Đang
truy
cập
:
470
•Máy chủ tìm kiếm : 6
•Khách viếng thăm : 464
Hôm
nay
:
73851
Tháng
hiện
tại
:
3355810
Tổng
lượt
truy
cập
:
121623842
Nghệ sĩ Minh Cảnh gây bất ngờ khi xuất hiện với vóc dáng phong độ ở tuổi U.90. Ông vẫn thỉnh thoảng đi hát, sống cuộc sống bình yên ở xứ cờ hoa.
HỒI KÝ CỦA NAM NGHỆ SĨ MINH CẢNH : NHỮNG NĂM THÁNG QUA MAU...
Sau
ngày
hòa
bình
lập
lại,
Minh
Cảnh
vẫn
được
giới
trẻ
yêu
thích
cải
lương
cả
nước
biết
đến
qua
làn
hơi
thiên
phú
có
1
không
2
này
thông
qua
các
đài
phát
thanh
của
TP
và
các
tỉnh
hoặc
là
sự
xuất
hiện
của
anh
trên
các
sân
khấu:
Sông
hậu,
Viên
An,
An
Bình,
Hồng
Cảnh,
Thiên
Cảnh...
Thế
nhưng
anh
''đến
rồi
đi"
với
người
mộ
điệu
bất
chợt.
Thế
hệ
trẻ
yêu
thích
SK
vừa
được
diện
kiến
anh,
chưa
biết
rõ
về
anh
thì
anh
lại
mất
hút
(dù
báo
KTP
đã
có
giới
thiệu
anh
trong
trang
"Đời
Thường
và
Cuộc
sống
nghệ
thuật").
Cho
đến
hôm
nay,
nhiều
người
đã
gởi
thư
về
tòa
soạn
muốn
biết
thêm
về
anh:
hiện
giờ
ở
đâu,
có
còn
hoạt
động
trên
SK
nữa
không?-Trong
1
lần
về
miền
tây
công
tác
vào
đầu
tháng
3-93,
tôi
đã
gặp
lại
Minh
Cảnh
tại
điểm
Sóc
Tréc(tỉnh
an
giang),
trên
SK
đoàn
cải
lương
Hoa
Anh
Đào-An
Giang(đêm
đó
anh
có
mặt
từ
đầu
đến
cuối
trong
vở
Máu
nhuộm
sân
chùa
qua
vai
Trần
Trị
Tâm).
Tôi
đã
trao
đổi
với
anh
về
ý
niệm
của
1
số
độc
giả
như
thế,
được
phép
anh,
tôi
xin
trích
1
số
đoạn
chính
trong
hồi
ký:
"Những
năm
tháng
qua
mau"
của
anh
để
giới
thiệu
với
bạn
đọc
của
báo
SK
trong
số
này.
NHỮNG NĂM THÁNG QUA MAU...
Mới
đó
mà
đã
trên
30
năm-
kể
từ
ngày
tôi
đến
với
SK
cải
lương
và
vụt
chốc
nổi
danh.
Thời
gian
qua
nhanh
quá,
đến
nổi
mình
chưa
kịp
nhìn
lại
mình.
Để
có
được
chổ
đứng
vững
chắc
và
có
tên
tuổi
trong
làng
kịch
nghệ
miền
nam
thời
ấy
chẳng
dể
chút
nào.
Tôi
đã
may
mắn
được
nằm
trong
lớp
những
người
nghệ
sĩ
được
khán
giả
mến
chuộng
cải
lương
khắp
nơi
biết
đến
và
yêu
thích.
Nhiều
người
đã
tặng
tôi
những
danh
hiệu
khá
kêu
như:
giọng
ca
có
1
không
2,
1
làn
hơi
thiên
phú,
độc
đáo,
người
khai
phá
ra
cách
ca
tân
thời,
người
sáng
lập
ra
trường
phái
ca
dài
hơi...
Nhưng
cũng
không
ít
người
phản
bác,
cho
là
lối
ca
của
tôi
đã
phá
hỏng
bài
ca
vọng
cổ(?)
