Đang
truy
cập
:
631
•Máy chủ tìm kiếm : 62
•Khách viếng thăm : 569
Hôm
nay
:
88605
Tháng
hiện
tại
:
212702
Tổng
lượt
truy
cập
:
118480734
Nghệ sĩ Minh Cảnh gây bất ngờ khi xuất hiện với vóc dáng phong độ ở tuổi U.90. Ông vẫn thỉnh thoảng đi hát, sống cuộc sống bình yên ở xứ cờ hoa.
NS Hoàng Giang

Các ký giả kịch trường Trần Tấn Quốc, Nguyễn Ang Ca, Lê Hiền, Hoài Ngọc, Phong Vân, Kiên Giang Hà Huy Hà, Tô Yến Châu, Phùng Mậu… viết bài phê bình kỹ thuật ca, ngâm, diễn xuất và đăng kèm theo các hình ảnh thật đẹp của các nam nữ nghệ sĩ tài danh.
Các
ký
giả
kịch
trường
chiều
theo
ý
thích
của
khán
giả
ái
mộ
cải
lương
yêu
thích
vọng
cổ
nên
chú
trọng
giới
thiệu
nhiều
nam
nữ
danh
ca
vọng
cổ
như
Vua
vọng
cổ
Út
Trà
Ôn,
Nữ
vương
sầu
mộng
Út
Bạch
Lan,
Giọng
ca
vàng
Hữu
Phước,
Vua
không
ngai
Thành
Được,
Hoàng
đế
dĩa
nhựa
Tấn
Tài,
Vua
vọng
cổ
hài
Văn
Hường,
Nữ
hoàng
sân
khấu
Thanh
Nga,
Giọng
hát
liêu
trai
Mỹ
Châu,
Tiếng
hát
nhung
lụa
Ngọc
Giàu
v.v…
mà
ít
giới
thiệu
các
diễn
viên
chuyên
các
vai
đào
–
kép
độc
lẳng,
độc
mùi
hay
độc
hiểm…
Đây
là
một
sự
bất
công
đối
với
những
diễn
viên
nam
nữ
chuyên
đóng
các
vai
kép
độc
–
lẳng,
đào
độc
–
lẳng
như
Hoàng
Giang,
Trường
Xuân,
Văn
Ngà,
Sáu
Nhỏ…
hay
Hồng
Nga,
Mai
Lan,
Kim
Giác,
Ngọc
Chúng…
Nếu
không
có
các
nhân
vật
thủ
vai
độc
lẳng
làm
áp
lực
mạnh
mẽ,
khiến
cho
các
vai
đóng
kép
mùi
lâm
vào
tình
trạng
bi
thương
để
bật
lên
những
câu
ca
vọng
cổ
ai
oán
thì
kép
mùi
cũng
khó
mà
được
khán
giả
tán
thưởng
rầm
rộ.
Có
một
câu
chuyện
liên
quan
đến
kép
diễn
và
kép
ca,
tức
là
giữa
kép
độc
và
kép
mùi,
tôi
kể
ra
đây
để
thấy
rõ
tầm
quan
trọng
của
kép
độc
trên
sân
khấu
cải
lương.
Năm
1948,
tôi
và
kép
Trường
Xuân
đi
gánh
Tiến
Hóa
của
ông
bầu
Trương
Gia
Kỳ
Sanh.
Anh
Hoàng
Giang
là
kép
độc
của
gánh
hát
đó,
anh
kể
cho
tôi
và
Trường
Xuân
nghe
một
kinh
nghiệm
quan
trọng
trong
đời
đi
hát
của
anh.
Anh
nói:
“Tôi
không
có
giọng
ca
tốt
như
anh
Mười
Út
Trà
Ôn
mà
lại
phải
thường
xuyên
diễn
cặp
với
anh
Mười
Út
Trà
Ôn
như
hình
với
bóng.
Anh
Út
Trà
Ôn,
đệ
nhứt
danh
ca
vọng
cổ,
nên
thường
được
phân
vai
kép
mùi,
bị
kép
độc
hãm
hại
nên
có
nhiều
lớp
tuồng
để
ca
vọng
cổ.
Tôi
vì
vóc
dáng
cao
ráo,
mắt
lớn,
miệng
rộng,
hơi
nói
rổn
rảng
nên
lúc
nào
cũng
phải
thủ
vai
kép
độc,
đối
lập
với
vai
tuồng
của
anh
Út
Trà
Ôn.
