08:45 PDT Thứ sáu, 24/04/2026
trang music

Menu

xuan lan
CLVNCOM English Edition
HÌNH MCHAU PMAI

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 770

Máy chủ tìm kiếm : 32

Khách viếng thăm : 738


Hôm nayHôm nay : 49436

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 3331395

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 121599427

Trang nhất » Tin Tức » Đời Thường Nghệ Sĩ

Nghệ sĩ mù đào hoa và những chuyện tình ngang trái

Đăng lúc: Thứ ba - 04/06/2013 09:12 - Đã xem: 6564
Nghệ sĩ mù đào hoa và những chuyện tình ngang trái

Nghệ sĩ mù đào hoa và những chuyện tình ngang trái



Nếu viết về sự đào hoa, đa tình của Văn Vượng, sẽ có nhiều người cho rằng tác giả bài viết đang cố tình thi vị hóa một nghệ sĩ. Nhưng quả là ông quá đào hoa, không đào hoa sao được khi ông nhẩm tính rằng, bàn tay ông không đủ để đếm về những người đàn bà trong cuộc đời mình.
Những sáng tác của Văn Vượng, dù có lời hay không lời đều man mác một nỗi buồn cố hữu. Chất tự sự ấy luôn dệt nên một thứ nhạc cảm đầy ám ảnh về một thế giới xa xăm, diệu vợi nào đó. Người nghe cứ nghe, cứ cảm nhận nhưng để nắm bắt và thấu hiểu thì không hề dễ dàng. Gần 60 năm ngập chìm trong bóng tối với đôi mắt mù lòa, sống thắc thỏm với những niềm vui, nỗi buồn, với những hạnh phúc và hụt hẫng yêu thương, dường như Văn Vượng đã trải lòng mình tận cùng trong âm nhạc.

1

Nghệ sĩ ghi ta Văn Vượng

Am nhạc là sự cứu rỗi linh hồn

Tiếng đàn ghi ta của nghệ sĩ Văn Vượng đã thực sự làm lay động trái tim người nghe suốt mấy thế hệ qua. Có nhiều người tự hỏi rằng, điều gì đã làm nên sự mê hoặc trong tiếng đàn thánh thót, tinh tế và hào hoa của người đàn ông mù lòa ấy. Để rồi, nhắc đến ông, người ta không thể không thốt lên đầy ngỡ ngàng, ngạc nhiên về một tài năng thiên bẩm.

Những ngày này, nghệ sĩ Văn Vượng, bận rộn hơn với những cuộc phỏng vấn của báo chí. (Ông vừa được phong tặng giải thưởng Bùi Xuân Phái, một giải thưởng tôn vinh những con người có nhiều cống hiến vì tình yêu Hà Nội). Dẫu vậy, vị nghệ sĩ đáng kính vẫn tỏ ra khỏe khoắn, niềm nở khi tiếp tôi trong căn nhà giản dị của khu tập thể cũ trên phố Tô Hiệu (Hà Nội). Giữa những ồn ào của xe cộ, của những thanh âm quen thuộc nơi nếp sống thành thị, câu chuyện của Văn Vượng vẫn tràn đầy dư vị tình người, tình đời.

1

Văn Vượng vừa được tôn vinh ở giải thưởng Bùi Xuân Phái, một giải thưởng vì tình yêu Hà Nội

Gã nhạc sĩ mù đào hoa

Nếu viết về sự đào hoa, đa tình của Văn Vượng, sẽ có nhiều người cho rằng tác giả bài viết đang cố tình thi vị hóa một nghệ sĩ. Nhưng quả là ông quá đào hoa, không đào hoa sao được khi ông nhẩm tính rằng, bàn tay ông không đủ để đếm về những người đàn bà trong cuộc đời mình. "Thiếu họ làm sao tôi chơi ghi ta hay đến như thế được", Văn Vượng nói vậy, ông đưa cho tôi cuốn sách còn in dở dang những đoạn hồi ký của mình về các tình khúc. Đấy là những cảm xúc cháy bỏng trong nỗi nhớ, rất nghệ sĩ mà cũng rất con người.

Mối tình đầu của Văn Vượng chính là câu chuyện trong nhạc phẩm Hoàng hôn trên sông, được ông viết năm 1966. Ông hoài niệm cùng tôi, những dòng hoài niệm về chuyện tình đầu lãng mạn: "Nàng và tôi vốn là hàng xóm, cùng tuổi nên quen biết với nhau từ nhỏ. Năm 16 tuổi, lần đầu tiên tôi nhận ra mùi hương hoa bưởi từ mái tóc của nàng. Mái tóc mà trong tưởng tượng của tôi nó phải mượt mà và đen nhánh như tóc của nàng Bạch Tuyết. Tôi bắt đầu nhớ nhung mùi hương ấy. Hình như nàng cũng thương tôi, mê tiếng đàn thô mộc mà bay bổng của chàng trai mù.

