Danh
ca
nhận
thù
lao
tương
đương
một
lượng
vàng
Nghệ
sĩ
Út
Trà
Ôn,
tên
thật
là
Nguyễn
Thành
Út,
sinh
năm
1918
tại
Trà
Ôn,
Vĩnh
Long.
Sinh
ra
trong
một
gia
đình
bần
nông,
không
dính
dáng
gì
đến
đàn
ca
hát
xướng,
lớn
lên
nối
tiếp
cha
mẹ
làm
ruộng
kiếm
sống.
Nhưng
không
hiểu
sao,
trong
người
nông
dân
chân
chất
trẻ
tuổi
ấy
lại
âm
thầm
có
dòng
chảy
nghệ
thuật.

Cố
NSND
Út
Trà
Ôn
Chàng
trai
Mười
Út
có
giọng
ca
rất
hay
và
mùi
mẫn.
Ngày
ấy,
ở
làng
quê
Nam
bộ,
mỗi
khi
nghỉ
ăn
cơm
trưa
hoặc
sau
mỗi
buổi
đồng
áng
xong
hoặc
những
đêm
trăng
thanh
gió
mát,
các
bạn
nhà
nông
thường
quây
quần
hát
vọng
cổ
cho
nhau
nghe.
Út
Mười
nổi
tiếng
trong
làng
trong
xã
vì
cái
giọng
hát
ngọt
lịm,
cao
vút,
mỗi
khi
cất
lên
sáu
câu
vọng
cổ
là
chung
quanh
phăng
phắc
lắng
nghe.
Chính
bà
con
làng
xóm
là
những
người
đã
xúi
chàng
nông
dân
Út
Mười
bỏ
làm
ruộng
đi
theo
nghiệp
ca
hát.
Nghe
tin
có
gánh
hát
ở
miệt
Sa
Đéc
đang
tuyển
chọn
đào
kép
để
lập
gánh,
chòm
xóm
xúi
quá,
anh
đánh
liều
đi
thi.
Người
tuyển
chọn,
ông
chủ
gánh
vừa
nhìn
thấy
mặt
chàng
Út
quê
mùa,
nông
dân
liền
lắc
đầu
chê:
"Cái
thằng
này
coi
tướng
xấu
quá
làm
sao
làm
kép
được
bây?".
Thế
nhưng,
khi
Út
cất
giọng
lên
thì
ông
bầu
thay
đổi
hoàn
toàn:
“Trời,
tuy
cái
mặt
nó
xấu
vậy
chứ
nó
cất
giọng
lên
thì
mấy
thằng
kép
đẹp
xách
dép
cũng
không
bằng!”.
Từ
đó,
anh
nông
dân
Nguyễn
Thành
Út
trở
thành
kép
chính
của
đoàn.
Nhan
sắc
không
đẹp
có
thể
dùng
phấn
son
tô
điểm,
còn
chất
giọng
của
Út,
thì
quả
là
vật
báu
của
đoàn
hát
Tiến
Hóa.
Nhờ
có
Út
mà
đoàn
hát
danh
tiếng
lên
vùn
vụt,
đêm
diễn
nào
cũng
chật
kín
khán
giả,
bầu
tha
hồ
đếm
tiền
mỏi
tay.
Rồi
anh
nông
dân
Nguyễn
Thành
Út
càng
ngày
càng
nổi
tiếng,
các
ông
bầu
đoàn
lớn
săn
đón
để
mời
anh
về
thủ
kép
chính
trong
đoàn
mình.
Năm
1937,
Mười
Út
được
người
quen
giới
thiệu
với
Đài
phát
thanh
Sài
Gòn
và
từ
đó
chính
thức
có
nghệ
danh
Út
Trà
Ôn,
ghép
từ
cái
tên
Út
và
xứ
sở
Trà
Ôn
quê
ông.
Đào
hoa
nhưng
chung
thủy
Danh
tiếng,
tài
hoa
là
vậy,
giọng
ca
hay
diễn
ngọt
là
vậy,
nên
chuyện
Út
Trà
Ôn
được
nhiều
cô
gái
say
mê,
thầm
yêu
trộm
nhớ
là
chuyện
không
lạ.