Anh
Út
Trà
Ôn
mỗi
lần
ca
vô
vọng
cổ
là
được
khán
giả
vỗ
tay
hoan
hô
nhiệt
liệt,
tôi
thấy
tôi
phải
thay
đổi
lối
diễn
như
thế
nào
để
lôi
cuốn
sự
chú
ý
của
khán
giả
về
phía
tôi.
Vì
vậy,
tôi
nghiên
cứu
kỹ
vai
tuồng,
tính
cách
của
nhân
vật,
những
câu
nói
lối,
những
bài
ca
để
diễn,
khi
thì
tôi
la
hét
ồ
ạt,
khi
thì
nói
như
rít
trong
kẽ
răng,
mắt
lườm
lườm
đe
dọa
hay
nheo
mắt
như
có
âm
mưu
hiểm
ác
trong
lòng.
Tôi
nghĩ
là
diễn
vai
kép
độc
không
phải
lúc
nào
cũng
la
hét
hay
có
những
động
tác
thô
bạo
mà
phải
tùy
từng
vai
tuồng,
tùy
từng
lớp
diễn.
Tôi
nghiệm
ra
được
một
điều
là
khi
vai
kép
độc
diễn
hay,
làm
nổi
bật
được
tính
ác
độc
hay
nham
hiểm
của
nhân
vật,
thì
vai
kép
mùi
mới
có
đất
diễn,
ca
mùi
mới
được
khán
giả
thương
mến.
Có
lần
đoàn
hát
tuồng
Bàng
Quyên
–
Tôn
Tẫn.
Anh
Mười
Út
Trà
Ôn
thủ
vai
Tôn
Tẫn,
tôi
thủ
vai
Bàng
Quyên,
một
đứa
em
kết
nghĩa
và
cũng
là
bạn
đồng
môn
nhưng
Bàng
Quyên
ganh
tài
nên
mưu
hại
Tôn
Tẫn.
Lần
đó,
tôi
đánh
bài
thua
sạch
túi,
lại
thêm
nợ
mấy
ngàn
bạc,
tôi
hết
tinh
thần
khi
ra
sân
khấu,
đêm
đó
tôi
hát
một
cách
xuôi
xị,
hát
như
trả
nợ
quỉ
thần.
Anh
Mười
Út
ca
vô
vọng
cổ
cũng
không
được
khán
giả
vỗ
tay
như
mọi
khi.
Ông
bầu
Trương
Gia
Kỳ
Sanh
đứng
bên
cánh
gà,
hò
hét
biểu
tôi
phải
hát
xôm
lên,
nóng
lên,
ông
nói:
“Bộ
thằng
Út
là
cha
của
mầy
sao
mà
mầy
hỏng
đánh
nó
một
bợp
tai?
Lớp
nầy
mầy
phải
đánh,
phải
hành
hạ
nó…
Nó
là
tía
ruột
của
mầy,
mầy
cũng
phải
đánh…
Đánh
đi…
Đánh
thật
mạnh
nó!”
Hoàng
Giang
nhắc
lại
kỷ
niệm
xưa:
“Tôi
nghe
ông
bầu
nhắc
tuồng,
phát
nổi
khùng.
Khi
anh
Mười
Út
trong
vai
Tôn
Tẫn
hét
lớn:
“Dầu
giết
chết
ta,
ta
cũng
không
chép
Thiên
Thơ
cho
ngươi!”
Tôi
hét
lớn:
“Như
vậy
nhà
ngươi
phải
chết…
phải
chết”.
Mỗi
lần
nói
đến
tiếng
chết,
tôi
đánh
một
bợp
tai
thật
mạnh,
anh
Út
té
xiểng
niểng,
anh
ôm
mặt
chạy
ra
xa
rồi
té
quỵ
xuống
ca
vô
vọng
cổ
rất
là
thảm
thiết.
Khán
giả
vỗ
tay
như
muốn
làm
nổ
tung
cái
rạp
hát.”
Vô
hậu
trường,
ông
bầu
Kỳ
Sanh
lại
vỗ
vai
Hoàng
Giang,
nói:
“Mầy
hát
hay
lắm!
Phải
hát
nóng
như
vậy,
sân
khấu
mới
xôm
chớ!”
Nhưng
ngay
lúc
đó
thì
anh
Út
Trà
Ôn
lại
xin
thối
contrat
để
đi
gánh
hát
khác.
