
Hình : Minh Ngọc và soạn giả Nguyễn Phương
Đang
truy
cập
:
433
•Máy chủ tìm kiếm : 4
•Khách viếng thăm : 429
Hôm
nay
:
63828
Tháng
hiện
tại
:
3345787
Tổng
lượt
truy
cập
:
121613819
Nghệ sĩ Minh Cảnh gây bất ngờ khi xuất hiện với vóc dáng phong độ ở tuổi U.90. Ông vẫn thỉnh thoảng đi hát, sống cuộc sống bình yên ở xứ cờ hoa.
Một soạn giả kiêm đạo diễn cải lương Việt trên sân khấu Off-Off-Broadway New York
pm

Cách đây 13 năm, năm 2000, nhân dịp về thăm quê hương sau hơn mười năm định cư ở Montréal, tôi và vợ tôi đến rạp Hưng Đạo xem tuồng Tuyệt Tình Ca. Chúng tôi ngồi ở hàng ghế chót với soạn giả Hà Triều và Kiên Giang, vừa xem hát vừa rì rào nói chuyện tâm sự với nhau.
Bỗng
một
cô
gái
đến
khều
vai
tôi,
hỏi
nhỏ:
-
Xin
lỗi,
có
phải
chú
là
chú
Nguyễn
Phương
không?
Tôi
trả
lời:
-
Phải!
Cô
là
ai?
Tôi
không
nhớ
ra…
-
Chú
không
biết
cháu
đâu,
cháu
là
Minh
Ngọc,
cháu
là
đạo
diễn
của
nhà
hát
Trần
Hữu
Trang
và
cũng
là
giảng
viên
trường
Sân
Khấu
và
Điện
Ảnh
của
thành
phố.
Cháu
có
sử
dụng
vài
tuồng
của
chú
như
vở
Chén
Trà
Của
Quỷ,
Người
Dừng
Chân
Đêm
Mưa,
Đôi
Mắt
Người
Xưa
để
làm
bài
thực
tập
diễn
xuất
cho
các
học
viên…
-
Vậy
à?
Tôi
cám
ơn
cô
đã
sử
dụng
các
vở
tuồng
đó,
cũng
là
một
cách
nhắc
đến
soạn
giả
Nguyễn
Phương…
-
Cháu
muốn
hỏi
chú
về
các
nghệ
sĩ
và
soạn
giả
trong
thập
niên
40,
chú
có
thì
giờ
kể
cho
cháu
nghe
không?
Cháu
muốn
kiếm
thêm
tài
liệu
về
hoạt
động
của
các
nghệ
sĩ
đàn
chú,
bác…
-
Chiều
mai
cô
đến
nhà
tôi
ở
đường
Trần
Bình
Trọng,
đối
diện
nhà
bán
sách
của
quận
5…
-
Dạ,
cháu
biết
nhà
chú,
cháu
có
hỏi
trước
rồi,
bốn
giờ
chiều
cháu
sẽ
đến
thăm
chú…
Bây
giờ
để
chú
tâm
sự
với
hai
chú
Kiên
Giang
và
Hà
Triều…
(cô
bé
nói
xong,
rút
lui
ngay).
Soạn
giả
Kiên
Giang
cho
biết
cô
Nguyễn
Thị
Minh
Ngọc
viết
văn
khi
còn
là
học
sinh
trường
Phan
Bội
Châu
ở
Phan
Thiết.
Sau
30
tháng
4
năm
1975,
cô
bán
cà
phê
và
thuốc
lá
để
sinh
sống,
sau
đó
cô
thi
vào
trường
Nghệ
Thuật
Sân
Khấu.
Tốt
nghiệp
Đại
Học
Sân
Khấu,
được
nhà
trường
giữ
lại
làm
chủ
nhiệm
trường
Đào
tạo
Diễn
viên
Nhà
hát
Trần
Hữu
Trang.
Cô
sáng
tác
nhiều
truyện
ngắn,
nhiều
vở
kịch
và
nhiều
vở
tuồng
cải
lương.
Cô
cũng
đạo
diễn
nhiều
kịch,
nhiều
tuồng
cải
lương.
