Nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
gây
bất
ngờ
khi
xuất
hiện
với
vóc
dáng
phong
độ
ở
tuổi
U.90.
Ông
vẫn
thỉnh
thoảng
đi
hát,
sống
cuộc
sống
bình
yên
ở
xứ
cờ
hoa.
Xem
tiếp...
Hà
Mỹ
Xuân
trong
vai
Thái
hậu
Dương
Vân
Nga
Một
nghệ
sĩ
sống
bằng
nghề
hát
cải
lương
tận
tụy
với
cải
lương
đã
là
đáng
quí,
nhưng
có
những
nghệ
sĩ
phải
làm
nghề
khác
để
sinh
nhai
nhưng
lại
hết
lòng
hết
dạ
với
cải
lương,
thì
điều
đó
thật
sự
còn
đáng
quí
biết
dường
nào.
Và
trong
thực
tế,
những
trường
hợp
như
vậy
rất
hạn
hữu.
Trong
cái
số
lượng
rất
hạn
hữu
đó
đầu
tiên
phải
kể
đến
nữ
nghệ
sĩ
Hà
Mỹ
Xuân,
một
nghệ
sĩ
tài
danh
vang
bóng
một
thời
hồi
những
thập
niên
1960,
1970,
có
nhiều
đóng
góp
cho
sân
khấu
cải
lương
sau
1975,
và
dù
đã
hơn
20
năm
sống
nơi
đất
khách,
nghệ
thuật
cải
lương
vẫn
luôn
chảy
trong
huyết
quản
của
cô.
Một
thời
vang
bóng
Nghệ
sĩ
Hà
Mỹ
Xuân
tên
thật
là
Nguyễn
Thị
Tiết
Xuân,
sinh
ngày
10/10/1950
tại
Long
Xuyên,
An
Giang.
Hà
Mỹ
Xuân
bắt
đầu
đi
hát
từ
năm
13
tuổi
dưới
sự
dìu
dắt
của
người
anh
ruột
là
nghệ
sĩ
Thanh
Điền
và
người
chị
ruột
là
nghệ
sĩ
Hà
Mỹ
Liên.
Nghệ
danh
Hà
Mỹ
Xuân
là
do
Hà
Mỹ
Liên
đặt.
Ngoài
anh
chị
của
mình,
Hà
Mỹ
Xuân
còn
được
may
mắn
thọ
giáo
với
những
bậc
thầy
của
giới
cải
lương:
cô
được
nghệ
sĩ
Diệu
Hiền
dạy
hát
và
nghệ
sĩ
Ba
Vân
dạy
diễn
xuất.
Năm
15
tuổi,
Hà
Mỹ
Xuân
bắt
đầu
đóng
đào
chánh
bên
cạnh
vị
tiền
bối
của
mình
là
nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
trong
vở
Công
Chúa
Rừng
Xanh
tại
đoàn
Kim
Chung,
một
đoàn
hát
lớn
mà
hầu
hết
nghệ
sĩ
cải
lương
lúc
bấy
giờ
đều
ước
mơ
được
về
hát.
Hà
Mỹ
Xuân
đã
hát
cho
nhiều
đoàn
như
Kim
Chung,
Dạ
Lý
Hương,
Hương
Mùa
Thu…
Năm
1972,
Hà
Mỹ
Xuân
cùng
với
anh
chị
mình
là
nghệ
sĩ
Thanh
Điền
và
nghệ
sĩ
Hà
Mỹ
Liên
thành
lập
đoàn
hát
Xuân
Liên
Hoa,
qui
tụ
nhiều
nghệ
sĩ
trẻ
tài
năng
lúc
bấy
giờ:
Dũng
Thanh
Lâm,
Thanh
Kim
Huệ,
Hà
Bửu
Tân,
Giang
Châu…
Kiếp
tầm
nhả
tơ
Sau
năm
1975,
trước
làn
sóng
quốc
hữu
hóa
các
đoàn
hát,
Hà
Mỹ
Xuân
vẫn
tiếp
tục
theo
nghiệp
cải
lương
ở
nhiều
đoàn
khác
nhau
đi
lưu
diễn
khắp
nơi
như
đoàn
Long
Giang
(Long
Xuyên),
đoàn
Long
An,
đoàn
Vũng
Tàu
Côn
Đảo,
đoàn
Sài
Gòn
2,
đoàn
Sài
Gòn
3,
đoàn
Tiền
Giang,
đoàn
Thanh
Nga….