Hoàng
Giang
xáng
cho
anh
mấy
bợp
tai,
tới
khi
vô
hậu
trường
mặt
của
Út
Trà
Ôn
còn
hằn
lên
dấu
tay
hộ
pháp
của
Hoàng
Giang.
Anh
Út
nói:
“Hát
là
giả,
đánh
là
đánh
giả,
nó
đánh
thiệt
thì
trẹo
bảng
họng
của
tôi,
làm
sao
tôi
ca
vọng
cổ
được
nữa?”.
Hoàng Giang biết lỗi, xin lỗi anh Út Trà Ôn và thú thiệt là vì thua bài mang nợ nên khi ra sân khấu bị chi phối tinh thần, hát mà không biết mình hát gì. Anh Mười Út dẫn Hoàng Giang tới trước bàn thờ Tổ, biểu Hoàng Giang thề là bỏ tật cờ bạc, anh sẽ ra tiền cho Hoàng GIang trả nợ để Hoàng Giang hát cho đàng hoàng.
Hoàng Giang đốt nhang, long trọng thề với Tổ nghiệp là bỏ tật cờ bạc. Anh Út Trà Ôn giữ lời hứa, cho tiền Hoàng Giang trả nợ. Anh Hoàng Giang cũng giữ lời thề với Tổ nghiệp, anh không bao giờ cờ bạc nữa. Sau chuyện đó, Út Trà Ôn và Hoàng Giang là hai bạn diễn ăn ý với nhau nhứt, cùng nhau lập gánh hát, cùng nổi danh lớn trong địa hạt sân khấu và dĩa nhựa.
Năm 1956, tờ nhật báo Tiếng Dội của ký giả lão thành Trần Tấn Quốc mở mục trưng cầu ý kiến độc giả và khán giả đầu phiếu chọn các nghệ sĩ “Đệ Nhứt” trong các lãnh vực ca vọng cổ và diễn xuất trên sân khấu cải lương:
–
Nghệ
sĩ
Út
Trà
Ôn
được
bình
chọn
là
Đệ
Nhứt
danh
ca
vọng
cổ
nam.
–
Nữ
nghệ
sĩ
Thanh
Hương
(con
của
nghệ
sĩ
Nguyễn
Thành
Châu
và
nữ
danh
ca
Tư
Sạng)
được
bình
chọn
là
Đệ
Nhứt
nữ
danh
ca
vọng
cổ.
–
Nghệ
sĩ
Hoàng
Giang
được
bình
chọn
là
Đệ
Nhứt
kép
lẳng
độc
nam.
–
Nữ
nghệ
sĩ
Như
Ngọc
(vợ
của
danh
ca
Tấn
Tài)
được
bình
chọn
Đệ
nhứt
đào
lẳng
độc
nữ.
Nghệ sĩ Hoàng Giang đã hát ở các gánh: Phụng Hảo, Tiến Hóa, Tân Thinh, Hậu Tấn – Năm Nghĩa, Thanh Minh, Kim Thanh, Thống Nhứt, Hương Mùa Thu, Thanh Minh – Thanh Nga,… Ở đoàn hát nào Hoàng Giang cũng đóng các vai làm vua, làm chúa, làm vương, làm tướng, làm dũng sĩ hoặc làm đầu đảng cướp. Vóc dáng anh to lớn, tiếng nói mạnh bạo, động tác oai nghi và sang trọng, nên anh rất thành công trong các vai: Vua Chiêm Chế Bồng Nga, Tần Thủy Hoàng, Bàng Quyên, Đổng Trác, Quan Công, Tào Tháo, Hội Đồng Thăng, (Đời Cô Lựu). Khi hát ở đoàn Thanh Minh, Hoàng Giang đã đặc biệt được khán giả ưa thích qua các vai dũng sĩ của các tuồng dã sử như: Tình Tráng Sĩ, Biên Thùy Nổi Sóng, Cầu Gỗ Hoàng Mai Thôn, Núi Liễu Sông Bằng, Áo Gấm Khôi Nguyên, Hồi Trống Vân Lâu, Ngược Dòng Sông Lỗi, Nẻo Tắt Hoành Sơn… Qua đó khán giả thưởng thức lối diễn đa dạng của Hoàng Giang, khi thì anh diễn vai độc ác kiểu bạo chúa, khi thì độc lẳng tranh tình dê con gái, khi thì độc hiểm. Mỗi vai tuồng, Hoàng Giang làm nổi bật những khía cạnh gai góc của từng lớp diễn để làm bệ phóng cho kép mùi ca vọng cổ, anh diễn ào ạt, sôi động để gây một sức ép nặng nề nên khi nhân vật mùi cất tiếng ca vọng cổ tỏ bày sự phẫn hận đau thương thì liền được sự tán thưởng và đồng tình của khán giả.
