
Nghệ
sĩ
Bảy
Nhiêu
đã
có
công
truyền
bá
bản
Dạ
cổ
hoài
lang
-
Ảnh:
Tư
liệu
Vẫn
còn
các
tranh
luận
chưa
ngã
ngũ
về
thời
điểm
ông
Sáu
Lầu
tức
nhạc
sĩ
Cao
Văn
Lầu
(Bạc
Liêu)
sáng
tác
cũng
như
hoàn
cảnh
ra
đời
bản
Dạ
cổ
hoài
lang
(DCHL)...
Nhưng
rất
ít
tài
liệu
đề
cập
ai
là
người
truyền
bá
và
thời
điểm
nào
nó
được
đưa
lên
sân
khấu
phổ
biến
rộng
rãi
thành
bài
vọng
cổ
vua.
Trên
Bách
khoa
toàn
thư
(mở)
có
ghi:
“Bài
này
được
đưa
lên
sân
khấu
lần
đầu
bởi
gánh
hát
của
thầy
Năm
Tú
ở
Mỹ
Tho,
rồi
sau
đó
được
sử
dụng
rộng
rãi,
nhất
là
trong
các
tuồng
cải
lương.
Và
cũng
vì
thế,
bản
DCHL
được
chuyển
thể
thành
nhiều
nhịp...”.
Soạn
giả
Nhâm
Hùng,
nguyên
Phó
giám
đốc
Nhà
hát
Tây
Đô
(TP.Cần
Thơ)
vốn
tâm
huyết
với
sân
khấu
cải
lương,
đờn
ca
tài
tử,
nhận
xét:
“Ghi
vậy
là
trật
lất,
thầy
Năm
Tú
không
hề
đưa
bản
này
lên
sân
khấu.
Người
có
công
là
nghệ
sĩ
tài
danh
Bảy
Nhiêu
và
soạn
giả
Mộc
Quán
-
Nguyễn
Trọng
Quyền
của
gánh
Tập
Ích
Ban
rất
nổi
tiếng
ở
Cần
Thơ”.
Theo
hồi
ký
Những
vui
buồn
trong
đời
đi
hát
của
nghệ
sĩ
Bảy
Nhiêu
-
tên
thật
là
Huỳnh
Năng
Nhiêu
(1903
-
1976,
tại
Cần
Thơ)
thì
ông
chính
là
người
đi
truyền
dạy
từng
lời
ca,
ngón
đờn
cho
các
gánh
bạn
vì
lúc
này
bài
DCHL
mới
phổ
biến
ở
Bạc
Liêu.
Thấy
gánh
Tập
Ích
Ban
hốt
bạc
với
DCHL
nên
nhiều
gánh
lớn
đã
lôi
kéo
Bảy
Nhiêu.
Năm
1922,
ghe
hát
của
gánh
Tập
Ích
Ban
cập
bến
chợ
Bạc
Liêu,
Bảy
Nhiêu
là
kép
chính
của
gánh
đi
dạo
thơ
thẩn
ở
mé
sông
chợt
nghe
giọng
ngân
nga
buồn
buồn
nhưng
lời
bài
ý
tứ
sắc
bén:
Từ
là
từ
phu
tướng/Bảo
kiếm
sắc
phong
lên
đàng...
Giai
điệu
bài
lạ
và
hay
quá
nên
Bảy
Nhiêu
nghe
mê
mẩn.
Đến
khi
dứt
bài,
ông
Nhiêu
nhìn
rõ
hóa
ra
người
ca
là
cô
gái
trẻ.
Ông
hỏi
thì
cô
cho
biết
tên
bài
là
DCHL.
Theo
lời
cô
gái
chỉ,
ông
Bảy
Nhiêu
đi
tìm
gặp
thầy
đờn
Ba
Chột,
rồi
gặp
Nhạc
Khị
-
là
thầy
của
Cao
Văn
Lầu,
lúc
này
bản
đờn
DCHL
mới
hé
lộ.
Rồi
sau
đó
cô
ba
Trương
hay
còn
gọi
cô
Ba
Vàm
Lẽo,
một
nữ
danh
ca
ở
Bạc
Liêu,
đã
dạy
cho
Bảy
Nhiêu
ca
trọn
bài
DCHL
theo
nhịp
đôi.
Bảy
Nhiêu
đưa
bản
đờn
cho
soạn
giả
Nguyễn
Trọng
Quyền
và
ông
Quyền
mê
bài
này
đã
soạn
bổ
sung
vào
tuồng
Châu
Trần
phải
nghĩa.
Năm
1922,
DCHL
đã
đưa
lên
sân
khấu
Tập
Ích
Ban,
kép
chính
Bảy
Nhiêu
thủ
vai
Châu
Bá
Hòa
ca
mùi
mẫn:
Từ
ngày
đi
ứng
thí/Tình
đã
có
trót
mấy
trăng...
Ông
Nhâm
Hùng
còn
cho
biết
thêm
vào
ngày
31.3
và
1.4.1923
cũng
lần
đầu
tiên
bài
DCHL
lên
sân
khấu
tại
Nhà
nhạc
hội
bờ
hồ
(Hà
Nội).
