".
Di
ảnh
NSƯT
Thanh
Nga,
bà
bầu
Thơ
và
NSƯT
Thanh
Nga,
vợ
chồng
NSƯT
Thanh
Nga
Hỏi
chuyện
Hà
Linh,
tôi
mới
phát
hiện
ra
rằng,
nỗi
đau
mất
mát
không
gì
sánh
nổi
đã
đè
nặng
lên
cuộc
đời
của
anh.
Anh
nhiều
lần
nói
“không
muốn
nhắc
lại”
kể
cả
2
đứa
con
gái
của
mình.
Hình
như,
chỉ
trên
sấn
khấu,
Hà
Linh
mới
có
nụ
cười
vui
vẻ,
sảng
khoái.
Còn
lại,
Hà
Linh
trầm
tư,
kín
đáo
lắm
Thỉnh
thoảng,
tôi
nhìn
thẳng
vào
đôi
mắt
của
anh
sau
cặp
kính
trắng,
mắt
đỏ
hoe
khiến
tôi
vô
cùng
áy
náy,
vừa
muốn
“khám
phá”
thêm
những
sâu
kín
của
anh
vì
nghề
nghiệp;
vừa
không
muốn
hỏi
nữa
vì
làm
đau
lòng
anh.
Mất
mát
của
anh
đã
quá
sức
chịu
đựng,
quá
sức
tưởng
tượng
rồi
Nhưng
cuối
cùng
thì
cuộc
phỏng
vấn
cũng
hoàn
thành…
-
Là
con
của
nghệ
sĩ
Thanh
Nga
tài
sắc
vẹn
toàn,
Hà
Linh
sẽ
được
lợi
thế
rất
lớn
nếu
theo
nghề
của
mẹ,
sao
Hà
Linh
không
theo
cải
lương?
Em
hát
không
được,
không
đủ
hơi
để
hát!
-
Cơ
duyên
nào
đã
đưa
Hà
Linh
đến
với
nghề
diễn
viên
hài?
Học
xong
phổ
thông,
năm
1990
em
thi
đậu
trường
nghệ
thuật
sân
khấu,
lúc
ấy
chỉ
mới
là
cao
đẳng
thôi.
Gia
đình
em
có
truyền
thống
nghệ
thuật.
Có
nhiều
người
là
nghệ
sĩ
tên
tuổi
như
cậu
Bảo
Quốc,
anh
Hữu
Châu,
Hữu
Lộc,
em
Hồng
Loan,
Gia
Bảo…
Trước
đó,
em
đã
tham
gia
một
số
vai
diễn.
Hồi
7
–
8
tuổi
đã
tham
gia
vai
con
cháu
trong
đoàn
của
bà
ngoại.
Sau
rồi
tham
gia
diễn
ở
Nhà
thiếu
nhi
TP.
Năm
1993,
trong
dịp
Noel
em
đóng
hoạt
cảnh
đấu
kiếm
trong
vở
Romeo
và
Juliet…
Em
là
diễn
viên
kịch
nhưng
đi
về
hướng
hài
nhiều
hơn.
Các
đạo
diễn
đều
thích
chọn
em
ở
những
vài
hài.
-
Con
của
một
nghệ
sĩ
lớn,
được
tất
cả
mọi
người
yêu
mến,
chắc
Hà
Linh
không
đến
nỗi
khúc
khuỷu
gập
ghềnh
trên
con
đường
nghệ
thuật?
Truyền
thống
gia
đình
chỉ
là
hỗ
trợ
thôi,
giống
như
cung
cấp
vật
liệu,
còn
lại
mình
phải
tự
bươn
trải.
Không
có
khả
năng,
đưa
vào
vai
hay
cũng
chết,
mình
tự
giết
mình
thôi.
Hồi
đi
học
trường
sân
khấu,
em
đã
đi
làm
thêm
bằng
các
công
việc
như
bán
vé,
xếp
ghế
và
hậu
đài.
