*Đến
thời
điểm
này
anh
có
hài
lòng
với
những
gì
đã
đạt
được
khi
bảng
thành
tích
của
người
nghệ
sĩ
ngày
càng
dài
thêm
những
vai
diễn
được
công
chúng
yêu
thích?
-
Tôi
cảm
thấy
mình
hài
lòng
với
những
gì
đã
đạt
được
trong
nghề.
Nhớ
lại
thuở
ban
đầu,
tôi
đến
với
nghề
từ
tết
năm
1986,
lúc
ấy
vừa
ra
trường
đã
nhận
được
tin
Nhà
hát
Cải
lương
Trần
Hữu
Trang
thành
lập
thêm
đoàn
3
và
dựng
vở
mới:
Y
Ban
và
nàng
tiên,
Nàng
tiên
Mẫu
Đơn,
Người
đẹp
bến
Tiền
Châu.
Tôi
may
mắn
được
tham
gia
cả
ba
vở
diễn này. Mùa
xuân
năm
đó,
tôi
cũng
chính
thức
được
NSND
Phùng
Há
đặt
tên
là
Kim
Tử
Long,
bà
nội
nói
tôi
“con
phải
là
một
con
rồng
vàng
trên
sân
khấu
cải
lương”.
Ban
đầu,
tôi
dự
định
lấy
nghệ
danh
Hoàng
Kim
Long
cũng
là
tên
khai
sinh
của
tôi
nhưng
bà
nội
đã
đổi
lại
và
tôi
giữ
cho
đến
hôm
nay.
Mới
đó
mà
đã
mấy
chục
năm
trôi
qua,
ngẫm
lại
suốt
hành
trình
đã
đi,
tôi
không
hối
tiếc
điều
gì.
NSƯT
Kim
Tử
Long
và
NS
Tú
Sương
trong
vở
Tình
sử
Dương
Quí
Phi
*Nghe
anh
tâm
sự
có
thể
nói
rằng
anh
là
người
dễ
bằng
lòng
với
chính
mình?
-
Trong
kinh
Phật
có
câu
nói
tôi
càng
nghĩ
càng
thấy
đúng:
“Biết
đủ
là
đủ!”.
Mùa
xuân
chỉ
đến
sau
khi
phải
vượt
qua
ba
mùa:
hạ,
thu,
đông
và
thành
công
chỉ
đến
khi
đã
vượt
qua
nhiều
thử
thách.
Nhưng
tôi
bằng
lòng
với
những
gì
mình
đạt
được
không
có
nghĩa
chối
từ
mùa
xuân
ở
phía
trước.
Tham
vọng,
ước
mơ
ai
cũng
có
và
chúng
là
động
lực
để
ta
phấn
đấu,
vươn
tới
thành
công.
*Tính
đến
thời
điểm
hiện
nay,
với
tất
cả
những
thành
quả
đạt
được
trong
nghề,
anh
tâm
đắc
nhất
điều
gì?
-
Thành
quả
đạt
được
thì
tôi
nhớ
mãi
chuyến
đưa
nghệ
sĩ
trong
phía
Nam
ra
Hà
Nội
diễn
tại
Nhà
hát
lớn
TP
Hà
Nội.
Lúc
đó,
tiếng
pháo
tay
vang
dội
của
khán
giả
dành
cho
NSND
Lệ
Thủy,
Bạch
Tuyết,
NSƯT
Trọng
Hữu,
Thoại
Mỹ,
NS
Vũ
Luân,
Tú
Sương,
Trinh
Trinh...
đã
làm
trái
tim
tôi
phấn
khởi.
Tôi
luôn
nâng
niu
những
vai
diễn
hay
vì
đó
cũng
là
cách
để
mình
cố
gắng,
nỗ
lực
trong
nghề.
NSƯT
Kim
Tử
Long
hóa
trang
cho
NS
Trinh
Trinh
Dừng
lại
để
đi
tiếp!
*Một
thời
Kim
Tử
Long
được
biết
đến
với
vai
trò
ca
sĩ,
nhiều
người
thắc
mắc
vì
sao
anh
lại
dừng
hẳn
sau
10
năm
cố
gắng?
-
Nhờ
giải
HCV
Trần
Hữu
Trang
năm
1992
mà
chúng
tôi
có
thêm
nghề
ca
sĩ.
Lúc
đó
các
bầu
sô,
các
nhà
tổ
chức
đã
mời
chúng
tôi
biểu
diễn
liên
tục.
