Nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
gây
bất
ngờ
khi
xuất
hiện
với
vóc
dáng
phong
độ
ở
tuổi
U.90.
Ông
vẫn
thỉnh
thoảng
đi
hát,
sống
cuộc
sống
bình
yên
ở
xứ
cờ
hoa.
Xem
tiếp...
Vườn
nghệ
thuật
cải
lương
vốn
lắm
kỳ
hoa
dị
thảo,
bóng
cả
cây
to,
đầy
sắc
hương
và
rợp
mát
bóng
râm.
Trước
kia,
anh
chỉ
là
cây
non
mơn
mởn,
sau
50
năm
đã
trở
thành
cây
cao
xum
xuê
lá
cành.
Giữa
thập
niên
50
của
thế
kỷ
XX,
hoạt
động
sân
khấu
cải
lương
có
một
nghệ
sĩ
trẻ
được
báo
giới
rất
quan
tâm.
Qua
trang
kịch
trường,
được
biết
nghệ
danh
Lang
của
anh
là
tên
mẹ,
Diệp
là
tên
cha,
anh
mang
tuổi
một
con
giáp
đáng
yêu
được
con
cọp…gọi
bằng
cô(
theo
truyền
thống
cổ
tích).
Ôi!
Một
nghệ
danh
tổng
hợp
cả
tên
phụ
mẫu,
người
nghệ
sĩ
ấy
có
bề
dày
cội
nguồn
đạo
lý
từ
lúc
còn
rất
trẻ.
Tôi
mến
mộ
anh
từ
dạo
ấy,
phần
do
tôi
cùng
trang
lứa
với
anh,
phần
vì
cha
tôi
là
bạn
thân
của
cha
anh:
chú
ba
Diệp.
Chú
là
nghệ
sĩ
tài
năng
của
đàn
kìm.
Mỗi
lần
đoàn
hát
về
Bạc
Liêu,
chú
đến
thăm
gia
đình
tôi
và
đàn
cho
ba
tôi
ca
những
bài
bản
lớn.
Vóc
dáng
chú
cao
to,
da
ngâm
đen,
trán
cao,
rất
từ
tốn.
Năm
1958,
thời
gian
học
tập
ở
Sài
Gòn,
tôi
được
xem
Diệp
Lang
lần
đầu
tiên
tại
rạp
Thành
Xương
(đoàn
Hoài
Dung-
Hoài
Mỹ).
Không
phải
với
một
vai
diễn,
mà
là
trong
một
vũ
khúc
có
tên
Duyên
kỳ
ngộ
dựa
trên
bản
nhạc
phương
tây
“Espanacani”.
Vóc
dáng
anh
thon
thả,
sáng
sân
khấu,
có
nhiều
nét
giống
chú
Ba
Diệp,
nhất
là
vầng
tráng.
Thời
ấy,
giữa
một
rừng
sao
vừa
trẻ
đẹp
vừa
có
giọng
ca
vàng,
thật
rất
khó
cho
những
nghệ
sĩ
không
được
phong
phú
chất
giọng
như
anh.
Đa
số
các
giọng
ca
vàng
ăn
khách,
báo
giới
và
người
trong
nghề
gọi
là
“kép
ca”,
tại
sao
anh
không
phấn
đấu
để
được
là
“kép
diễn”?
Sự
khổ
luyện
đã
mang
lại
cho
cho
anh
vinh
quang:
chiếc
HCV
giải
Thanh
Tâm
năm
1963
là
phần
thưởng
xứng
đáng.
Xem
như
ánh
mắt
Tổ
nghiệp
ban
cái
nhìn
ưu
ái
về
người
tận
tụy.
Cần
nói
rõ
điều
này:
không
phải
anh
kém
kỹ
năng
ca,
chẳng
qua
do
làn
hơi
ngặt,
khàn
bẩm
sinh.
Kỹ
thuật
ca
vào
loại
cứng,
Bắc,
Nam,
Oán
hơi
nào
ra
hơi
ấy.
Đặc
biệt,
thể
điệu
Nam,
Oán
anh
rất
xuất
sắc
từ
thuở
đứng
trên
sân
khấu
Ánh
Chiếu
Dương
của
NSND
Năm
Châu
(vai
cậu
Ba,
vở
Nước
biển
mưa
nguồn),
được
dân
sành
điệu
xếp
ngang
với
Hữu
Phước
(thân
phụ
Hương
Lan)
và
NSND
Ba
Vân
Sau
năm
1975,
một
loạt
vai
tính
cách
độc
đáo
đã
đắp
thêm
bề
dày
thành
tích
và
đưa
tên
tuổi
Diệp
Lang
lên
hàng
ngũ
diễn
viên
kiệt
xuất
của
nghệ
tuật
cải
lương.
