Nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
gây
bất
ngờ
khi
xuất
hiện
với
vóc
dáng
phong
độ
ở
tuổi
U.90.
Ông
vẫn
thỉnh
thoảng
đi
hát,
sống
cuộc
sống
bình
yên
ở
xứ
cờ
hoa.
Xem
tiếp...
TẾT
ĐÁNG
NHỚ
-
Trên
đường
lưu
diễn
của
những
danh
cầm
cải
lương
NHẠC
SỸ
CẢI
LƯƠNG
LÀ
NHỮNG
NGƯỜI
DÀY
DẠN
PHONG
TRẦN,
PHIÊU
LƯU
KHẮP
NƠI
TRÊN
BƯỚC
ĐƯỜNG
LƯU
DIỄN,
SÂN
KHẤU
LÀ
NHÀ,
KHÁN
GIẢ
LÀ
ÂN
NHÂN-
TRƯỚC
THỀM
NĂM
MỚI,
CÁC
DANH
CẦM
BỒI
HỒI
NHỚ
LẠI
BAO
KỶ
NIỆM
VUI
BUỒN
TRÊN
KHẮP
MIỀN
ĐẤT
NƯỚC…..
NSUT
–
DANH
CẦM
BẢY
BÁ
ÂN
NHÂN
MỘT
ĐÊM
VÀ
ĐỒNG
BẠC
ÂN
NGHĨA
Cứ
mỗi
độ
xuân
về,
Bác
Bảy
Bá
(
soạn
giả
Viễn
châu)
lại
nhớ
một
ân
nhân
mà
ông
đã
vô
tình
không
kịp
hỏi
tên.
Bác
bùi
ngùi
tự
trách
Mình,
dù
câu
chuyện
đã
gần
60
mùa
xuân
đi
qua
–
Tết
Nhâm
Ngọ
1942,
đó
là
cái
Tết
ông
mới
vào
nghề,
năm
đầu
tiên
xa
nhà…
Năm
đó,
chàng
thanh
niên
21
tuổi
Văn
Bảy
từ
Trà
Cú
–
Trà
Vinh
mới
lên
Sìa
Gòn
vì
mê
theo
nghiệp
dĩ
và
chưa
tìm
được
gánh
hát
nào
để
đầu
quân.
Tuy
vậy,
Bảy
Bá
vẫn
không
về
quê
ăn
Tết
cùng
gia
đình
mà
ở
lại
Sài
Gòn
rong
chơi,
đờn
ca
cùng
bạn
Tài
tử.
Đến
chiều
mùng
8
tết
(
hồi
đó
ăn
Tết
hết
mùng),
ông
đi
lang
thang
trên
đường
Richand
(
nay
là
đường
Nguyễn
Đình
Chiểu),
gặp
một
người
từng
đờn
chung
trên
đài
phát
thanh
Sài
Gòn.
Người
bạn
này
biết
ông
đang
thất
nghiệp,
nên
giới
thiệu
cho
ông
đi
đờn
chầu
ở
một
gánh
hát
nhỏ(
gánh
bầu
tèo)
đang
diễn
ở
Giồng
Ông
Tố.
Lúc
đó
Bảy
Bá
như
“
nắng
hạn
gặp
mưa
rào”
vì
Tết
không
có
tiền
xài,
liền
theo
người
bạn
đến
gánh
hát.
Hối
ấy,
Giồng
Ông
Tố
chỉ
là
một
xóm
nhỏ
ngoại
ô
với
những
dãy
nhà
tôn,
lá
đơn
sơ,
chung
quanh
là
đồng
ruộng.
sân
khấu
gánh
hát
chỉ
là
mấy
tấm
ván
kê
lên
ở
một
góc
chợ,
gánh
hát
nhỏ
không
có
treo
bảng
hiệu.
Khi
chuông
rung
báo
hiệu
tới
giờ
trình
diễn,
Bảy
Bá
tự
tìm
một
cái
ghế
cùng
ngồi
trong
cánh
gà
với
hai
nhạc
sỹ
khác,
đờn
cho
đến
khi
hết
tuồng.
Vãn
hát,
ông
tìm
người
quản
lý
để
lãnh
lương
thì
quản
lý
đã
biến
mất
từ
khi
bán
vé
xong.