-
Hãy
dành
vấn
đề
này
cho
lịch
sử
SK
phán
xét.
Còn
đã
là
NSSK
ai
mà
thoát
ra
khỏi
qui
luật
khen
chê
bao
giờ.
Đối
với
tôi
phải
biết
làm
gì
để
giữ
phẩm
chất
của
1
người
NS
và
làm
sao
cho
thật
xứng
đáng
với
sự
ngưỡng
mộ
của
quý
ân
nhân
khán
giả-
những
người
nuôi
sống
tôi
và
gia
đình
tôi.
Cho
nên
tôi
đã
dồn
hết
tâm
trí
cho
chí
hướng
đó
và
tôi
đã
được
bà
con
khán
giả
khắp
nơi
đáp
lại
1
cách
nồng
hậu.
Có
thể
nói
suốt
cuộc
đời
tôi
là
chuổi
ngày
tháng
phiêu
bạt.
Từ
Cà
Mau
đến
nhiều
tỉnh,
từ
nông
thôn
đến
thành
thị,
từ
núi
rừng
cao
nguyên
đến
biển
cả
mênh
mông...lời
ca
tiếng
hát
của
tôi
đã
góp
phần
làm
đẹp
cho
đời.
Đất
nước
thống
nhất,
tôi
lại
có
dịp
đến
với
bà
con
bằng
con
đường
lưu
diễn
của
mình.
Ở
những
nơi
đó,
tôi
đã
có
dịp
biết
đến
những
cảnh
đẹp
của
quê
hương,
biết
được
những
tập
quán
và
con
người
từng
địa
phương.
Bao
giờ
đến
cũng
được
bà
con
khán
giả
đón
chào
với
tình
cảm
thân
thiết
như
1
người
thân
từ
phuơng
xa
mới
về.
Họ
dành
nhau
để
kéo
tôi
về
nhà
ở.
Những
lúc
này
tôi
phải
thật
khéo
léo
để
chối
từ.
Bởi
nếu
không,
nhận
lời
người
này
mà
từ
chối
người
khác
thì
họ
sẽ
dổi
hờn,
trách
cứ.
Có
lúc
nhà
tôi
trú
tạm
là
1
ngôi
nhà
lá
còn
nguyên
vẹn
nhưng
khi
tôi
rời
khỏi
thì
ngôi
nhà
đó
đã
trở
nên
tơi
tả
vì
khán
giả
hâm
mộ
quá
sức,
muốn
nhìn
thấy
mặt
tôi
nên
họ
tranh
nhau
vạch
lá
để
nhìn.
Riết
rồi
ngôi
nhà
lành
thành
loang
lỗ,
xiêu
vẹo.
Nhưng
chủ
nhà
không
vì
thế
mà
buồn
lòng.
Trái
lại
họ
còn
hãnh
diện
vì
nhà
họ
ở
có
N
trú
ngụ.
Tình
cảm
này
tôi
bắt
gặp
nhiều
nhất
là
ở
miền
trung.
Mỗi
lần
tôi
đến
ở,
họ
thường
làm
gà
làm
vịt
rồi
mời
bà
con
lối
xóm
đến
chung
vui
như
ngày
hội.
Thú
thật
từ
lâu
tôi
đã
ăn
chay
và
kiêng
cử
dùng
thịt
của
12
con
giáp
cho
nên
lúc
đó
chỉ
thành
thật
khai
báo
để
bà
con
thông
cảm
kẻo
không
họ
mời
mà
mình
không
dùng
là
họ
buồn,
họ
trách.
Nhiều
khán
giả
vẫn
thường
ghé
thăm
và
tặng
tôi
các
loại
đặc
sản
tùy
theo
vùng
mà
họ
có
như:
thịt
rừng,
móng
cọp,
mật
ong,
gỗ
quý,
những
con
cá
mà
tôi
chưa
bao
giờ
thấy
tới...
Họ
tặng
hàng
khối
nhiều
đến
nổi
cả
gia
đình
tôi
ăn
cả
tháng
cũng
không
hết.
