đó.

Con cũng may mắn vì cuối cùng con đã có một gia đình riêng yêu thương tại Mỹ, Boston, Massachusetts. Nếu mẹ không biết nơi này, hy vọng khi chúng ta gặp nhau, con có thể được đưa mẹ đi thăm thành phố xinh đẹp này.

Hình ảnh
Trong ảnh là anh Nguyễn Trọng Dũng lúc nhỏ, bị thất lạc gia đình từ năm 1974.

Lớn lên trong một thị trấn nơi mà con trông khác những người trong gia đình thật không dễ dàng gì. Con thường nhận lấy những cái nhìn tọc mạch khôi hài của mọi người khi con gọi ba mẹ (nuôi) của con là “Mẹ” hay “Ba”. Mọi người nhìn con. Rồi nhìn ba mẹ nuôi của con. Rồi họ nhìn ngược lại con. Đó chỉ là một chút khó xử thôi mẹ ạ. Phải luôn nhớ trong một thời gian từ “Việt Nam” đã được gắn liền với cuộc chiến tranh không được mọi người ủng hộ. Trong phần lớn thời niên thiếu của mình, con chỉ muốn có mái tóc vàng và một chiếc mũi to để giống những người khác! Cho dù con không cho rằng mình đẹp trai hơn với mái tóc vàng. Con luôn biết con là con nuôi. Không quá khó để nhận ra điều này, mọi người nhắc nhở con mỗi ngày qua những cái nhìn và bình phẩm hiếu kỳ. Con luôn ghen tị với những đứa trẻ khác trong ngày học “mang những bức ảnh lúc bé tới trường”, và tất cả những gì con có là tấm ảnh buồn bã của con tại trung tâm trẻ mồ côi với bảng tên trước mặt. Con giống như một tù nhân nhí, mặc những bộ đồ ngủ ngớ ngẩn. Nếu mẹ có bất kỳ tấm ảnh nào của con lúc bé, con rất muốn được nhìn thấy nó.

Có một khởi đầu cho con! Trong khi con lớn lên giữa một gia đình tuyệt vời, con phải thừa nhận rằng con không thích cái thực tế mình là con nuôi. Con không thích khi con không biết cha mẹ ruột của mình là ai, con từ đâu đến và tại sao con lại được nhận nuôi. Mãi cho đến một vài năm sau đó, có lẽ lúc con học đại học, con bắt đầu có những tự hào đầu tiên về những di sản Phương Đông (Đông Nam Á) trong con, và cuối cùng con chấp nhận mình là người Việt Nam. Thực tế, mẹ có thể nhận thấy điều này qua cách con quyết định thay đổi tên của con trên giấy tờ pháp lý từ 20 năm trước. Nó được thay đổi thì rất dễ, nhưng siêu khó để mọi người phát âm. Con chỉ nói với họ:“Rất dễ, nó đánh vần như thế nào thì phát âm như vậy!”

Con mất một thời gian dài để chấp nhận mình là con nuôi và là người Việt Nam. Một phần của sự chấp nhận này khiến con muốn đi tìm gốc gác của mình, đặt biệt là cha mẹ đã sinh ra con. Và con bắt đầu đi tìm mẹ.

Hình ảnh
Anh Dũng hiện đang sống cùng gia đình tại thành phố Boston, bang Massachusetts, Mỹ.

Có lẽ con đã tìm mẹ từ lâu, ngay trong tim con đây, lâu hơn nhiều so với việc con thừa nhận sự tìm kiếm này. Mẹ là một người rất khó tìm! Và hoàn toàn thành thật, con thực sự không biết chắc con sẽ làm gì khi tìm thấy mẹ. Ý con là con không tìm kiếm để được sống lại những khoảng thời gian đã mất giữa mẹ con mình, hay để có mối quan hệ “bình thường” của mẹ và con trai. Con đoán những gì con hi vọng như là một “tình bạn”. Con cũng hy vọng sẽ không quá khó xử khi con gặp mẹ với hàng triệu câu hỏi.

Trong khi con biết con sẽ có nhiều câu hỏi và rất thích nghe câu chuyện của mẹ. Dù vậy, điều quan trọng nhất con muốn chuyển đến mẹ: cuộc đời con đã được xoay chuyển tốt. Mẹ đã làm rất tốt. Dù tình trạng của mẹ lúc đó như thế nào, thì mẹ cũng đã làm những gì mà mẹ thấy tốt nhất cho cả con và mẹ. Con không oán hận mẹ. Không có giận mẹ đâu, mẹ ạ. Con xem việc làm con nuôi như là cơ hội thứ hai để sống một cuộc đời mà mẹ đã muốn con được sống từ khi sinh con ra. Ở đây, con muốn nói với mẹ là con sống tốt và hi vọng 40 năm qua mẹ cũng được bình yên và không phải lo lắng cho con.

