.
Vợ
chồng
NSƯT
Thanh
Điền
và
Thanh
Kim
Huệ
trong
vở Ngao
Sò
Ốc
Hến
|
Ông
vừa
khỏe
mạnh,
vừa
đẹp
trai,
vừa
trải
nghiệm
cuộc
đời,
cho
nên
đạo
diễn
khỏi
lo
lắng
chi
nhiều.
Ông
vô
nhiều
vai
giám
đốc
vì
có
cái
tướng
“ngon
lành”,
lên
đồ
vest
thấy
đã
gì
đâu!
Hoặc
vô
vai
thầy
giáo
vì
hễ
đeo
mắt
kính
lên
là
mọi
người
nói
ông
giống
y
thầy
giáo.
Muốn
hiền
thì
hiền,
còn
muốn
đểu
thì
ông
chỉ
cần
nhếch
mép
là
thấy
đểu
ngay.
Thành
ra
vô
mấy
vai
ông
hội
đồng
cũng
“ăn
tiền”
luôn.
Ông
đi
suốt,
rất
khó
tìm
được
ông.
Vậy
mà
đùng
một
cái,
nghe
nói
ông
đang
có
một
dự
án
để…
phá
cải
lương.
Hỏi,
thì
ông
cười
ha
ha:
"Phải
phá
chứ.
Để
nó
hoài
vậy
thì
tự
nó
chết
ngắc
cho
coi.
Mà
đâu
phải
bây
giờ
tôi
mới
phá,
mấy
chục
năm
nay
tôi
đã
phá
hết
mấy
lần,
hiệu
quả
lắm.
Tôi
chẳng
khi
nào
chịu
ngồi
yên,
cứ
lọ
mọ
tìm
đường
để
“phá
cách”
cho
cải
lương.
Nè,
phá
cách
chứ
không
phải
phá
hoại
nghen.
Không
phá,
để
nó
cũ
mòn
thì
nó
sẽ
chết.
Tôi
mong
mình
có
chút
thay
đổi
để
cải
lương
tiếp
cận
được
lớp
trẻ".
*
Hú
hồn.
Ông
có
thể
tiết
lộ
kế
hoạch
của
ông?
-
Tôi
làm
mới
bản
vọng
cổ,
tạm
gọi
là
ca
vũ
nhạc
kịch.
Bây
giờ
dù
có
giọng
ca
vàng
như
Lệ
Thủy,
Minh
Vương…
đi
nữa
mà
cứ
đứng
ca
hết
4
câu
vọng
cổ
thì
tụi
nhỏ
cũng
không
tiếp
thu
nổi.
Tôi
chỉ
cho
ca
hai
câu
thôi,
hoặc
nếu
ca
nguyên
bài
thì
cũng
xen
vào
những
cảnh
múa
hoặc
diễn
phù
hợp
với
nội
dung
bài
hát.
Trong
vòng
10
-
12
phút,
khán
giả
được
nghe
giọng
hát,
được
xem
vũ
điệu
múa,
sinh
động
vô
cùng.
Người
ta
đã
cất
công
đi
đến
rạp
thì
có
lẽ
cũng
nên
cho
người
ta
thưởng
thức
khác
đi,
chứ
nếu
chỉ
nghe
vọng
cổ
thì
ở
nhà
họ
bấm
máy
đĩa
là
xong.
Tôi
đã
viết
xong
kịch
bản
cho
mười
mấy
bài
vọng
cổ,
chỉ
chờ
rạp
Hưng
Đạo
đưa
vào
sử
dụng
là
tôi
và
NSND
Trần
Ngọc
Giàu
sẽ
cùng
dàn
dựng.
Tôi
nghĩ
kế
hoạch
này
khả
thi
vì
nó
cũng
nhỏ
gọn,
không
quá
tốn
kém,
đặc
biệt
tôi
sẽ
sử
dụng
sân
khấu
nhỏ
300
chỗ
trên
lầu
để
ấm
cúng,
không
bị
loãng.
Giá
vé
vừa
phải
để
khán
giả
có
khả
năng
đi
xem.
Và
mời
cả
những
nghệ
sĩ
trẻ
đến
biểu
diễn,
nhất
là
diễn
viên
điện
ảnh,
ca
nhạc.
Tôi
thường
đi
đóng
phim
với
các
em,
thử
test
rồi,
em
nào
ca
vọng
cổ
cũng
được,
dù
không
chuyên
nghiệp,
nhưng
sẽ
là
cái
lạ
và
thích
thú
cho
khán
giả.
Thanh
Điền
và
nữ
diễn
viên
Kim
Tuyến
trong
phim Con
dâu
Thanh
Điền
(trước)
và
hai
diễn
viên
trẻ
trong
phim Kỳ
án
|
*
Ông
có
lo
là
mình
sẽ
bị
“chửi”
vì
đã
phá
cải
lương,
làm
cho
nó
không
còn
nguyên
chất
nữa?