Soạn
giả
Nguyễn
Trọng
Quyền
đã
bổ
sung
bài
DCHL
thành
bài
chính
cho
các
vở
tuồng
lưu
diễn
từ
Hậu
Giang
đến
Sài
Gòn.
Từ
đó,
dần
dà
bài
hát
trở
thành
bài
ca
chủ
lực
trên
sân
khấu
cải
lương,
được
công
chúng
yêu
chuộng
từ
nam
tới
bắc.
Thời
đó,
tại
Cần
Thơ,
hễ
gánh
Tập
Ích
Ban
diễn
ở
rạp
Thầy
Lý
thì
vé
không
đủ
bán.
Mấy
hương
chức
ở
làng
Nhơn
Ái
thích
quá
mời
gánh
về
hát
cúng
đình,
diễn
3
đêm
liền
và
tiền
giao
kèo
là
1.200
đồng,
quá
lớn
trong
thời
đó.
Và
chuyện
tình
hư
ảo
Ông
Trần
Phước
Thuận,
Hội
Khoa
học
lịch
sử
Bạc
Liêu,
cho
biết
đúng
là
nghệ
sĩ
Bảy
Nhiêu
và
gánh
Tập
Ích
Ban
đã
truyền
bá
DCHL
để
từ
trong
tỉnh
lẻ
nó
phổ
biến
rộng
khắp
nơi.
Nhưng
theo
ông
Thuận,
gánh
đầu
tiên
đưa
bài
DCHL
lên
sân
khấu
là
gánh
Tân
Minh
Kế
ở
Bạc
Liêu.
Nhưng
lúc
ấy
nó
chỉ
là
bài
hát
giúp
vui
khi
mở
màn
sân
khấu,
chưa
được
dùng
trong
các
tuồng
tích
hay.
Ông
Thuận
nói
thêm,
trong
các
câu
chuyện
về
hoàn
cảnh
ra
đời
của
DCHL
có
nhiều
giai
thoại
mà
đời
sau
ngộ
nhận
như
mối
tình
của
cô
Ba
Vàm
Lẽo
được
mệnh
danh
là
“Nữ
hoàng
nam
ai”
với
ông
Sáu
Lầu.
Rằng
cô
Ba
Vàm
Lẽo
hay
còn
gọi
là
Ba
Phấn,
sắc
nước
hương
trời
với
giọng
ca
mùi
mẫn.
Còn
ông
Sáu
Lầu
là
tay
đờn
cự
phách
nên
cùng
trong
ban
nhạc
lâu
ngày
hai
người
đã
nảy
sinh
tình
cảm.
Trong
số
người
theo
ve
vãn
cô
Ba
có
cả
công
tử
Bạc
Liêu.
Rồi
không
chiếm
được
trái
tim
người
đẹp
nên
kẻ
ác
đã
hãm
hại,
quăng
xác
cô
xuống
sông.
Quá
đau
đớn
trước
hung
tin,
ông
Sáu
Lầu
với
nỗi
bi
ai
tột
đỉnh
hai
lần
mất
người
yêu
đã
bật
nên
kiệt
tác
DCHL.
Ông
Thuận
nhận
định:
“Cô
Ba
Phấn
và
cô
Ba
Vàm
Lẽo
là
2
người
khác
nhau,
bản
thân
cô
Ba
Vàm
Lẽo
có
chồng
sống
êm
ấm
đến
bạc
đầu.
Mối
quan
hệ
giữa
ông
Sáu
và
cô
Ba
Vàm
Lẽo
bình
thường
thôi,
tôi
là
nhà
nghiên
cứu
nên
cái
nào
có
thì
nói
có,
ghi
chép
sai
đời
sau
lầm
lẫn
có
thể
gây
ra
tai
hại”.
Vậy
có
ai
phản
đối?
Ông
Thuận
giải
thích
vì
là
giai
thoại
nên
con
cháu
đời
sau
của
ông
Sáu
Lầu
không
mấy
chú
tâm.
Liên
hệ
với
bà
Cao
Thị
Gấm,
cháu
nội
của
ông
Sáu
Lầu,
bà
Gấm
cho
biết
ông
Sáu
Lầu
có
7
người
con,
6
người
đã
qua
đời,
còn
lại
chú
Tư
Cao
Văn
Hoai
đã
già
yếu,
trí
nhớ
giảm
sút.
Bà
Gấm
cho
biết
vì
có
nhiều
giai
thoại
về
cuộc
tình
quá
nên
lớp
con
cháu
không
rõ
cũng
như
không
nghe
các
cô
chú
nhắc
đến
chuyện
tình
cô
Ba
Vàm
Lẽo.
Bà
Gấm
kể:
“Mới
đây
có
người
xưng
tên
là
Cao
Văn
S.
đứng
trước
mộ
ông
nội
tôi
xưng
là
cháu
nội
và
hát
bài
DCHL,
nhưng
chúng
tôi
tra
lại
trong
lớp
cháu
không
có
ai
tên
S.
cả”.































Ý kiến bạn đọc