Tác
giả
Lâm
Hữu
Tặng
và
NSƯT
Thu
Vân
trong
một
buổi
ghi
hình
cổ
nhạc.
Ảnh
do
nhân
vật
cung
cấp
Tôi
mê
vọng
cổ,
cải
lương
từ
hồi
nhỏ.
Cha
của
tôi
thuộc
nhiều
tuồng
cải
lương
rồi
hay
hát
cho
cả
nhà
nghe,
sau
này
tôi
nghe
cổ
nhạc
qua
radio,
tivi…
nên
niềm
đam
mê
ấy
cứ
lớn
dần.
Lúc
đi
học,
tôi
rất
thích
học
môn
Văn,
những
ca
từ,
lời
thoại
đẹp
đẽ
của
cải
lương
thường
được
tôi
đem
vào
bài
văn
của
mình
bằng
những
biến
tấu
thú
vị.
Cũng
từ
đó,
tôi
nghĩ
mình
sẽ
gắn
bó
được
với
cổ
nhạc
Nam
Bộ.
Tôi
tập
tành
viết
bài
vọng
cổ
nhưng
chỉ
theo
bản
năng,
không
biết
nhạc
lý,
mãi
đến
khi
học
đại
học,
tôi
“tầm
sư
học
đạo”
thầy
Bảy
Quý
ở
TP
Hồ
Chí
Minh.
Nhờ
thầy,
những
bài
ca
vọng
cổ
tôi
ấp
ủ
được
ra
đời.
Hơn
1
năm
sau,
năm
2010,
nhờ
biên
tập
viên,
soạn
giả
Võ
Tử
Uyên
(Ðài
Truyền
hình
TP
Hồ
Chí
Minh)
kết
nối,
tôi
có
dịp
tham
gia
một
chuyến
thực
tế
sáng
tác
cổ
nhạc.
Ðó
là
động
lực
và
cũng
là
cái
duyên
để
tôi
gắn
bó
với
công
việc
này
đến
tận
bây
giờ.
►Vốn
không
phải
là
người
được
đào
tạo
bài
bản
về
cổ
nhạc
hay
cách
sáng
tác
cổ
nhạc,
Hữu
Tặng
đã
làm
gì
để
bổ
khuyết?
-
Với
tôi,
chỉ
có
một
cách
duy
nhất
để
bổ
khuyết,
chính
là
chịu
khó
học
hỏi.
Học
qua
những
tác
phẩm
của
các
cô
chú,
anh
chị
đi
trước,
đồng
thời
cố
gắng
nắm
bắt
được
suy
nghĩ
của
các
bạn
trẻ
để
đưa
vào
các
sáng
tác
của
mình
sao
cho
vừa
mang
tính
trữ
tình
của
bài
vọng
cổ
mà
mang
hơi
thở
của
cuộc
sống.
Tôi
cho
rằng,
một
tác
phẩm
vọng
cổ
nhất
định
phải
mang
hơi
thở
cuộc
sống
thì
mới
có
hồn,
dễ
chạm
đến
trái
tim
người
ca
và
người
nghe.
Vậy
nên,
tôi
chọn
viết
những
đề
tài
đời
thường,
những
câu
chuyện
được
nghe,
được
thấy
để
đưa
vào
bài
vọng
cổ
một
cách
trữ
tình
nhất.
Ví
như
bài
“Tình
má
với
Năm
Căn”
được
NSƯT
Hoa
Phượng
thể
hiện
rất
thành
công.
Ðó
là
tâm
tình
của
người
con
gái
xứ
Năm
Căn,
Cà
Mau
lấy
chồng
về
thị
xã,
đau
đáu
nỗi
lo
mẹ
già
một
mình
thui
thủi
xứ
đồng
sâu:
“Cứ
mỗi
chiều
con
ra
phía
nhà
sau,
nhìn
con
sông
Gành
Hào
con
muốn
xuôi
về
thăm
má.
Nhưng
bận
bịu
chồng
con
để
cho
má
héo
hon
mòn
mỏi,
chắc
những
đêm
dài
má
thao
thức
vì
con”.
► Giới
cổ
nhạc
Nam
Bộ
đang
“đau
đầu”
về
lực
lượng
soạn
giả,
thầy
tuồng
đang
thiếu
hụt,
dẫn
đến
việc
không
có
tác
phẩm
mới,
hay.
Là
một
tác
giả
trẻ,
Hữu
Tặng
nghĩ
gì
về
điều
này?
-
Ðó
là
nhận
định
đúng
và
quả
là
vấn
đề
“đau
đầu”,
then
chốt
trong
câu
chuyện
vực
dậy
sân
khấu
cải
lương
và
cổ
nhạc
Nam
Bộ.
Quan
sát
sẽ
thấy,
hiện
tại
có
nhiều
đơn
vị
tổ
chức
các
trại
sáng
tác,
các
khóa
bồi
dưỡng
cho
đội
ngũ
sáng
tác
vọng
cổ,
sáng
tác
kịch
bản
cải
lương.
Thế
nhưng
không
nhiều
người,
nhất
là
người
trẻ,
gắn
bó
và
tâm
huyết
theo
đuổi.
Cũng
chẳng
thể
trách
họ,
bởi
tình
hình
chung
của
sân
khấu
cải
lương
đang
gặp
nhiều
khó
khăn
trước
sự
cạnh
tranh
của
các
loại
hình
nghệ
thuật
khác.
Nhiều
tác
giả,
soạn
giả
vì
áp
lực
“cơm
áo
gạo
tiền”
đành
gác
bút
đi
làm
kinh
tế.
Vậy
nên
theo
tôi,
các
cơ
quan
chức
năng,
địa
phương
cần
quan
tâm
thỏa
đáng
chế
độ
đãi
ngộ,
“tiếp
sức”
cho
soạn
giả,
tác
giả
cổ
nhạc.
Ngoài
ra,
cần
có
nhiều
câu
lạc
bộ,
sân
khấu
cải
lương,
cổ
nhạc
sáng
đèn
thường
xuyên
để
tạo
cơ
hội
cho
các
soạn
giả,
tác
giả
“có
đất
dụng
võ”.
Các
đài
truyền
hình
cũng
nên
có
những
chương
trình
về
sân
khấu
cải
lương,
không
chỉ
để
các
soạn
giả,
tác
giả
có
cơ
hội
tham
gia,
mà
hơn
hết
là
giới
thiệu
đến
công
chúng
nét
đẹp
của
cổ
nhạc
Nam
Bộ.
►Xin
cảm
ơn
tác
giả
Lâm
Hữu
Tặng!
ĐĂNG
HUỲNH
(thực
hiện)
Ý kiến bạn đọc