-
Thì
ngày
xưa
bác
Bảy
Viễn
Châu
cũng
bị
chửi
vì
đã
khai
sinh
ra
tân
cổ
giao
duyên,
nhưng
thời
gian
đã
chứng
minh
bác
làm
đúng.
Bây
giờ
mình
cứ
thử
đi,
sai
thì
sửa,
thành
công
thì
tới
luôn.
Chứ
không
thử
thì
cái
chết
là
đương
nhiên.
Tôi
đã
bị
“chửi”
mấy
lần
rồi,
sợ
gì
nữa.
Lần
tôi
dựng
vở Chắp
cánh
chim
bằng (đoàn
Sài
Gòn
1,
thập
niên
1980),
tôi
cho
nhân
vật
Phạm
Ngũ
Lão
phi
thân
như
kiếm
hiệp,
và
cải
lương
hồi
ấy
thường
làm
3
màn,
3
cảnh,
tôi
làm
tới
20
cảnh,
chưa
kể
tôi
còn
cho
Phạm
Ngũ
Lão
ca
vọng
cổ
với
tiếng
trống
chầu
làm
đệm
để
đoàn
quân
bước
đi.
Báo
chí
nói
tôi
quá
trời,
nào
là
phá
hình
thức,
phá
cải
lương.
Nhưng
giá
vé
từ
2
đồng,
chợ
đen
vọt
lên
20
đồng.
Sướng
ghê
luôn.
Tôi
còn
nhớ
báo Thanh
Niên viết
một
bài
bênh
vực
tôi,
với
cái
tựa
nghe
rất
hay: Thanh
Kim
Huệ
không
sợ
Võ
Tắc
Thiên.
Hồi
đó,
đài
truyền
hình
đang
chiếu
phim Võ
Tắc
Thiên,
người
ta
mê
mẩn
ôm
cái
tivi
mà.
Nhưng Chắp
cánh
chim
bằng với
Thanh
Kim
Huệ
làm
đào
chánh
đã
kéo
người
ta
đến
rạp
cỡ
đó,
cho
nên
báo
mới
viết
vậy.
Lần
phá
thứ
hai
là
khi
chúng
tôi
tập
tuồng Ngao
Sò
Ốc
Hến,
đạo
diễn
dựng
nghiêm
túc
quá,
khán
giả
đi
xem
thưa
thớt,
tôi
rầu
thúi
ruột.
Thế
là
chúng
tôi
bàn
nhau
phá
hết
lối
diễn
cũ,
thay
bằng
lối
hài
hước,
tự
nhiên,
gần
gũi.
Trời,
khán
giả
đông
không
tưởng
tượng.
Lần
nữa
là
khi
tôi
viết
vở Ai
giết
nàng
Kiều, tôi
và
Trần
Ngọc
Giàu
cùng
dựng,
diễn
ở
5B
và
Nhà
hát
Hòa
Bình.
Tôi
cho
Hồ
Tôn
Hiến
mặc
áo
vest,
uống
bia
lon.
Từ
Hải
thì
mặc
quần
jean,
mang
kính,
Thúy
Kiều
mặc
đầm.
Vậy
mà
diễn
vẫn
“ra”
nhân
vật,
khán
giả
vẫn
“thấy”
đúng
là
nhân
vật
mình
muốn
nói.
Vui
nhất
là
khi
Hội
đồng
nghệ
thuật
không
dám
duyệt,
phải
mời
ông
Võ
Văn
Kiệt
và
ông
Nguyễn
Văn
Linh
xuống
xem,
hai
ông
tán
thưởng,
thế
là
chúng
tôi
được
phép
diễn.
Vở Khúc
ly
hươngtôi
cũng
phá
một
lần
nữa.
Mà
thôi,
nói
vậy
để
hiểu
tôi
luôn
thao
thức
với
cải
lương.
Nhiều
khi
nghĩ
lại
tôi
ví
mình
như
“thằng
khùng”,
không
chịu
yên
phận.
*
Hình
như
ông
còn
viết
một
bộ
phim
nữa,
về
cuộc
sống
cải
lương,
nghệ
sĩ
cải
lương?
-
Đúng
vậy.
Tôi
viết
kịch
bản Sân
khấu
muôn
màu,
32
tập,
chuẩn
bị
quay.
Tôi
viết
nhẹ
nhàng
như
bài
thơ
nhưng
đạo
diễn
biên
tập
lại
cho
có
xung
đột,
kịch
tính
mạnh
hơn,
có
ám
hại,
có
tệ
nạn.
Thực
ra,
nghệ
sĩ
cũng
là
người
hiền
lành,
đâu
đến
nỗi
hại
nhau
như
lĩnh
vực
kinh
tế.
Họ
có
mặt
xấu
nhưng
tôi
chỉ
phê
phán
nhẹ
thôi.
Viết
cái
gì
nặng
nề
quá
hình
như
không
phù
hợp
với
cái
chất
của
tôi.
Nhưng
chẳng
sao,
người
ta
biên
tập
lại
cho
phù
hợp
cũng
được,
tôi
không
phiền
gì
đâu.