Lúc
đào
kép
tứ
tán
kiếm
chỗ
ngủ,
chỉ
còn
một
mình
ông
ôm
đờn
bơ
vơ
giữa
chợ,
đánh
đến
trước
một
thềm
nhà
gần
đó
ngồi
chờ
sáng
đón
xe
về
Sài
Gòn.
Cạnh
đó
có
một
người
giăng
mùng
ngủ
trên
thềm
nhà.
Người
này
là
cháu
của
chủ
nhà
đó,
thấy
Bảy
Bá
ngồi
ủ
rủ
nên
lên
tiếng
hỏi
thăm,
Bảy
Bá
kể
lại
sự
tình,
anh
ta
có
vẻ
thương
hại
và
gọi
Bảy
Bá
một
tô
mì
to
(
6
xu)
rồi
còn
cho
ông
ngủ
chung
mùng.
Hừng
sáng,
Bảy
Bá
từ
biệt
ông
bạn
tốt
bụng
rồi
lên
xe
về
Sài
Gòn.
Xe
lăn
bánh,
anh
ấy
còn
chạy
theo,
tay
cầm
tờ
giấy
bạc
một
đồng
nhét
vào
túi
áo
Bảy
Bá.
Xúc
động,
Bảy
Bá
chỉ
kịp
nói
tiếng
“
Cảm
ơn
anh!”
Mà
quên
không
hỏi
tên
người
ấy.
Chuyến
xe
thổ
mộ
tiếp
tục
lăn
bánh,
bỏ
lại
sau
lưng
bóng
một
người
nhòa
vào
mù
sương….
Năm
1998,
NSUT
Bảy
Bá
cùng
đoàn
làm
phim
tài
liệu
hồi
ký
về
ông
“
Hồn
quê
ý
nhạc”
có
trở
lại
Giồng
Ông
Tố
quay
một
cảnh
tại
chợ,
nơi
mà
ngày
xưa
ông
đờn
cho
SKCL
đầu
tiên.
Giờ
đây
phố
chợ
khang
trang,
cái
thềm
nhà
ngày
xưa
ông
và
ân
nhân
ngủ
chỉ
còn
là
ký
ức….với
nhạc
sĩ
Bảy
Bá,
đêm
ấy,
ân
nhân
vào
một
đồng
bạc
ân
nghĩa
vẫn
tròn
ký
ức
theo
ông
suốt
cuộc
đời.
NHẠC
SỸ
KHẢI
HOÀN:
TẾT…ĐỖ
MỒ
HÔI
HỘT
Tết
năm
1978.
đoàn
CL
Vàm
Cỏ
biểu
diễn
phục
vụ
tết
tại
Mộc
Hóa
–
Long
An,
một
huyện
vùng
biên
giới
Việt
Nam
–
Campuchia.
Thời
đó,
giao
thông
đường
bộ
còn
khó
khăn,
muốn
đến
Mộc
Hóa
phải
qua
Cai
lậy
–
Tiền
Giang
bằng
ghe
tắc
ráng.
Chiều
mùng
một
Tết,
khi
nghe
thông
tin
có
chiếc
tắc
ráng
đi
Mộc
Hóa
mới
bị
chìm
vì
ngày
Tết
có
nhiều
tàu
xuồng
lớn
chạy
nên
sóng
to,
laoij
tắc
ráng
dài
và
nhỏ
rất
dễ
bị
sóng
lớn
nhận
chìm,
nhạc
sĩ
Khải
Hoàn
rất
lo
sợ.
Do
bị
khiếm
thị
từ
nhỏ,
bao
quanh
anh
chỉ
là
bóng
tối,
nên
khi
bước
lên
tắc
ráng,
suốt
chặng
đường
đi
và
về
lúc
nào
anh
cũng
khấn
niệm
đấng
“
thiêng
liêng”
phù
hộ….
Đêm
hôm
đó
đoàn
diễn
vở
“
Lưu
Bình
–
Dương
lễ”,
khán
giả
nghẹt
rạp.
Đặc
biệt
thời
đó
bộ
đội
thường
ddwwocj
tự
do
ra
vào
sân
bãi
hát
mà
không
cần
vé,
vì
lúc
đó
chiến
tranh
biên
giới
tây
Nam
rất
quyết
liệt
nên
các
ngành
và
địa
phương
rất
ưu
tiên
các
anh
bộ
đội
–
người
hùng
ngoài
chiến
tuyến.