Sau
năm
1975,
Hoàng
Giang
hát
trên
sân
khấu
đoàn
cải
lương
tập
thể
Thanh
Nga
(do
cán
bộ
nhà
nước
làm
trưởng
đoàn),
Hoàng
Giang
hát
thành
công
qua
các
tuồng
dã
sử:
Tiếng
Trống
Mê
Linh,
Bên
Cầu
Dệt
Lụa,
Bài
Thơ
Trên
Cánh
Diều.
Sau
đó
anh
được
nhà
nước
điều
đi
qua
hát
cho
đoàn
Văn
Công,
đoàn
2/84
(đi
Pháp
diễn
năm
1969),
đoàn
Trần
Hữu
Trang.
Trừ
các
vở
hát
dã
sử
trong
những
năm
1976,
1977,
1978,
Hoàng
Giang
còn
giữ
được
phong
độ
một
kép
độc
lừng
danh
nhờ
vào
các
tuồng
tích
cũ.
Đến
loạt
tuồng
mới
từ
năm
1979,
với
những
nhân
vật
cách
mạng
và
phản
cách
mạng
của
đoàn
Văn
Công
(đoàn
hát
của
chánh
phủ
mới)
Hoàng
Giang
bị
nhạt
nhòa
vì
phải
diễn
những
nhân
vật
không
có
thật
trong
cuộc
sống,
những
nhân
vật
lên
gân
với
đề
tài
cách
mạng.
Anh
không
thể
diễn
bôi
xấu
các
sĩ
quan
VNCH
mà
trước
đây
là
bạn
của
anh
và
anh
biết
tánh
cách
các
nhân
vật
đó
dựng
trong
tuồng
hát
là
xuyên
tạc,
là
vu
khống,
bôi
xấu
người
bại
binh.
Hoàng
Giang
không
còn
được
Sở
Văn
Hóa
và
Trưởng
đoàn
Văn
Công
ưu
ái,
hai
vợ
chồng
anh
Hoàng
Giang
và
Kim
Giác
nghỉ
hát,
phải
sống
thiếu
thốn,
chật
vật
trong
một
căn
phòng
chật
hẹp.
Nhắc
đến
Hoàng
Giang,
tôi
nhớ
tuồng
Người
Tình
của
Biển
do
tôi
sáng
tác,
Hoàng
Giang
thủ
vai
một
ông
nhà
giàu
si
tình,
yêu
cô
gái
con
của
một
bà
bán
cá
ở
hải
cảng.
Hoàng
Giang
đóng
một
vai
lão
già
dê
hay
một
cách
thần
tình
mà
mấy
chục
năm
sau
khán
giả
ái
mộ
Hoàng
Giang
vẫn
còn
nhắc
nhở:
Ông
lão
nhà
giàu
muốn
chiếm
đoạt
tình
yêu
của
cô
gái
(Thanh
Nga
thủ
diễn),
nên
lúc
nào
cũng
ăn
mặc
sang
trọng,
nói
năng
đĩnh
đạc,
tiêu
xài
hào
phóng,
theo
o
bế
bà
mẹ
là
bà
bán
cá
(Kim
Giác
thủ
diễn),
giúp
đỡ
tiền
bạc
cho
hai
mẹ
con
cô
gái
và
làm
theo
những
gì
mà
bà
mẹ
muốn.
Một
hôm
ông
mời
hai
mẹ
con
bà
bán
cá
tới
nhà,
tổ
chức
một
tiệc
sang
trọng,
chăm
chú
chọn
thức
ăn,
chuốc
rượu
cho
bà
mẹ.
Bà
rất
xúc
động
và
tưởng
là
ông
bạn
già
này
mê
bà,
muốn
cầu
hôn
với
bà.
Bà
khen
nhà
của
anh
sang
trọng,
rất
đẹp…
Ông
nhà
giàu
(HG)
vội
nói:
“Nếu
bà
thích
thì
ngôi
nhà
này
sẽ
là
của
bà!”
