NSND
Thanh
Tòng
Vì
vậy,
chuyện
xưa
tích
cũ
từ
trong
sân
khấu
soi
ra
ánh
đèn
cái
phận
con
tằm
nặng
nợ
dâu
xanh
là
thế,
và
đến
nay
con
tằm
ấy
đãở
vào
độ
tuổi
thất
thập
cổ
lai
hy
nhưng
ông
trân
trọng,
nâng
niu
gìn
giữ
nghệ
thuật
như
người
ta
gìn
giữ
chính
nhịp
đập
trái
tim
của
mình!
Xưa
nay,
NSND
Thanh
Tòng
ít
khi
phát
biểu
về
bản
thân,
ông
vẫn
vậy,
vui
vẻ
và
say
mê
nghề
như
ngày
còn
tràn
đầy
chất
trẻ
-
cái
thuở
tóc
còn
xanh.
Gặp
ông
tại
buổi
sáng
mùa
xuân
-
những
ngày
đầu
của
mùa
hát
chầu
năm
nay
tại
Miếu
Bà
-
Lăng
Ông
Nam
Hải
tại
ấp
Cây
Bàng,
xã
Tân
Thành,
huyện
Gò
Công
Đông,
Tiền
Giang
mới
thấy
được
tình
cảm
vô
cùng
quí
báu
mà
bà
con,
nơi
đây
trân
trọng
dành
cho
ông.
Đã
ở
cái
tuổi
xưa
nay
hiếm
của
đời
người
ấy
vậy
mà
người
nghệ
sĩ
nhân
dân
này
vẫn
được
khán
giả
săn
đón
cuồng
nhiệt!
Thần
thái
của
ông
toát
lên
đông
đầy
cả
nhân,
lễ,
nghĩa,
trí,
tín
với
một
chiều
sâu
tâm
hồn
nghệ
thuật
và
ở
một
tầm
cao
nhân
cách!
Nhân
văn
đời
và
nghề
-
ông
nhân
ái,
hòa
đồng
với
tất
cả
mọi
người,
không
phân
biệt
đối
xử
với
bất
kỳ
ai
dù
là
các
bạn
nghệ
sĩ
trẻ
đang
ở
những
ngày
đầu
mới
bước
vào
nghề
mà
còn
cả
những
khán
giả
nơi
đây
-
già,
trẻ,
bé,
lớn
đề
chạy
đến
xem
thăm
hỏi
sức
khỏe
cho
ông
và
"năm
sau
về
hát
nữa
nha
ông",
được
biết
xuất
chầu
này
NSND
Thanh
Tòng
là
người
vinh
dự
được
bà
con,
ban
quản
lý
Miếu
ưu
ái
mời
đến
hát
cúng
và
biểu
diễn
-
"và
phải
có
mặt
NSND
Thanh
Tòng
thì
người
ta
mới
chịu"
-
theo
lời
nghệ
sĩ
Xuân
Yến,
ngoài
ra
xuất
hát
sáng
hôm
đó
đoàn
còn
tăng
cường:
NSƯT
Phượng
Loan,
NSƯT
Thoại
Mỹ
...
Lễ
với
nghề
và
lễ
với
đời
ở
một
con
người
trọn
đời
theo
nghiệp
Tổ,
việc
đầu
tiên
khi
ông
đến
là
đi
ngay
đến
bàn
thờ
Tổ
khấn
nguyện
đầy
tôn
nghiêm,
cẩn
trọng
và
thắp
liền
một
nén
hương
-
chỉ
một
việc
như
vậy
thôi
cũng
thấy
rằng
một
vị
trí
cao
cả
của
Tổ
nghiệp
trong
suy
nghĩ
của
người
nghệ
sĩ
chuẩn
mực
này
được
trân
quí
đến
dường
nào!
Và
chỉ
thế
thôi
cũng
là
một
hành
động
khác
thường
so
với
nhiều
đồng
nghiệp
khác
(việc
khấn
Tổ
không
được
thực
hiện
đầu
tiên
hoặc
là
có
thực
hiện
nhưng
được
nghiêm
trang
như
ông),
đây
là
một
hình
ảnh
đẹp,
một
chuẩn
mực
đạo
đức
trong
nghề
cần
được
nhân
rộng
để
các
bạn
trẻ
học
hỏi
và
noi
theo!