Tội
nghiệp
nhất
là
có
những
cụ
già
7,8
chục
tuổi
nhà
ở
xa
cả
chục
cây
số
cũng
tìm
tới
tặng
tôi
1,
2
trái
dừa
để
dùng
lấy
thảo.
Có
cụ
nói:
má
nay
đã
gần
80,
gần
đất
xa
trời
mới
thấy
mặt
con
má
có
chết
cũng
vui.
Cụ
khác
thì
bảo:
thằng
Minh
Cảnh
là
thằng
nào,
cho
tao
gặp
1
chút-
dạ
con
đây!-
bà
cụ
nắm
tay
tôi:
con
đây
hả
cảnh,
má
...
má
vui
lắm.
Rồi
bà
nghẹo
ngào,
thừ
người
ra
mà
không
nói
được
lời
nào
cả.
Bạo
dạn
nhất
là
các
em
thiếu
nhi.
Ôi
thôi,
gặp
tôi
là
chúng
nắm
tay
kéo
lui
kéo
tới,
đứa
thì
hôn,
đứa
ngắt
vai,
đứa
véo
mông,
bẹo
mặt...
ríu
rít
như
1
đàn
chim:
chú
ơi,
tối
nay
chú
hát
hết
tuồng
nha,không
có
là
tụi
con
bắt
đền
chú
đó!
Những
người
dân
tộc
thì
thật
là
nhút
nhát.
Họ
đứng
cách
xa
tôi
chừng
vài
chục
mét,
nhìn
tôi
rồi
cười.
Trong
ánh
mắt
của
họ,
biểu
lộ
những
tình
cảm
chân
thật.
Tôi
vẫy
tay
mời
họ
lại
chơi.
Họ
nhìn
nhau
cười
bẽn
lẽn
rồi
nói
với
cái
giọng
lơ
lớ:
tụi
...
tui...mê...
anh...hát...lắm...anh...minh...cảnh...ơi!Rồi
họ
thụt
lùi.
Một
lúc
sau
rồi
họ
cũng
bước
tới
nhưng
vẫn
giữ
1
khoảng
cách
như
ban
đầu,
chỉ
nhìn
tôi
mà
cười
thôi.
Các
cô
thiếu
nử
thường
lén
coi
tôi
hóa
trang.
Vãn
hát,
họ
canh
me
tôi
về
nhà
rón
rén
từng
tốp
năm
ba
cô
bước
theo
tôi
hỏi
chuyện.
Có
cô
đánh
bạo
đến
vổ
vai
tôi
1
cái
rồi
chạy
mất
hút.
Trong
tốp
có
cô
nói:
con
nhỏ
đó
mê
chú
hát
lắm
nên
nó
bạo
gan
đến
làm
quen
chú
đó,
nó
mắc
cở
chạy
mất
tiêu
rồi,
chú
đừng
giận
nó
nhé.
Các
cậu
thanh
niên
thì
bày
tỏ
tình
cảm
1
cách
công
khai:
gặp
tôi
đâu
là
họ
đón
đường
để
hôn
cho
bằng
được,
có
lúc
ngộp
muốn
chết.
Nhất
là
khi
gặp
mấy
tay
say
rượu
thì
cực
khổ
vô
cùng.
Họ
bắt
tôi
ca
cho
bằng
được
mới
chịu
cho
đi.
Tuy
nhiên
cũng
có
người
biết
chuyện,
tìm
cách
khuyên
giải"bọn
mình"
nên
dừng
lại
và
thế
là
cậu
ta
tranh
thủ
hôn
tôi
1
cái
rồi
bái
bai
hẹn
mai
gặp
tiếp...
Những
tình
cảm
ưu
ái
mà
khán
giã
khắp
nơi
dành
cho
tôi
khá
phong
phú,
đủ
kiểu
đủ
trò,
tuy
có
làm
cho
tôi
vui,
động
viên
tôi
khá
nhiều
trên
bước
đường
làm
nghệ
thuật
nhưng
lắm
khi
cũng
làm
tôi
mệt
nhừ
vì
tối
ngày
hết
tiếp
người
này
rồi
đến
người
khác
quá
giờ
ăn
giờ
nghĩ
trưa
cho
đến
gần
giờ
hát
mà
khách
viếng
thăm
vẫn
không
ngớt.
