Đa phần nghệ sĩ cải lương đều nghèo
Khi thông tin nghệ sĩ cải lương Vũ Minh Vương mang trọng bệnh nhưng không có tiền chưa bệnh khiến nhiều người “giật mình”. Bấy lâu họ cứ nghĩ nghệ sĩ là giàu có lắm, sao lại ra nông nỗi đó? Mang câu chuyện trao đổi với nghệ sĩ Bạch Long, một người có 3 đời gắn liền với bộ môn nghệ thuật cải lương, anh cho biết điều đó thật ra không... lạ. Trong giới cải lương, những nghệ sĩ có thể tự mình làm giàu, mua biệt thự, nhà lầu xe hơi, chỉ đếm được trên đầu ngón tay, một số nghệ sĩ khác sống được nhờ “anh nuôi, chị nuôi”... số đông còn lại, liêm khiết, tự trọng hơn thì... đa phần nghèo.

Đâu
rồi
thời
hoàn
kim
của
Cải
lương
Nếu
ai
có
dịp
về
Cà
Mau
sẽ
được
người
dân
chỉ
tới
Đường
“Quán
nghệ
sĩ”
bởi
nơi
đây
có
rất
nhiều
quán
nhậu
của
các
nghệ
sĩ
đoàn
cải
lương
Hương
Tràm.
Ở
Sóc
Trăng
cũng
có
dãy
quán
của
các
nghệ
sĩ
đoàn
cải
lương
Chuông
Vàng.
Khi
cải
lương
bị
“xuống
sức”
các
nghệ
sĩ
phải
bung
ra
làm
đủ
nghề
để
kiếm
sống,
(nhiều
nghệ
sĩ
thích
dùng
từ
này
để
chỉ
về
sự
ảm
đạm
hiện
tại
của
bộ
môn
nghệ
thuật
cải
lương
bởi
“xuống
sức”
nghĩa
là
sẽ
còn
có
thể
“hồi
sức”,
còn
có
thể
hi
vọng).
Không
chỉ
mở
quán
nhậu
để
vừa
buôn
bán
vừa
“có
sân
khấu
hát
cho
đỡ
nhớ”,
có
nghệ
sĩ
như
nghệ
sĩ
Chín
Quý
thậm
chí
còn
đi
hát...
đám
ma
để
kiếm
sống.
Nghệ
sĩ
Minh
Cảnh,
người
từng
nổi
đình
đám
cách
đây
nhiều
năm
còn
thiếu
nợ,
bị
chủ
nợ
“dí
như
fan
dí
ngôi
sao
Hollywood”,
cuối
cùng
được
một
người
bạn
bao
qua
Mỹ
biểu
diễn
để
lấy
tiền
trả
nợ.
Ai
ngờ
qua
Mỹ
hát
không
có
mấy
người
xem,
đã
bị
kẹt
lại
không
thể
trở
về.
Các
nghệ
sĩ
cải
lương
ở
tỉnh
ra
vậy,
những
nghệ
sĩ
cải
lương
ở
TP
HCM
có
khá
hơn,
nhưng
họ
sống
khá
hơn
lại
không
dính
dáng
tới
cải
lương.
Những
nghệ
sĩ
gạo
cội
như
Thành
Lộc,
Hữu
Châu,
Bạch
Long...
đã
chuyển
qua
kịch
nói
để
“cầm
hơi”.
Thậm
chí,
những
người
tài
năng
và
nổi
tiếng
bậc
nhất
hiện
nay
như
Thành
Lộc
còn
phải
nhận
đủ
nghề,
từ
làm
giám
khảo,
lồng
tiếng
phim...
Những
người
may
mắn
có
được
một
căn
nhà
riêng
như
NSƯT
Thành
Lộc
cũng
là
ước
mơ
của
nhiều
người,
bởi
đa
phần
các
nghệ
sĩ
đều
đang
đi
thuê
nhà.