Nhưng
Út
Trà
Ôn
lại
được
tiếng
là
người
đàn
ông
nhất
mực
thủy
chung.
Cả
cuộc
đời
ông
chỉ
có
một
gia
đình
duy
nhất,
là
người
vợ
mà
ông
yêu
thương
và
6
người
con.
Là
một
danh
ca,
nhưng
nghệ
sĩ
Út
Trà
Ôn
lại
gặp
vợ
-
một
người
phụ
nữ
bình
dân
trong
hoàn
cảnh
cũng
hết
sức…
bình
dân.
Nghệ
sĩ
nổi
tiếng
với
cát
xê
cao
ngất,
nhưng
Út
Trà
Ôn
không
phải
là
khách
quen
của
những
nhà
hàng
đám
tiệc
sang
trọng.
Ông
vẫn
có
thói
quen
hàng
ngày
lui
tới
ở
một
quán
cơm
bình
dân
nằm
trong
hẻm,
quán
chuyên
bán
cho
sinh
viên,
công
nhân,
thậm
chí
ông
còn
đăng
kí
cả
cơm
tháng.
Cứ
mỗi
lần
Út
Trà
Ôn
đến
quán
ăn,
là
trẻ
con,
người
mộ
điệu
bu
chật
trước
quán
để
xem
mặt
ông
danh
ca
thích
ăn
cơm
bình
dân.
Rồi
dần
dà,
người
ta
mới
biết,
hóa
ra
lý
do
để
ông
vua
vọng
cổ
khoái
cơm
bình
dân,
mà
chỉ
mê
đúng
cơm
của
tiệm
này,
không
chỉ
là
ông
có
thói
quen
ăn
uống
giản
dị,
mà
còn
để…
ngắm
cô
con
gái
duyên
dáng
của
chủ
quán
cơm.
Hồi
đó,
vợ
ông
trẻ
măng,
mặt
mũi
xinh
xắn,
tính
tình
chân
chất,
thật
thà,
có
lẽ
Út
Trà
Ôn
yêu
bà
là
vì
thế,
dù
thế
giới
chung
quanh
ông
nhiều
hoáng
nhoáng
và
không
ít
mỹ
nhân
sẵn
lòng
nâng
khăn
sửa
túi
cho
ông.
Vợ
Út
Trà
Ôn
cũng
đáp
lại
tấm
tình
ấy,
vì
bà
ngưỡng
mộ
ông
đã
từ
lâu
qua
băng,
đĩa,
đến
khi
gặp
lại
ngỡ
ngàng
thấy
một
Út
Trà
Ôn
không
“già”
như
giọng
ca,
không
cao
sang
như
tưởng
tượng
mà
lại
rất
gần
gũi,
ăn
nói
có
duyên…
Lấy
nhau
về,
bà
cùng
ông
đi
qua
bao
vinh
quang
cũng
như
trắc
trở
của
nghề
hát.
Trong
kí
ức
những
người
con
của
Út
Trà
Ôn,
hình
ảnh
người
cha
giữa
vòng
vây
người
hâm
mộ,
được
các
cô
gái
xúm
xít
chung
quanh
xin
chữ
kí,
bắt
tay,
thậm
chí
ôm
chầm
lấy
là
không
ít.
Và
để
có
được
một
Út
Trà
Ôn
thủy
chung
nhất
mực
với
gia
đình,
phải
kể
đến
sự
khéo
léo,
ứng
xử
tuyệt
vời
của
vợ
Út
Trà
Ôn.
Chưa
bao
giờ
bà
tỏ
ra
ghen
với
những
bóng
hồng
chung
quanh
ông.
Thậm
chí,
có
người
con
gái
đứng
cạnh
vồ
vập,
muốn
lôi
kéo
sự
chú
ý
của
Út
Trà
Ôn,
bà
cũng
chỉ
mỉm
cười
độ
lượng.
