Danh ca Minh Cảnh (trái) và NSƯT Minh Minh Tâm - Ảnh: ẢNH: NVCC
* Nếu nhớ lại thời đỉnh cao trong sự nghiệp của mình trước đây, anh thấy vai diễn hay bài hát nào mà anh yêu thích nhất?
- Một là tôi rất thích đóng những vai tu, ca những bài tu. Hai là tôi thích ca về những nhân vật lịch sử oai hùng của cha ông ta như đức Hưng Đạo Vương, đức Lý Thường Kiệt, Lê Lợi, vua Quang Trung. Thứ ba, tôi rất thích vai Bách Kiếm Vương Hồ Vũ trong vở Mùa xuân trên Bạch Mã Sơn. Tôi thích rất nhiều khía cạnh ở vai đó, thứ nhất là về cá tính, tình yêu. Tôi tôn trọng tình yêu của Bách Kiếm Vương Hồ Vũ, yêu như vậy mới thật là yêu. Khi hai người yêu nhau thì họ thích hưởng trái ngọt của tình yêu, đó là sự bình thường, là lý thường tình không ai trách cứ. Nhưng cũng có những tình yêu mà mình yêu thầm trong tâm hồn, bằng trái tim, bằng từng giọt máu của mình thì đó mới thực là chân giá trị của tình yêu. Vai Bách Kiếm Vương Hồ Vũ đứng vào khía cạnh đó nên tôi yêu. Ngoài ra cái để tôi yêu vai đó là mặc dù nhân vật là người tài ba, giỏi võ, “bách kiếm” nghĩa là đã thắng được 100 người tài ba về kiếm thuật, trong võ nghệ là thuộc về thượng đẳng, không ai sánh bằng, nhưng anh ta rất khiêm nhường, không cao ngạo, không hiếu thắng, không háo sắc và luôn luôn đem tài ba của mình để giúp kẻ yếu. Đó là những nghĩa cử rất cao đẹp mà có thể những người thuộc phái “hắc đạo” vẫn phải cúi đầu tâm phục.
* Giọng ca Minh Cảnh được nhiều người yêu thích và đánh giá là rất riêng, đặc biệt, không dễ lẫn lộn với giọng ca khác. Không biết giọng hát của anh là do bẩm sinh vốn có hay anh đã cố tình rèn luyện tạo ra cách hát đó để tạo một nét riêng?
- Về cách ca của tôi, trong giới nghệ thuật đã dành cho tôi một biệt danh là “Chưởng môn” trường phái thứ hai (hát theo kiểu ca hơi dài, có nhiều nhấn nhá, luyến láy trong cách hát - PV), “chưởng môn” trường phái thứ nhất là đã dành cho đệ nhất danh ca cải lương Út Trà Ôn (hát theo cách chân phương - PV). Tất cả những việc gì, khi mình muốn tạo cho nó nên hình nên sắc thì mình phải nắn nót từ bước một. Nghĩa là chúng ta phải có sự tìm tòi, nghiên cứu, chăm chút, học hỏi và phải biết ghép vào làm sao, chỗ nào cho đúng hình để khi đem ra thử nghiệm, thấy cái nào được nhiều khán giả yêu mến thì đó có thể gọi là sự thành công và từ đó chúng ta phát triển, tìm tòi thêm.
* Anh đã rèn luyện và nuôi dưỡng cách ca riêng của mình như thế nào để có được sự thành công và tạo nên một trường phái hát riêng?
- Theo ý thiển nghĩ của tôi, dù là một tiếng sóng vỗ, dù là một tiếng kẽo kẹt của tiếng võng đưa, hay tiếng rít của chiếc giường tre đã cũ kỹ, tiếng rầy la quát tháo hay là tiếng giận hờn... trong đó đều mang âm hưởng của kịch nhạc. Bởi lẽ vậy, tôi dã nghiên cứu từng giọng ca của các bậc tiền bối như đệ nhất danh ca Út Trà Ôn, các bậc đàn anh Thành Được, Hữu Phước, rồi tôi nghe những giọng ca của những em bình thường, có đôi khi các em ca bị lạc giọng mà theo tân nhạc gọi là “ca phô”, còn theo cổ nhạc là “ca đâm hơi”, tôi vẫn lấy hết những điều đó để tôi chiết nó lại, như người thầy thuốc, có những loại độc tố có thể gây chết người nhưng đừng quên rằng trong những độc tố đó vẫn có thể dùng được để trị bệnh. Nếu mình am tường và hiểu sâu sắc cả những cái hay và cái dở như vậy, thì mới rèn luyện giọng hát thành công.