Thành
Lộc
đã
phải
bỏ
cải
lương
qua
kịch
nói
để
tồn
tại,
nhưng
anh
vẫn
đau
đáu
với
cải
lương.
“Nhà
của
Lộc
hiện
tại
có
được
cũng
khá
may
mắn,
khi
chị
gái
của
Lộc
đi
thì
có
để
lại
căn
nhà
cho
Lộc
theo
kiểu
mua
“hoá
giá”.
Chứ
nhiều
người
gạo
cội,
nổi
tiếng
còn
phải
đi
thuê
nhà.
Bản
thân
tôi
có
một
lần
thuê
căn
phòng
nhỏ
ở
đường
Nguyễn
Văn
Nghi
có
anh
công
an
đi
kiểm
tra
hộ
khẩu,
mở
cửa
thấy
tôi
ảnh
bất
ngờ
lắm.
Ảnh
hỏi:
“Sao
anh
ở
đây?”
Tôi
trả
lời:
“Thì
tôi
ở
đây
mà?”
Anh
công
an
cứ
cãi:
“Không,
ý
tôi
hỏi
là
sao
giờ
này
mà
anh
ở
đây?
Người
thuê
nhà
đâu?”
Tôi
nói
tôi
thuê
nhà
này
mà
ảnh
không
tin,
anh
ấy
nói
các
ông
phải
ở
biệt
thự
chứ?
Tôi
mắc
cười
quá,
mới
nói:
“Anh
ơi,
anh
đừng
nghĩ
nghệ
sĩ
nào
cũng
giàu.
Tôi
thuê
nhà
này
biết
bao
nhiêu
năm
rồi.”
Bạch
Long
chia
sẻ
với
giọng
điệu
không
giấu
nổi
sự
ngậm
ngùi.
Giàu
có
chỉ
theo
thời
Nghệ
sĩ
Bạch
Long
chia
sẻ,
những
năm
1975,
khi
cách
mạng
giải
phóng
miền
nam
cũng
là
lúc
cải
lương
được
hồi
sinh.
Anh
nhớ
hồi
đó
“bất
kỳ
vở
nào
dựng
lên
cũng
cháy
vé,
thậm
chí
9h
sáng
mở
cửa
ra
thì
cũng
đã
hết
vé
rồi.
Đến
mức
những
vở
diễn
cũ
cũng
được
diễn
lại,
những
vở
như
Câu
thơ
yên
ngựa,
Tiếng
trống
Mê
Linh,
Nàng
Xê
đa...
lúc
nào
cũng
cháy
vé.
“Hồi
đó
người
dân
nô
nức
chờ
được
đi
xem
cải
lương
mỗi
tối.
Tuy
vậy
nghệ
sĩ
cũng
không...
giàu
nổi,
bởi
hồi
đó
nghệ
sĩ
nhận
lương
như
công
chức.
Mỗi
tháng
bước
lên
sân
khấu,
hát
thế
nào
cũng
nhận
được
bằng
đó
tiền
lương
theo
tiêu
chuẩn
nhà
nước.
Mãi
tới
những
năm
1982,
1983
thì
một
số
nghệ
sĩ
mới
“bung”
ra,
mới
biết
đòi
hỏi...
nhưng
số
đó
không
nhiều.
Dù
ba
tôi
là
NSND
Thành
Tôn
rất
nổi
tiếng
nhưng
nhà
tôi
vẫn
phải
ở
sau
cánh
gà
sân
khấu
chứ
không
có
nhà
riêng
để
ở.
Nhưng
chúng
tôi
vẫn
yêu
nghề
lắm,
mỗi
đêm
diễn
thấy
khán
giả
“com
lê”
(kín
ghế
-
PV)
là
mừng
lắm
rồi.
Chỉ
biết
diễn
và
diễn
thật
tốt
mà
thôi.”