Có
khi
số
người
đến
thăm
tôi
trong
1
lúc
cả
trên
100
người
làm
ghe
tôi
muốn
chìm
luôn
như
lần
hát
cúng
đình
ở
đền
Đức
Cố
Quảng(xã
Thạnh
Mỹ
Tây,
huyện
Châu
Phú,An
Giang)
thấy
nguy
hiểm
quá:
ghe
gần
chìm
đến
nơi
nên
năn
nỉ
bà
con
khán
giả
lên
bờ
bớt
kẻo
không
thì
chết
chìm
cả
đám
bây
giờ.
Thế
mà
họ
vẫn
chen
nhau
tiếp
cận
ghe
để
nhìn
cho
được
mặt
tôi
1
chút
rồi
mới
lên.
Lãnh
đạo
đoàn
phải
giải
quyết
bằng
cách
cho
từng
đợt
chừng
10
người
xuống
thăm
rồi
đến
đợt
khác...
cứ
thế
làm
suốt
buổi
và
tôi
khỏi
nghỉ
trưa
luôn.
Trong
các
đợt
lưu
diễn
tôi
hay
bị
tình
trạng
khán
giả
nghi
hoặc
cho
là
Minh
Cảnh
giả.
Họ
không
tin
1
NS
như
tôi
lại
len
sâu
vào
những
vùng
heo
hút
như
thế
này.
Bởi
vì
không
ít
đoàn
hát
đã
quảng
cáo
là
có
tài
danh
này
tài
danh
nọ
nhưng
rút
cuộc
chả
có
ai.
Một
lần
không
tin
nên
10
lần
cũng
thế
và
tôi
đã
trở
thành
nạn
nhân
của
tình
trạng
này.
Có
người
cố
đến
xem
cho
bằng
được
mặt
tôi
nhưng
xem
rồi
họ
cũng
chưa
tin
bởi
vì
cả
đời
họ
có
bao
giờ
thấy
mặt
tôi
đâu,
lại
nữa
các
phương
tiện
truyền
thông
báo
chí
viết
về
tôi
quá
ít
nên
ngày
đầu
đoàn
hát
tôi
đến
biểu
diễn
tại
những
điểm
mới,
heo
hút
là
dư
luận
về
Minh
Cảnh
giả
lại
xảy
ra.
Chỉ
có
khi
tôi
cất
tiếng
ca
trên
SK
thì
lúc
đó
bà
con
khán
giả
mới
tin
chắc
là
Minh
Cảnh
thật
và
dư
luận
sau
đêm
hát
lại
râm
ran.
Bao
giờ
đêm
đầu
đoàn
đến
điểm
mới
,
dù
có
quảng
cáo
rộng
khắp
thì
lượng
khán
giả
cũng
chừng
mực.
Những
đêm
sau
khi
khán
giả
biết
chắc
đoàn
hát
có
Minh
Cảnh
thật
thì
lượng
người
đến
xem
mới
tấp
nập
như
ngày
hội.
Đất
nước
thống
nhất
đã
tạo
điều
kiện
cho
các
đoàn
cải
lương
lưu
diễn
đi
sâu
vào
nông
thôn-
những
vùng
trời,
vùng
đất
mà
ngày
nào
còn
bị
bom
cày
đạn
xéo
ít
ai
trú
ngụ,
giờ
đã
thành
trù
phú.
Tuy
ánh
điện
chưa
về
được,
nhưng
người
dân
đã
biết
thay
đèn
dầu
leo
lét
bằng
đèn
bình
ắc
quy
hay
đèn
măng
xông
sáng
rực.
Nhiều
nơi
đã
thay
sức
cày
bằng
trâu
,
bò
bằng
máy
cày
công
nghiệp.
Nước
cũng
đã
chảy
theo
ý
người
qua
các
công
trình
thủy
lợi
để
tưới
lên
những
đồng
ruộng
mênh
mông
,
giúp
cho
nền
nông
nghiệp
nước
nhà
ngày
thêm
phát
triển.