Đêm
đó
tôi
thức
đến
hai
giờ
sáng,
viết
hơn
mười
trang
giấy,
kể
tên
tuổi,
hoạt
động
nghệ
thuật
của
các
soạn
giả
và
nghệ
sĩ
trong
thập
niên
40
mà
tôi
quen
biết.
Chiều
lại
tôi
trao
cho
Minh
Ngọc,
nhân
đó
mới
biết
các
bạn
già
của
tôi
ở
Việt
Nam
đã
ngưng
viết
từ
lâu.
Một
số
đông
bạn
soạn
giả
và
nghệ
sĩ
trên
bảy
mươi
tuổi
không
còn
nhớ
nhiều
về
nghệ
sĩ
và
tuồng
tích
ngày
xưa,
do
đó
tôi
nảy
ra
ý
viết
Hồi
ký
Sân
Khấu
Cải
Lương.
Cuốn
sách
Ngũ
Đại
Gia
Của
Sân
Khấu
Cải
Lương
được
tôi
viết
ra
từ
sự
gợi
ý
của
nữ
đạo
diễn
Minh
Ngọc.
Ngày
9
tháng
7
năm
2004,
cố
nghệ
sĩ
Trường
Kỳ
đến
thăm
và
rước
tôi
đi
gặp
Minh
Ngọc,
cô
từ
Việt
Nam
qua
sau
khi
cô
và
7
nghệ
sĩ
Việt
Nam
khác
đi
diễn
vở
kịch
Người
Đàn
Bà
Thất
Lạc
tại
Phillipines
nhân
cuộc
liên
hoan
sân
khấu
cho
phụ
nữ
các
ngành
tại
Châu
Á
–
Thái
Bình
Dương.
Tại
nhà
anh
Phước,
tôi
tặng
cho
cô
Minh
Ngọc
quyển
sách
Ngũ
Đại
Gia
Của
Sân
Khấu
Cải
Lương
và
tôi
quay
phim
những
trích
đoạn
kịch
mà
Minh
Ngọc
độc
diễn
trong
cuộc
họp
bạn
nầy.
Tôi
bỗng
nhớ
lại
là
tôi
đã
có
xem
vở
Người
Đàn
Bà
Thất
Lạc
trên
dĩa
VCD.
Năm
2005,
tôi
gặp
lại
Minh
Ngọc
trong
dịp
các
nghệ
sĩ
cải
lương
mừng
Xuân
tại
nhà
hát
lớn
thành
phố
Saigon.
Hôm
15
tháng
9
năm
2013,
tôi
lại
được
gặp
Minh
Ngọc,
cũng
ở
nơi
nhà
anh
Phước,
trong
vài
tiếng
đồng
hồ
ngắn
ngủi.
Cô
nữ
soạn
giả,
nữ
đạo
diễn
nầy
đa
tài,
hoạt
động
nhiều
và
rất
có
kết
quả
trong
lãnh
vực
sáng
tác
truyện
ngắn,
kịch
bản
và
tuồng
cải
lương,
đặc
biệt
thành
công
khi
làm
đạo
diễn
dựng
nhiều
kịch,
nhiều
tuồng
cải
lương
ở
trong
nước.
Cô
Minh
Ngọc
lại
là
nữ
nghệ
sĩ
từng
xuất
ngoại
nhiều
để
biểu
diễn
kịch,
đã
giới
thiệu
tác
phẩm
của
cô
tại
13
nước
trên
thế
giới.
Cô
nhận
lời
mời
của
tổ
chức
Art
Synergy,
phối
hợp
bởi
các
tổ
chức
Univ
of
Illinoise
in
Chicago
(viết
tắt
UIC),
Northwestern
Univ,
Vietnamese
Museum,
Columbia
College,
cô
cùng
với
nghệ
sĩ
Quốc
Thảo
diễn
vở
Dòng
Sông
Của
Nhiều
Phía
(River
of
Many
Sides)
ở
Chicago.