Nàng ghé thăm tôi mỗi ngày, ngồi lắng nghe những nốt nhạc của tôi như một lời tỏ tình, tâm sự. Tình đầu chỉ là sự vụng dại, run rẩy khi đôi bàn tay tìm thấy nhau. Có nàng, tiếng đàn của tôi như hay hơn, say mê và trầm bổng hơn. Nhưng rồi cha mẹ nàng ngăn cấm con gái họ đến với một chàng trai tật nguyền. Nàng dù thương tôi nhưng không vượt lên được những định kiến. Rồi nàng đi lấy chồng, năm đó chúng tôi vừa tròn 16. Ngày em sang sông, tôi đứng một mình lắng nghe tiếng chuông nhà thờ vang vọng từ nơi xa xăm, tiếng gió rì rào mơn man, tiếng lá rơi, xào xạc, dòng nước êm trôi nhè nhẹ.

Tôi hồi tưởng những kỷ niệm khó quên của những năm tháng ngày nào bên em. Nhạc phẩm Hoàng hôn trên sông được tôi viết vào một buổi chiều hè trên bờ sông vắng lặng, tại một miền quê thuộc tỉnh Hải Dương ngày 4/5/1966. Sau khi theo chồng không lâu, nàng đột ngột ra đi vì trọng bệnh. Sau này tôi được người bạn tặng một bức ảnh có hình của nàng. Dù không nhìn thấy nàng nhưng tôi vẫn trân trọng lồng vào khung rồi để lên bàn để gìn giữ một kỷ niệm. Thế mà nàng thiêng đến mức tìm về được nhà tôi, gọi tôi trong những giấc mơ mộng mị nhất...".

1

Nghệ sĩ Văn Vượng giao lưu với khán giả trên sân khấu

"Nếu mối tình đầu ngây thơ và trong sáng bao nhiêu thì mối tình thứ hai lại chất chứa những day dứt, đau khổ bấy nhiêu. Tôi và em yêu nhau ròng rã 9 năm trời mà không thể đến được với nhau. Hồi đó, tôi đã lên Hà Nội sinh sống và làm việc. Em là chị gái của học trò do tôi dạy đàn. Tôi cảm mến ngay khi nghe giọng nói của em, giọng nói của một thiếu nữ Hà Nội, nhẹ nhàng và ngọt ngào đến lạ lùng. Nhưng trái với sự mềm mại của giọng nói, ban đầu, em lại lạnh lùng đến mức tàn nhẫn với tôi.

Lần thứ 2 trái tim tôi lỗi nhịp, cũng là lúc tôi nhận ra những sự phũ phàng trong cuộc đời của gã đàn ông không thể nhìn đời bằng đôi mắt giống như bao người khác. Mặc dù tỏ ra xa lánh, ghẻ lạnh nhưng tôi biết những lúc tôi dạy đàn cho em nàng, thì tôi cảm nhận nàng đang nghe trộm những tiếng đàn của tôi. Rồi tôi viết thư tình cho nàng, một bức, hai bức rồi ba, tưởng như không hy vọng có sự hồi âm thì một hôm nàng đến nhà tôi, ngỏ ý muốn được nhờ tôi dạy đàn. Chúng tôi bắt đầu yêu nhau từ giây phút ấy.

Dù không nhìn được nhưng tôi cảm nhận nàng bằng tất cả tâm hồn mình, bằng những yêu đương mặn nồng tôi gửi gắm vào âm nhạc. Tôi viết Đêm vắng, lúc 21h30'' ngày 19/9/1971. Đó là giây phút xúc động khi tôi tiễn nàng ra ngõ để về nhà. Đêm Hà Nội ngày ấy tĩnh lặng lắm, nghe được cả tiếng lá rơi. Tôi lặng đi nín thở nghe tiếng guốc em xa dần, xa dần trong không gian đặc quánh sự im ắng. Dường như tất cả đều lặng im, chỉ có con tim tôi là thổn thức và loạn nhịp. Tình yêu của chúng tôi càng mãnh liệt hơn khi vấp phải sự ngăn cấm của gia đình. Bố mẹ nàng xuất thân đều là con nhà trâm anh nên tôi chẳng ngạc nhiên khi họ cấm con gái mình đến với tôi.

Dẫu vậy, tôi buồn lắm, chỉ muốn chết đi vì tủi nhục và cay đắng. Nhưng nàng vẫn yêu tôi say đắm và tình yêu ấy đã cứu rỗi linh hồn tôi ngày đó. Tôi mặc cảm vì thân phận mù lòa của mình nhưng tình yêu của nàng đã thắp lên cho tôi niềm tin để sống, để yêu và chơi đàn ghi ta. Mùa hè năm 1972, một buổi tối Hà Nội đón cơn mưa như trút nước nhưng hai đứa vẫn gặp nhau. Những cái hôn cháy bỏng như có lửa trên môi hai người dưới hiên nhà của một khu phố cổ.

