Suýt
bị
liệt
vì
nứt
3
đốt
xương
sống
*
Thành
Lộc
sinh
ra
và
lớn
lên
trong
một
gia
đình
có
truyền
thống
hoạt
động
nghệ
thuật
lâu
đời.
Anh
có
nghĩ
nó
vừa
là
một
thuận
lợi
vừa
là
một
bất
lợi?
-
NSƯT
Thành
Lộc: Theo
tôi,
trước
hết
đó
là
thuận
lợi.
Điều
thuận
lợi
nhất
là
tôi
được
thừa
hướng
gien
nghệ
thuật
từ
gia
đình,
đó
là
điều
không
thể
phủ
nhận.
Một
may
mắn
lớn
hơn
cả
là
không
chỉ
có
gia
đình,
mà
cả
dòng
họ
nội
ngoại
đều
là
những
người
có
truyền
thống
hoạt
động
nghệ
thuật.
Vì
vậy
mà
tôi
được
di
truyền
cho
cái
năng
khiếu,
đến
tận
bây
giờ
tôi
vẫn
có
thể
vừa
hát
bội
vừa
hát
cải
lương.
Còn
điểm
bất
lợi
chính
là
áp
lực
về
mặt
tên
tuổi,
tôi
còn
nhớ
lúc
còn
bé
khi
đi
ra
đường
ai
cũng
nói
em
Bạch
Lê
từ
đó
nó
trở
thành
một
áp
lực
rất
lớn.
Đến
khi
có
tên
tuổi
trên
làn
sóng
truyền
hình
với
nghệ
danh
là
bé
Thành
Tâm
thì
người
ta
vẫn
gọi
tôi
là
em
Bạch
Lê
dù
có
hát
hay,
diễn
giỏi
cỡ
nào
đi
chăng
nữa.
*
Mất
bao
lâu
để
Thành
Lộc
thoát
khỏi
những
áp
lực?
-
Thật
sự
tôi
chỉ
hết
áp
lực
cho
đến
khi
xuất
hiện
trên
sóng
truyền
hình
vào
những
thập
niên
70
với
hai
vở
kịch
đầu
tiên
là
Đêm
hoạ
mi
và
Những
khoảng
cách
còn
lại
khiến
công
chúng
choáng
ngợp
khi
chứng
kiến
lớp
diễn
viên
trẻ
được
đào
tạo
bài
bản.
Kể
từ
đó,
khán
giả
mới
biết
có
một
anh
diễn
viên
trẻ
mới
ra
trường
tên
Thành
Lộc,
nhờ
vậy
tôi
mới
giải
thoát
được
biệt
danh
em
Bạch
Lê.
Đến
khi
trưởng
thành
hơn
tôi
mới
hiểu
điều
đó
rất
sâu
sắc.
Quan
trọng
nhất
là
sự
nỗ
lực
của
bản
thân
vẫn
mang
tính
quyết
định,
ai
cũng
có
thể
là
ngọc
nhưng
bản
chất
nó
vẫn
là
đá,
nếu
mình
biết
mài
dũa
thì
nó
phát
sáng
còn
không
cũng
giống
như
viên
đá
cuội
bình
thường.
*
Từng
suy
nghĩ
sẽ
trở
thành
một
kép
cải
lương
nhưng
cuối
cùng
trở
thành
diễn
viên
kịch
nói.
Vì
sao
vậy?
-
Hồi
lúc
nhỏ
tôi
nghĩ
như
vậy
cũng
bởi
vì
gia
đình
có
truyền
thống
sân
khấu
cải
lương.
Nhưng
thật
ra,
tôi
và
các
thành
viên
trong
gia
đình
đã
từng
đóng
kịch
trên
các
đài
truyền
hình
Sài
Gòn
cũ,
vì
vậy
hướng
rẽ
đó
cũng
không
có
gì
ghê
gớm
lắm.
Bước
ngoặt
khiến
tôi
đưa
ra
quyết
định
đó
là
sự
xuất
hiện
của
những
đoàn
kịch
phía
Bắc
sau
năm
1975
tại
miền
Nam
với
hàng
loạt
tên
tuổi
như
Thế
Anh,
Nguyệt
Ánh,
Trọng
Khôi…
Chính
những
nghệ
sĩ
đó
giúp
tôi
nhận
thấy
kịch
nói
có
sức
mê
hoặc
mạnh
hơn
cải
lương.