Song,
một
số
anhbooj
đội
cậy
thế
dẫn
theo
nhiều
người,
bảo
vệ
đoàn
hát
phải
can
thiệp.
Bị
cản
trở
một
anh
bộ
đội
to
tiếng
“
Bà
con
chạy
ra
mau,
tui
quăng
trái
lựu
đạn
lên
sân
khấu
cho
tụi
nghệ
sĩ
biết
mặt”.
Thế
là
mọi
người
–
khán
giả
và
đào
kép
hát
đều
chạy
nhào,
chen
lấn
ra
khỏi
rạp
khi
thấy
người
đó
cầm
“
trái
lựu
đạn”
giơ
cao
hù
dọa.
riêng
NS
Khải
Hoàn
chỉ
biết
ngồi
lại
dàn
nhạc
trước
hàng
ghế
khán
giả
mà
chịu
trận
(anh
có
thấy
đường
đâu
mà
chạy!).
Rồi
đột
ngột
anh
bộ
đội
kia
la
lên
“Tụi
bây,
hãy
xem
đây
trái
lựu
đạn
của
ta!”,
và
quăng
lên
sân
khấu
nghe
cái
“cộp”.
NS
Khải
Hoàn
chỉ
biết
nằm
sát
xuống
đất,
trong
lòng
nghỉ
đánh
“phú
mạng
cho
trời”…Anh
nín
thở
chờ
nghe
tiếng
nổ,
nhưng
mấy
giây
mấy
phút
trôi
qua
mà
vẫn
không
nghe
tiếng
nổ;
anh
bộ
đội
kia
cười
ngất
lên
rồi
đi
ra
khỏi
rạp.
Mọi
người
cứ
ngở
là
trái
lựu
đạn
bị
lép.
Có
người
tò
mò
đến
gần
coi
hóa
ra
không
phải
là
trái
lựu
đạn,
mà
là
một
trái
cóc
rất
to,
vỏ
màu
xám
xanh
giống
như
trái
lựu
đạn
M76!
Bữa
đó,
NS
Khải
Hoàn
mướt
mồ
hôi
hột....
NHẠC
SĨ
HOÀNG
THÀNH
NHỮNG
KỶ
NIỆM
KHÔNG
PHAI
Nhạc
sĩ
Hoàng
Thành
là
một
trong
những
danh
cầm
Cải
lương
nổi
tiếng,
nhất
là
từ
thời
kỳ
anh
đờn
chánh
cho
Sài
Gòn
II,
với
các
vở
như
Tìm
Lịa
Cuộc
Đời,
Tiếng
hò
sông
hậu,
Khách
sạn
hào
hoa….Đến
nay,
anh
có
thâm
niên
liên
tục
gần
50
năm
trên
SKCL,
là
từng
ấy
mùa
Xuân
đi
qua
trong
đời
với
biết
bao
kỷ
niệm
buồn
vui,
không
thể
phai
mờ…
Kỷ
niệm
đáng
nhớ
đối
với
Nhạc
sĩ
Hoàng
Thành
là
khi
anh
ở
gánh
hát
đầu
tiên-
bình
Minh
của
Bầu
Ba
Cầu.
diễn
tại
rạp
Hạnh
Đông
Tây
–
Gò
Vấp
vào
đêm
giao
thừ.
Hoàng
Thành
háo
hức
từ
sáng
30
Tết
khi
thấy
mọi
người
chuẩn
bị
vở
diễn
cho
đêm
giao
thừa
(1964-1965):
vẽ
quảng
cáo,
rải
tờ
rơi,
thử
lại
âm
thanh,
ánh
sáng,
diễn
viên
thì
lo
y
trang
đạo
cụ,
ông
bầu
thì
nhắc
nhở,
động
viên…lần
đầu
tiên
ăn
Tết
xa
nhà
nên
Hoàng
Thành
rất
nôn
nao,
lâng
lâng
vui
sướng
vì
vừa
mới
được
bầu
giao
cho
chức
nhạc
trưởng,
vừa
có
một
số
diễn
viên
rất
hăng
say,
Hoàng
Thành
càng
hưng
phấn
tay
lướt
phím
đờn
xuất
thần.