Đặc
biệt
ở
đoàn
Tiền
Giang,
Hà
Mỹ
Xuân
đã
có
nhiều
đóng
góp
quan
trọng,
nhất
là
một
nghệ
sĩ
lớn
có
danh
vọng
như
Hà
Mỹ
Xuân
mà
chấp
nhận
về
làm
quản
lí
và
nghệ
sĩ
biểu
diễn
cho
một
đoàn
hát
tỉnh
lẽ
thì
quả
thật
là
một
sự
hy
sinh
đáng
ghi
nhận.
Đóng
góp
của
Hà
Mỹ
Xuân
cho
nghệ
thuật
cải
lương
sau
1975
đã
được
ghi
nhận
bằng
những
giải
thưởng
lớn:
huy
chương
vàng
toàn
quốc
năm
1985
với
vai
Nguyễn
Thị
Hạnh
trong
tuồng
Đất
và
Hoa
của
soạn
giả
Minh
Khoa,
huy
chương
vàng
khu
vực
Vũng
Tàu-Côn
Đảo
năm
1986
với
vai
Thứ
Phi
Phi
Yến
trong
vở
tuồng
cùng
tên
của
soạn
giả
Nhất
Tâm,
huy
chương
vàng
khu
vực
Đồng
Bằng
Sông
Cửu
Long
năm
1987
với
vai
vợ
chàng
họa
sĩ
mù
trong
Đôi
Mắt
Tình
yêu
của
soạn
giả
Lưu
Quang
Vũ.
Năm
1988,
Hà
Mỹ
Xuân
sang
định
cư
tại
Pháp.
Nơi
đất
khách
quê
người,
cô
không
còn
có
thể
sống
bằng
nghề
hát
cải
lương,
nhưng
niềm
đam
mê
cải
lương
trong
cô
vẫn
luôn
cháy
bỏng.
Trên
đất
khách,
Hà
Mỹ
Xuân
vẫn
tiếp
tục
hát
mỗi
khi
có
cơ
hội,
hát
không
phải
để
kiếm
tiền
mà
để
thỏa
cái
lòng
thương
nhớ
cải
lương,
để
góp
phần
“đem
chuông
đi
đánh
xứ
người”.
Báo
chí
Pháp
và
Đức
đã
từng
có
bài
ghi
nhận
về
những
đóng
góp
của
cô
cho
nghệ
thuật
cải
lương.
Thanh
Nga
-
Hà
Mỹ
Xuân
:
Đôi
bạn
diễn
xưa
nay
hiếm
Hà
Mỹ
Xuân
rất
tâm
đắt
cách
diễn
và
giọng
ca
của
Nữ
Hoàng
Sân
Khấu
Thanh
Nga,
nên
mỗi
khi
nói
về
Thanh
Nga
cô
nói
với
một
sự
say
sưa
bất
tận.
Hà
Mỹ
Xuân
từng
có
một
thời
đứng
chung
sân
khấu
với
nghệ
sĩ
Thanh
Nga
:
Hà
Mỹ
Xuân
là
đào
nhì
còn
Thanh
Nga
là
đào
chánh.
Thường
thì
trong
nghệ
thuật
cải
lương
người
ta
hay
nói
về
“đôi
bạn
diễn”
hay
“đóng
cặp”
thì
người
ta
nghĩ
ngay
đến
đôi
đào
kép
chánh,
tức
một
nam
một
nữ.
Thế
nhưng,
Thanh
Nga
và
Hà
Mỹ
Xuân
trong
vở
tuồng
Tiếng
Trống
Mê
Linh
đã
góp
phần
khẳng
định
tầm
quan
trọng
của
việc
chọn
lựa
“đôi
bạn
diễn”
đào
chánh
và
đào
nhì
trong
một
vở
cải
lương.
Trên
thực
tế,
việc
chọn
đào
nhất
và
đào
nhì
cũng
rất
quan
trọng.
Nói
về
các
vai
đào
trong
một
vở
tuồng
thì
đây
là
hai
cô
đào
xuất
hiện
nhiều
nhất,
ca
diễn
nhiều
nhất,
có
khi
đóng
vai
là
người
thân
của
nhau,
có
lúc
lại
là
kẻ
thù
của
nhau.