Ông
không
chỉ
được
khán
giả
mến
mộ
mà
còn
được
tôn
trọng,
đến
nay
ông
vẫn
được
họ
săn
đón
không
kém
gì
một
ngôi
sao
đương
thời,
khán
giả
nối
gót
theo
sát
ông
vào
hậu
trường,
sau
khi
khấn
Tổ
ông
ngồi
vào
bàn
hóa
trang
đầy
thư
thái,
thoải
mái
với
một
niềm
say
mê
lạ,
tỉ
mỉ,
từng
li
từng
tí,
kỹ
càng,
nhẹ
nhàng,
từ
tốn,
khoang
thai,
từ
việc
này
đến
việc
kia,
không
hề
vội
vã,
chu
đáo,
cẩn
thận,
khán
giả
tôn
trọng
đứng
đợi
và
đã
thấy
ông
làm
xong
"thủ
tục"
với
Tổ
nghiệp,
ngồi
vào
bàn
hóa
trang
thì
mọi
người
lại
hân
hoan
chào
hỏi:
"bố
ơi,
bố
năm
nay
nhiêu
tuổi?
năm
sau
bố
về
đây
hát
nữa
nha!"
-
rất
là
thân
thương
và
gần
gũi,
NSND
Thanh
Tòng
cũng
vui
vẻ,
trân
trọng
khán
giả,
từ
tốn
trả
lời,
giao
lưu
cùng
bà
con!
Phải
nói
rằng
hình
ảnh
này,
kỷ
niệm
này
khó
mà
có
được
ở
một
ngôi
sao
hiện
nay,
vì
...
ngôi
sao
bây
giờ
thì
hầu
như
ai
cũng
mắc
một
cái
bệnh
chung
là
...
ngôi
sao!
Nghĩa
trọng
tình
cao
trong
một
gia
tộc
-
trong
một
đoàn
hát
-
không
khí
khi
ông
đến
thật
là
vui
vẻ,
sảng
khoái,
cởi
mở,
không
chỉ
có
khán
giả,
tất
cả
các
nghệ
sĩ
có
mặt
sáng
hôm
đó
không
riêng
gì
những
anh,
chị,
em,
con
cháu
nghệ
sĩ
của
Gia
tộc
Minh
Tơ
mà
tất
cả
nhân
viên
đoàn
hát,
nghệ
sĩ
trẻ
mới
vào
nghề,
những
nghệ
sĩ
đã
là
ngôi
sao,
thậm
chí
là
NSƯT
trên
dưới
đều
một
lòng
tôn
kính
ông
đề,
kính
cẩn
chào
hỏi
niềm
nở
với
một
tấm
lòng
tôn
trọng
ông
như
tôn
kính
một
chuẩn
mực
đạo
đức
xã
hội,
chuẩn
mực
của
đạo
đức
nghề!
Một
nhân
cách
không
phải
dễ
tìm
trong
giới
sân
khấu
hiện
nay!
Cái
tình,
cái
nghĩa
của
người
đi
trước
với
người
đi
sau,
và
nghĩa
tình
đời
sau
đáp
lại
người
đi
trước.
NSND
Thanh
Tòng
&
NS
Công
Minh
NSND
Thanh
Tòng,
NS
Công
Minh
&
NS
Xuân
Thu
NSND
Thanh
Tòng
&
NS
Thanh
Hoàng
Trí
ngời
sáng
tinh
anh
luôn
dõi
theo
nghề,
với
nụ
cười
trên
môi
ông
chào
khán
giả,
bà
con,
mọi
người
xung
quanh,
vào
hậu
trường
cũng
với
nụ
cười
hiền
hòa
ông
chào
các
em
nghệ
sĩ
trẻ,
và
trong
lúc
hóa
trang
-
"làm
tuồng"
ông
còn
theo
dõi,
thưởng
thức
luôn
cả
phần
biểu
biễn
của
những
nghệ
sĩ
đàn
em
với
một
tinh
thần
tôn
trọng
đồng
nghiệp
cao,
ông
vẫn
vỗ
tay
và
cổ
vũ
nhiệt
tình
như
một
khán
giả
"sành"
cải
lương
mỗi
khi
nghệ
sĩ
xuống
hò
câu
vọng
cổ,
hoặc
khi
hết
bài
vẫn
được
ông
ủng
hộ
tình
thần:
"tiếp,
tiếp,
tiếp
đi,
hát
tiếp
đi"
-
rất
là
thanh
niên,
rất
trẻ
trung.
Một
hành
động
không
phải
dễ
thấy
ở
các
bạn
nghệ
sĩ
trẻ
thời
nay!
Bởi,
ai
cũng
tự
cho
mình
là
"đỉnh"
và
có
lẽ
khen
người
khác
là
điều
hiếm
xảy
ra!
Tín
một
điều
đặc
biệt
là
dù
10
giờ
mới
bắt
đầu
lên
màn
biểu
diễn
vở
"Ngọc
Kỳ
Lần
xuất
thế"
và
vai
của
ông
cũng
không
phải
xuất
hiện
vào
những
lớp
đầu
tuồng,
thế
nhưng
chưa
đến
8
giờ
30
phút
là
NSND
Thanh
Tòng
đã
có
mặt
tại
Miếu
-
một
tinh
thần
làm
nghề
rất
đáng
được
ngưỡng
mộ
và
cần
được
rèn
luyện
ở
các
"ngôi
sao"
ngày
nay!