Bà
bán
cá
chắc
chắn
trăm
phần
trăm
là
ông
nhà
giàu
này
đã
phải
lòng
bà
nên
bà
mở
lời
khuyến
khích:
“Bấy
lâu
nay
anh
rất
tốt
với
tôi.
Hôm
nay
anh
mời
đến
nhà,
đãi
cơm
thịnh
soạn,
làm
cho
tôi
cảm
động
lắm.
Phải
anh
có
chuyện
chi
muốn
nói
với
tôi
không?”
Hoàng
Giang
(ông
nhà
giàu
si
tình)
nắm
lấy
tay
bà,
trịnh
trọng:
“Nếu
bà
cho
phép,
tôi
xin
bà
một
điều….”
Bà
mẹ:
“Được…
được.,…
Dù
anh
chưa
nói
ra
anh
muốn
điều
gì…
tôi
cũng
có
cảm
giác
là
tôi
đã
hiểu
ý
của
anh.
Nào,
anh
là
một
người
đàn
ông
sang
trọng,
hãy
mạnh
dạn
mà
tỏ
tình
đi
chứ!”
Bà
mẹ
nói
câu
mở
đường
cho
ông
già
si
tình,
xong
lim
dim
đôi
mắt,
vảnh
môi
lên
như
đợi
một
cái
hôn
tỏ
tình
nồng
cháy.
Hoàng
Giang
nâng
tay
của
bà
lên,
đặt
trên
đầu
mình,
nói
cái
giọng
óc
o:
“Má…
Má
gả
con
gái
của
má
cho
con
đi!”
Bà
mẹ
nghe
như
tiếng
sét
nổ
bưng
tai:
“Cái
gì?
Anh
muốn
hỏi
cưới
con
gái
tui?”
Hoàng
Giang:
“Dạ,
thưa
má,
nếu
má
đồng
ý!”
Bà
mẹ
la
lên:
“Trời
ơi!
Anh
bằng
hay
lớn
tuổi
hơn
tui…”
Hoàng
Giang:
“Dạ,
hỏng
sao!
Con
hỏi
cưới
con
gái
của
má…
chớ
đâu
có
cưới
má
mà
so
sánh
cái
tuổi
của
con
với
tuổi
của
má
chi
cho
nó
mệt,…hả
má!”
Bà
mẹ
kêu
trời,
chới
với
như
muốn
té
xỉu.
Hoàng
Giang
sụp
quỳ
xuống,
chấp
tay
xá
xá:
“Má…
Tội
nghiệp
con
mà
má,
gả
con
gái
của
má
cho
tui
nghe
má….”
Bà
mẹ
cũng
quỳ
xuống,
chắp
tay
lạy
trả
lại:
“Tôi
lạy
ông…”
Hoàng
Giang:
“Tôi
lạy
bà…”
Hai
ông
bà
cứ
“lạy
ông”,
“lạy
bà”
qua
lại
với
nhau.
Khán
giả
cười
nghiên
ngửa
vì
cái
lối
dê
kỳ
lạ,
muốn
đứa
con
gái
mà
lại
đi
o
bế
bà
mẹ,
khiến
cho
bà
mẹ
tưởng
lầm
là
lão
già
yêu
mình.
Cho
đến
khi
Hữu
Phước
trong
vai
người
tình
của
cô
gái
chạy
ào
vô,
nói
là
đuổi
con
dê
chạy
lạc
vô
nhà,
mới
chấm
dứt
cái
trò
hai
ông
bà
lạy
nhau.
Năm
2000,
tôi
về
thăm
quê
hương,
gặp
lại
anh
Hoàng
Giang
và
chị
Kim
Giác.
Hai
anh
chị
không
còn
đi
hát
nên
rất
nghèo.
Con
trai
anh,
kép
độc
Hoàng
Hải,
vượt
biên
và
nay
ở
Hoa
Kỳ,
lúc
đầu
cháu
còn
gởi
tiền
về
giúp
cha
mẹ
nhưng
chỉ
được
một,
hai
năm,
Hoàng
Hải
gặp
tai
nạn
xe
cộ,
chết.
Hoàng
Giang
mất
nguồn
giúp
đỡ
tiền
nong
của
con,
hai
anh
chị
sống
trong
nghèo
khó,
đau
yếu
liên
miên,
mắt
bị
cườm
không
tiền
chữa
trị.