Niềm
vui
qua
chưa
lâu
thì
đến
tết
Mậu
Thân
1968,
Hoàng
Thành
đờn
cho
gánh
hát
Thanh
Hương
tại
rạp
Minh
Hiển
–
Long
Xuyên
vào
đêm
mùng
một.
Đang
diễn
thì
chế
độ
Sài
Gòn
cũ
có
lệnh
giới
nghiêm,
cấm
mọi
người
đi
lại
khỏi
khu
vực
mình
đang
ở.
Gánh
phải
ngưng
diễn.
Lệnh
giới
nghiêm
kéo
dài
đến
hai
tuần
lễ.
Ban
đầu
bầu
gánh
còn
lo
cơm
cho
anh
em,
sau
đó
tài
chánh
kiệt
quệ
nên
bầu
bỏ
trốn,
mọi
người
phải
tự
chèo
chống.
Đào
kép
chánh
có
tiền
bỏ
về
Sài
Gòn.
Đào
kép
phụ,
công
nhân,
nhạc
công
không
tiền
phải
ở
lại,
bán
dần
đồ
đạc
để
sống.
Hoàng
Thành
cũng
phải
bán
từ
cái
moteur
đờn,
ampli,
phụ
tùng….sau
cùng
túng
quá,
anh
bán
cả
cái
ghế
để
anh
ngồi
đờn
(chỉ
15
đồng)
cho
bà
bán
thuốc
lá
ở
rạp.
vậy
mà
còn
bị
bà
ấy
làm
khó
vì
cái
ghế
có
vẽ
tên
“
nhạc
trưởng
Hoàng
Thành”.
Anh
buộc
phải
cạo
hết
sơn
vẽ
chữ
bà
mới
chịu
mua.
Tết
năm
1972,
Hoàng
Thành
đờn
cho
gánh
tấn
Tài
–
thành
Được,
hát
tại
rạp
Olympic
–
Sài
Gòn.
Vở
“
Bóng
hồng
sa
mạc”
ban
ngày
diễn
hai
suất
(sáng
–
chiều),
được
lãnh
lương
“đúp”
cao
nên
ai
cũng
phấn
khởi,
hát
xong
là
ở
lại
rạp
ăn
nhậu,
đờn
ca,
đánh
bài
twung
bừng….Đến
suất
diễn
trưa
mùng
3
tết,
NS
Thành
Được
bị
cảnh
sát
bắt
lính
quân
dịch;
còn
Hoàng
Thành
thì
bị
rối
loạn
tiêu
hóa
phải
đi
cấp
cứu
ở
bệnh
viện
Sài
Gòn.
Trong
lúc
nằm
điều
trị,
vì
anh
ngủ
say
nên
bị
kẻ
trộm
lấy
cắp
sợi
dây
chuyền
vàng
đang
đeo
trên
cổ.
Đó
là
“gia
tài”
nhiều
năm
đi
đờn
cho
gánh
hát
anh
dành
dụm….Buồn
quá,
tự
nhiện
bệnh
cũng
hết,
anh
xin
ra
viện
tiếp
tục
cuộc
sống
chìm
nổi
theo
gánh
hát.
NHẠC
SĨ
MINH
NHƯỜNG
BUỒN
NGẪM
NGHỈ
MÀ
VUI…..
Nhạc
sĩ
Minh
Nhường
sinh
ra
trong
một
gia
đình
có
truyền
thống
về
âm
nhạc
ở
Bến
Tre,
là
một
nhạc
sĩ
giỏi
nghề
cả
ba
trường
phái:
nhạc
Lễ,
nhạc
Tài
tử
và
nhạc
Cải
lương;
và
sử
dụng
thông
thạo
nhiều
nhạc
cụ,
với
sở
trường
là
Guitar
phím
lõm
và
Violon.
Anh
theo
Cải
lương
năm
18
tuổi,
gánh
đầu
tiên
là
Thanh
Hương
(1970);
sau
1975
anh
đờn
cho
Đoàn
CL
Bến
Tre,
rồi
Trần
Hữu
Trang
II
(1983-1985),
Đoàn
CL
Trung
Hiếu
(1985-1990)…
Nhạc
sĩ
Minh
Nhường
nhớ
rất
rõ
cái
Tết
năm
1970.