Khi
vào
tuồng
hát,
người
nghệ
sĩ
này
rất
để
tâm
vào
nội
dung
câu
chuyện
của
tuồng,
ông
theo
dõi
từng
lớp,
lớp
trước
và
lớp
sau
khi
nhân
vật
ông
xuất
hiện
được
ông
để
tâm
theo
dõi
-
điều
này
hầu
như
chưa
hề
xảy
ra
ở
một
nghệ
sĩ
trẻ
hiện
nay,
hầu
hết
các
bạn
khi
hết
lớp
diễn,
xuống
sân
khấu
là
lo
việc
riêng,
ăn,
uống,
soi
gương,
dặm
thêm
phấn
...
trò
chuyện,
ít
ai
để
tâm
làm
việc
như
ông.
Việc
lưu
tâm
theo
dõi
như
vậy
rất
hữu
ích,
làm
cho
tình
tiết
câu
chuyện,
nhân
vật
gắn
kết
với
nhau
chặt
chẽ
hơn
chứ
không
rời
rạc.
Và
làm
yên
tâm
cho
người
làm
bầu,
cũng
như
làm
vững
tin
cho
các
bạn
diễn
trên
một
sân
khấu.
Đã
từng
có
trường
hợp
một
nghệ
sĩ
đảm
nhận
nhân
vật
chính
nhưng
vì
không
nắm
rõ,
đang
đến
lúc
giao
ước
với
tình
nhân
thì
lại
gọi
nhầm
tên
đệm
dù
là
người
bạn
diễn
vừa
mới
nói
xong
tên
họ
của
mình,
hay
khi
nói
chuyện
cùng
các
nhân
vật
trong
cảnh,
không
nhớ
tên
đành
gọi
theo
màu
sắc
trang
phục,
bởi
có
nhiều
nghệ
sĩ
khi
diễn
chầu
lại
hay
hát
cương
nên
có
nhiều
trường
hợp
như
vầy
xảy
ra!
NSND
Thanh
Tòng
&
NS
Công
Minh
trong
tuồng
"Ngọc
Kỳ
Lân
xuất
thế"
Chính
vì
vậy
cho
đến
nay
NSND
Thanh
Tòng
vẫn
được
xem
là
tinh
hoa
tỏa
sáng
một
nhân
cách!
Chính
ông
là
người
đã
có
công
tìm
tòi,
nghiên
cứu
rất
khoa
học
từ
loại
hình
nghệ
thuật
hát
bội
cho
ra
loại
hình
nghệ
thuật
tuồng
cổ
của
dân
tộc
đã
sống
và
đứng
vững
hơn
40
năm
qua
mang
đậm
hương
vị,
phong
cách
của
người
Việt
Nam:
vũ
đạo
là
từ
hát
bội
mà
ra,
kết
hợp
diễn
xuất
của
người
diễn
viên
nhất
là
nội
tâm
nhân
vật
kết
hợp
cùng
âm
nhạc
quê
hương
-
đây
là
đỉnh
cao
kết
tinh
của
tinh
hoa
nghệ
thuật
Việt!
Đó
là
công
trình
nghiên
cứu
xứng
đáng
được
đời
sau
tự
hào
và
vinh
danh,
từ
nhạc
sĩ
Đức
Phú,
Minh
Tâm
và
NSND
Thanh
Tòng
-
đã
sáng
tạo
ra
nền
nhạc
tuồng
cổ
chính
thống
không
vay
mượn,
điển
hình
có
thể
kể
đến
như
bài
"Lý
cây
bông"
của
nhân
vật
Lý
Đạo
Thành
trong
vở
tuồng
lịch
sử
nước
nhà:
"Câu
thơ
yên
ngựa"!
Qua
đó
cho
thấy,
để
trở
thành
một
nghệ
sĩ
tuồng
cổ
trên
hết
ngoài
các
yếu
tố
không
thể
thiếu
của
nhân
tố
cải
lương
là
giọng
ca
thiên
bẩm,
diễn
xuất
nội
tâm
còn
đòi
hỏi
người
diễn
viên
ở
vũ
đạo,
ca
diễn
và
múa
-
một
điểm
đặc
trưng
của
loại
hình
tuồng
cổ.
Ngoài
ra,
sắc
vóc
là
điều
hết
sức
cần
thiết
và
trong
tuồng
cổ
vấn
đề
sắc
càng
quan
trọng
gấp
bội
phần.