Bạch
Long
đã
lập
lại
đội
Đồng
ấu
Bạch
Long
để
truyền
nghề
cho
giới
trẻ
Nói
về
nghệ
sĩ
cải
lương
giàu
có,
Bạch
Long
cho
biết
đó
chỉ
là
con
số
nhỏ,
rất
ảo
mà
thôi.
Nhiều
người
rất
giỏi,
rất
nổi
tiếng
nhưng
vẫn
nghèo,
bây
giờ
xuống
chùa
Nghệ
sĩ
vẫn
thấy
rất
nhiều
gương
mặt
nổi
tiếng
phải
nương
nhờ
ở
đó
vì
không
biết
đi
đâu.
“Tuy
vậy,
chúng
tôi
không
quá
buồn,
chúng
tôi
coi
đó
là
số
phận.
Tổ
đãi
chúng
tôi
rất
nhiều,
cho
chúng
tôi
cơ
hội
đứng
trên
sân
khấu,
được
hát
cho
khán
giả
nghe.
Giờ
về
già
neo
đơn,
thì
người
này
giúp
đỡ
người
kia
cùng
sống
qua
ngày.”
“Ngày
xưa
nghệ
sĩ
giàu
thường
nhờ
vợ,
hoặc
chồng...
chứ
nghệ
sĩ
đi
hát
thôi
thì
không
giàu
được,
chị
Bạch
Tuyết
cũng
nhờ
chồng
rất
nhiều.
Mà
có
bung
ra
làm
ăn,
kinh
doanh
thì
càng
không
được
vì
họ
chỉ
hay,
chỉ
giỏi
trên
sân
khấu
thôi,
chứ
bước
vào
thương
trường
là
bị
lừa,
bị
qua
mặt
liền.
Tôi
cũng
từng
bung
ra
làm
ăn
rồi
thua
hết.
Nghệ
sĩ
giàu
chỉ
có
thời
thôi,
khi
anh
đang
trên
đỉnh
cao,
nếu
anh
biết
khôn,
anh
mua
đất,
mua
vàng
tích
trữ
để
về
già,
hết
show
còn
có
cái
bán
đi
mà
ăn.
Nhưng
ít
người
làm
được
vậy
lắm,
vì
khi
trở
về
với
đời
thường,
nghệ
sĩ
“khờ”
lắm,
không
biết
làm
ăn
buôn
bán
gì”.
Còn
có
một
dạng
giàu
nữa
là
nhờ
“anh
nuôi,
chị
nuôi”...
Nhiều
người
được
“anh
nuôi,
chị
nuôi”
giúp
đỡ
rồi
đâm
ra
bị
lệ
thuộc.
Tôi
cũng
từng
được
đề
nghị
nhận
làm
“em
nuôi”
của
vài
người
nhưng
tôi
không
chịu.
Chị
ái
mộ
tôi
trên
sân
khấu,
chị
thương
tôi,
tôi
nhận.
Chứ
chị
đừng
mang
tiền
ra
để
sai
khiến
tôi,
tôi
không
chịu
được.
Tôi
rất
nể
NSND
Thành
Tòng
ở
chỗ,
ngày
xưa
anh
ấy
từng
được
con
gái
của
một
chủ
Ngân
hàng
chế
độ
cũ
“say”
lắm.
Nhà
đó
rất
giàu
có,
cổ
nói
chỉ
cần
anh
cưới
em,
bỏ
nghề
hát
đi
rồi
mình
vi
vu
sống
vui
vẻ.
Nhưng
anh
Thanh
Tòng
không
chịu,
anh
nói:
“Thà
tôi
bỏ
cô
chứ
tôi
nhất
định
không
bỏ
hát
được”.

Bạch
Long
vẫn
rất
tâm
huyết
với
nghề
Nghèo
đến
mấy
cũng
vẫn
ham
nghề
Tuy
nghèo
túng
và
khó
khăn
là
vậy,
nhưng
các
nghệ
sĩ
cải
lương
vẫn
rất
yêu
nghề
và
tin
tưởng
vào
sự
trở
lại
của
các
sân
khấu
cải
lương.
Các
nghệ
sĩ
đoàn
Chuông
Vàng,
Hương
Tràm
mở
quán
nhậu
để
kinh
doanh
thì
ít
mà
để
có
sân
khấu
“hát
cho
đỡ
nhớ”
thì
nhiều.
Mặc
dù
quán
nhậu
rất
phức
tạp,
lại
cực
khổ
nhưng
mỗi
lần
khách
yêu
cầu
hát,
ai
nấy
đều
rất
hạnh
phúc.
Là
nghệ
sĩ,
được
đứng
trên
sân
khấu
đã
là
mừng
lắm
rồi.
Nghệ
sĩ
Bạch
Long
chia
sẻ,
những
năm
trước
75,
cải
lương
từng
“xuống
sức”
một
lần
rồi
lại
hưng
thịnh
lại
mãi
cho
đến
những
năm
86
-
87
của
thế
kỷ
trước.
“Bây
giờ
là
thời
của
tân
nhạc,
của
phim
ảnh...
nhưng
kịch
nói
đang
dần
sống
lại,
tôi
tin
cải
lương
cũng
sẽ
có
niềm
hi
vọng.
Đội
“Đồng
ấu
Bạch
Long”
của
tôi
cũng
đã
được
lập
lại,
không
phải
là
các
em
6,7
tuổi
nữa
mà
là
các
em
sinh
viên.
Tôi
thấy
các
tập
hăng
say,
hát
rất
hay...
tôi
mừng
lắm.
Đến
các
bạn
trẻ
còn
yêu
mến
cải
lương
đến
vậy
thì
không
lý
do
gì
những
nghệ
sĩ
như
chúng
tôi
vẫn
tin
rằng
một
ngày
nào
đó
chúng
tôi
sẽ
lại
được
đứng
trên
sân
khấu
cải
lương
để
phục
vụ
công
chúng.”































Ý kiến bạn đọc