Các
rạp
Thủ
Đô,
Nhân
Dân,
Cây
Gõ,
công
viên
Phú
Lâm,
tụ
điểm
126,
Trống
Đồng...
nơi
đâu
cũng
tổ
chức
biểu
diễn
ca
nhạc.
Tôi,
anh
Vũ
Linh,
NS
Phương
Hồng
Thủy,
Tài
Linh,
Thoại
Mỹ,
Thanh
Thanh
Tâm,
Ngọc
Huyền...
đều
làm
ca
sĩ.
Chúng
tôi
cũng ra
album,
thu
video
clip...
rất
nhiều
những
dự
án
cho
lối
rẽ
này.
Nhưng
sau
đó,
tôi
cũng
như
các
đồng
nghiệp
dừng
lại,
tập
trung
toàn
lực
vào
sân
khấu
cải
lương.
Chúng
tôi
chọn theo
nghiệp
sân
khấu
thì
phải
dừng
lại những
cái
khác để
đi
hết
con
đường
đã
chọn.
NSƯT
Kim
Tử
Long
và
Quế
Trân,
NS
Trinh
Trinh
*Thực
trạng
sân
khấu
hiện
nay
có
làm
anh
lo
lắng
cho
con
đường
mình
đã
chọn?
-
Tôi
vẫn
tràn
đầy
hy
vọng
vào
sân
khấu
dù
biết
nhiều
điều
mình
mong
muốn
không
dễ
thành
hiện
thực.
Tôi
thấy
sân
khấu
cải
lương
đã
cố
gắng
đi
theo
trào
lưu
mới,
không
chỉ
diễn
ở
sàn
diễn
mà
đã
đến
với
mọi
nhà
qua
truyền
hình,
băng
dĩa.
Thế
nhưng,
nhìn
vào
thực
trạng
có
thể
thấy
hoạt
động
sân
khấu
cải
lương
đang
dần
khép
lại
do
nhiều
nguyên
nhân:
thiếu
rạp,
chưa
có
nhiều
kịch
bản
hay,
hoạt
động
tổ
chức
chưa
chuyên
nghiệp
và
trên
hết một
số nghệ
sĩ
ngôi
sao
vẫn
chưa
đặt
hết
tâm
huyết
vào
nghệ
thuật.
*Nếu
một
lần
nữa
dừng
lại,
anh
muốn
đi
tiếp
trên
lĩnh
vực
nào?
-
Tôi
nghĩ
tới
nghề
đạo
diễn
và
hết
lòng
với
việc
nghiên
cứu,
tìm
tòi
để
có
thể
làm
công
tác
dàn
dựng.
Tới
nay
thì
tôi
đã
làm
được
khoảng
10
vở
rồi,
chưa
kể
đến
những
chương
trình
truyền
hình.
Tôi
mong
có
dịp
làm
việc
với
nhiều
đạo
diễn
giỏi
để
học
nghề.
NSƯT
Kim
Tử
Long
và
Thoại
Mỹ
*Sau
vở
Tiếng
trống
Mê
Linh,
anh
dự
định
thực
hiện
vở
diễn
nào
mới?
-
Tôi
diễn
vai
Thi
Sách
bên
cạnh
NSƯT
Phượng
Hằng
vai
Trưng
Trắc,
sau
đó
làm
đạo
diễn
vở
Trọn
đời
yêu
anh
(tác
giả
Tô
Thiên
Kiều)
quay
hình
tại
HTV
ngày
14
và
15-8.
Cuối
tháng
này,
tôi
lại
dẫn
đoàn
nghệ
sĩ
ra
Hà
Nội
diễn
chương
trình
Ngôi
sao
phương
nam
tại
Nhà
hát
TP
Hà
Nội.
Lần
trước
sự
cổ
vũ
nồng
nhiệt
của
công
chúng
Thủ
đô
đã
động
viên
chúng
tôi
rất
nhiều.
*Năm
nay,
anh
sẽ
tiếp
tục
làm
live
show
để
phục
vụ
khán
giả
mộ
điệu?
-
Đang
dự
tính
cuối
năm.
Có
thể
sẽ
là
một
cuộc
hội
ngộ
với
hai
cô
đào
đã
là
bạn
diễn
của
tôi
từ
năm
1986.
Nội
dung
thế
nào
thì
xin
giữ
bí
mật.