Vì
sao
lại
nói
như
vậy,
một
diễn
viên
đẹp,
ai
cũng
thích,
nhưng
cái
đẹp
đó
phải
phục
vụ
cho
thần
sắc,
diện
mạo,
thái
độ
của
vai
diễn
thì
mới
là
thành
công
của
diễn
viên!
Nghệ
thuật
tuồng
cổ
rất
cần
nội
tâm
và
lối
diễn
hình
thức
thể
hiện
trên
gương
mặt
mới
ra
được
thần
thái,
nếu
người
diễn
viên
với
sắc
đẹp
tự
nhiên
thì
các
cơ
mặt,
nét
mặt
khi
vào
tuồng
diễn
xuất
rất
mềm,
rất
hợp,
rất
dễ
đi
vào
chiều
sâu
và
thuận
theo
tâm
lý
nhân
vật,
còn
ngược
lại,
có
khi
lên
sân
khấu:
ca
diễn
một
đường
mà
thần
sắc
nhân
vật
một
nẻo,
bới
người
nghệ
sĩ
nếu
quá
lạm
dụng
vào
công
nghệ
phẫu
thuật
thẩm
mỹ
thì
rất
dễ
"bị
đơ"
khi
thể
hiện
cảm
xúc
nhân
vật
trong
nghệ
thuật
tuồng
cổ!
Chính
vì
thế
để
trở
thành
một
nghệ
sĩ
tuồng
cổ
không
phải
một
sớm
một
chiều
mà
đòi
hỏi
phải
tôi
luyện
qua
từng
ngày
từng
tháng,
thậm
chí
là
từng
năm,
luôn
luôn
nổ
lực,
luôn
luôn
phấn
đấu,
luôn
luôn
rèn
luyện:
thanh,
vũ
đạo,
múa
và
giữ
gìn
nhan
sắc
tự
nhiên
-
một
đòi
hỏi
không
phải
dễ
dàng
gì!
Đời!
Đời
dài
và
lăng
tăng
như
dòng
sông
lúc
phẳng
lặng
lúc
ồn
ào
sóng
dữ,
nhưng
hơn
hết
là
trong
lòng
sông
có
gì,
thổn
thức?
Cay
đắng?
Hạnh
phúc?
Cuồng
nhiệt?
Mạnh
mẽ?
Tâm
huyết?
Da
diết?
Nồng
nàn
phù
sa
ra
sao
thì
chỉ
có
con
sông
ấy
mới
hiểu
mà
thôi!
Dù
có
thế
nào
đi
nữa
sông
vẫn
chảy
qua
muôn
ngã
dâng
phù
sa
mật
ngọt
cho
đời!
Cái
phận
con
tằm
cũng
giống
như
vậy,
qua
bao
đời
lộng
lẫy,
bao
kiếp
hóa
thân
cơ
hàn,
khổ
ải
hay
trầm
luân
...
cánh
màn
khép
lại
là
dư
vị
ngọt
ngào,
niềm
hân
hoan,
sự
mến
thương
của
khán
giả
vẫn
hoài
nhớ,
nghệ
thuật
dân
tộc
đã
từng
thăng
trầm
theo
dòng
lịch
sử
dân
tộc,
mùa
hát
chầu
vẫn
sống
trong
tìm
thức
và
sống
mạnh
mẽ
trong
đời
sống
người
Việt
Nam
bao
đời
nay,
cải
lương
với
những
cung
bậc
nhặt
khoan
dù
đau
thương
hay
hân
hoan
giữa
cổ
và
kim
thì
cải
lương
tuồng
cổ
còn
cả
cái
đẹp
hồn
thiêng
sông
núi,
tinh
hoa
nghệ
thuật!
Và,
NSND
Thanh
Tòng
đã
sống
một
đời
như
thế
-
một
đời
gìn
giữ
-
sáng
tạo
-
phát
huy
-
truyền
nghề
cho
đời
sau
một
tinh
hoa
-
tinh
hoa
đó
tỏa
sáng
một
nhân
cách!
Làm
sao
và
bao
lâu
nữa
mới
có
một
tinh
hoa
như
thế?
Thiết
nghĩ
câu
trả
lời
nằm
ở
chỗ:
các
bạn
nghệ
sĩ
trẻ
có
lĩnh
hội
được
tinh
hoa
nghề
hay
hay
chưa?
Người
xưa
vẫn
nói
cái
nghề
là
cái
nghiệp,
con
tằm
trót
vương
tơ
thì
trọn
đời
phải
nhả
tơ
để
trả
nợ
dâu,
ngày
nay
có
xem
như
vậy
không
hay
chỉ
quan
niệm
đơn
thuần
chỉ
là
nghề
biểu
diễn
rồi
hữu
danh
vô
thực?
Nghệ
thuật
vốn
vỉ
là
cái
đẹp!
