Nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
gây
bất
ngờ
khi
xuất
hiện
với
vóc
dáng
phong
độ
ở
tuổi
U.90.
Ông
vẫn
thỉnh
thoảng
đi
hát,
sống
cuộc
sống
bình
yên
ở
xứ
cờ
hoa.
Xem
tiếp...
NSUT
TUYẾT
NGÂN
Lớn
lên
từ
con
nhà
nòi.
NSƯT
Tuyết
Ngân
là
một
trong
những
cô
đào
thương
vào
nghề
lúc
còn
rất
trẻ
và
sớm
trưởng
thành
trên
Sân
khấu
Cải
lương
của
tỉnh
nhà
–
Bến
Tre.
Tuyết
Ngân
–
một
gương
mặt
quen
thuộc,
được
khán
giả
Cải
lương
ở
miền
Tây
Nam
bộ
mến
mộ.
Hơn
hai
năm
hát
chánh
cho
nhiều
đoàn,
năm
20
tuổi
Tuyết
Ngân
đã
đoạt
HCV
(Hội
diễn
SKCN
1990),
23
tuổi
cô
tiếp
tục
giành
cho
mình
HCĐ
(Hội
thi
Giọng
ca
Cải
lương
Giải
Bông
lúa
vàng
TP.HCM
–
1993).
Tuổi
thơ
ấu,
Tuyết
Ngân
đã
sống
với
Sân
khấu
Cải
lương
cùng
mẹ
phiêu
bạc
khắp
nơi
với
đoàn
hát.
Cô
từng
sống
cảnh
ăn
chợ
ngủ
đình
bên
ánh
đèn
sân
khấu.
Trong
những
giấc
ngủ
say,
Tuyết
Ngân
đã
được
mẹ
ru
bằng
giọng
hát
Cải
lương
nên
với
cô,
Cải
lương
đã
nhiễm
vào
máu
thịt.Năm
3
tuổi,
hằng
đêm
bé
Tuyết
Ngân
ngồi
trong
cánh
gà
sân
khấu
xem
mẹ
diễn,
rồi
với
giọng
trẻ
con
còn
ngọng
nghịu,
bé
tập
ca
nhái
theo
và
tập
diễn
vai
công
chúa.
Năm
sáu
tuổi
bé
Tuyết
Ngân
được
mẹ
dạy
ca
một
số
bài
bản
nhỏ,
lên
10
bé
đã
ca
rành
các
bài:
Bắc
–
Nam
–
Oán
và
Vọng
cổ.
Sau
đó
mẹ
cô
tiếp
tục
truyền
nghề,
kỹ
thuật
ca
diễn
và
năm
12
tuổi
bé
Tuyết
Ngân
chính
thức
bước
lên
sân
khấu.
Tuyết
Ngân
tên
thật
là
Lê
Thị
Như
Tuyết,
sinh
năm
1970
tại
thị
xã
Bến
Tre
trong
một
gia
đình
ca
nhạc
Tài
tử
-
Cải
lương.
Mẹ
Tuyết
Ngân
là
nghệ
sĩ
Kim
An
nổi
danh
cùng
thời
với
nghệ
sĩ
Kim
Chưởng
trước
năm
1975.
Tuyết
Ngân
cùng
ba
chị
em
gái
nối
nghiệp
mẹ
theo
Cải
lương.
17
tuổi
cô
hát
đào
chánh
qua
các
đoàn:
Văn
Công
An
Giang,
An
Giang
Khánh
Hồng,
Tháp
Mười,
Nhạn
Trắng,
Thanh
Nga,
Bông
Dừa
Trắng
và
về
đoàn
Long
An
từ
năm
1996,
hát
đào
chánh
gần
10
năm
rồi
về
lại
Đoàn
CL
Bến
Tre
cho
đến
nay.