Khi
nhóm
hài
“Tuổi
đôi
mươi”
thành
lập
do
anh
Công
Ninh
làm
chủ
nhiệm,
các
anh
Hồng
Sơn,
Nhật
Cường
còn
trẻ,
chưa
nổi
tiếng
như
bây
giờ
tham
gia
vào.
Em
cũng
được
gọi
vào
để
…phụ
bán
vé!
-
Không
lẽ
con
của
nghệ
sĩ
tài
sắc
vẹn
toàn
được
yêu
quý
vậy
mà
Linh
không
được
chút
ưu
ái
nào
à?
Cũng
có
thuận
lợi
là
nhiều
anh
chị
đạo
diễn
thương,
quan
tâm.
Nhưng
cũng
khổ
là
ai
cũng
ngại
sai
bảo
hay
la
mắng
như
những
diễn
viên
khác
nên
họ…thôi!
-
Vậy
con
đường
nghệ
thuật
của
Linh
có
bằng
phẳng
không?
Em
đi
trên
con
đường
không
được
bằng
phẳng
chứ
không
phải
khó
khăn,
có
cảm
giác
bị
ùn
ứ
chứ
không
phải
ùn
tắc.
Nhiều
anh
chị
đạo
diễn
và
diễn
viên
cũng
nhận
xét
như
vậy.
-
Hà
Linh
hãy
nói
một
chút
về
gia
đình
riêng
của
mình?
Tốt
nghiệp
ra
trường
một
thời
gian
thì
em
lấy
vợ,
vợ
em
cũng
là
dân
trong
nghề,
là
nghệ
sĩ
Ánh
Loan,
học
cùng
trường,
sau
em
một
khóa.
Tụi
em
đã
có
2
cháu
gái.
Cháu
lớn
sinh
năm
1996,
nay
học
lớp
11;
cháu
nhỏ
sinh
năm
2005,
nay
học
lớp
2.
-
Có
cháu
nào
thừa
hưởng
gene
nghệ
thuật
của
truyền
thống
gia
đình
không?
Cháu
nhỏ
rất
thích
diễn.
Một
số
vở
em
viết,
cháu
diễn
khá
đạt,
Nhưng
em
muốn
cháu
phải
học
xong
lớp
12
trước
đã
rồi
mới
tính
tiếp.
-
Các
con
của
Linh
có
biết
gì
về
ông
bà
nội
không?
Các
cháu
đi
học,
thầy
cô
có
hỏi
thăm
nhiều.
Nhưng
em
không
muốn
nhắc
lại
làm
gì.
Hãy
để
cho
qua,
không
để
tuổi
thơ
của
con
mình
nặng
nề…
-
Vợ
chồng
cùng
nghề
diễn
viên,
có
đảm
bảo
cuộc
sống
gia
đình
không?
Sống
bằng
nghề
thì
chết
đói
mất
anh
ạ.
Vợ
chồng
em
đều
phải
làm
thêm
cả.
Em
phải
làm
thêm
những
công
việc
liên
quan
đến
sân
khấu,
vợ
em
thì
làm
kinh
doanh
thêm.
-
Xin
được
hỏi
lại
điều
Hà
Linh
“không
muốn
nhắc”:
là
người
phải
gánh
chịu
thiệt
thòi,
mồ
côi
cha
mẹ
trong
hoàn
cảnh
vô
cùng
đớn
đau,
ám
ảnh
suốt
cuộc
đời.
Vậy
mà
Hà
Linh
lại
là
diễn
viên
hài,
đem
tiếng
cười
sảng
khoái,
lạc
quan
đến
cho
mọi
người!
Có
gì
đó
là
trớ
trêu
không?
Có
lúc
nào
Linh
rơi
vào
tình
huống
éo
le
như
nhận
vật
trong
truyện
“Kép
Tư
Bền”
của
nhà
văn
Nguyễn
Côn
Hoan
không?
Hạnh
phúc
nhất
của
nghệ
sĩ
hài
là
đem
lại
tiếng
cười
cho
khán
giả.