Bởi
nó
có
thể
chuyển
tải
những
đề
tài
đương
đại
bằng
cách
đặt
ra
các
vấn
đề
gai
góc,
mang
tính
thời
sự
mà
cải
lương
không
làm
được,
hơn
hết
nó
phù
hợp
với
cá
tính
của
tôi
lúc
đó
muốn
cống
hiến
sức
trẻ
cho
đất
nước.
Đến
bây
giờ
tôi
vẫn
rất
hài
lòng
với
sự
lựa
chọn
đó,
bởi
vì
nếu
bây
giờ
tôi
đang
làm
một
kép
hát
cải
lương
thì
chưa
chắc
tôi
đã
là
người
xuất
sắc.
NSƯT
Thành
Lộc
nổi
tiếng
với
vai
diễn
cô
gái
điếm
trong
Hợp
đồng
mãnh
thú
-
Ảnh:
NVCC
*
Thích
làm
những
điều
mới
lạ
mang
tính
tiên
phong,
chắc
hẳn
đó
là
một
phần
tố
chất
giúp
Thành
Lộc
trở
thành
người
nghệ
sĩ
đa
tài
như
hiện
tại?
-
Ngay
từ
nhỏ
tôi
đã
phát
hiện
mình
có
nhiều
khả
năng
từ
cải
lương,
hát
bội,
múa
ballet,
hát
tân
nhạc
cho
đến
diễn
kịch
tất
cả
đều
được.
Bản
thân
tôi
cũng
ngây
ngất
khi
chiêm
ngưỡng
chính
mình,
đó
là
điều
không
thể
phủ
nhận
được.
Và
một
trong
những
thể
loại
gần
với
kịch
nói
là
nhạc
kịch
có
thể
giúp
tôi
phát
huy
toàn
bộ
sở
trường
cũng
như
sở
đoán
của
bản
thân.
Vì
vậy,
tôi
vẫn
âm
thầm
quyết
định
thi
vào
trường
sân
khấu
đến
khi
tốt
nghiệp
thì
gia
đình
mới
biết
nhưng
vẫn
không
la
rầy
bởi
vì
họ
muốn
tôi
được
tự
do
làm
những
điều
mình
thích.
Miễn
sao
tôi
làm
việc
hiệu
quả,
giúp
ích
cho
bản
thân
và
xã
hội.
Đó
là
điều
mà
anh
em
chúng
tôi
rất
mang
ơn
ba
mình.
*
Thành
Lộc
đã
có
hơn
40
năm
làm
nghề
và
gia
tài
của
anh
là
khoảng
500
vai
diễn,
ở
nhiều
dạng
nhân
vật
khác
nhau.
Vai
diễn
nào
khiến
anh
khó
quên
và
tâm
đắc
nhất?
-
Ám
ảnh
nhất
là
vai
ông
Tư
trong
Dạ
cổ
hoài
lang
bởi
tuổi
nghề
của
tôi
gắn
bó
với
vai
này
lâu
nhất.
Hơn
10
năm
gắn
bó
với
vai
diễn
khiến
mắt
tôi
bị
giảm
thị
lực
do
khóc
quá
nhiều.
Nỗi
ám
ảnh
bắt
đầu
từ
chính
câu
chuyện
gia
đình
tôi
phải
ly
tán,
lúc
đó
ba
là
người
chịu
tác
động
nhiều
nhất
nên
sức
khỏe
xuống
rất
nhanh,
ông
gần
như
bị
trầm
cảm.
Vì
lẽ
đó
mà
những
hình
ảnh
của
nhân
vật
mang
dáng
dấp
của
ba
tôi
rất
nhiều.
Vai
diễn
Ignacio
nổi
loạn
trong
vở
kịch
Trong
hào
quang
bóng
tối
chống
lại
cái
ác,
cái
xấu
và
nhận
lãnh
kết
cục
bị
thủ
tiêu
cũng
khiến
tôi
ám
ảnh
đến
tận
bây
giờ.
Chính
Thành
Lộc
cũng
thấy
ngây
ngất
khi
chiêm
ngưỡng
chính
mình
trong
nghệ
thuật
-
Ảnh:
NVCC
*
Sau
khi
diễn
Cậu
bé
rừng
xanh,
thời
gian
đó
Thành
Lộc
bị
tai
nạn
rất
nặng,
anh
trải
qua
những
ranh
giới
giữa
sự
sống
và
cái
chết
như
thế
nào?