Thế
nhưng
người
thân
hay
kẻ
thù
gì
thì
cũng
phải
diễn
sau
cho
“khớp”,
phải
biết
nương
nhau,
tung
hứng
cho
đúng
lúc
đúng
nơi
để
góp
phần
giúp
nhau
thành
công
trong
vai
diễn.
Trong
lô
gích
đó
thì
đôi
bạn
diễn
Thanh
Nga-Hà
Mỹ
Xuân
có
thể
được
xem
là
“đôi
bạn
diễn”
xưa
nay
hiếm.
Trong
tuồng
cổ
trang
lịch
sử
Tiếng
Trống
Mê
Linh,
Thanh
Nga
trong
vai
Trưng
Trắc
và
Hà
Mỹ
Xuân
trong
vai
Trưng
Nhị.
Thanh
Nga
có
giọng
ca
trầm
buồn
còn
Hà
Mỹ
Xuân
thì
có
giọng
cao,
mạnh
mẽ,
cả
hai
lại
có
cách
diễn
chững
chạc,
khai
thác
triệt
để
nội
tâm
nhân
vật,
vì
thế
sự
khác
biệt
trong
giọng
ca
đã
giúp
hai
giọng
ca
này
bổ
sung
cho
nhau,
sự
tương
đồng
trong
cách
diễn
đã
giúp
đôi
bạn
diễn
này
tung
hứng
một
cách
đúng
lúc,
đúng
nơi,
có
tiết
độ
và
rất
ăn
ý.
Nếu
Thanh
Nga
để
đời
với
vai
Trưng
Trắc
thì
Hà
Mỹ
Xuân
cũng
làm
khó
cho
thế
hệ
sau
với
vai
Trưng
Nhị,
bởi
sau
cô,
đến
hiện
tại
chưa
thấy
có
ai
thủ
vai
Trưng
Nhị
đạt
được
như
cô,
cũng
chưa
thấy
có
đôi
bạn
diễn
Trưng
Trắc-Trưng
Nhị
nào
được
như
đôi
bạn
diễn
Thanh
Nga-Hà
Mỹ
Xuân.
Lớp
hay
nhất
trong
Tiếng
Trống
Mê
Linh
của
Thanh
Nga-Hà
Mỹ
Xuân
là
lớp
Tào
Uyên
được
cử
làm
sứ
giả
đến
thăm
dò
thực
hư
của
quân
khởi
nghĩa
của
Hai
Bà
Trưng.
Trong
buổi
tiếp,
Trưng
Trắc
đã
dụng
kế
ly
gián
Tào
Uyên
với
thái
thú
Tô
Định,
và
thả
Tào
Uyên
về
để
giúp
bà
thực
hiện
mưu
kế
đó.
Thế
nhưng,
Trưng
Nhị
chưa
hiểu
được
điều
đó,
cứ
ngỡ
rằng
chị
mình
đã
nhân
từ
với
kẻ
thù
mà
quên
đi
mối
hận
nước
non
và
mối
thù
bắt
giữ
Thi
Sách,
nên
Trưng
Nhị
đã
lớn
tiếng
trách
chị
mình.
Giọng
ca
của
Hà
Mỹ
Xuân
mạnh
mẽ,
lối
diễn
xuất
chững
chạc,
điệu
bộ
thể
hiện
sự
oai
phong
rất
điêu
luyện,
nên
rất
thích
hợp
với
vai
nữ
tướng.
Thêm
vào
đó,
Hà
Mỹ
Xuân
có
cách
diễn
xuất
khai
thác
triệt
để
nội
tâm,
nên
lời
trách
cứ
của
Trưng
Nhị-Hà
Mỹ
Xuân
thật
sự
rất
bi
hùng,
rất
oai
phong
và
cũng
rất
tình
cảm.
Tiếp
theo
đó,
Trưng
Trắc-Thanh
Nga
đã
nhẹ
nhàng
khuyên
em
mình,
và
cả
hai
người
ca
ba
câu
vọng
cổ.