Trăn
trở
thế
hệ
tiếp
nối
*Đã
có
nhiều
cuộc
hội
thảo
về
thực
trạng
sân
khấu
cải
lương
do
các
cơ
quan
chuyên
ngành
tổ
chức
trong
cả
nước.
Theo
anh,
đâu
là
nguyên
nhân
khiến
sàn
diễn
của
loại
hình
này
vắng
khán
giả?
-
Tôi
cho
rằng
yếu
tố
chính
vẫn
là
5
thập
niên
trôi
qua
sân
khấu
cải
lương
không
có
danh
ca.
Tôi
không
vỗ
ngực
xưng
tên
mình
là
danh
ca
vì
cảm
nhận
mình
hát
vẫn
chưa
thể
hay
bằng
các
cô
chú
thế
hệ
đi
trước.
NSƯT
Kim
Tử
Long
đến
thăm
NSƯT
Diệu
Hiền
*Nhưng
đâu
phải
đào
tạo
là
sẽ
có
danh
ca?
-
Đúng,
thành
công
phần
lớn
nằm
ở
sự
rèn
luyện,
khổ
công
và
sáng
tạo.
Với
nghệ
sĩ
trẻ
sở
hữu
giọng
hát
hay
là
lợi
thế
nhưng
để
giỏi
nghề
đòi
hỏi
quá
trình
rèn
luyện
và
ý
chí
phấn
đấu.
Trước
đây,
chỉ
với
hai
bài
vọng
cổ
nhịp
16
Tôn
Tẩn
giả
điên
và
sau
này
là
Tình
anh
bán
chiếu,
được
thu
dĩa
thập
niên
50-60
của
thế
kỷ
trước,
NSND
Út
Trà
Ôn
đã
được
báo
giới
Sài
Gòn
và
các
nghệ
sĩ
bậc
thầy
trong
giới
nhận
xét
là
mang
lại
hơi
hướng
mới,
đầy
sáng
tạo
trong
cách
sắp
câu,
lấy
hơi
để
“sở
hữu”
ngai
vàng
vua
vọng
cổ
thời
đó.
Nhìn
lại
một
thế
hệ
vàng
mà
sân
khấu
cải
lương
một
thời
nâng
niu,
xem
là
khuôn
mẫu
trong
cách
thể
hiện
chất
giọng
sẽ
nhận
thấy
họ
không
cố
tạo
sự
luyến
láy
trong
câu
vọng
cổ
mà
hầu
hết
đều
ca
chân
phương,
rõ
chữ,
đầy
hơi.
Cái
chuẩn
của
cách
ca
vọng
cổ
chính
là
yếu
tố
mộc
mạc,
giàu
cảm
xúc.
Người
nghệ
sĩ
biết
tìm
ra
nét
riêng
trong
cách
thể
hiện
sẽ
tạo
cho
mình
ưu
thế
và
được
công
chúng
chấp
nhận.
*Gần
đây,
nhiều
chương
trình
trên
truyền
hình
nhằm
tìm
kiếm,
phát
hiện
tài
năng
mới
cho
sân
khấu
cải
lương.
Theo
anh,
cần
điều
kiện
nào
để
các
cuộc
thi
này
đạt
mục
tiêu
đề
ra?
-
Ngay
từ
khi
khởi
đầu
xây
dựng
thương
hiệu
Chuông
vàng
vọng
cổ,
Đài
Truyền
hình
TPHCM
đã
bộc
lộ
sự
lúng
túng
khi
gọi
tên
chương
trình
này
là
Ngôi
sao
vọng
cổ
truyền
hình.
Thương
hiệu
rất
“kêu”
này
sang
năm
thứ
hai
đã
được
điều
chỉnh
là
Chuông
vàng
vọng
cổ,
xác
định
đúng
mục
tiêu:
góp
phần
trả
cải
lương
về
với
sự
chuẩn
mực
cần
có
mà
bài
vọng
cổ
chính
là
linh
hồn.
Nếu
các
nhà
chuyên
môn
đã
khẳng
định
“phi
vọng
cổ
bất
thành
cải
lương”
thì
cần
trả
bài
vọng
cổ
về
đúng
với
chuẩn
mực
của
nó.
Đó
là
sự
quy
định
chặt
hơn
cách
ca,
cách
thể
hiện
với
dàn
nhạc.
Mọi
việc
làm
nghiêm
túc,
chúng
ta
sẽ
có
những
mầm
non
nổi
trội
để
uốn
nắn
thành
danh
ca.