Lúc
đó
anh
có
nghĩ
phải
giã
từ
sân
khấu
hay
không?
-
Tôi
gặp
tai
nạn
trong
lúc
đang
diễn
do
tuột
tay
ra
khỏi
dây
lụa
nên
bị
rớt
xuống
đất
từ
trên
độ
cao
3
mét
khiến
ba
đốt
xương
sống
bị
dập,
tất
cả
đều
nằm
ở
vị
trí
nhạy
cảm
có
thể
dẫn
đến
bị
liệt
suốt
đời.
Nhưng
cũng
may,
ba
đốt
xương
sống
chỉ
bị
rạn
nứt
chứ
nếu
không
tôi
đã
bị
liệt
rồi.
Đó
cũng
là
một
thử
thách.
Nhưng
tôi
không
bao
giờ
sợ
chết
đâu,
chỉ
sợ
bị
tàn
tật
vì
không
có
ai
nuôi
mẹ
do
chỉ
còn
mình
tôi
sống
chung
với
bà.
Nếu
chẳng
may
bị
thương,
tôi
sẽ
không
có
“cơ”
để
làm
ra
tiền
và
trang
trải
cuộc
sống
cho
hai
mẹ
con.
Lúc
đang
nằm
trên
giường
bệnh,
tôi
đã
tính
đến
việc
làm
đạo
diễn
hoặc
viết
kịch
bản
nếu
không
may
phải
ngồi
xe
lăn
suốt
đời.
Thật
ra,
tôi
chấp
mọi
tai
ương
đến
với
mình
rất
bình
thản
nên
không
bị
hốt
hoảng,
có
lẽ
nhờ
cách
sống
như
vậy
mà
tôi
mau
lành
bệnh.
*
Mất
khoảng
bao
lâu
để
anh
phục
hồi
sức
khỏe
sau
tại
nạn
nghiêm
trọng?
-
Tôi
phải
nằm
trên
giường
bệnh
một
tháng
và
mất
hai
tháng
rưỡi
để
phục
hồi
sức
khỏe.
Lúc
đó
mẹ
tôi
rất
yếu
nên
không
làm
được
gì
cả.
Tôi
sống
được
nhờ
đồng
nghiệp.
Tôi
nhớ
lắm
khoảng
thời
gian
nằm
một
chỗ
ở
nhà,
ngày
nào
các
đồng
nghiệp
bên
sân
khấu
cũng
đến
thăm,
họ
mua
rất
nhiều
thức
ăn
để
cùng
ăn
với
tôi
các
buổi
trong
ngày.
Họ
ngồi
đầy
cả
nhà
rồi
kể
những
chuyện
tiếu
lâm
vui
vẻ
để
tôi
đừng
bị
tác
động
tâm
lý.
Tôi
biết
ơn
nhóm
MTV,
5
dòng
kẻ,
người
mẫu
Xuân
Lan,
Đàm
Vĩnh
Hưng…
các
bạn
đó
khiến
tôi
rất
xúc
động
vì
cảm
thấy
tình
nghệ
sĩ
rất
lớn.
Tôi
nhớ
lúc
cấp
cứu
nằm
trong
bệnh
viện
khi
mở
mắt
ra
đã
thấy
Chí
Trung
và
Xuân
Bắc
đến
thăm.
Có
những
khán
giả
đi
nuôi
người
thân
trong
bệnh
viện
cũng
chạy
qua
hỏi
thăm
tôi.
Đến
khi
về
nhà,
rất
nhiều
phụ
huynh
các
cháu
thiếu
nhi
cũng
chở
các
bé
đến
thăm
hỏi
và
tặng
quà
cho
tôi.
Những
tình
cảm
đó
là
liều
thuốc
giúp
tôi
mau
lành
bệnh.
Năm
2016,
Thành
Lộc
tập
trung
vào
làm
những
tác
phẩm
hay
để
giữ
khán
giả
đến
với
sân
khấu
-
Ảnh:
NVCC
Ngưỡng
mộ
Hoài
Linh
từ
xa
*
Vì
sao
từng
có
thời
gian
không
hào
hứng
tham
gia
các
chương
trình
thực
tế
rồi
bất
ngờ
góp
mặt
trong
Vietnam
Got
Talent,
sau
đó
anh
lại
lặn
mất
tâm
không
thấy
đâu?
-
Tôi
sẽ
không
tham
gia
bất
cứ
thứ
gì
liên
quan
đến
chương
trình
truyền
hình
thực
tế
vì
cảm
thấy
bản
thân
không
phù
hợp.