Cách
diễn
tương
đồng,
cách
ca
bổ
trợ
cho
nhau
đã
thể
hiện
xuất
thần
tính
cách
của
nhân
vật
và
điều
mà
tác
giả
cần
gửi
gấm,
đúng
như
lời
của
cụ
Đô
Trinh
nhận
xét
sau
đó:
“Thật
không
thấy
tình
chị
em
nào
thắm
thiết
như
thế”.
Đôi
bạn
diễn
Thanh
Nga-Hà
Mỹ
Xuân
đã
làm
cho
lớp
tuồng
vốn
rất
nhỏ
bé
này
trở
nên
to
lớn,
tạo
thành
một
trong
những
điểm
nhấn
của
vở
diễn.
Chưa
hết,
lớp
Trưng
Trắc
đánh
trống
tiến
quân
sau
khi
đã
tế
sống
chồng
cũng
là
một
lớp
diễn
để
đời.
Trưng
Trắc-Thanh
Nga
đánh
ba
tiếng
trống
ra
quân
với
một
sự
cố
gắng
tối
đa
của
lý
trí,
với
một
niềm
đau
khổ
tột
cùng,
nhưng
trước
nghĩa
lớn
của
dân
tộc
nên
đành
phải
hy
sinh
tình
nhà.
Thanh
Nga
đã
xuất
sắc
trong
cách
diễn
khi
đánh
ba
tiếng
trống
này.
Mỗi
khi
dùi
của
Trưng
Trắc-Thanh
Nga
chạm
vào
mặt
trống
thì
người
xem
cũng
tan
lòng
nát
dạ.
Bên
cạnh
Thanh
Nga,
Hà
Mỹ
Xuân
cũng
không
kém
phần
xuất
thần.
Khi
Trưng
Trắc-Thanh
Nga
cầm
dùi
chuẩn
bị
đích
thân
đánh
trống
tiến
quân,
Trưng
Nhị-Hà
Mỹ
Xuân
nắm
tay
chị
nói:
“Xin
chị
để
cho
em
nổi
trống
tấn
công”.
Trưng
Nhị-Hà
Mỹ
Xuân
nói
trong
nghẹn
ngào,
thể
hiện
được
sự
cố
gắng
tối
đa
của
lý
trí,
cố
vượt
qua
tình
nhà
vì
nợ
nước.
Nếu
mối
tình
nhà
của
Trưng
Trắc
lúc
này
chỉ
là
khóc
thương
chồng,
thì
mối
tình
nhà
của
Trưng
Nhị
lại
nhân
đôi,
tức
vừa
khóc
thương
cho
anh
rể,
vừa
khóc
thương
cho
hoàn
cảnh
của
chị
mình.
Giọng
nói
của
Trưng
Nhị-Hà
Mỹ
Xuân
khi
ấy
bên
cạnh
nỗi
đau
thương
còn
cho
khán
giả
cảm
nhận
được
một
niềm
uất
hận
tột
cùng,
uất
hận
kẻ
thù
đã
gây
cảnh
nước
mất
nhà
tan.
Chỉ
mấy
từ
đơn
giản
như
trên,
nhưng
thật
sự
Trưng
Nhị-Hà
Mỹ
Xuân
đã
thể
hiện
được
sự
thượng
thừa
trong
diễn
xuất.
Cải
lương
đã
hòa
trong
huyết
quản
Năm
1978,
nghệ
sĩ
Thanh
Nga
qua
đời,
Hà
Mỹ
Xuân
được
xem
là
người
thế
Thanh
Nga
thành
công
nhất
trong
các
vai
diễn
Trưng
Trắc
(Tiếng
Trống
Mê
Linh),
Quỳnh
Nga
(Bên
Cầu
Dệt
Lụa),
Thái
Hậu
Dương
Vân
Nga
(Vở
tuồng
cùng
tên).
Hồi
tết
năm
2012,
trong
chương
trình
mừng
xuân
của
người
Việt
Nam
tại
Pháp
tổ
chức
ở
trụ
sở
Tổ
chức
UNESCO
tại
Paris,
Hà
Mỹ
Xuân
đã
tái
hiện
lại
vai
Thái
Hậu
Dương
Vân
Nga
và
vai
Quỳnh
Nga
với
sự
góp
mặt
của
nghệ
sĩ
Lý
Kim
Thành.
Xem
Hà
Mỹ
Xuân
diễn
Thái
Hậu
Dương
Vân
Nga,
người
xem
không
khỏi
giật
mình
về
tính
chuyên
nghiệp
của
cô,
nhịp
nhàng
điêu
luyện,
động
tác
chuẩn
mực.