Nhờ
có
chất
giọng,
làn
hơi
thiên
phú,
ca
Vọng
cổ
ngọt
ngào
mùi
mẫn,
dù
sắc
vóc
ở
dạng
trung
bình,
nhưng
gương
mặt
tươi
tắn
hiền
dịu,
nên
cô
dễ
gây
thiện
cảm
với
mọi
người.
Cô
có
duyên
sân
khấu,
cái
mà
người
trong
nghề
cho
là
Tổ
đãi.Mặc
dù
sở
trường
của
Tuyết
Ngân
là
đào
thương
–
mùi,
nhưng
cô
rất
thích
diễn
những
vai
có
đời
sống
phức
tạp,
tính
cách
đa
chiều.
Cô
đã
đóng
chánh
nhiều
vở
ở
các
đoàn,
những
vai
mà
cô
tâm
đắc
nhất
và
được
sự
đồng
cảm
của
khán
giả
nhiều
nhất
là:
Mỹ
Châu
trong
Sóng
tình
trong
thành
nội
(TG:
Thanh
Huyền,
ĐD:
Nguyễn
Mỹ),
Nhung
trong
Đèn
đêm
nhỏ
lệ
(TG:
Thạch
Tuyền,
ĐD:
NSND
Trần
Ngọc
Giàu),
Hiền
trong
Sau
cơn
mê
(TG:
Kha
Tuấn
–
Hữu
Lộc,
ĐD:
NSND
Trần
Ngọc
Giàu).
Đặc
biệt
là
vai
Thu
Trang
trong
vở
Tình
ca
đêm
chơi
vơi
(TG:
Ngô
Hồng
Khanh,
ĐD:
NSND
Nguyễn
Đình
Nghi),
Tuyết
Ngân
diễn
cùng
với
các
nghệ
sĩ
tài
danh
như:
Thanh
Tuấn,
Diễm
Ngọc,
Giang
Châu.
Mặc
dù
hát
vai
phụ
nhưng
cô
đã
dồn
hết
sức
mình
và
mọi
tâm
huyết
cho
vai
diễn
và
cô
đã
thành
công
rực
rỡ.
Vở
này
dự
Hội
diễn
SKCN
toàn
quốc
năm
1990,
Tuyết
Ngân
đoạt
HCV
cùng
với
các
tài
danh
trong
Đoàn
Cải
lương
Sông
Hậu
II.
Kỷ
niệm
đầu
đời
thường
khiến
cho
người
ta
nhớ
mãi
không
thể
nào
quên.
Dù
đã
hơn
hai
mươi
mấy
năm
trôi
qua,
Tuyết
Ngân
vẫn
nhớ
hoài
vai
diễn
đầu
tiên
khi
cô
bước
vào
sân
khấu.
Đó
là
vai
giả
kép
con,
nhân
vật
Thắng
là
một
bé
trai
mồ
côi,
đi
ăn
xin
trong
vở
Cây
dừa
đỏ
(TG:
Lê
Huỳnh,
ĐD:
Hồ
Bảy
-
Đoàn
CL
Bến
Tre).
Thắng
sống
bụi
đời
lang
thang,
được
chị
Thắm
là
một
cán
bộ
cách
mạng
hoạt
động
bí
mật
cứu
vớt,
nuôi
dạy
và
giác
ngộ
Cách
mạng
cho
làm
giao
liên.
Nhiệm
vụ
của
Thắng
là
chuyển
giao
tài
liệu
mật
cho
các
cơ
sở
Cách
mạng,
về
việc
thống
nhất
ngày
giờ
”Đồng
Khởi
–
Bến
Tre”.Nhưng
Thắng
bị
bọn
mật
thám
theo
dõi
và
bắt
được.
Thắng
thủ
tiêu
tài
liệu
bí
mật
và
tuyệt
đối
giữ
bí
mật
Cách
mạng.
Giặc
hành
hạ,
tra
tấn
dã
man,
Thắng
kiên
quyết
không
khai
báo
điều
gì,
cuối
cùng
giặc
thiêu
sống
Thắng.