Tôi cứ tưởng em như cánh chim đã vượt qua bao giông bão, mây ngàn để đến với tôi. Áo em ướt hết vì nước mưa khiến tôi chạnh lòng. Tôi muốn sưởi ấm cho em bằng hơi ấm của tình yêu. Rồi chúng tôi quyện lấy nhau, đốt cháy những vệt mưa trên áo em. Rồi cũng đến lúc em phải về, tôi bịn rịn chia tay em, lắng nghe bước chân em xa dần trong đêm rồi cầm đàn viết nhạc phẩm "Chờ em trong đêm mưa". Ngay buổi sáng hôm sau, một ngày nắng đẹp, tôi đến thăm và hát cho em nghe ca khúc này.

Rồi nàng ra trường và trở thành nữ bác sĩ. Xung quanh nàng có đầy các vệ tinh nhưng tình yêu nàng dành cho tôi vẫn trước sau như một, chân thành và mãnh liệt. Chỉ có một điều, nàng vẫn không chịu thưa với cha mẹ một lời về tình yêu ấy. Có một đêm tôi thấy lòng mình buồn vô hạn, thấy mình cô đơn không lối thoát, cứ tưởng như không thể vượt qua những tháng ngày xa vắng đến tuyệt vọng. Tôi đã viết "Một đêm buồn mong và nhớ": "Em đã hứa yêu tôi đến trọn đời dù bao năm tháng có dài lâu, dù bao ngăn cách trắc trở em vẫn chờ anh, đã 8 năm trôi qua rồi mà sao vẫn xa cách ngàn trùng".

Không đầu hàng số phận

Văn Vượng vốn sinh ra lành lặn như bao người khác. Bất hạnh ập xuống đầu khi ông lên 4 tuổi và mắc căn bệnh thủy đậu. Sự oan nghiệt của số phận, của chiến tranh, của những năm tháng bom đạn, cận kề cái chết đã cướp đi của ông đôi mắt. Nhưng không dừng lại ở sự tật nguyền, bằng niềm đam mê và khả năng thiên bẩm, ông đã đến với cây đàn ghi ta từ lúc mới 13 tuổi. Năm 16 tuổi, ông rời quê hương Hải Dương để lên Hà Nội, chính thức theo đuổi con đường nghệ thuật chuyên nghiệp với chuyên môn ghi ta.

Đào Bích

Tác giả bài viết: tancogiaoduyen
Nguồn tin: NDT
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spam Thay mới     

 

CHUYỂN ĐẾN WEBSITE...

Đăng nhập thành viên

NSMAU

Thăm dò ý kiến

Nữ nghệ sĩ thế hệ vàng được yêu thích nhất

Thanh Hương

Út Bạch Lan

Diệu Hiền

Ngọc Hương

Thanh Nga

Bạch Tuyết

Lệ Thủy

Mỹ Châu

Thanh Kim Huệ

Bích Hạnh

Xuân Lan

Bích Sơn

Ngọc Giàu

Mộng Tuyền

Thanh Thanh Hoa

DUY TRÌ TRANG WEB

animation

Facebook

NS ANIMATION NHO

Nghệ sĩ cải lương Minh Cảnh hé lộ cuộc sống tuổi xế chiều tại Mỹ Đăng Bách Đăng Bách

Nghệ sĩ Minh Cảnh gây bất ngờ khi xuất hiện với vóc dáng phong độ ở tuổi U.90. Ông vẫn thỉnh thoảng đi hát, sống cuộc sống bình yên ở xứ cờ hoa.

 

Vũ Luân: 2 lần định kết hôn bất thành và cuộc sống độc thân tuổi 51

NSƯT Vũ Luân có những trải lòng về chặng hành trình làm nghề, đồng thời tiết lộ về cuộc sống độc thân hiện tại.

 

NSND Lệ Thủy ôn lại thuở 'ăn quán ngủ đình' với Phượng Liên

NSND Lệ Thủy xúc động hội ngộ nghệ sĩ Phượng Liên tại Mỹ. Cả hai ôn lại kỷ niệm thời chập chững vào nghề với nhiều gian khó.

 

Nghệ sĩ Kiều Phượng Loan sửng sốt xem lại hình ảnh của mình cách đây 35 năm

Kiều Phượng Loan là một ngôi sao sáng trên cả hai lãnh vực kịch nói và cải lương, được khán giả yêu mến bởi tài năng thể hiện nhiều thân phận phụ nữ chịu nhiều ngang trái.