Như
thế,
phải
chăng
làm
nghệ
sĩ
là
làm
ra
cái
đẹp
cho
đời,
vậy,
cái
đẹp
đó
phải
là
cái
đẹp
từ
tâm
hồn,
nhân
cách
sống
đẹp
ra
nhan
sắc
rồi
đến
thần
thái,
dung
nhan
nhân
vật
trên
sân
khấu
hay
chỉ
là
quan
niệm
giản
đơn
chỉ
cần
đẹp
trên
sân
khấu
thôi?
Điều
đó
đúng
hay
sai
còn
tùy
thuộc
vào
kết
quả
cũng
như
chất
lượng
làm
nghề
của
những
người
trẻ
hôm
nay!
Vương
Thoại
Hồng
-
03/2016
NSND
Thanh
Tòng
những
ngày
cuối
đời
qua
lời
kể
của
con
gái
“Sáng
nay,
mẹ
cũng
làm
vệ
sinh
cho
ba
như
mọi
ngày.
Xong
xuôi
hết,
mẹ
vẫn
còn
ở
cạnh
bên
để
lau
mình
cho
ba
thì
thấy
ba
nhắm
mắt
như
đang
ngủ,
rồi
đi
luôn…”,
nghệ
sĩ
Quế
Trân
nghẹn
ngào
khi
nhớ
về
người
cha
vừa
ra
đi.
NSND
Thanh
Tòng
vừa
ra
đi
vào
sáng
ngày
22/9
tại
nhà
riêng
khiến
cho
cả
người
thân,
đồng
nghiệp
và
khán
giả
bất
ngờ
lẫn
thương
tiếc.
Ông
là
một
trong
những
nghệ
sĩ
tên
tuổi
lừng
lẫy
của
nên
cải
lương
Hồ
Quảng.
Sự
ra
đi
của
ông
là
một
mất
mát
to
lớn
cho
nền
nghệ
thuật
Việt
Nam.
Tối
22/9
tại
nhà
riêng,
tang
lễ
của
ông
được
cử
hành
trong
không
khí
trang
nghiêm
với
sự
có
mặt
của
gia
đình
và
những
nghệ
sĩ
cải
lương
tên
tuổi
nhất
hiện
nay.
Nghệ
sĩ
Quế
Trân,
con
gái
của
NSND
Thanh
Tòng
đã
gác
bỏ
hết
công
việc
riêng
để
lo
chu
toàn
hậu
sự
cho
cha.
Cô
khá
bình
tĩnh
khi
tổ
chức
đám
tang
cho
cha,
nhưng
khi
ngồi
lại
nhắc
lại
những
kỷ
niệm
niệm
về
cha
cô
không
thể
nào
ngăn
được
nước
mắt,
òa
khóc
nức
nở.
Quế
Trân
khóc
nức
nở
khi
nhắc
về
người
cha
đáng
kính
vừa
ra
đi
Chia
sẻ
về
bệnh
tình
của
cha,
cô
cho
biết:
“Ba
tôi
mắc
bệnh
di
truyền
từ
ông
nội,
kéo
dài
cho
đến
bây
giờ
càng
lúc
càng
nặng
thêm.
Gia
đình
có
đi
chữa
trị
rất
lâu
năm
nhưng
không
khỏi.
Trước
đây,
khi
ba
đi
lưu
diễn
ở
Mỹ,
ở
Pháp,…
cũng
có
đến
bệnh
viện
nhưng
chỉ
có
thể
uống
thuốc
cầm
chừng
chứ
không
thể
chữa
dứt.
Sau
này
bệnh
còn
ảnh
hưởng
qua
tới
tim,
thận.
Ba
nhập
viện
từ
ngày
1/6,
từ
đó
đến
nay
cũng
đã
mấy
lượt
ra
vô,
tuy
nhiên,
khi
khám
tổng
quát
thì
không
có
một
căn
bệnh
nan
y
nào
hết,
chỉ
là
do
ba
đã
lớn
tuổi
nên
không
còn
đủ
sức
chống
chọi
với
bệnh
tật.
Thời
gian
sau
này,
ba
tôi
không
muốn
vào
bệnh
viện
nữa
mà
chỉ
muốn
ở
nhà,
ba
cũng
biết
được
sức
của
mình
không
còn
nhiều.
Gia
đình
thì
cũng
có
năn
nỉ
bác
sĩ
khuyên
ba
ở
lại
nhưng
ba
nhất
quyết
không
đồng
ý.
Ba
nói
có
sống
chết
gì
thì
cũng
muốn
ở
nhà
thôi”.
Quế
Trân
cho
biết
thêm,
bệnh
tình
của
nghệ
sĩ
Thanh
Tòng
những
ngày
sau
càng
trở
nặng,
ông
không
ăn
được
nhiều,
gia
đình
cũng
động
viên,
năn
nỉ
nhưng
ông
không
ăn
được.