Con
cái
trong
nhà
cũng
kể,
chưa
bao
giờ
thấy
má
ghen
ba,
kể
cả
khi
bao
nhiêu
cuộc
điện
thoại
nặc
danh
nói
xằng
bậy,
những
lá
thư
tình
gửi
liên
tiếp
đến
nhà,
má
cũng
coi
như
không.
Vững
chãi,
thong
thả,
bản
lĩnh
là
những
gì
con
cái
Út
Trà
Ôn
nhớ
về
má
mình.
Thực
ra,
đâu
phải
bà
không
biết
ghen,
đã
yêu
thì
phải
có
ghen
tuông.
Nỗi
lòng
của
bà,
chỉ
có
một
lần
bà
bộc
bạch
trước
đám
đông:
“Ớt
nào
mà
ớt
chẳng
cay
nhưng
đã
chấp
nhận
làm
vợ
nghệ
sĩ
thì
không
ghen.
Bí
quyết
của
tôi
là
giữ
vững
uy
tín
cho
chồng,
vì
thần
tượng
của
mọi
người
cũng
chính
là
thần
tượng
của
tôi!”.
Chính
Út
Trà
Ôn
cũng
nhiều
lần
nói
về
vợ
mình,
là
người
“nổi
tiếng
không
biết
ghen”.
Vợ
chồng
họ
cũng
đã
dìu
nhau
bước
qua
những
ngày
khốn
khó
của
nghệ
thuật
cải
lương.
Khi
mà
các
sân
khấu
ít
sáng
đèn,
nhiều
đêm,
người
nghệ
sĩ
vang
bóng
một
thời
đã
trắng
đêm
vì
buồn
cho
nghệ
thuật
cải
lương,
cho
thân
phận
mình,
thì
chính
người
vợ
là
người
rơi
những
giọt
nước
mắt
chia
sẻ
cùng
chồng.
Trong
những
ngày
gia
đình
gian
khó,
Út
Trà
Ôn
không
có
nhiều
vai
diễn,
vợ
Út
Trà
Ôn
đã
phải
tần
tảo
gánh
gồng
kinh
tế
của
gia
đình.
Nhưng
Út
Trà
Ôn,
lại
cũng
rất
đàn
ông
và
tự
trọng.
Ông
luôn
nói
rằng,
khán
giả
còn
thương
thì
không
lo
đói.
Tôi
sẽ
gánh
việc
nhà,
bà
chỉ
việc
lo
săn
sóc
dạy
dỗ
các
con…
Sáu
mươi
tuổi,
Út
Trà
Ôn
còn
lục
tục
dắt
con
gái
Bích
Phượng
lên
kí
hợp
đồng
với
đoàn
cải
lương
ở
Tây
Ninh
để
con
nối
nghiệp
mình.
Nhưng
rồi
lận
đận,
vướng
nhiều
ghanh
ghét
đấu
đá,
chị
không
theo
nghề
được
khiến
Út
Trà
Ôn
buồn
suốt
một
thời
gian
dài.
Để
rồi,
khi
Bích
Phượng
xuất
hiện
trên
truyền
hình
với
chất
giọng
dân
ca
mượt
mà,
ông
đã
mừng
rơi
nước
mắt,
vì
dù
không
hát
cải
lương
thì
cũng
là
theo
nghệ
thuật,
cũng
nối
nghiệp
nhà…
Năm
1997,
Út
Trà
Ôn
được
Nhà
nước
phong
tặng
danh
hiệu
Nghệ
sĩ
nhân
dân
đợt
4
và
huân
chương
Vì
sự
nghiệp
sân
khấu
vì
những
đóng
góp
của
ông
cho
nghệ
thuật
cải
lương.
Ông
ra
đi
năm
2001.
Nhưng
tài
hoa
và
đức
thủy
chung
thì
sống
mãi
trong
kí
ức
của
những
người
mộ
điệu,
những
người
thân
yêu.
Trân
Trân
Ý kiến bạn đọc