Mặc
dù
tôi
không
lên
án
truyền
hình
thực
tế,
nhưng
dù
muốn
hay
không
thì
nó
vẫn
ảnh
hưởng
xấu
đến
sân
khấu
sàn
diễn
một
cách
trực
tiếp
chứ
không
phải
gián
tiếp.
Nói
đơn
giản
thôi,
ngày
xưa
khán
giả
muốn
đi
xem
một
nghệ
sĩ
mình
yêu
thích
phải
bỏ
tiền
mua
vé,
còn
bây
giờ
chỉ
cần
ở
nhà
mở
tivi
đã
thấy
một
lúc
nhiều
người.
Thậm
chí
khán
giả
đến
xem
các
chương
trình
thực
tế
còn
được
trả
tiền,
cho
nên
cuối
cùng
họ
không
tốn
một
đồng
nào
cả.
*
Nhiều
người
cho
rằng
Hoài
Linh
là
đại
chúng,
bình
dân
còn
Thành
Lộc
là
sang
trọng,
bác
học…
Anh
nghĩ
gì
về
điều
này?
-
Một
khi
đã
xác
định
Hoài
Linh
dành
cho
khán
giả
bình
dân,
còn
Thành
Lộc
dành
cho
khán
giả
sang
trọng,
thì
Hoài
Linh
chiếm
ưu
thế
hơn
là
hoàn
toàn
đúng.
Mà
một
buổi
hòa
nhạc
giao
hưởng
thường
chỉ
dành
cho
những
khán
phòng
vài
trăm
người
chứ
có
ai
ra
mang
ra
ngoài
trời
bao
giờ,
nói
như
vậy
để
thấy
so
sánh
tôi
và
Hoài
Linh
rất
khập
khiễng,
nhất
là
khi
mỗi
người
đều
có
những
đối
tượng
khán
giả
riêng.
Vấn
đề
ở
chỗ
là
tôi
có
thể
diễn
cho
khán
giả
bình
dân,
ngược
lại
Hoài
Linh
cũng
dư
sức
diễn
ở
khán
phòng
mang
tính
chất
hàn
lâm.
Chúng
tôi
dư
sức
chọn
những
đối
tượng
khán
giả
mà
mình
hướng
đến,
quan
trọng
là
mỗi
người
đều
có
những
lựa
chọn
riêng.
Vì
vậy,
tôi
nghĩ
rằng
tất
cả
mọi
sự
so
sánh
đều
có
dụng
ý
xấu
muốn
chúng
tôi
hiềm
khích.
Bản
thân
chúng
tôi
không
bao
giờ
so
kè
những
điều
đó,
nhất
là
nghệ
sĩ
có
chỗ
đứng
trong
lòng
khán
giả.
*
Điều
gì
khiến
anh
ngưỡng
mộ
đàn
em
Hoài
Linh?
-
Có
rất
nhiều
nghệ
sĩ
trẻ
khiến
tôi
rất
ngưỡng
mộ,
đặc
biệt
là
Hoài
Linh.
Khi
cùng
làm
giám
khảo
Vietnam’s
Got
Talent
2014,
chúng
tôi
mới
biết
mình
có
chung
quan
điểm
khi
giả
gái
thì
phải
sạch
đẹp,
nghiêm
túc
không
được
bôi
bác.
Và
làm
cái
nào
thì
ra
cái
đó,
hài
phải
ra
hài,
đóng
chính
kịch
phải
ra
chính
kịch,
đóng
vai
bi
phải
ra
bi,
không
để
bị
“rác”
vào
những
thể
loại
mà
mình
dấn
thân
vào.
Đó
là
những
điều
mà
tôi
học
được
từ
Hoài
Linh.
Thành
Lộc
cho
rằng
mọi
sự
so
sánh
giữa
anh
với
Hoài
Linh
đều
có
dụng
ý
xấu
-
Ảnh:
NVCC
*
Theo
Thành
Lộc,
truyền
hình
thực
tế
ảnh
hưởng
như
thế
nào
đến
người
nghệ
sĩ?
- Ngay
cả
những
nghệ
sĩ
ở
sân
khấu
Idecaf
cũng
xin
nghỉ
rất
nhiều
vì
trùng
lịch
tham
gia
các
chương
trình
thực
tế
khiến
chúng
tôi
phải
hủy
các
vở
diễn
ảnh
hưởng
đến
hoạt
động
kinh
doanh.