Nhưng
là
con
người
vẫn
có
những
lúc
vui
buồn,
em
không
giỏi
như
các
anh
chị
khác
có
thể
vẫn
diễn
trọn
vai
khi
tâm
sự
đang
chất
chứa
trong
lòng.
Em
có
thể
vẫn
làm
khán
giả
cười
vui
còn
bản
thân
mình
thì
như
đứt
từng
khúc
ruột.
Làm
diễn
viên
hài,
nghề
nghiệp
mang
đến
cho
mình
rất
nhiều
niềm
vui
và
bạn
bè
nhưng
vẫn
không
thể
giúp
mình
xóa
đi
những
nỗi
buồn,
những
vất
vả
trong
cuộc
sống
và
éo
le
nhất
là
khi
mình
đang
buồn
nhưng
vẫn
phải
làm
cho
mọi
người
cười
vui.
Em
đã
ngộ
được
2
câu
này:
“Bỏ
được
thì
bỏ,
chấp
niệm
càng
sầu
bi;
Buông
được
thì
buông,
sân
si
càng
thêm
khổ”.
Nên
em
cố
quên
đi
là
vậy!
-
Giờ
cũng
đã
có
vị
trí
nhất
định
trên
sân
khấu,
lại
có
gia
đình
đầm
ấm,
con
ngoan,
vợ
đẹp.
Nếu
ai
cho
một
ước
mơ,
thì
Linh
ước
mơ
điều
gì?
Ngày
xưa
em
cũng
nhiều
ước
mơ
lắm.
Ước
mơ
lớn
nhất,
khao
khát
mãnh
liệt
nhất
lúc
em
còn
nhỏ
là
bố
mẹ
em
còn
sống,
không
xảy
ra
cái
đêm
kinh
hoàng
ấy.
Nhưng
ước
mơ
qua
đi
và
chỉ
là
ước
mơ.
Hình
ảnh
bố
mẹ
ra
đi
thảm
khốc
cứ
hiện
về
từng
đêm.
Rồi
bước
vào
nghề,
vào
đời
với
biết
bao
chuyện,
em
biết
rằng,
mình
phải
cố
gắng
thôi.
Và
em
đang
cố
gắng
đây.
Em
giờ
chỉ
mong
muốn
là
làm
sao
2
đứa
con
gái
sẽ
thành
đạt,
nên
người
anh
ạ.
Mong
cho
con
em
không
bất
hạnh,
đau
khổ
như
em
là
mừng
rồi!
Nghệ
sĩ
Hà
Linh
và
NSUT
Bảo
Quốc
-
Với
tất
cả
những
gì
đã
xảy
ra,
giờ
đây
tâm
hồn
Linh
đã
có
được
sự
bình
an
chưa?
Ngày
anh
Hữu
Lộc
mất,
em
rất
hụt
hẫng.
Là
anh
em
gắn
bó
với
nhau,
em
hiểu
anh
ấy.
Em
đã
khóc
rất
nhiều.
Nhưng,
cái
chết
là
sự
giải
thoát
cho
anh
ấy.
Dấn
thân
vào
con
đường
nghệ
thuật,
có
nhiều
vinh
quang
nhưng
cũng
phải
nhận
nhiều
cái
khổ
anh
ạ.
Giờ
đây,
em
phải
cố
gắng
sống
cho
tốt.
Những
bất
hạnh,
đau
đớn
xảy
ra
đã
là
sự
an
bài
rồi.
-
Chắc
là
Linh
hay
đi
chùa
lắm?
Cũng
ít
thôi
anh
ạ.
Thỉnh
thoảng
cùng
anh
em,
bè
bạn
ghé
vào
thắp
hương
cho
nhẹ
lòng.
Pháp
danh
của
em
là
Giác
Lâm
em
chưa
đổi
nữa
mà.
Pháp
danh
đó
dành
cho
trẻ
em
thôi,
em
giờ
đã
trưởng
thành
rồi,
lẽ
ra
phải
đổi
từ
lâu.
-
Xin
cảm
ơn
Hà
Linh!
Ý kiến bạn đọc