“Ba
tôi
từ
trước
tới
giờ
đã
"chết
hụt"
nhiều
lần,
có
khi
còn
kêu
con
cháu
đến
để
dặn
dò,
trăn
trối
nhưng
đều
qua
khỏi.
Lần
này
cả
nhà
không
nghĩ
ba
sẽ
ra
đi
đột
ngột
như
vậy
vì
bệnh
không
hành
nhiều,
ba
cũng
không
hề
đau
đớn
gì
hết.
Sáng
nay,
mẹ
cũng
làm
vệ
sinh
cho
ba
như
mọi
ngày.
Xong
xuôi
hết,
mẹ
vẫn
còn
ở
cạnh
bên
để
lau
mình
cho
ba
thì
thấy
ba
nhắm
mắt
như
đang
ngủ
rồi
đi
luôn…”
Quế
Trân
khóc
nghẹn
không
nói
nên
lời
khi
nhắc
về
nỗi
đau
và
sự
mất
mát
to
lớn
trong
cuộc
đời
của
mình.
Cô
cũng
cho
biết,
nghệ
sĩ
Thanh
Tòng
bị
bệnh
gout
nên
đi
lại
khó
khăn
rồi,
sau
này
khi
từ
bệnh
viện
về
thì
ông
nằm
suốt
luôn,
không
ngồi
dậy
được.
Khi
ông
bệnh,
cả
nhà
đều
lo
lắng,
chăm
sóc
cho
ông,
nhưng
nghệ
sĩ
Thanh
Tòng
trước
giờ
sống
khép
kín,
không
muốn
mọi
người
biết
mình
già,
mình
bệnh.
“Ba
luôn
muốn
hình
ảnh
của
ba
lúc
nào
cũng
như
những
nhân
vật
trên
sân
khấu”,
Quế
Trân
chia
sẻ.
Quế
Trân
khóc
nghẹn
khi
chia
sẻ
về
cha
Ba
tôi
còn
tâm
huyết
và
ham
hát
lắm
Trước
khi
mất,
ông
có
gửi
gắm
gì
đến
các
con?
Ba
tôi
còn
tâm
huyết
và
ham
hát
lắm,
chỉ
có
điều
chân
ba
bị
gout
nên
đi
lại
hơi
khó.
Trước
đây
khoảng
3-4
năm,
ba
có
trở
lại
sân
khấu
hát
một
vai
chạy
ngựa
thôi.
Lúc
đó
khi
lên
diễn
thì
ba
sung
lăm,
thần
sắc
rất
oai
phong
nhưng
mải
mê
quá
nên
bị
trẹo
cột
sống
rất
nặng,
chính
vì
vậy
gia
đình
có
khuyên
ba
vì
sức
khỏe
nên
hạn
chế
đừng
đi
diễn
nhiều.
Tuy
nhiên,
nói
vậy
chứ
ba
còn
khao
khát
lắm,
mỗi
khi
nhắc
đến
nghề
là
nhiệt
huyết
lại
bừng
lên.
Quế
Trân
và
NSND
Thanh
Tòng
trên
sân
khấu
T
ừng
đứng
chung
sân
khấu
với
ba,
vậy
có
vai
diễn
nào
làm
Quế
Trân
không
thể
nào
quên?
Khi
tôi
lớn
lên
thì
ba
đã
không
còn
hoạt
động
sân
khấu
nhiều.
Chỉ
khi
tôi
đi
thi
giải
Trần
Hữu
Trang
năm
18
tuổi
ba
mới
dạy
cho
vai
Thiên
Kiều
Công
chúa
để
đi
thi,
may
mắn
là
nhận
được
Huy
chương
vàng.
Từ
vai
diễn
đó
tôi
bắt
đầu
đi
diễn
nhiều
hơn
và
được
đóng
chung
với
ba
trong
nhiều
trích
đoạn
ngắn.
Hai
ba
con
cũng
không
có
cơ
hội
hợp
tác
nhiều
vì
thời
gian
sau
này
sân
khấu
đã
không
còn
diễn
những
vở
dài
như
trước
mà
chỉ
là
trích
đoạn
thôi.
Tôi
đóng
với
ba
nhiều
nhất
là
vở Triệu
Thị
Trinh,
rồi Hoa
Mộc
Lan
tùng
chinh,
Điêu
thuyền
bán
nguyệt,…
Có
những
chương
trình
tôi
giao
lưu
với
sinh
viên
các
trường
đại
học
ba
cũng
có
đi
theo.
Sự
đam
mê
của
Quế
Trân
là
do
ba
truyền
lại?
Gia
đình
tôi
có
truyền
thống
làm
nghề
ca
hát,
ai
cũng
yêu
nghề,
gắn
bó
và
nguyện
sống
chết
với
nghề
hết.