Có
những
nơi,
mới
năm
nào
tôi
đi
qua
hoang
vắng,
âm
u
giờ
trở
lại
đã
thay
đổi
rất
nhiều(nhất
là
1
số
vùng
ở
Minh
Hải).
Sự
thay
đổi
quá
mức
mà
tôi
,
đôi
khi
cứ
ngỡ
là
trong
mơ.
Nhưng
bên
cạnh
những
đổi
thay
đó,
đại
bộ
phận
người
dân
nông
thôn
mình
vẫn
còn
khổ
cực,
thiếu
thốn
đủ
bề.
Những
lúc
này
lòng
tôi
xót
xa
quá,
thương
người
dân
tay
lắm
chân
bùn,
1
nắng
2
sương
đấu
tranh
với
thiên
nhiên
khắc
nghiệt
để
dành
từng
hơi
thở
từng
sự
sống.
Và
tôi
chợt
nghĩ:
phải
chăng
mỗi
con
người
sinh
ra
đều
có
1
phần
số
khác
nhau
cho
nên
kẻ
thì
tiền
dư
bạc
để,
dùng
đồng
tiền
1
cách
phí
phạm,
vô
bổ;
kẻ
thì
thiếu
thốn
trăm
bề,
chắt
chiu
từng
đồng
lẻ
để
xây
dựng
cuộc
sống?
Dù
vậy,
những
người
dân
tay
lắm
chân
bùn
này
lại
rất
thủy
chung
với
cải
lương.
Họ
không
bỏ
rơi
chúng
tôi
trong
các
đêm
diển
nhất
là
trong
tình
hình
SK
cải
lương
xuống
cấp
như
hiện
nay.
Tôi
còn
nhớ
cách
đây
một
hai
năm
khi
tôi
hát
ở
Hôi
An(Quảng
Nam
Đà
Nẵng)thì
bị
trời
bão
mấy
ngày
liền.
Bà
con
nông
dân
ở
đây
đã
gom
góp
tiền
bạc
để
mua
bánh
mì,
nấu
những
nồi
nước
lèo
nóng
với
hàng
chục
thúng
bún
đến
tặng
chúng
tôi
suốt
mấy
ngày
trời
bão,
đã
giúp
đoàn
hát
chúng
tôi
vượt
qua
cơn
hiểm
nghèo
vì
thiên
tai
ụp
đến.
Dù
thiếu
ăn,
thiếu
mặc,
chắt
chiu
từng
đồng
để
xây
dựng
cuộc
sống
nhưng
mỗi
khi
đoàn
hát
đến
họ
sẵn
sàng
"thắt
lưng
buộc
bụng"
để
đến
với
chúng
tôi
qua
các
đêm
diễn.
Vâng!
cải
lương
vẫn
còn
được
bà
con
nông
thôn
ủng
hộ
hết
mình.
Tôi
nghỉ:
Tình
cảm
của
họ
đối
với
cải
lương-
bộ
môn
SK
truyền
thống
của
VN,
sẽ
không
bao
giờ
cạn
kiệt...
Nếu
như
các
nghệ
sĩ,
các
đoàn
hát
không
tự
"
quay
lưng"
lại
với
họ
bằng
các
"phi
vụ"
lường
gạt,
bịp
tuồng...
để
1
lần
không
tin
thành
ra
cả
100
lần
họ
sẽ
không
còn
tin
chúng
ta
nữa.
Đi
lưu
diễn
thét
rồi
cũng
thành
quen.
Cực
khổ
nhưng
vui,
gian
nan
nhưng
cũng
lắm
nguồn
động
viên
chân
tình
từ
khán
giả.
Đi
mãi,
ngày
tháng
qua
mau,
đến
nổi
không
hay
tóc
mình
giờ
đây
đã
đổi
sắc-
56
tuổi
rồi
các
bạn
ơi.
Giựt
mình
mới
biết
mình
đã
ở
trong
hàng
ngủ
những
NS
có
danh
trên
30
năm
rồi.