Phá
cả
đời
mình
*
Ngay
cả
đời
ông,
ông
cũng
“phá”
kia
mà.
Từ
kép
hát
ông
chuyển
sang
chụp
hình,
phất
lên
như
diều.
Giờ
thì
đóng
phim…
-
À,
làm
nghề
chụp
hình
vì
hồi
đó…
phá
sản.
Bao
nhiêu
tiền
bỏ
vô
gánh
hát
hết,
mà
cải
lương
đang
khủng
hoảng,
thế
là
tôi
bán
luôn
căn
nhà
cuối
cùng.
Tôi
nói
với
vợ
(Thanh
Kim
Huệ):
“Em
đừng
buồn,
anh
tin
tổ
nghiệp
sẽ
cho
anh
gầy
dựng
lại,
sắm
lại
cho
em
nhiều
hơn
bây
giờ
nữa”.
Tôi
mở
studio,
hoàn
toàn
không
biết
gì
về
khẩu
độ,
tốc
độ,
cứ
canh
theo
ánh
sáng
sân
khấu
mà
chụp,
vì
tôi
theo
sân
khấu
mấy
chục
năm
mà.
Trời
thương,
chụp
đẹp
thiệt.
Khán
giả
thương,
tới
chụp
hoài.
Rồi
tôi
mua
nhà
lại
cho
vợ
con.
Nhưng
tôi
vẫn
dành
dụm
tiền,
lâu
lâu
dựng
một
vở
để
diễn
chơi,
như
tri
ân
tổ
nghiệp.
Làm
nghề
khác
để
nuôi
thân
nhưng
vẫn
không
quên
sân
khấu.
Thanh
Điền
trong
phim Đất
phương
Nam
|
*
Ông
làm
nhiều
việc
một
lúc,
vậy
ông
bố
trí
thời
gian
lúc
nào?
-
Bây
giờ
tôi
đóng
phim
là
chính,
khuya
về
tắm
rửa
thay
đồ
vô
ngồi
laptop
viết
tới
2
-
3
giờ
sáng.
Sáng
cũng
thức
sớm
đi
phim.
Khi
có
sân
khấu
mời
thì
đi
hát,
nghỉ
phim
một
bữa.
Studio
đã
giao
lại
cho
con
trai,
nó
làm
còn
chuyên
nghiệp
hơn
tôi.
*
Ông
làm
sao
giữ
được
thân
hình
như
“hot
boy”
vậy?
Có
còn
đánh
tennis
như
xưa
không?
-
Hà
hà,
nói
hot
boy
mới
nhớ,
tôi
đi
đóng
phim
tụi
nhỏ
cứ
kêu
là
“ba”,
nhưng
cũng
hay
gọi
là
hot
boy
vậy
đó.
Có
đứa
thường
ôm
tôi
nói:
“Không
biết
khi
con
70
tuổi
con
có
được
như
ba
không?”.
Đầu
tiên
là
nhờ
tôi
chơi
thể
thao,
xưa
đánh
tennis
ghiền
luôn,
giờ
yếu
hơn,
lại
đi
phim
hoài,
hết
đánh,
chỉ
tập
tạ
ở
nhà.
Sau
nữa
là
tôi
không
ăn
chơi
trác
táng,
gái
gú,
rượu
chè.
Rảnh
thì
tôi
đọc
sách
Phật,
nhất
là
khi
bực
bội
thì
mở
sách
Phật
ra
đã
lắng
dịu,
thỉnh
thoảng
đọc
chú
Đại
Bi.
*
Thanh
Kim
Huệ
thường
đi
diễn
tỉnh
xa,
còn
ông
đi
phim,
vậy
khi
nào
vợ
chồng
gặp
nhau?
-
Khi
bả
được
nghỉ
hát
ở
nhà,
tôi
đi
phim
về
tối
sẽ
gặp
nhau.
Vợ
chồng
già
đâu
có
dính
chùm
như
hồi
trẻ,
cũng
chẳng
ghen
tuông
gì,
khỏe
vô
cùng.
Cùng
bàn
luận
về
một
kịch
bản
đang
viết,
chia
sẻ,
góp
ý
với
nhau.
Bả
đọc
sách
nhiều
lắm,
và
siêng
viết
lách
hơn
cả
tôi.
|
Căn
nhà
ông
ở
ngay
trung
tâm
nhưng
lại
vô
cùng
yên
tĩnh
và
an
toàn.
Bên
dưới
là
studio,
trên
lầu
là
phòng
khách,
phòng
ngủ,
phía
ngoài
có
bảo
vệ
chung
cho
cả
khu
vực.
Gu
thẩm
mỹ
của
ông
rất
Tây,
sử
dụng
toàn
màu
sắc
trang
nhã.
Đúng
như
lời
ông
hứa
với
vợ,
đã
khôi
phục
lại
nhà
cửa
đàng
hoàng.
Con
trai,
con
dâu,
cháu
nội
13
tuổi
cùng
quây
quần
ấm
áp.
|
Ý kiến bạn đọc