Hoàng
Giang
mất
ngày
03
tháng
11
năm
2003,
được
quàn
tại
Hội
Nghệ
Sĩ
Ái
Hữu
đường
Cô
Bắc
và
an
táng
tại
nghĩa
trang
nghệ
sĩ
ở
Gò
Vấp.
Chuyện
cuộc
đời
của
các
nghệ
sĩ
tài
danh
dưới
thời
VNCH,
kể
hoài
không
hết
như
câu
chuyện
Ngàn
lẻ
một
đêm
của
thời
vua
chúa
Ai
Cập…
người
kể
bùi
ngùi
nhớ
lại
một
thời
vàng
son
của
giới
nghệ
sĩ
cải
lương
đã
mất
từ
sau
cái
năm
1975
oan
nghiệt.
Nguyễn
Phương,
2015
Trích
(
Lữ
Bố
Hí
Điêu
Thuyền
)
Phùng
Há
-
Hoàng
Hoang
-Kim
CúcTiểu
sử
và
hoạt
động
nghệ
thuật
Cố nghệ sĩ Hoàng Giang tên thật là Hồ Ngọc Giang, sinh ngày 07 tháng 04 năm 1922 ( Nhâm Tuất) tại tỉnh Mỹ Tho.
Tôi thật sự quen biết với anh Hoàng Giang từ năm 1952, khi tôi vừa rời đoàn hát Tiếng Chuông, tôi gặp anh Hoàng Giang lúc đó đang cộng tác với bầu Năm Nghĩa gánh Thanh Minh. Anh Hoàng Giang rũ tôi cùng về Thanh Minh với anh, nhưng lúc đó gánh hát Thanh Minh đã có ông Hai Núi làm quản lý của đoàn hát, về Thanh Minh thì tôi không có chân đứng trong gánh hát.
Tôi đang học viết tuồng, chưa có tác phẩm nên nếu theo gánh Thanh Minh thì tôi chỉ có thể làm một kép phụ, làm dàn bao chớ tôi không thể có một vị trí khá hơn. Anh Hoàng Giang lúc đó là kép độc lẳng, anh thường đóng vai chung tuồng với danh ca Năm Nghĩa và đào chánh Kim Anh.
Nghệ sĩ Hoàng Giang theo gánh hát lúc mới có 13 tuổi. Hồi đó anh rất mê coi hát, khi gánh hát về hát ở rạp Thầy Năm Tú bên chợ Mỹ Tho thì anh xin đánh trống quảng cáo trước rạp để được vô coi hát khỏi tốn tiền. Sau đó anh đi theo gánh hát luôn, vừa làm quân chạy hiệu, đánh trống quảng cáo, vừa luyện ca, học hát. Năm 15 tuổi, anh Hoàng Giang đã được ra sân khấu hát vai kép phụ.
Cuối năm 1953, nhờ có anh Hoàng Giang giới thiệu mà Lê Khanh, Nguyễn Phương và Mộc Linh được ông bầu Nghĩa mời về làm soạn giả thường trực cho gánh hát Thanh Minh. Soạn giả Lê Khanh có tuồng đồ Bàn Di Hận, Nguyễn Phương có tuồng Biên Thùy Nỗi Sóng, Mộc Linh tuồng Tình Tráng Sĩ.
Lúc đó đoàn Thanh Minh chưa có danh ca Út Trà Ôn, kép ca thì chỉ có hai nghệ sĩ Năm Nghĩa và Út Nhị nhưng với kép độc lẳng Hoàng Giang, ba vở tuồng đồ Bàn Di Hận của Lê Khanh, Biên Thùy Nổi Sóng của Nguyễn Phương và vở Tình Tráng Sĩ của Mộc Linh trở thành ba vở tuồng ăn khách nhất của đoàn Thanh Minh.
Phong cách diễn
Hoàng Giang diễn sôi động, anh nghiên cứu kỷ tính cách nhân vật và biết thoát khỏi lối diễn sáo mòn của những diễn viên kép độc trước kia. Các diễn viên kép độc thường có khuynh hướng hò hét, hầm hừ ra oai, hát kép độc thì khi nói nghiến răng, trợn mắt hoặc hét thật lớn, đi nghinh ngang.