Xem
Hà
Mỹ
Xuân
diễn
Thái
Hạu
Dương
Vân
Nga
ta
chợt
nhận
ra
rằng
những
động
tác
của
bà
Thái
Hậu
Dương
Vân
Nga-Hà
Mỹ
Xuân
trên
sân
khấu
dư
một
chút
cũng
mất
hay
mà
thiếu
một
chút
cũng
không
được.
Nhất
là
lớp
thoại
trên
sân
khấu
khi
trên
tay
cầm
tấm
long
bào.
Đoạn
này
vị
thái
hậu
nói
gần
như
là
độc
thoại
với
một
số
vị
quan
muốn
làm
hòa
với
giặc.
Đây
là
một
đoạn
rất
khó
diễn
bởi
là
đoạn
cao
trào
nên
khán
giả
tập
trung
chú
ý
từng
cử
chỉ
của
bà
thái
hậu
để
xem
bà
quyết
định
thế
nào
cho
vận
mệnh
non
sông,
mà
cụ
thể
là
xem
bà
thái
hậu
có
quyết
định
giao
nạp
long
bào
cho
giặc
Tống
hay
không.
Phải
làm
sao
thể
hiện
được
sự
thuyết
phục
tuyệt
đối
trong
lời
nói
đối
với
các
quan,
mà
muốn
thuyết
phục
thì
trước
tiên
bản
thân
vị
thái
hậu
phải
thể
hiện
một
sự
quyết
tâm
cao
độ,
một
ý
chí
sắt
đá
trước
đe
dọa
của
cường
địch.
Hà
Mỹ
Xuân
đã
thỏa
mãn
hoàn
toàn
những
yêu
cầu
đó
với
lối
diễn
xuất
chuẩn
mực,
với
giọng
nói
mạnh
mẽ
âm
vang
đầy
tâm
trạng,
Nếu
không
phải
một
nghệ
sĩ
bậc
thầy
thì
không
thể
đạt
nổi
trình
độ
diễn
xuất
đó.
Vai
Quỳnh
Nga
cũng
vậy,
ngược
lại
hoàn
toàn
với
vai
một
bà
thái
hậu
uy
nghi,
Hà
Mỹ
Xuân
ngay
sau
đó
vào
vai
một
nàng
Quỳnh
Nga
dịu
dàng,
chịu
thương
chịu
khó
nuôi
tầm
dệt
lụa
lo
cho
Trần
Minh
ăn
học.
Với
lớp
diễn
Quỳnh
Nga
đến
tiễn
Trần
Minh
lên
kinh
ứng
thí,
Hà
Mỹ
Xuân
đã
thật
sự
làm
sống
lại
cái
không
khí
chuyên
nghiệp
đỉnh
cao
của
nghệ
thuật
cải
lương.
Hà
Mỹ
Xuân
đã
xa
quê
hương
trên
20
năm,
đã
sống
trong
văn
hóa
Tây
trên
20
năm,
thế
mà
lại
không
hề
xuống
phong
độ
trong
cách
diễn
xuất,
trong
sự
điêu
luyện
về
lối
ca,
thì
quả
thật
là
một
điều
đáng
quí.
Điều
đó
chỉ
có
hai
cách
giải
thích.
Thứ
nhất
đó
là
vì
cải
lương
đã
trở
thành
máu,
thành
hơi
thở
của
Hà
Mỹ
Xuân
nên
dù
ở
trong
môi
trường
nào,
khi
cần
hát
là
cô
hát
được
ngay,
mà
hát
một
cách
rất
điêu
luyện.
Cách
giải
thích
thứ
hai
liên
quan
đến
sự
rèn
luyện
của
người
nghệ
sĩ.
Người
xưa
thường
nói
“Văn
ôn
võ
luyện”,
đối
với
nghệ
sĩ
cải
lương
câu
nói
này
có
giá
trị
hơn
ai
hết.
Là
một
nghệ
sĩ,
để
ca
điêu
luyện,
để
diễn
cho
hay,
thì
đòi
hỏi
phải
trau
dồi
không
ngừng,
phải
tập
luyện
hằng
ngày,
làm
sao
cho
sự
ca
và
sự
diễn
trở
thành
như
quán
tính
tự
nhiên,
thì
khi
diễn
trên
sân
khấu
mới
hay
được.