Gánh
CL
Thanh
Hương
hát
Tết
đêm
giao
thừa
ở
Ban
Ca-
Mõ
Cày
(Bến
Tre),
gặp
sự
cố
do
tay
đờn
chánh
Guitar
làm
“eo”
với
bầu,
đòi
lên
lương
tết,
bầu
không
đồng
ý
nên
anh
ta
không
đờn.
Thế
là
bầu
phải
chạy
về
thị
xã
Bến
Tre
mới
Minh
Nhường
đờn
thay.
Từ
thị
xã
Bến
tre
đến
điểm
diễn
hơn
20
cây
số,
Minh
Nhường
đi
bằng
xe
lam.
Thời
đó
chiến
tranh
rất
ác
liệt,
mà
vùng
nông
thôn
tỉnh
Bến
Tre
hầu
hết
là
đất
địa
của
Cánh
mạng.
Chiều
hôm
ấy,
Minh
Nhường
đi
trên
chiếc
xe
lam
gần
đến
điễm
diễn
thì
gặp
biến
cố,
hai
bên:
lính
ngụy
và
du
kích
bắn
nhau
dữ
dội.
Xe
lam
phải
dừng
lại,
mọi
người
nhảy
xuống
mé
lộ
tránh
đạn…Minh
Nhường
ôm
đờn
nhào
xuống
gần
đó,
lúc
súng
đạn
nổ
ai
cũng
mất
hồn,
một
phụ
nữ
nằm
đè
lên
cây
đờn
Guitar
lõm
của
Minh
Nhường…khi
tiếng
súng
ngưng
Minh
Nhường
nhìn
lại
cây
đờn:
cần
đờn
đã
bị
tách
khỏi
thùng
đờn!
Người
phụ
nữ
ấy
chỉ
biết
xin
lổi,
còn
Minh
Nhường
vẫn
xách
đờn
đến
gánh
hát,
mằn
mò
tự
sữa
lại
rồi
cũng
đờn
tròn
suất
hát
đêm
giao
thừa.
Đó
là
lần
đầu
tiên
anh
theo
Cải
lương
gặp
biến
cố
khó
quên:
vừa
đối
diện
với
sống
chết
trong
gang
tấc,
vừa
ngở
ngàng
vì
chưa
đờn
mà
bị
phụ
nữ
“
ngồi
trên”
cần
đờn
–
Người
trong
giới
quan
niệm
đó
là
điềm
xui…
Một
cái
tết
khó
quên
khác
lúc
anh
về
đờn
cho
Đoàn
Trần
Hữu
Trang
II.
Đó
là
suất
diễn
đêm
mùng
ba
Tết
–
1987,
vở
“
chuyện
cổ
Bát
Tràng”,
tại
rạp
Hưng
Đạo.
Thời
vàng
son
của
Cải
lương,
suất
diễn
nào
khán
giả
cũng
complete,
lương
diễn
viên,
nhạc
công
đều
khá.
Nhạc
sĩ
Minh
Nhường
lúc
đó
ở
tập
thể,
tại
hậu
cứ
Nhà
hát
Trần
Hữu
Trang
(727
Trần
Hưng
Đạo)
anh
dự
định
dành
dụm
về
quê
ăn
Tết
muộn
với
gia
đình
và
lì
xì
cho
con
cháu
mừng.
Nhưng
đó
lại
là
đêm
buồn
nhất
của
anh.
Khi
xong
suất
diễn,
trở
về
hậu
cứ
thì
phòng
của
anh
bị
kẻ
trộm
cạy
cửa,
lấy
cắp
toàn
bộ
số
tiền
anh
dành
dụm.
Thế
là
năm
đó
anh
không
về
quê
như
mọi
năm…Nhưng
rồi
nổi
buồn
cũng
qua
nhanh,
vì
ban
ngày
anh
vui
với
đồng
nghiệp,
ban
đêm
vui
với
ánh
đèn
sân
khấu,
lời
ca
tiếng
nhạc…
Cứ
đến
những
ngày
tết,
nhạc
sĩ
Minh
Nhường
lại
lâng
lâng
niềm
vui.
Thì
thoảng
chợt
nhớ
người
phụ
nữ
“ngồi
trên”
cây
đờn…
ĐỖ
DŨNG
Tác
giả
bài
viết:
tanconhac
Nguồn
tin:
BSKTP
Ý kiến bạn đọc