Trả lời cuộc phỏng vấn của các ký giả kịch trường sau khi được bình chọn là đệ nhất kép độc lẳng, nghệ sĩ Hoàng Giang nói :
«Cái ác, độc, không cái nào giống cái nào. Cần nhất là phải sáng tạo, tránh sự trùng lặp trong mỗi nhân vật. Khi diễn, cần chú trọng khi nào thì liếc mắt, khoát tay, gằn giọng, lúc nào cần cười gượng, cười the thé, cười gằn, cả trong điệu bộ, bước đi cũng phải nghiên cứu . Quan trọng là phải diễn làm sao cho vai kép độc của mình vừa làm cho khán giả ghét mà cũng đồng thời làm cho khán giả thích thú. »
Những vai kép độc của Hoàng Giang diễn đúng là đã làm cho khán giả ghét nhân vật đó nhưng đồng thời cũng có chổ làm cho khán giả cười khinh hoặc cười thích thú khi nhân vật độc ác bị trừng phạt.
Năm 1956, 4 nghệ sĩ Út Trà Ôn, Kim Chưởng, Thanh Tao và Thúy Nga rời đoàn Thanh minh, ra thành lập gánh hát Kim Thanh – Ut Trà Ơn, nghệ sĩ Hoàng Giang được mời về Kim Thanh, thủ vai kép độc trong các tuồng Trăng Nước Lam Giang, Tiếng Nhạc Rừng Xanh của soạn giả Thu An trên sân khấu Kim Thanh.
Trong những năm 1957, 1958, trên sân khấu Thanh Minh của Bầu Nghĩa, nghệ sĩ Hoàng Giang đã có những vai diễn để đời qua các vai độc trong các tuồng dã sử như tuồng Hồi Trống Văn Lâu, Áo gấm khôi Nguyên, Cầu Gổ Hoàng Mai Thôn, Nhan Sắc Phi Tần, Nẻo tắt Hoành Sơn, Núi Liểu Sông Bằng của soạn giả Thiếu Linh và Thành Phát…
Hợp tác với danh ca Út Trà Ôn
Nghệ sĩ Hoàng Giang đã cùng với danh ca Út Trà Ôn về công tác với đoàn Thủ đô - Ba Bản, thành công rực rở trong vai vua Lê Long đỉnh tuồng Tiếng Trống Sang Canh của soạn giả Thu An, vai Nguyễn Cang tuồng Chiếc Áo Ân Tình của soạn giả Thiếu Linh.
Hoàng Giang lại hợp tác với anh Út Trà Ôn thành lập gánh hát Thống Nhứt và thành công vang dội qua tuồng Nước Mắt em là bể oan cừu của soạn gia Vân An.
Thưa quí thính giả, trong một thời gian dài, từ sau khi hai nghệ sĩ Út Trà Ôn và Hoàng Giang được bình chọn là nam danh ca vọng cổ đệ nhất và nam diễn viên độc lẳng đệ nhất thì hai diễn viên nầy thường diễn chung trên một sân khấu vì họ cần sự hổ trợ lẩn nhau.
Kép độc nâng cao vai trò của kép mùi trong một vở tuồng hát giống như màu đen thật đậm làm tôn lên cái trắng của màu trắng trong một bức tranh. Trong một tuồng hát, kép độc đưa tình huống kịch đến chổ sôi động nhất , gay cấn nhất, dồn ép vai kép mùi vào chổ bi thương nhất thì kép mùi ca vọng cổ mới được khán giả tán thưởng nồng nhiệt.
Trái lại nếu kép độc mà diễn không « ác » không nóng sân khấu, không sôi động thì kép mùi không có hoàn cảnh để ca vọng cổ. Về mặt tâm lý, khi khán giả không ghét hành vi tàn ác của vai kép độc thì sẽ không thấy xúc cảm trước lời ta thán bi thương của kép mùi.
Với kỹ thuật ca vọng cổ và làn hơi sung mảng, danh ca Út Trà Ôn tạo thêm được dấu ấn trong lòng của khán giả là nhờ kép độc Hoàng Giang đã tạo ra tình huống kịch để cho những bài ca vọng cổ của anh được ca đúng chổ và đúng lúc trong tuồng. Khi thiếu kép độc Hoàng Giang bên cạnh, danh ca Út Trà Ôn cũng mất đi phần hứng thú trong diễn xuất.