Cũng
dễ
hiểu
thôi
vì
khi
gameshow
thực
tế,
hình
ảnh
và
tên
tuổi
của
nghệ
sĩ
được
cả
triệu
người
biết
đến,
mức
cát
sê
cũng
cao
hơn.
Ngược
lại,
mỗi
đêm
diễn
ở
sân
khấu
chỉ
có
vài
trăm
khán
giả
nên
cát
sê
thấp
hơn,
tôi
chỉ
buồn
vì
trước
khi
có
tên
tuổi
họ
luôn
hứa
hẹn
rằng
tụi
em
sẽ
dành
ưu
tiên
cho
sân
khấu.
Tôi
biết
mình
trả
lương
thấp
hơn
người
ta
nên
hoàn
toàn
bị
yếu
thế
mặc
dù
sân
khấu
là
nơi
gầy
dựng
tên
tuổi
nghệ
sĩ.
Thật
lòng
tôi
không
muốn
trách
ai
cả,
nhưng
rõ
ràng
truyền
hình
thực
tế
dẫn
đến
quá
nhiều
hệ
lụy
xấu.
Vậy
nên
tôi
quyết
định
bỏ
qua
những
lời
mời
hấp
dẫn
để
quay
về
giữ
gìn
những
giá
trị
của
ngành
sân
khấu.
*
Trước
những
trường
hợp
đặc
biệt
như
vậy
anh
giải
quyết
thế
nào?
- Bây
giờ
chúng
tôi
luôn
ở
trạng
thái
sẵn
sàng,
nếu
như
có
một
ngôi
sao
nào
đó
xin
nghỉ
việc
thì
vẫn
nhẹ
nhàng
chấp
nhận.
Ngay
từ
đầu,
xuất
phát
điểm
của
sân
khấu
Idecaf
chỉ
có
6
diễn
viên
nhưng
chúng
tôi
vẫn
làm
ra
biết
bao
nhiêu
vở
kịch
nổi
tiếng
cho
đến
bây
giờ.
Nó
cũng
giống
như
một
đường
parapol,
chúng
tôi
sẵn
sàng
quay
về
điểm
xuất
phát
đầu
tiên,
không
có
gì
khó
cả.
Đối
với
những
ai
còn
yêu
sân
khấu,
tự
khắc
họ
sẽ
quay
trở
lại
đồng
cam
cộng
khổ
với
mình.
Thời
gian
gần
đây,
tôi
cũng
nghe
nhiều
người
nói
sân
khấu
đang
xuống
dốc
vì
mất
khách,
chuyện
này
cũng
hết
sức
bình
thường
giống
như
nước
lên
thì
thuyền
lên,
nước
xuống
thuyền
cũng
xuống.
Mà
thật
ra
khi
sân
khấu
phát
triển
lớn
mình
mới
cần
đi
tìm
việc
cho
tất
cả
thành
viên,
còn
bây
giờ
họ
tìm
được
công
việc
tốt
thì
bỏ
đi.
Vì
vậy,
chúng
tôi
quay
trở
lại
điểm
xuất
phát
từ
đầu,
không
có
gì
quá
áp
lực
cả.
*
Rất
nhiều
khán
giả
nghi
ngờ
sự
minh
bạch
của
các
chương
trình
truyền
hình
thực
tế.
Còn
anh
thì
sao?
- Bản
thân
tôi
chỉ
nhận
lời
làm
giám
khảo
Vietnam’s
Got
Talent
2014,
thỉnh
thoảng
mới
xuất
hiện
trong
vài
tập
của
chương
trình
khác.
Thật
sự
tôi
cũng
không
biết
nội
tình
bên
trong
thế
nào,
mặc
dù
tôi
biết
là
có.
Riêng
Vietnam’s
Got
Talent
bản
thân
tôi
thấy
nó
minh
bạch.
Nói
thật,
nếu
thấy
nó
có
biểu
hiện
bắt
đầu
không
trong
sáng
là
tôi
nghỉ
chơi
ngay,
vì
không
muốn
trở
thành
một
thành
viên
thỏa
hiệp.
Tôi
chia
tay
Vietnam’s
Got
Talent
vì
thấy
bản
thân
đã
bỏ
việc
chung
để
làm
việc
riêng
thì
người
khác
cũng
làm
được
điều
đó,
cho
nên
tôi
phải
trở
lại
với
công
việc
chính.