Qua
hình
tượng
Thắng,
một
em
bé
gan
dạ,
hy
sinh
anh
dũng,
Tuyết
Ngân
đã
thể
hiện
vai
diễn
xuất
thần,
sự
hy
sinh
dũng
cảm
của
em
bé
giao
liên
đầy
xúc
động
đối
với
người
xem.
Vai
diễn
của
Tuyết
Ngân
lần
đầu
tiên
được
đạo
diễn
hết
lời
khen
ngợi,
các
nghệ
sĩ
đàn
anh
mến
phục
và
làm
biết
bao
người
chị,
người
mẹ
rơi
nước
mắt.
Lúc
đó
Tuyết
Ngân
12
tuổi,
sau
đó
vở
này
được
chọn
phục
vụ
Đại
hội
Đảng
toàn
quốc
lần
thứ
V
–
1982
tại
Hà
Nội.
NSUT
Tuyết
Ngân
có
phong
cách
ca
diễn
đằm
thắm,
cô
thường
diễn
ở
trạng
thái
nội
tâm
hơn
là
ngoại
hình,
nhất
là
biểu
hiện
ở
ánh
mắt.
Cô
có
thể
sử
dụng
ánh
mắt
để
biểu
đạt
trạng
thái:
vui
buồn,
giận
dữ,
tình
tứ…
đi
vào
chiều
sâu
tính
cách
nhân
vật.
Nét
tiêu
biểu
của
Tuyết
Ngân
là
bộc
lộ
tính
cách
sâu
lắng
của
những
nhân
vật
nữ
có
số
phận
nghiệt
ngã.
Bên
cạnh
đó
cô
còn
đảm
nhận
vai
nhân
vật
lịch
sử,
cô
ca
diễn
nghiêm
trang,
hùng
mạnh
hơn,
điển
hình
vai
bà
Định
trong
”Quê
dừa
thao
thức”
của
Đoàn
CL
Bến
Tre,
nữ
tướng
Trưng
Trắc
trong
”Tiếng
trống
Mê
Linh”,
và
trong
trích
đoạn
này
cô
đã
đoạt
HCV
giải
Triển
vọng
Trần
Hữu
Trang
năm
2001
(lúc
ở
Đoàn
CL
Long
An).
Khán
thính
giả
còn
biết
giọng
ca
của
Tuyết
Ngân
qua
các
đài
như
Đài
TNVN,
TNND
TP.HCM,
HTV,
Đài
PTTH
Long
An,
Bến
Tre,
Cần
Thơ…,
nhiều
bài
Vọng
cổ,
những
bài
tiêu
biểu
như:
”Về
quê
Ngoại”
của
Nguyễn
Minh
Tuấn,
,
”Chuyện
bên
bờ
sông
Vàm
Cỏ”
của
Trọng
Nguyễn,
”Quê
ngoại
một
góc
trời
thương
nhớ”
của
Lâm
Giang…
Bởi
NSUT
Tuyết
Ngân
vốn
có
giọng
”Thổ”,
làn
hơi
dài
và
đầy
đặn,
xuất
thân
từ
nhà
nghề
nên
hơi
giọng
và
nhịp
nhàng
điêu
luyện.Cô
xử
lý
kỹ
thuật
ngân
rung
giọng
khá
tinh
tế,
bao
giờ
cô
cũng
tiết
chế
làn
hơi
vừa
đủ
âm
lượng
để
ngân
rung
những
ca
từ
chính
nhịp,
nhấn
giọng
âm
khi
biểu
đạt
tình
cảm
của
mình
đối
với
nội
dung
lời
ca.