Tôi
nhìn
thấy
những
tấm
gương
đó,
không
chỉ
ba
tôi
mà
các
cô
chú
cũng
vậy,
dù
đã
60,
70
tuổi
nhưng
khi
lên
sân
khấu
vẫn
cứ
nhiệt
huyết
và
làm
những
động
tác
rất
khó,
rất
cực,
dù
chân
cẳng
của
ba
với
các
cô
chú
đều
đã
yếu
hết
rồi.
Có
lúc
tôi
đứng
trong
cánh
gà
nhìn
các
cô
chú
diễn
rồi
nép
vào
một
góc
mà
khóc,
bởi
thấy
thế
hệ
tiền
bối
của
mình
sao
mà
lăn
xả
với
nghề
quá.
Mình
tự
thấy
bản
thân
đang
làm
một
nghề
thiêng
liêng
lắm,
được
nhiều
thế
hệ
cùng
nhau
gìn
giữ.
Nhìn
lại
bản
thân
chưa
làm
được
gì,
nhiều
khi
tôi
cảm
thấy
rất
xấu
hổ…
Ba
tôi
mất
đi
có
nhiều
người
thương
tiếc
lắm
bởi
cải
lương
tuồng
cổ
đã
mất
đi
một
cây
đại
thụ
lớn.
Cô
Bạch
Tuyết,
cô
Lệ
Thủy,…
rồi
mấy
cô
chú
trong
nhà
ai
cũng
đều
kính
nể,
quý
trọng
ba
bởi
cách
sống,
cách
đối
nhân
xử
thế
của
ông.
Tôi
thương
và
ngưỡng
mộ
ba
lắm
vì
cả
đời
làm
nghệ
thuật
ba
được
rất
nhiều
người
yêu
mến!
Ông
đã
dạy
các
con
cách
đối
nhân
xử
thế
ra
sao?
Lúc
nào
ba
tôi
cũng
nói
nghề
của
mình
phải
tôn
sư
trọng
đạo,
phải
quý
những
người
thầy
đã
dạy
mình,
dù
ít
dù
nhiều
cũng
là
bậc
tiền
bối
nên
phải
luôn
ghi
nhớ.
Sống
lễ
phép,
đàng
hoàng
với
tất
cả
mọi
người,
giúp
đỡ
bạn
bè,
đồng
nghiệp,…
Nói
chung
không
có
gì
to
tát
nhưng
có
sự
giản
dị
và
chân
thành
trong
đó.
Đối
với
Quế
Trân
thì
ông
là
người
như
thế
nào?
Ba
vừa
là
người
cha,
vừa
là
người
thầy,
đồng
thời
còn
là
thần
tượng
trong
nghề
của
tôi
nữa.
Tôi
có
thể
lớn
lên
được
là
nhờ
gương
của
ba
mẹ.
Cô
chú
cũng
hay
khen
ngợi
tôi
nên
người
là
do
được
ba
mẹ
dạy
dỗ,
nhắc
nhở
mọi
điều
trong
cuộc
sống.
Quế
Trân
chia
sẻ,
cha
cô
luôn
nghiêm
khắc
với
nghề
nhưng
trong
gia
đình
lại
là
người
cha
rất
tình
cảm
và
chu
đáo
với
vợ
con
Ông
có
phải
là
người
nghiêm
khắc?
Ba
tôi
nghiêm
khắc
cũng
là
vì
muốn
nghề
nối
nghề,
đời
truyền
đời.
Ngày
xưa
ông
nội
còn
nghiêm
khắc
với
ba
hơn
như
vậy,
từ
lúc
4
tuổi
ba
đã
lên
sân
khấu
diễn
nhiều
vai,
trong
đó
có
các
vai
quan
trọng
nữa.
Chểnh
mảng,
lơ
là
một
chút
trong
lúc
thoại
tuồng
hay
biểu
diễn
là
ông
nội
đứng
dưới
phang
dùi
trống
lên
ngay
để
nhắc
nhở.
Đến
bây
giờ
ba
tôi
còn
nguyên
vết
sẹo
ở
tay.
Ba
kể
là
do
sự
nghiêm
khắc
của
ông
nội
nên
ba
mới
thành
công
được!
Sau
này,
khi
chỉ
dạy
lại
các
em
hay
con
cháu,
ba
tôi
cũng
luôn
nghiêm
khắc
như
vậy
nhưng
đã
đỡ
hơn.
Ba
hiểu
“thương
cho
roi
cho
vọt”
nhưng
cũng
phải
giảng
giải
để
con
cháu
hiểu,
bên
cạnh
những
lời
nhắc
nhở
luôn
có
những
lời
động
viên,
an
ủi,
nhất
là
trong
thời
điểm
cải
lương
đã
không
còn
được
như
xưa
nữa.