Hôn
nhân
đổ
vỡ
và
trải
nghiệm
*Trong
suốt
sự
nghiệp
diễn
xuất
của
anh,
kỷ
niệm
nào
khó
quên
nhất?
-Nghệ
sĩ
chúng
tôi
thường
đi
lưu
diễn
ở
nước
ngoài,
nhiều
kỷ
niệm
không
thể
quên
được.
Đó
là
năm
tôi
nhìn
thấy
tuyết
rơi
ở
Úc,
nhiệt
độ
xuống
rất
thấp,
lạnh
đến
cóng
cả
người
nhưng
tình
thương
khán
giả
thì
ấm
áp
vô
cùng.
Ở
Pháp
cũng
vậy,
khán
giả
kiều
bào
yêu
thích
cải
lương
cũng
đến
với
chúng
tôi
dù
khí
hậu
rất
lạnh.
Nhiều
bạn
trẻ
ở
đây
hào
hứng
tham
gia
cuộc
thi
mang
tên
Dạ
cổ
hoài
lang
do
cộng
đồng
người
Việt
tổ
chức.
Tôi
nhớ
NS
Kiều
Lệ
Mai
tham
gia
ban
giám
khảo,
chị
và
nhiều
nghệ
sĩ,
nhạc
sĩ
khác
đã
giữ
được
ngọn
lửa
yêu
nghề,
yêu
sân
khấu
truyền
thống
dân
tộc
dù
sống
ở
xứ
người.
Còn
những
dịp
biểu
diễn
trong
nước
thì
kỷ
niệm
cũng
vô
số.
Nghề
hát
của
chúng
tôi
sau
xuân
rồi
tới
hạ,
lênh
đênh
đời
gạo
chợ
nước
sông,
nếu
không
ở
miền
tây
thì
ra
tận
miền
trung.
NSND
Lệ
Thủy
thường
ví
von
mỗi
khi
ai
đó
hỏi:
“Cô
ơi,
cô
đang
ở
đâu?”
bằng
câu
trả
lời
duyên
dáng:
“Cô
tham
gia
gặt
lúa
với
bà
con
miền
tây”,
hoặc
“cô
đi
biển
với
ngư
phủ
miền
trung”...
*Anh
dường
như
rất
lãng
mạn,
có
bao
giờ
tính
cách
đó
làm
anh
khổ
sở?
-
Tôi
biết
dừng
lại,
kềm
chế
mình.
Sau
hai
lần
đổ
vỡ
hôn
nhân
tôi
mới
dám
nói
câu
đó.
*Theo
anh,
NSƯT
Kim
Tử
Long
ngày
nay
khác
với
với
10
năm
trước
như
thế
nào?
-
Tôi
nghĩ
khác
ở
sự
từng
trải
bởi
không
phải
ai
cũng
biết
đôi
lúc
lỗi
lầm
do
mình
gây
ra
nhưng
hậu
quả
có
thể
kéo
dài
tận
sau
này.
Tôi
đổ
vỡ
hai
cuộc
hôn
nhân,
dù
lần
nào
cũng
cố
không
phải
chia
tay
để
níu
kéo
hạnh
phúc
gia
đình.
Tôi
không
muốn
các
con
mình
buồn
vì
thiếu
cha,
thiếu
mẹ.
Nhưng
rồi
không
làm
được
điều
đó,
đến
nay
thì
mọi
việc
đã
đâu
vào
đấy,
tôi
mong
các
con
mình
khi
trưởng
thành
sẽ
hiểu
và
cảm
thông
cho
tôi.
NSƯT
Kim
Tử
Long
và
Thanh
Thanh
Tâm
*
Theo
anh,
một
người
đàn
ông
vững
vàng
trên
đường
đời
cần
có
những
yếu
tố
gì?
-
Lên
trang
mạng
cá
nhân
(facebook)
tôi
đọc
nhiều
điều
hay
lắm
nha,
để
tôi
chia
sẻ
với
bạn:
“Đàn
ông
chia
tay
vợ
than
khóc
ngay
là
người
vội
quên;
ba
tháng
sau
than
khóc
là
người
cố
chấp;
một
năm
sau
than
vãn
là
người
hèn
mọn;
biến
sự
than
khóc
thành
việc
làm
tốt
cho
con,
cho
người
mà
mình
đã
từng
xem
là
vợ
mới
đích
thực
đàn
ông”.
*Và
anh
đã
làm
được
điều
đó?