Báo
chí
từng
tốn
nhiều
giấy
mực
về
một
Hội
đồng
Thăng
(Đời
cô
Lựu)
tuyệt
diệu
và
sang
trọng
với
những
bước
chân
say
nghiêng
ngã,
quái
ác
ghen
ngược
và
độc
miệng
với
những
ngôn
từ
“đồ
lì
lượm”,
“trầm
tư
u
uất,
âm
trì
địa
ngục”
như
chém
sắt
chặt
đinh,
tì
tiện
dòm
ngó
từng
đồng
xu
cắc
bạc
tiền
chợ…
Và
về
một
Hội
đồng
Dư
(Tiếng
hòa
sông
Hậu),,
tiêu
biểu
thói
ác
bá
cường
hào
đã
bóc
lột,
bần
cùng
hóa
tá
điền
đến
từng
hạt
gạo,
vơ
vét
cướp
bóc
đến
cả
cái
ổ
gà
đang
ấp,
cam
tâm
kết
liên
bưng
bợ
bọn
ngoại
ban
cướp
nước.
Dấu
ấn
làm
người
xem
hào
hứng
nhất
là
lớp
đấu
khẩu
qua
thể
điệu
Ngựa
ô
Bắc
giữa
Hội
đồng
Dư
và
anh
chàng
Thừa
gặt
mướn,
giai
điệu
vốn
sôi
nổi,
xôm
tụ
lại
cộng
hưởng
những
ca
từ
duyên
dáng
tranh
luận
chuyện
“dư-
thừa-
đủ-
thiếu”
với
hai
giọng
ca
Giang
Châu,
Diệp
Lang,
và
chỉ
với
mấy
chữ
dứt
nhịp
cuối
bản
“_thây
kệ
cha
bây”,
Diệp
Lang
đã
xuống
cái
“Cốp”
của
song
lan
vừa
chính
xác
cao
về
kỹ
thuật,
vừa
tuyệt
hảo
về
đài
từ
diễn
cảm,
đã
quá!
Thế
mới
biết,
kỹ
thuật
ca
chắc
nhịp
kết
hợp
cái
đẹp
của
giọng
điệu
diễn
cảm
đã
đắc
lực
xóa
đi
cái
khuyết
về
làn
hơi.
Cái
nết
đánh
chết
không
chừa,
đến
giờ
phút
sắp
sụp
đổ
trụi
tàn
sản
nghiệp,
thất
thần
thất
sắc
phần
vì
nghiện
nặng,
phần
vì
lo
sợ
Việt
Minh
hỏi
tội,
vậy
mà
lão
ta
vẫn
đủ
sức
mạnh
nắm
đầu
tóc
cô
tớ
gái
đập
liên
tục
xuống
bàn
khi
tự
lão
sớn
xác
ực
nhầm
tách
trà
nóng.
Khán
giả
thật
sự
ghê
rợn.
Giây
phút
xuất
thần
của
người
nghệ
sĩ
đã
xóa
nhòa
ranh
giới
thực
hư
giữa
đời
và
sân
khấu,
đến
nổi
có
người
thốt
lên
vì
bị
sốc:
“tôi
mà
có
ông
chồng
cỡ
ấy
thì…
chết
còn
sướng
hơn”
(câu
nói
của
Thừa
vô
tình
được
lặp
lại).
Trong
chuyên
mục
Trò
chuyện
cuối
tuần
của
HTV,
phu
nhân
Thu
Phong
của
NSND
Diệp
Lang
đã
nở
nụ
cười
hạnh
phúc
cho
biết
trong
thực
tế,
anh
là
người
chồng
lý
tưởng,
người
cha
tốt.
Nghĩ
cũng
lạ,
môt
nghệ
sĩ
chuyên
đóng
vai
thứ
lại
được
đa
số
người
sành
điệu
và
cả
người
không
mặn
với
cải
lương
công
nhận
là
tài
năng
lớn.
Và
có
lạ
chăng,
anh
là
bậc
thầy
của
những
diễn
viên
đóng
chính?
Xin
thưa,
nếu
có
lạ
thì
lạ
đối
với
người
ngoại
đạo,
còn
với
người
trong
nghề
thì
đó
là
điều
tất
nhiên.