Ông
có
còn
tâm
nguyện
nào
dở
dang
chưa
làm
được?
Năm
1975,
ra
đời
bộ
môn
cải
lương
tuồng
cổ
của
gia
đình,
trước
đó
là
cải
lương
Hồ
Quảng.
Đây
là
công
trình
nghiên
cứu
của
ba
khi
kết
hợp
cải
lương
Hồ
Quảng
với
vũ
đạo
của
hát
bội
rồi
tích
tuồng
lịch
sử
Việt
Nam.
Ba
tôi
vô
cùng
tâm
huyết
với
bộ
môn
cải
lương
tuồng
cổ
và
được
mọi
người
công
nhận
như
vậy
thực
sự
là
điều
đáng
quý.
Tôi
nghĩ
đó
là
niềm
tự
hào
lớn
nhất
trong
sự
nghiệp
của
ba
rồi.
Trước
khi
mất,
ông
đang
dự
định
tổ
chức
một
liveshow
kỉ
niệm
cuộc
đời
làm
nghề?
Không
phải,
thật
ra
nếu
muốn
làm
thì
ba
tôi
đã
làm
từ
rất
lâu
vì
gia
đình
có
truyền
thống
làm
bầu
gánh
hát
mà.
Sau
này
ba
tôi
cũng
dần
rút
lui
không
muốn
xuất
hiện
nhiều
nữa
nên
ý
định
tổ
chức
một
chương
trình
kỉ
niệm
cho
riêng
ba
thì
không
có.
Chỉ
có
năm
2009
là
chương
trình
chung
cho
cả
gia
đình,
cùng
nhìn
con
đường
hoạt
động
nghệ
thuật
của
các
nhánh
trong
gia
tộc
tôi
thôi.
Ba
luôn
sống
cho
gia
đình,
anh
em,
đồng
nghiệp
chứ
chưa
bao
giờ
ba
nghĩ
sẽ
làm
gì
cho
bản
thân
hết.
Lần
cuối
cùng
ông
đứng
trên
sân
khấu
là
lần
nào?
Lần
gần
nhất
ba
đứng
sân
khấu
là
trong
lễ
cúng
Kỳ
yên
của
cô
tư
Xuân
Yến,
cách
đây
chưa
đầy
1
năm.
Lễ
Kỳ
yên
thường
hay
hát
những
tích
tuồng
xưa
nên
mọi
người
rất
quý
ba,
tuy
nhiên
lúc
đó
ba
đã
yếu
lắm
rồi
mà
hát
ở
đình
thường
sẽ
không
đảm
bảo
vì
nóng,
ngộp
và
rất
đông.
Tuy
nhiên,
vì
quá
đam
mê
cũng
như
không
muốn
phụ
tình
cảm
của
mọi
người
nên
ba
nhận
lời.
Sức
khỏe
của
ông
bắt
đầu
chuyển
xấu
khi
nào?
Chỉ
mới
cách
đây
2-3
tháng,
sức
khỏe
của
ba
xuống
một
cách
nhanh
chóng
mà
không
ai
ngờ
được.
Quế
Trân
đã
làm
gì
để
duy
trì
nghề
truyền
thống
của
gia
đình?
Thật
ra
làm
cải
lương
trong
thời
điểm
này
chúng
tôi
đã
phải
cố
gắng
nhiều
lắm,
vì
cải
lương
không
còn
được
như
xưa.
Bây
giờ
đi
diễn
mình
cũng
phải
nghĩ
cách
lôi
kéo
mọi
người
đến
với
mình
nên
hoạt
động
rất
khó
khăn.
Tôi
có
một
điều
may
mắn
là
được
khán
giả
thương
nhiều,
đi
đến
đâu
mọi
người
cũng
yêu
quý.
Khi
làm
chương
trình,
dù
ở
bất
cứ
đâu,
ở
bất
cứ
vai
trò
gì
tôi
đều
cố
gắng
hát
vài
câu
để
nhắc
nhở
mọi
người
nhớ
về
bộ
môn
nghệ
thuật
truyền
thống
này.
Mình
xây
dựng
được
hình
tượng
đẹp
thì
cải
lương
sẽ
còn
tiếp
tục
sống.
Băng
Châu
Clip: Minh
Thái
XEM
THÊM
BÀI
VIẾT,
HÌNH
ẢNH
&
VIDEO
TẠI
ĐÂY
Chú
ý:
Việc
đăng
lại
bài
viết
trên
ở
website
hoặc
các
phương
tiện
truyền
thông
khác
mà
không
ghi
rõ
nguồn
http://www.cailuongvietnam.com
là
vi
phạm
bản
quyền
Ý kiến bạn đọc