-
Tôi
rời
khỏi
ngôi
nhà
cả
thời
trai
trẻ
dành
dụm,
xây
đắp,
để
lại
tất
cả
cho
các
con
của
mình
và
chỉ
nhận
lại
một
khoản
để
đủ
mua
một
căn
nhà
khác.
Cuối
tuần
tôi
về
thăm
các
con,
hè
đến
lại
đưa
các
con
đi
chơi.
Tôi
không
oán
giận,
than
vãn
chuyện
đã
qua.
Tôi
cố
sống
tốt
để
các
con
tôi
không
hổ
thẹn
khi
nghĩ
về
bố.
*Đời
người
không
chỉ
có
thành
công
mà
đôi
lúc
gặp
phải
sóng
gió
cuộc
đời.
Anh
đối
mặt
với
sóng
gió
đó
thế
nào?
-
Tôi
thấm
thía
câu
nói
của
NSND
Phùng
Há.
Bà
ghét
diễn
viên
nào
vào
lớp
học
mà
ra
dáng
công
tử,
tiểu
thư,
quần
là,
áo
lụa.
Bà
nói:
“hãy
học
cách
lăn
lộn
với
cuộc
đời
trước
khi
là
một
ngôi
sao”.
Sự
lăn
lộn
theo
bà
không
phải
là
làm
hư
hỏng
bản
thân
với
tứ
đổ
tường
mà
phải
trải
nghiệm
nỗi
đau
của
tha
nhân.
Hai
lần
đổ
vỡ
tôi
đúc
kết
được
một
điều:
"chặng
đường
có
nhau
từ
ngày
đó
đã
có
một
lối
rẽ".
Hai
người
đi
hai
hướng
nhưng
vẫn
còn
cái
nghĩa
là
con.
Không
nên
xem
con
là
hành
lý,
anh
hoặc
chị
ai
sẽ
xách
nó
mà
hãy
xem
con
là
hành
trang
của
chính
cuộc
đời
mình.
*Nghe
đồn,
mùa
xuân
này
anh
sẽ
lên
xe
hoa?
Cuộc
tình
của
anh
và
nghệ
sĩ
Trinh
Trinh
đến
lúc
"đơm
hoa
kết
trái"?
-
Số
tôi
tử
vi
chấm
nếu
một
lần
nữa
lên
xe
hoa
thì
rồi
cũng
đổ
vỡ.
Tôi
sợ
làm
chú
rể
lắm!
Trinh
Trinh
cũng
hiểu
và
cảm
thông
cho
tôi.
Chúng
tôi
hiện
nay
sống
rất
hạnh
phúc,
cùng
đi
diễn,
cùng
nhìn
về
tương
lai
và
chăm
lo
cho
mái
ấm
của
mình.
NSƯT
Kim
Tử
Long
và
NS
Trinh
Trinh
trong
vở
Xử
án
Phi
Giao
*Dường
như
anh
thích
trẻ
mãi
và
không
có
thời
giờ
cho
sự
già
nua?
-
Hiện
tại
tôi
là
một
anh
kép
không
già
nhưng
không
còn
trẻ.
Tôi
không
trốn
chạy
tuổi
già
mà
hiểu
được
nó,
chấp
nhận
nó,
thưởng
thức
nó.
Khi
biết
thỏa
mãn
nó
thì
quả
có
nhiều
điều
thú
vị
để
phát
hiện,
để
khám
phá.
Tôi
không
thuộc
dạng
người
tiếc
mãi
tuổi
trẻ,
bất
mãn
với
tuổi
già.
Hôm
chú
hai
Minh
Vương
xuất
viện
sau
ca
phẫu
thuật
ghép
thận,
có
điện
thoại
khoe
tôi:
“chú
khỏe
rồi,
sắp
tham
gia
chấm
thi
Chuông
vàng
vọng
cổ.
Có
sô
mày
nhớ
kêu
chú
đi
cho
vui”.
Tôi
mừng
ứa
nước
mắt.
Chúng
ta
có
thể
gạt
gẫm
chính
mình
khi
đi
giải
phẫu
thẩm
mỹ
chẳng
hạn,
xóa
chỗ
này
trên
mí
mặt,
bơm
chỗ
nọ
trên
cái
cằm...
nhưng
đêm
về
nhức
mỏi
vẫn
cứ
nhức
mỏi.
Chỉ
có
tinh
thần
yêu
nghề,
niềm
đam
mê
là
sống
mãi
với
người
nghệ
sĩ.
Ý kiến bạn đọc