 

Nghệ sĩ Minh Cảnh lần đầu làm live show ở Việt Nam

Nghệ sĩ Minh Cảnh năm nay 86 tuổi, sự nghiệp phát triển trong thời kỳ hưng thịnh nhất của cải lương, cùng với “thế hệ vàng” như Út Trà Ôn, Út Bạch Lan, Thanh Nga, Thanh Sang, Phượng Liên, Mỹ Châu, Lệ Thủy, Bạch Tuyết, Ngọc Giàu, Minh Vương, Minh Phụng…

 

Nghệ sĩ Minh Cảnh lần đầu làm live show ở Việt Nam

Nghệ sĩ được mệnh danh là "Hoàng đế Vọng cổ" vì giọng hát tuyệt đẹp thuộc hàng "danh ca", và nổi tiếng với hàng trăm vở cải lương cho đến nay vẫn rung động lòng người...

 

Hãy để cố NSƯT Vũ Linh được yên nghỉ

Sau hơn 100 ngày mất, những lùm xùm chung quanh việc tranh chấp nhà, đất để lại của cố NSƯT Vũ Linh đã khiến dư luận trong và ngoài giới sân khấu bức xúc.

 

Trường ĐH Sân khấu - Điện ảnh TP HCM tuyển sinh diễn viên cải lương

Sau 4 năm gián đoạn, năm học 2023-2024, Trường ĐH Sân khấu - Điện ảnh TP HCM chính thức tuyển sinh cao đẳng chính quy ngành diễn viên sân khấu kịch hát (diễn viên cải lương).

 

Nam nghệ sĩ Thanh Điền đã trở thành youtuber chuyên nghiệp?

Ngày nào cũng có clip mới, ngắn dài khác nhau, ngày nảo cũng có đề tài mới, có phải nam nghệ sĩ Thanh Điền đã trở thành youtuber chuyên nghiệp?

 

'Thần đồng cải lương' Linh Tý: Tôi chưa làm điều gì khiến ba Linh Tâm mất mặt

Sinh ra trong gia đình giàu truyền thống nghệ thuật, diễn viên Linh Tý có nhiều thuận lợi khi phát triển nghề. Song anh thừa nhận cũng đối diện với nhiều áp lực vì là 'con nhà nòi'.

 

Tòa án thụ lý vụ kiện tranh chấp tài sản của nghệ sĩ Vũ Linh

Theo nguồn tin của Thanh Niên, Tòa án nhân dân quận Phú Nhuận (TP.HCM) đang thụ lý vụ kiện tranh chấp thừa kế đối với tài sản của ông Võ Văn Ngoan (cố NSƯT Vũ Linh).

 

Kim Tử Long: Tôi không yêu cầu Trinh Trinh phải là người vợ hoàn hảo

NSƯT Kim Tử Long đảm nhận vai trò MC trong chương trình Ký ức ngọt ngào. Nam nghệ sĩ có dịp trải lòng về cuộc hôn nhân với huấn luyện viên Tài danh tân cổ.

 

NSND Lệ Thủy "kể xấu" NSND Thoại Miêu trong ngày sinh nhật

Luôn là đôi nghệ sĩ thân thiết, ngay trong lễ trao tặng danh hiệu "Nghệ sĩ trọn đời vì cộng đồng" do báo Người Lao Động trao năm ngoái, bên cạnh NSND Lệ Thủy lúc nào cũng có NSND Thoại Miêu.

 

Nghệ sĩ Bình Tinh mơ được "tiếp lửa cống hiến"

Ngày mai, 29-5, lễ trao Giải thưởng Văn hóa Đào Tấn 2022 sẽ được tổ chức tại Hà Nội. Phóng viên Báo Người Lao Động đã có cuộc trò chuyện với Bình Tinh - nghệ sĩ sân khấu tuồng cổ duy nhất được đề cử nhận giải thưởng này

 

Tấn Tài - Hoàng đế đĩa nhựa

Nhiều nghệ sĩ trong lĩnh vực sân khấu, điện ảnh, ca nhạc, dù hiện nay có người đã trên dưới tuổi thất thập cổ lai hy nhưng vẫn là dấu khắc đậm đà trong lòng người mộ điệu.

 

Tác giả cải lương Phạm Văn Đằng: Mang mùi vị cuộc sống vào trang viết

Để gắn bó với nghề sáng tác trên sân khấu cải lương, tác giả Phạm Văn Đằng đã trải qua hành trình theo đuổi nghệ thuật nhiều gian nan, trắc trở. “Tài sản” của anh hiện có khoảng 600 bài ca cổ, tân cổ giao duyên, gần 100 vở tuồng ngắn, dài được sáng tác và chuyển thể cải lương, đáp ứng nhu cầu phát sóng của các đài truyền hình, phát thanh, biểu diễn sân khấu, các nghệ sĩ làm MV, album ca cổ…