*
Trải
qua
hơn
nửa
đời
người
với
rất
nhiều
thành
công
trong
sự
nghiệp
nhưng
Thành
Lộc
vẫn
lẻ
bóng
một
mình?
- Tôi
không
thích
lập
gia
đình,
có
lẽ
một
phần
do
tôi
bị
ảnh
hưởng
bởi
tôn
giáo
nên
không
muốn
gây
nghiệp.
Tự
nhiên
lập
gia
đình
rồi
sinh
con,
lo
cho
con
ăn
học,
dạy
dỗ
trưởng
thành,
những
điều
đó
khiến
tôi
suy
nghĩ
rất
nhiều.
Bản
thân
tôi
cũng
thấy
mình
kiếm
tiền
và
trang
trải
mọi
thứ
rất
khó
chứ
không
dễ,
còn
nếu
lập
gia
đình
thì
phải
có
trách
nhiệm
với
vợ
con.
Vậy
nên
tôi
thấy
mình
không
đủ
sức.
Cảm
ơn
thượng
đế
đã
tạo
ra
tôi
trở
thành
một
con
người
để
tôi
cảm
nhận
được
giá
trị
cuộc
sống.
Được
làm
một
người
tài
đã
là
một
diễm
phúc,
nhưng
cái
tài
này
chỉ
để
phục
vụ
khán
giả,
nó
giống
như
một
nghĩa
vụ,
một
sứ
mệnh
cao
cả.
*
Anh
đánh
giá
như
thế
nào
về
năm
2015
đã
qua?
- Đó
là
năm
mà
tôi
gặp
rất
nhiều
trục
trặc
trong
công
việc,
rất
nhiều
những
hợp
đồng,
dự
án
tới
phút
cuối
lại
thuộc
về
người
khác
mà
không
thể
nào
giải
thích
được.
Đối
với
tôi,
tai
nạn
nhẹ
nhất
là
tai
nạn
về
tài
chính
bởi
nó
cứu
bản
thân
mình
nên
cũng
không
tiếc
nuối.
Tôi
chỉ
thấy
buồn
cười
vì
những
dự
án
nghệ
thuật
rơi
vào
tay
người
khác
toàn
là
những
người
bạn
thân
thiết,
vậy
mà
cũng
không
nhận
được
một
lời
xin
lỗi
nào.
*
Lịch
diễn
trong
dịp
tết
năm
nay
của
anh
như
thế
nào?
- Tôi
bắt
đầu
diễn
từ
ngày
mùng
1
đến
giữa
tháng,
tổng
cộng
có
5
vở
diễn.
Trong
đó
hai
vở
Vẻ
đẹp
hoàn
hảo
và
Thú
yêu
thương
đã
được
phúc
khảo
và
nhận
được
rất
nhiều
lời
khen
bởi
cách
dàn
dựng
hiện
đại.
Ngoài
ra,
chúng
tôi
quyết
định
phục
hồi
3
vở
diễn
cũ
là
Phép
lạ,
Cướp
dâu,
Tấm
Cám
để
các
khán
giả
trẻ
có
dịp
xem
lại.
Tôi
nghĩ
điều
đó
rất
cần
thiết
vào
lúc
này.
*
Anh
có
thể
chia
sẻ
mong
ước
và
các
kế
hoạch
trong
năm
2016?
-
Năm
2016,
tôi
chỉ
tập
trung
vào
lĩnh
vực
sân
khấu
thôi,
nếu
có
những
dự
án
điện
ảnh
hay
thì
tôi
mới
dám
nhận.
Tôi
cố
gắng
tập
trung
vào
làm
những
tác
phẩm
cho
thật
hay
để
giữ
những
khán
giả
đến
với
sân
khấu,
đó
là
một
sự
hi
sinh
về
thu
nhập
để
được
cái
lớn
hơn
về
giá
trị
nghệ
thuật.
Cũng
trong
năm
nay,
với
tư
cách
đạo
diễn
tôi
sẽ
cố
gắng
làm
một
tác
phẩm
nhạc
kịch.
Bên
cạnh
đó,
tôi
cũng
đi
diễn
nhiều
hơn
ở
hải
ngoại
theo
hợp
đồng
đã
ký
do
khán
giả
rất
thích
những
vở
diễn
trước
đó.
*
Cám
ơn
anh
về
cuộc
trò
chuyện!
Linh
Huỳnh
(thực
hiện)
/
thanhnien.vn
Ý kiến bạn đọc