Nặng
nghiệp
tổ
nên
hàng
đêm
tôi
vẫn
có
mặt
dưới
ánh
đèn
SK
để
tiếp
tục
cuộc
hành
trình
của
mình.
Khi
nào
hết
nợ
SK
thì
tôi
sẽ
tìm
một
Thảo
Am
xa
vắng,
ít
người
biết
tới
để
tu.
Hiện
giờ,
ngoài
giờ
hát,
tôi
rất
cần
1
sự
yên
tịnh
để
sống
với
đức
tin
của
mình.
Chiếc
ghe
40
tấn
mà
tôi
vừa
hợp
đồng
với
giá
1
triệu
8
đồng
1
tháng
cách
đây
hơn
1
năm
đã
là
mái
ấm
của
gia
đình
tôi
trong
suốt
thời
gian
lưu
diễn.
Không
phải
tôi
làm
như
thế
là
để
cách
ly
với
đồng
nghiệp
và
xã
hội
mà
vì
tuổi
tối
đã
lớn,
khó
ngủ
nên
tôi
rất
cần
những
không
gian
yên
tịnh
để
dưỡng
sức
và
cũng
là
môi
trường
tốt
để
tôi
tịnh
tâm
sống
với
đạo
hạnh.
Thỉnh
thoảng
tôi
có
về
TPHCM
để
thu
đài,
thu
băng,
quay
video.
Thời
gian
qua
tôi
đã
thực
hiện
xong
1
số
băng
video
theo
đơn
đặt
hàng
của
1
số
việt
kiều
ở
hải
ngoại,
vì
họ
muốn
nghe
lại
giọng
ca
và
xem
phong
độ
tôi
trên
SK
như
thế
nào,
như:
Giữa
Chốn
Bụi
Hồng,
Hai
Chiều
Ly
Biệt,
Cổ
Xe
Độc
Mã,
Thằng
Điên
và
Nữ
Chúa,
Máu
Nhuộm
Sân
Chùa,
Lời
Thơ
Trên
Tuyết,
Võ
Đông
Sơ
Bạch
Thu
Hà...Xa
cách
thành
phố
khá
lâu,
nhưng
tôi
vẫn
thường
xuyên
theo
dõi
những
hoạt
động
của
thành
phố.
Thú
thật
tôi
rất
mừng
khi
hay
tin
có
nhiều
bạn
trẻ-
những
đồng
nghiệp
của
thế
hệ
hôm
nay
đã
trưởng
thành
nhất
là
qua
giải
Trần
hữu
trang
2
năm
vừa
rồi.
Tre
tàn
thì
măng
mọc,
quy
luật
đào
thải
phải
như
vậy
thôi.
Tôi
hy
vọng
các
bạn
trẻ
sẽ
kế
tục
sự
nghiệp
của
chúng
tôi
để
vực
dậy
SK
cải
lương
vốn
đã
xuống
cấp
trong
những
năm
gần
đây.
Chúng
tôi
luôn
đứng
bên
cạnh
các
bạn
vì
sự
nghiệp
chung.
Một
nền
SK
vững
mạnh,
trẻ
trung,
có
sức
cuốn
hút
người
xem.
Khổ
Gia
Trường
ghi.
(báo
SK
số
151)
Mã
an
toàn:
Nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
lần
đầu
làm
live
show
ở
Việt
Nam
Hãy
để
cố
NSƯT
Vũ
Linh
được
yên
nghỉ
Trường
ĐH
Sân
khấu
-
Điện
ảnh
TP
HCM
tuyển
sinh
diễn
viên
cải
lương
Nam
nghệ
sĩ
Thanh
Điền
đã
trở
thành
youtuber
chuyên
nghiệp?
'Thần
đồng
cải
lương'
Linh
Tý:
Tôi
chưa
làm
điều
gì
khiến
ba
Linh
Tâm
mất
mặt
Nghệ sĩ Minh Cảnh gây bất ngờ khi xuất hiện với vóc dáng phong độ ở tuổi U.90. Ông vẫn thỉnh thoảng đi hát, sống cuộc sống bình yên ở xứ cờ hoa.
Ý kiến bạn đọc