Như
giọng
ca
chẳng
hạn,
nếu
nghệ
sĩ
không
ca
hát,
không
luyện
hơi
thường
xuyên
hằng
ngày
thì
giọng
ca
sẽ
nhanh
chóng
bị
xuống
và
lối
ca
sẽ
nhanh
chóng
không
còn
điêu
luyện
nữa.
Theo
cách
lý
luận
đó,
thì
ta
có
thể
khẳng
định
rằng,
Hà
Mỹ
Xuân
giữ
được
phong
độ
ca
diễn
như
vậy
là
nhờ
sự
tự
trau
dồi
thường
xuyên,
nói
cách
khác
là
trong
đầu
lúc
nào
cũng
nghĩ
đến
cải
lương.
Hà
Mỹ
Xuân
đến
Pháp
trên
20
năm
và
từ
ấy
đến
nay
cải
lương
không
còn
là
nghề
kiếm
sống
của
cô,
mà
cô
phải
làm
nhiều
nghề
khác,
còn
cải
lương
thì
thỉnh
thoảng
dịp
lễ
tết
mới
hát
đôi
ba
trích
đoạn.
Nếu
cải
lương
là
nghề
kiếm
sống
mà
nghệ
sĩ
không
ngừng
trau
dồi
thì
đã
là
quí,
còn
ở
đây
đối
với
nghệ
sĩ
Hà
Mỹ
Xuân
cải
lương
tuyệt
đối
không
phải
là
nghề
để
kiếm
sống
mà
cô
còn
đặt
toàn
tâm
toàn
ý
cho
cải
lương
thì
thật
là
cao
quí
lắm
thay!
Một
nghệ
sĩ
“khó
tính”
Ở
Pháp,
Hà
Mỹ
Xuân
nổi
tiếng
là
một
nghệ
sĩ
khó
tính.
Khó
tính
ở
đây
không
phải
là
cô
đòi
hỏi
cát
sê
cao
hay
yêu
cầu
này
nọ
bởi
như
đã
nói
cô
không
kiếm
sống
bằng
cải
lương
từ
hơn
20
năm
nay,
mà
thật
ra
cô
rất
khó
tính
trong
việc
ca
diễn
và
khâu
tổ
chức.
Cô
yêu
cải
lương
nên
cô
biết
trân
trọng
cải
lương.
Hà
Mỹ
Xuân
không
thích
biến
cải
lương
trở
thành
một
vật
mua
vui
tầm
thường,
nên
chỗ
nào
tổ
chức
có
vẻ
xô
bồ
là
cô
từ
chối
không
hát.
Còn
trong
ca
diễn,
đã
bước
lên
sân
khấu
thì
dù
là
sân
khấu
lớn
hay
nhỏ,
Hà
Mỹ
Xân
cũng
ca
diễn
hết
mình,
ca
diễn
một
cách
chuyên
nghiệp.
Chẳng
hạn
như
trong
một
buổi
cơm
xã
hội
gần
đây
của
một
ngôi
chùa
Việt
Nam
ở
ngoại
ô
Paris,
Hà
Mỹ
Xuân
có
tham
gia
trong
chương
trình
văn
nghệ
phục
vụ
thực
khách
đến
ủng
hộ
chùa.
Hà
Mỹ
Xuân
cùng
chị
mình
là
nghệ
sĩ
Hà
Mỹ
Liên
và
nghệ
sĩ
Lý
Kim
Thành
diễn
trích
đoạn
tuồng
Bông
hồng
Cài
Áo.
Sân
khấu
thì
nhỏ,
thực
khách
thì
đông
nên
có
đôi
khi
mọi
người
say
sưa
nói
chuyện
mặc
cho
nghệ
sĩ
ca
hát
trên
sân
khấu,
tạo
ra
cảnh
người
nói
chuyện
phía
dưới
người
ca
hát
phía
trên,
chẳng
ai
quan
tâm
để
ý
đến
ai.
Trong
tiết
mục
của
mình,
sau
phần
giới
thiệu
của
người
dẫn
chương
trình,
trước
khi
xuất
hiện
trên
sân
khấu,
Hà
Mỹ
Xuân
đã
cầm
micro
nói
từ
hậu
trường:
“Xin
quí
khán
giả
giữ
yên
lặng,
tập
trung
theo
dõi
trích
đoạn
vì
lời
thoại
rất
hay”.