* Nếu muốn gửi một lời gì đó đến khán giả, anh sẽ nói gì?
- Tôi nói rằng tên Minh Cảnh của tôi có được như ngày nay là do nơi toàn thể quý khán giả thân kính đã dưỡng nuôi. Cho nên, bổn phận của một người nghệ sĩ, tôi tình nguyện sẽ phục vụ lời ca tiếng hát của tôi cho đến hơi thở sau cùng. Còn nếu tôi không còn sức nào để ca được nữa tôi cũng sẽ cố gắng nói một câu rằng “dầu xác thân này đã bỏ đi nhưng tâm linh tôi vẫn luôn luôn nhớ, ghi ơn sự dưỡng nuôi, nâng niu của khán giả”. Tôi luôn mong cầu lời ca tiếng hát của tôi vẫn làm cho khán giả vui lòng. Mỗi khi khán giả vỗ tay, tôi không kiêu hãnh vì nghĩ mình hay, mà tôi mừng vì tôi đã làm tròn bổn phận của một nghệ nhân, để đáp lại tình nuôi dưỡng thương yêu của khán giả.
* Xin cảm ơn anh!
Tố
Tâm
-
Một
là
tôi
rất
thích
đóng
những
vai
tu,
ca
những
bài
tu.
Hai
là
tôi
thích
ca
về
những
nhân
vật
lịch
sử
oai
hùng
của
cha
ông
ta
như
đức
Hưng
Đạo
Vương,
đức
Lý
Thường
Kiệt,
Lê
Lợi,
vua
Quang
Trung.
Thứ
ba,
tôi
rất
thích
vai
Bách
Kiếm
Vương
Hồ
Vũ
trong
vở Mùa
xuân
trên
Bạch
Mã
Sơn.
Tôi
thích
rất
nhiều
khía
cạnh
ở
vai
đó,
thứ
nhất
là
về
cá
tính,
tình
yêu.
Tôi
tôn
trọng
tình
yêu
của
Bách
Kiếm
Vương
Hồ
Vũ,
yêu
như
vậy
mới
thật
là
yêu.
Khi
hai
người
yêu
nhau
thì
họ
thích
hưởng
trái
ngọt
của
tình
yêu,
đó
là
sự
bình
thường,
là
lý
thường
tình
không
ai
trách
cứ.
Nhưng
cũng
có
những
tình
yêu
mà
mình
yêu
thầm
trong
tâm
hồn,
bằng
trái
tim,
bằng
từng
giọt
máu
của
mình
thì
đó
mới
thực
là
chân
giá
trị
của
tình
yêu.
Vai
Bách
Kiếm
Vương
Hồ
Vũ
đứng
vào
khía
cạnh
đó
nên
tôi
yêu.
Ngoài
ra
cái
để
tôi
yêu
vai
đó
là
mặc
dù
nhân
vật
là
người
tài
ba,
giỏi
võ,
“bách
kiếm”
nghĩa
là
đã
thắng
được
100
người
tài
ba
về
kiếm
thuật,
trong
võ
nghệ
là
thuộc
về
thượng
đẳng,
không
ai
sánh
bằng,
nhưng
anh
ta
rất
khiêm
nhường,
không
cao
ngạo,
không
hiếu
thắng,
không
háo
sắc
và
luôn
luôn
đem
tài
ba
của
mình
để
giúp
kẻ
yếu.
Đó
là
những
nghĩa
cử
rất
cao
đẹp
mà
có
thể
những
người
thuộc
phái
“hắc
đạo”
vẫn
phải
cúi
đầu
tâm
phục.
* Giọng
ca
Minh
Cảnh
được
nhiều
người
yêu
thích
và
đánh
giá
là
rất
riêng,
đặc
biệt,
không
dễ
lẫn
lộn
với
giọng
ca
khác.
Không
biết
giọng
hát
của
anh
là
do
bẩm
sinh
vốn
có
hay
anh
đã
cố
tình
rèn
luyện
tạo
ra
cách
hát
đó
để
tạo
một
nét
riêng?
-
Về
cách
ca
của
tôi,
trong
giới
nghệ
thuật
đã
dành
cho
tôi
một
biệt
danh
là
“Chưởng
môn”
trường
phái
thứ
hai
(hát
theo
kiểu
ca
hơi
dài,
có
nhiều
nhấn
nhá,
luyến
láy
trong
cách
hát
- PV),
“chưởng
môn”
trường
phái
thứ
nhất
là
đã
dành
cho
đệ
nhất
danh
ca
cải
lương
Út
Trà
Ôn
(hát
theo
cách
chân
phương
- PV).