Con đã khóc khi con trai của con chào đời. Con khóc không phải chỉ vì niềm vui đón chào đứa con đầu tiên, mà đó còn là niềm vui, lần đầu tiên trong đời con, nhìn thấy một người khác có cùng chung huyết thống với mình. Ngày hôm đó, con đã ngắm con trai con và có thể thấy thằng bé có đôi mắt, đôi môi và cái mũi của con. Và đó là một cảm giác tuyệt diệu. Con nhận ra rằng mối quan hệ ràng buộc giữa cha mẹ và con cái là một tình yêu thuần khiết.

Con không biết cuộc đời của con sẽ như thế nào nếu con ở lại Việt Nam. Tất cả những gì con biết là cuộc sống mà con có ngày hôm nay, và con muốn cảm ơn mẹ đã tham dự vào đó, vì sự tham gia của mẹ đã khởi đầu cho hành trình tuyệt vời đến với cuộc đời này của con. Con hi vọng một ngày nào đó mẹ có thể nhìn thấy con và cũng có những xúc cảm tương tự.

Con trai của mẹ,

David”

Hình ảnh
Tờ khai sinh mà anh Dũng luôn giữ đến ngày hôm nay.

Qua chia sẻ với chúng tôi, anh Dũng cho biết trong nhiều năm qua, anh luôn làm mọi cách để có thể tìm được thông tin về người mẹ của mình. Anh đã nhờ một người Việt tại Mỹ có tên Phạm Hoài Nam cùng tổ chức tìm kiếm.

Vào tháng 3/2015, anh Hoài Nam cũng đã đăng những thông tin về anh Dũng lên trang cá nhân để mọi người cùng chia sẻ câu chuyện, anh Nam cũng đã liên lạc với rất nhiều tổ chức, chương trình tìm người thất lạc, đài truyền hình… nhưng hiện tại chưa có ai biết bà Nguyễn Thị Ba hiện đang ở đâu.

kenh13.info
Hình ảnh
https://cailuongvietnam.com - https://cailuongvietnam.com/forum - https://cailuongvietnam.com/oldforum - https://cailuongvietnam.com/specials - https://cailuongvietnam.com/music - https://cailuongvietnam.com/english - https://www.cailuongvietnam.info - - https://www.minhcanh-mychau.com
ATI MULTI SERVICE
Hình đại diện của thành viên
tancogiaoduyen
Site Admin
Site Admin
 
Bài viết: 41427
Ngày tham gia: Thứ 2 Tháng 4 12, 2004 5:00 pm
Đến từ: U.S.A
Has thanked: 1718 times
Been thanked: 424 times

Advertisement

Re: Bức thư. của người đàn ông Việt.... ĐÃ ĐOÀN TỤ 8/8/2015

Bài viết chưa xemgửi bởi tancogiaoduyen » Chủ nhật Tháng 8 09, 2015 4:43 pm



Lần đầu tiên sau 40 năm rời khỏi quê hương, anh Nguyễn Trọng Dũng, một trẻ Babylift, đã được gặp lại mẹ ruột và người thân trong cuộc đoàn tụ xúc động tại Sài Gòn.
....
XEM TIẾP BÀI TẠI ĐÂY
Hình đại diện của thành viên
tancogiaoduyen
Site Admin
Site Admin
 
Bài viết: 41427
Ngày tham gia: Thứ 2 Tháng 4 12, 2004 5:00 pm
Đến từ: U.S.A
Has thanked: 1718 times
Been thanked: 424 times

Re: Bức thư. của người đàn ông Việt.... ĐÃ ĐOÀN TỤ 8/8/2015

Bài viết chưa xemgửi bởi khangbang » Chủ nhật Tháng 8 09, 2015 6:20 pm

Chúc mừng anh và mẹ anh....không có gì thiêng liêng bằng tình mẹ.... ()kisss
"Chỉ đôi chục năm về trước, có mấy ai ngờ có ngày người Việt kém chữ Việt đớn đau tới nỗi vĩnh viễn đánh mất nghĩa hiếu tri và canh tân tốt đẹp của hai âm tiết “cải lương”. Trích trong bài viết "Vọng Sài -gòn" từ báo Người đô-thị.
khangbang
Forum Mod
Forum Mod
 
Bài viết: 4475
Ngày tham gia: Thứ 6 Tháng 7 01, 2005 5:00 pm
Đến từ: miền Tây
Has thanked: 1 time
Been thanked: 64 times


Quay về Nhắn Tin - Tìm Ngưởi

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

Google Analytic

ỦNG HỘ CÂY MÙA XUÂN NS & GIÚP ĐỠ HỘ NGHÈO TẾT KỶ HỢI 2019


Cải Lương Việt Nam Official Site
Copyright by cailuongvietnam.com © 2004 - 2020. All rights reserved.
Email: cailuongvietnam.info@gmail.com
We are not responsible for the content posted by members in the forum



cron