Từ năm 1961, nghệ sĩ Hoàng Giang trở về cộng tác với đoàn Thanh Minh Thanh Nga, anh có mặt trong hầu hết các vở tuồng xã hội nổi tiếng của đoàn như tuồng đêm Vĩnh Biệt,( của Hà Triều Hoa Phượng) đôi Mắt Người Xưa, Bóng Chim Tăm Cá, Yêu Trong Hoàng Hôn, Người Tình Của Biển, Bọt Biển, Tình Xuân Muôn Tuổi, Hoa đồng Cỏ Nội của Nguyễn Phương, Vàng Sáu Bạc Mười, của Hoàng Khâm, Áo Cưới Trước Cổng Chùa của Kiên Giang, Hoa Mộc Lan của Viễn Châu, Bên Cầu Dệt Lụa của Thế Châu….
Có thể nói nghệ sĩ Hoàng Giang đã hát không dưới năm mươi tuồng xã hội và dã sử của đoàn hát Thanh Minh Thanh Nga, anh đã thể hiện những vai diễn kép độc lẳng độc đáo, vừa làm cho vở diễn được sôi động hơn lên, vừa làm bệ phóng giúp cho những danh ca trẻ như Hữu Phước, Thành được, Thanh Tú, Thanh Sang dễ dàng thành công trong các màn ca vọng cổ như anh đã từng góp công với danh ca Út Trà Ôn.
Sau này có diễn viên bắt chước theo lối hát của anh Hoàng Giang khi thế những vai tuồng của anh Hoàng Giang nhưng không có duyên bằng và không được khán giả tán thưởng như đã tán thưởng Hoàng Giang. Sau năm 1975, Hoàng Giang và Kim Giác về hát cho đoàn Văn Công và sau đó hát cho đoàn Trần Hữu Trang.
Cuộc sống và gia đình
Về gia đình thì người vợ trước của anh Hoàng Giang là nữ nghệ sĩ Ngọc Chúng, cùng là diễn viên của đoàn Thanh Minh trong những năm 1953, 1954, 1955.
Nghệ sĩ kép độc Hoàng Hải, người có sắc vóc và lối ca diễn giống hệt Hoàng Giang là con của hai nghệ sĩ Hoàng Giang và Ngọc Chúng.
Chúng tôi không hiều vì sao có sự đổ vở gia đình giữa Hoàng Giang và Ngọc Chúng; đến năm 1962 thì chúng tôi được biết là Hoàng Giang kết hôn với nữ nghệ sĩ Kim Giác, chị ruột của nữ nghệ sĩ Ngọc Hương khi Hoàng Giang về cộng tác với gánh hát Hương Mùa Thu. Hoàng Giang và Kim Giác là đôi vợ chồng gắn bó với nhau hạnh phúc cho đến ngày Hoàng Giang mất.
Nghệ sĩ Hoàng Giang mất ngày 03 tháng 11 năm 2002, an táng tại nghĩa trang nghệ sĩ tại Gò Vấp.
Nghệ sĩ Hoàng Giang mất, sân khấu cải lương mất một nghệ sĩ mà tài nghệ diễn xuất được đánh giá là bậc thầy, cố nghệ sĩ Hoàng Giang đã để lại những vai tuồng để đời và nhiều đệ tử thành danh khi học theo lối diễn của anh như Hoàng Hải, Chí Hiếu. Hoàng Liêm, Hoàng Long…
thế kỷ, sân khấu, sản sinh, nghệ sĩ, tài năng, cá biệt, phong cách, lẫn lộn, làm cho, nghệ thuật, phong phú, giai đoạn, phát triển, mạnh mẽ, Hoàng Giang
Mã
an
toàn:
Nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
lần
đầu
làm
live
show
ở
Việt
Nam
Hãy
để
cố
NSƯT
Vũ
Linh
được
yên
nghỉ
Trường
ĐH
Sân
khấu
-
Điện
ảnh
TP
HCM
tuyển
sinh
diễn
viên
cải
lương
Nam
nghệ
sĩ
Thanh
Điền
đã
trở
thành
youtuber
chuyên
nghiệp?
'Thần
đồng
cải
lương'
Linh
Tý:
Tôi
chưa
làm
điều
gì
khiến
ba
Linh
Tâm
mất
mặt
Nghệ sĩ Minh Cảnh gây bất ngờ khi xuất hiện với vóc dáng phong độ ở tuổi U.90. Ông vẫn thỉnh thoảng đi hát, sống cuộc sống bình yên ở xứ cờ hoa.
Ý kiến bạn đọc