Tất
cả
những
việc
gì,
khi
mình
muốn
tạo
cho
nó
nên
hình
nên
sắc
thì
mình
phải
nắn
nót
từ
bước
một.
Nghĩa
là
chúng
ta
phải
có
sự
tìm
tòi,
nghiên
cứu,
chăm
chút,
học
hỏi
và
phải
biết
ghép
vào
làm
sao,
chỗ
nào
cho
đúng
hình
để
khi
đem
ra
thử
nghiệm,
thấy
cái
nào
được
nhiều
khán
giả
yêu
mến
thì
đó
có
thể
gọi
là
sự
thành
công
và
từ
đó
chúng
ta
phát
triển,
tìm
tòi
thêm.
*
Anh
đã
rèn
luyện
và
nuôi
dưỡng
cách
ca
riêng
của
mình
như
thế
nào
để
có
được
sự
thành
công
và
tạo
nên
một
trường
phái
hát
riêng?
-
Theo
ý
thiển
nghĩ
của
tôi,
dù
là
một
tiếng
sóng
vỗ,
dù
là
một
tiếng
kẽo
kẹt
của
tiếng
võng
đưa,
hay
tiếng
rít
của
chiếc
giường
tre
đã
cũ
kỹ,
tiếng
rầy
la
quát
tháo
hay
là
tiếng
giận
hờn...
trong
đó
đều
mang
âm
hưởng
của
kịch
nhạc.
Bởi
lẽ
vậy,
tôi
dã
nghiên
cứu
từng
giọng
ca
của
các
bậc
tiền
bối
như
đệ
nhất
danh
ca
Út
Trà
Ôn,
các
bậc
đàn
anh
Thành
Được,
Hữu
Phước,
rồi
tôi
nghe
những
giọng
ca
của
những
em
bình
thường,
có
đôi
khi
các
em
ca
bị
lạc
giọng
mà
theo
tân
nhạc
gọi
là
“ca
phô”,
còn
theo
cổ
nhạc
là
“ca
đâm
hơi”,
tôi
vẫn
lấy
hết
những
điều
đó
để
tôi
chiết
nó
lại,
như
người
thầy
thuốc,
có
những
loại
độc
tố
có
thể
gây
chết
người
nhưng
đừng
quên
rằng
trong
những
độc
tố
đó
vẫn
có
thể
dùng
được
để
trị
bệnh.
Nếu
mình
am
tường
và
hiểu
sâu
sắc
cả
những
cái
hay
và
cái
dở
như
vậy,
thì
mới
rèn
luyện
giọng
hát
thành
công.
*
Nếu
muốn
gửi
một
lời
gì
đó
đến
khán
giả,
anh
sẽ
nói
gì?
-
Tôi
nói
rằng
tên
Minh
Cảnh
của
tôi
có
được
như
ngày
nay
là
do
nơi
toàn
thể
quý
khán
giả
thân
kính
đã
dưỡng
nuôi.
Cho
nên,
bổn
phận
của
một
người
nghệ
sĩ,
tôi
tình
nguyện
sẽ
phục
vụ
lời
ca
tiếng
hát
của
tôi
cho
đến
hơi
thở
sau
cùng.
Còn
nếu
tôi
không
còn
sức
nào
để
ca
được
nữa
tôi
cũng
sẽ
cố
gắng
nói
một
câu
rằng
“dầu
xác
thân
này
đã
bỏ
đi
nhưng
tâm
linh
tôi
vẫn
luôn
luôn
nhớ,
ghi
ơn
sự
dưỡng
nuôi,
nâng
niu
của
khán
giả”.
Tôi
luôn
mong
cầu
lời
ca
tiếng
hát
của
tôi
vẫn
làm
cho
khán
giả
vui
lòng.
Mỗi
khi
khán
giả
vỗ
tay,
tôi
không
kiêu
hãnh
vì
nghĩ
mình
hay,
mà
tôi
mừng
vì
tôi
đã
làm
tròn
bổn
phận
của
một
nghệ
nhân,
để
đáp
lại
tình
nuôi
dưỡng
thương
yêu
của
khán
giả.
* Xin
cảm
ơn
anh!
Tố
Tâm

































Ý kiến bạn đọc