NSND
Năm
Châu
từng
nói:
“
không
có
vai
diễn
lớn
nhỏ,
chỉ
là
diễn
viên
giỏi
hoặc
tệ
mà
thôi”.
Lời
nói
bất
hủ
kia
đã
ứng
vào
nhiều
trường
hợp
mà
vai
Lê
Xuân
Giác
là
một
minh
chứng.
Đây
là
một
vai
ít
xuất
hiện
và
rất
ít
thoại,
ca.
Qua
các
nhân
vật
và
qua
nét
biểu
hiện
nội
tâm
nhân
vật,
người
xem
cảm
nhận
được
sự
thất
vọng
của
một
kẻ
sĩ
khí
phụng
sự
một
Nguyễn
Ánh
cõng
rắn
cắn
gà
nhà.
Luân
lý
phong
kiến
trói
buộc
ông
thành
kẻ
ngu
trung
thà
bỏ
con
chứ
không
phụ
chúa
cho
đến
khi
vì
nghi
ngờ,
Ánh
đòi
giết
ông:
Ánh
(điên
cuồng):
chém…chém
tên
phản
thần
Lê
Xuân
Giác.
Mạc
Tử
sinh
rút
kiếm
ra
nhưng
không
chém
được).
Giác:
Giết
ta
à?
Đao
kiếm
của
bây
sẽ
trở
thành
vô
dụng.
Không
bao
giờ
giết
ta
nổi
ta…
(trừng
mắt
nhìn
Ánh).
Nguyễn
Ánh
lùi
lại,
máu
miệng
Giác
trào
ra
nhưng
đôi
mắt
vẫn
mở
trừng.
Ông
cắn
lưỡi
tự
sát.
Vua
tôi
Nguyễn
Ánh
và
lũ
giặt
Xiêm
đều
hãi
hùng.
Sinh
run
rẩy
đỡ
lấy
ông).
Sinh:
Chúa
thượng…Lê
tham
mưu
đã
tử
tiết
(trích
trong
vở
Tiếng
sóng
Rạch
Gầm
của
soạn
giả
Ngọc
Linh).
Chỉ
ba
câu
thoại
ngắn
ngủi,
nhân
vật
cắn
lưỡi
chết.
Đơn
giản,
đối
với
bất
cứ
một
diễn
viên
thủ
vai.
Nhưng
sẽ
chẳng
đơn
giản
và
trở
nên
bất
khả
nếu
đã
xem
Diệp
Lang
tác
nghiệp.
Đã
xem
rồi
không
bao
giờ
quên,
nhưng
muốn
tường
thuật
thì
không
đủ
ngôn
từ
xứng
hợp.
Sự
sáng
tạo
thật
đắt
giá
nhờ
vào
tài
năng
tác
nghiệp
của
người
biểu
diễn
đã
đẩy
kịch
tính
lên
thật
cao.
Mạch
cảm
thụ
bị
dao
động
dữ
dội
đến
ngột
ngạt,
đến
bàng
hoàng
tưởng
chừng
như
nếm
trải
cơn
địa
chấn.
Đúng
như
kịch
bản,
thực
tế
sàn
diễn
lúc
ấy
là
sự
hãi
hùng
của
vua
tôi
Nguyễn
Ánh
và
lũ
giặt
Xiêm,
nhưng
dưới
khán
phòng,
cái
từ
trường
khiếp
đảm
kia
lan
tỏa
và
thâm
nhập
mạnh
vào
công
chúng.
Một
điểm
son
độc
đáo,
trên
cả
tuyệt
vời.
Hẳn
là
soạn
giả
rất
hài
lòng
và
cảm
xúc
cao!
Công
luận
cho
rằng
Diệp
Lang
đã
diễn
một
vai
trên
cả
sức
mình.
Có
thể
lắm!
Xem
chừng
dấu
ấn
này
vượt
cả
không
gian,
thời
gian.
Phải
thành
thật
mà
nói,
anh
không
phải
gương
mặt
ăn
khách
(vì
anh
thuộc
phái
kỹ
năng,
không
“hốt
bạc”
bằng
nghệ
sĩ
phái
thần
tượng,
nhưng
anh
được
công
chúng
mến
mộ,
trọng
thị,
đề
cao
tài
năng
và
đạo
đức.
Điều
này
là
yếu
tố
giúp
anh
vinh
hạnh
đón
nhận
danh
hiệu
cao
quý
NSUT
đến
NSND.