Đặc
biệt
với
cô,
các
thanh
điệu
nào
cô
cũng
có
thể
ngân
nga,
nhấn
nhá
tùy
theo
ý
nghĩa
của
từ
và
âm
tiết
mang
thanh
điệu,
nhưng
có
lẽ
nổi
trội
là
dấu
sắc:
”Tội
cho
con
lắm
ngoại
ơi!Con
nào
dám
nghĩ
vậy,
mẹ
con
sinh
con
ra
là
con
gái
nên
tánh
nết
trầm
ngâm
nhưng
nội,
ngoại
đều
thương…
đồng.
Ai
nói
cháu
ngoại
thì
xa,
cháu
nội
thì
gần.Chớ
con
thì
một
lòng
thương
ngoại,
dẫu
nhà
ngoại
nghèo,
siêu
vẹo
ở
ven
sông.
Bờ
kinh
tắt
Thạnh
Lợi
mùa
này
mưa
gió
trợt
trơn,
đường
về
ngoại
sáng
đi
chiều
tới.
Công
việc
bên
chồng
con
phải
đảm
đương,
nên
lâu
về
thăm
ngoại
để
ngoại
buồn
ngoại
nhớ…
(Vọng
cổ
câu
1
–
Về
quê
ngoại,
những
chữ
in
đậm
là
thanh
sắc,
mà
Tuyết
Ngân
thường
luyến
nhấn).
Tuy
cùng
là
thanh
sắc,
nhưng
cường
độ
luyến
nhấn
của
Tuyết
Ngân
có
khác
nhau,
sự
khác
nhau
đó
là
âm
tiết
nào
chính
nhịp
thì
cô
nhấn
mạnh
hơn
và
dồn
hơi
nhiều
hơn
để
ngân
âm
tiết
mang
thanh
sắc
đó;
những
âm
tiết
trong
lòng
câu
mà
không
phải
nhịp
chính
thì
cô
lướt
nhẹ,
nhấn
không
ngân…
Kỷ
thuật
xử
lý
ngân
rung,
nhấn
thanh
sắc
như
vậy
tạo
cho
ngữ
điệu
giàu
sắc
thái
biểu
cảm
,
nhất
là
ca
các
thể
điệu
Nam
–
Oán
thì
mùi
mẫn.
Tuyết
Ngân
lại
có
giọng
”Thổ”
nên
cô
vận
dụng
kỹ
thuật
này
làm
cho
âm
điệu
càng
đượm
buồn
hơn,
nhất
là
khi
cô
vào
những
vai
diễn
có
tâm
trạng
đau
buồn
và
nhân
vật
có
số
phận
nghiệt
ngã…
Sở
trường
của
Tuyết
Ngân
là
ca
mùi,
nhưng
sở
đoản
là
ca
các
thể
điệu
Bắc
của
cô
chẳng
kém.
Khi
ca
ở
lĩnh
vực
Tài
tử
thì
cô
ca
chân
phương
rất
căn
cơ
theo
phong
cách
nhạc
Tài
tử,
nhưng
khi
ca
diễn
trong
vở
diễn
thì
cô
ca
với
tư
cách
là
tính
cách
nhân
vật.
Cô
biểu
đạt
âm
giọng
vẫn
hùng
hồn,
xôm
tựu
tùy
theo
mỗi
nhân
vật
và
hoàn
cảnh
kịch
đặt
ra.
Có
thể
nói,
NSUT
Tuyết
Ngân
là
một
cô
đào
thương
ca
diễn
đồng
đều,
nghĩa
là
hai
mặt
của
một
vấn
đề
không
mặt
nào
trội
hơn
mặt
nào,
mà
chúng
luôn
song
hành
hỗ
trợ
cho
nhau,
trong
cái
này
có
cái
kia
và
ngược
lại,
để
rồi
cùng
gặp
ở
một
mục
tiêu
là
sự
thành
công
trong
ca
diễn.
Đỗ
Dũng
BÁO
SÂN
KHẤU
số
1131
ra
ngày
18-3-2013
Tác
giả
bài
viết:
tuyetmai
Nguồn
tin:
BSK
Ý kiến bạn đọc