Không
phải
Hà
Mỹ
Xuân
quan
trọng
hóa
lớp
diễn
của
mình
mà
là
cô
muốn
hễ
có
kẻ
hát
thì
phải
có
người
thưởng
thức,
tức
là
khán
giả
và
nghệ
sĩ
phải
tôn
trọng
lẫn
nhau,
đấy
mới
là
thái
đội
làm
nghệ
thuật
nghiêm
túc.
Bằng
chứng
cho
sự
nghiêm
túc
của
Hà
Mỹ
Xuân
là
khi
bước
ra
sân
khấu,
cô
đã
ca
diễn
hết
mình,
như
thể
cô
đang
hát
trước
hội
đồng
giám
khảo
trong
một
cuộc
thi
tranh
huy
chương
vàng
vậy.
Bông
tai
nhỏ
-
tình
cảm
lớn
Như
đã
đề
cập
bên
trên,
hồi
tết
rồi,
Hà
Mỹ
Xuân
có
tham
gia
biểu
diễn
cho
bà
con
Việt
Kiều
tại
Pháp
trong
chương
trình
chào
xuân
tổ
chức
tại
trụ
sở
UNESCO
ở
Paris.
Trong
trích
đoạn
Thái
Hậu
Dương
Vân
Nga,
nghệ
sĩ
Hà
Mỹ
Xuân
mặc
bộ
y
phục
thái
hậu
mà
cô
diễn
vai
này
sau
khi
Thanh
Nga
mất
hồi
những
năm
1980.
Khi
sang
Pháp
cô
đã
mang
theo
nhiều
y
phục
cải
lương,
trong
đó
có
bộ
y
phục
này.
Trong
hậu
trường,
mọi
người
đang
hóa
trang
cho
vai
diễn
của
mình,
bỗng
nhiên
tôi
thấy
Hà
Mỹ
Xuân
tìm
một
vật
gì
đó,
mà
trông
dáng
vẻ
của
cô
tôi
đoán
rằng
đó
là
một
vật
rất
quí
giá
và
quan
trọng
lắm.
Khi
hỏi
ra
tôi
mới
biết
rằng
cô
đang
tìm
một
chiếc
bông
tai
của
bộ
y
phục
thái
hậu
Dương
Vân
Nga
nói
trên.
Bộ
y
phục
tuổi
đời
đã
trên
dưới
30
năm,
đã
sờn,
đôi
bông
tai
cũng
đã
cũ
lắm
rồi.
Với
khả
năng
hiện
tại
Hà
Mỹ
Xuân
có
thể
đặt
làm
lại
những
bộ
khác
sặc
sỡ
hơn,
lộng
lẫy
hơn,
đắt
tiền
hơn.
Thế
nhưng
cô
vẫn
tiếc
một
chiếc
bông
tai
cũ
kĩ
vì
nó
gắn
liền
với
một
thời
làm
nghệ
thuật
sôi
nổi
của
cô.
Thế
mới
biết
Hà
Mỹ
Xuân
yêu
cải
lương
và
nhớ
cải
lương
đến
dường
nào.
Thời
đại
ngày
nay,
cải
lương
đang
lúc
khó
khăn,
mà
nghệ
sĩ
cải
lương
thì
cũng
có
người
sống
bằng
cải
lương
nhưng
không
biết
quí
trọng
cải
lương,
không
yêu
cải
lương
hết
mình,
luôn
mang
bệnh
ngôi
sao,
làm
nghệ
thuật
không
nghiêm
túc,
diễn
xuất
thì
ngày
càng
hời
hợt.
Trong
bối
cảnh
đó,
câu
chuyện
chiếc
bông
tai
nói
trên
quả
thật
là
lời
nhắc
nhở
quí
giá,
bởi
vì
nếu
chính
nghệ
sĩ
cải
lương
mà
cũng
không
trân
trọng
cải
lương
thì
làm
làm
sao
cải
lương
không
xuống
dốc
cho
được.
Tác
giả
bài
viết:
meoxu
Nguồn
tin:
Lê
Phước
-
RFI
Ý kiến bạn đọc