Đa
phần
người
đạt
danh
hiệu
NSND
đều
có
quá
trình
đảm
nhiệm
vai
chính
có
nhiều
đất
diễn,
có
số
phận
quyết
định
cả
chủ
đề
nội
dung
vở
diễn,
nhờ
vậy
họ
đã
nắm
bắt
cơ
may
để
lên
đỉnh
vinh
quang.
Còn
với
Diệp
Lang
với
mấy
mươi
năm
làm
nghề
thì
hiếm,
vai
phụ
hầu
hết.
Thế
nên,
khi
Diệp
Lang
được
phong
NSND,
về
thường
tình
có
vẻ
nghịch
lý,
nhưng
xét
tài
năng
và
nhân
cách,
anh
xứng
đáng
hoàn
toàn.
Có
cường
điệu
chăng
khi
nói
rằng
Diệp
Lang
là
một
trong
những
tài
năng
lớn
của
mọi
thời
đại
nghệ
thuật
sân
khấu?
Theo
dõi
bước
chân
phiêu
bồng
nặng
nợ
cầm
ca
của
Diệp
Lang
hơn
nửa
thế
kỷ,
từ
thiếu
thời
đến
tuổi
cổ
lai
hy,
thành
quả
to
tát
anh
thu
gặt
trong
sự
nghiệp
sân
khấu
rất
đáng
ngưỡng
mộ,
và
không
phải
bất
cứ
ai
cũng
có
thể
sở
hữu
được.
Thành
công
rạng
rỡ
phải
trả
giá
qua
bao
cơ
cực,
đắng
cay,
đau
đớn
trên
bước
trường
đồ
dựng
nghiệp.
Điểm
độc
đáo,
đáng
quý
ở
anh
là
nhân
cách
sống.
Bậc
chính
nhân
dù
bị
vùi
dập
đắm
trong
nghiệt
ngã,
lòng
vẫn
chẳng
thay
đổi.
Dù
có
núng
nao,
đôi
lúc
bởi
đã
mình
đang
dấn
thân
là
đúng
thì
cứ
thẳng
tiến,
mặc
cho
chông
gai,
cạm
bẫy.
Tôi
tâm
đắt
điều
này,
vậy
nên
trong
tiến
trình
viết
lách
về
kịch
trường,
dù
đã
chịu
nhiều
phiền
toái,
thiệt
thòi
về
công
trình
tim
óc
khi
những
đứa
con
tình
thần-
bài
báo-
của
mình
“được”
trang
web
có
bao
giờ
tự
vấn?
bởi
ta
với
người
đều
cùng
một
“chiến
tuyến”
cao
quý
văn
chương
kia
mà.
Con
tằm
có
lá
dâu
ăn
mới
nhã
được
tơ.
Tuổi
già
của
lão,
không
chỉ
ăn
cơm
mà
còn
uống
thuốc
nữa,
người
ơi!
Mình
đang
chờ
một
sự
phản
hồi
đầy
đậm
nhân
văn),
mình
vẫn
cố
đem
sức
và
tình
yêu
nghệ
thuật
bản
sắc
trang
trải
lên
trang
giấy,
vinh
danh
nghiệp
Tổ
linh
thiêng.
(Xin
cáo
lỗi
đã
“lạc
đề”
vài
dòng
vì
tâm
cảm
cùng
anh
bạn
Diệp
Lang).
Diệp
Lang
ơi!
Nghị
lực
của
anh
khiến
tôi
xem
như
Kim
chỉ
nam,
và
càng
cảm
mến
anh
bởi
những
khắc
nghiệt
cuộc
đời
và
nghề
nghiệp
anh
đã
nếm
trải,
cũng
như
tôi
đã
từng
bị
phủ
vây
trong
ao
vũng
cùng
cực,
lắm
lúc
tự
hỏi:
sao
mình
cơ
cực
như
con…
giòi?.
Nhưng
ơn
trời,
ơn
Tổ
nghiệp,
mất
mát
của
anh
tuy
nhiều,
cái
anh
được
lại
nhiều
hơn.
Đó
là
những
giá
trị
phi
vật
thể
được
đồng
nghiệp,
công
chúng
thừa
nhận,
trong
sử
kịch
lại
ghi
một
ngôi
sao
nhân
kiệt
mệnh
danh
Diệp
Lang.
Hồ
Quang
Tác
giả
bài
viết:
tanconhac
&
khangbang
Nguồn
tin:
BSK
Ý kiến bạn đọc