Được
nghe
nói
Minh
Ngọc
có
biểu
diễn
trên
sân
khấu
Off-Off
Broadway
ở
New
York,
nên
trong
buổi
gặp
gỡ
đó,
tôi
muốn
được
nghe
cô
nói
về
hình
thức
sân
khấu
này
cũng
như
để
biết
cô
diễn
kịch
hay
cải
lương,
nội
dung
vở
hát
đó
ra
sao,
hát
tiếng
Việt
hay
tiếng
Anh,
hát
với
nghệ
sĩ
Việt
Nam
hay
với
nghệ
sĩ
Hoa
Kỳ?
Cho
loại
khán
giả
nào,
Mỹ
hay
Việt?…
Thấy
Minh
Ngọc
mải
mê
kể
về
những
chuyến
xuất
ngoại,
biểu
diễn,
hội
thảo,
nghiên
cứu
về
sân
khấu
của
cô,
tôi
nóng
lòng,
giục
cô
đổi
hướng
câu
chuyện:
“Nói
về
các
hoạt
động
nghệ
thuật
của
Minh
Ngọc
thì
chắc
phải
nói
vài
ngày,
viết
hàng
chục
bài
để
kể
về
tài
năng
Minh
Ngọc
trong
việc
viết
văn,
tiểu
thuyết,
truyện
ngắn,
kịch
ngắn,
kịch
dài,
cải
lương
đến
việc
dàn
dựng,
đạo
diễn
kịch,
đạo
diễn
tuồng
cải
lương,
đạo
diễn
hát
bội,
viết
chuyện
phim
và
đóng
phim
(phim
Ngọc
Viễn
đông
–
Pearls
of
The
Far
East).
Vậy
nên,
chú
muốn
hỏi
cháu
ít
câu
ngắn
về
việc
hát
trên
sân
khấu
Off-Off-Broadway
của
Minh
Ngọc”.
Sau
đây
là
cuộc
truyện
trò
của
tôi
với
Minh
Ngọc:
Nguyễn
Phương:
Cháu
cho
chú
biết
sân
khấu
Off-Off-Broadway
là
gì?
Nữ
nghệ
sĩ
Minh
Ngọc:
Off-Broadway
chỉ
những
sân
khấu
có
số
chỗ
ngồi
từ
100
đến
499
trong
khi
Sân
khấu
Off-Off-Broadway
có
chỗ
ngồi
dưới
100.
Sự
khác
biệt
không
phải
chỉ
ở
không
gian
thu
hẹp
mà
còn
ở
khuynh
hướng
nghệ
thuật.
Kinh
phí
lớn
của
các
tác
phẩm
Broadway
buộc
họ
phải
làm
những
vở
có
độ
an
toàn
cao
về
mặt
giải
trí.
Sân
khấu
Broadway
vì
thế
ít
dám
lao
vào
những
dự
án
liều
lĩnh
như
loại
sân
khấu
Broadway
có
thêm
nhiều
chữ
“Off”
đứng
trước.
Nhiều
kịch
bản
đương
đại
và
cả
vài
danh
tác
thế
giới
của
Chekhop,
Gogol…
được
sân
khấu
Off-Broadway
chọn
dựng.
Còn
sân
khấu
Off-Off-Broadway
dành
cho
những
tên
tuổi
mới
(nhất
là
khi
bạn
đến
từ
một
nước
khác),
những
ý
tưởng
thể
nghiệm;
nó
sẽ
được
thể
hiện
hết
sức
của
bạn,
nếu
bạn
được
lọt
vào
mắt
xanh
của
những
nhà
sản
xuất
nơi
đây.
Nguyễn
Phương:
Chú
được
biết
tác
phẩm
We
Are
(Chúng
Tôi
Là…),
kịch
bản
và
đạo
diễn
Minh
Ngọc
được
công
diễn
trên
sân
khấu
Off-Off-Broadway
từ
ngày
18/3,
kéo
dài
đến
26/3/2011.
Vậy
thì,
làm
sao
Minh
Ngọc
lọt
được
vào
mắt
xanh
của
nhà
sản
xuất
của
Off-Off-Broadway?
Minh
Ngọc:
Năm
2003,
biết
được
vở
Người
Đàn
Bà
Thất
Lạc
của
tôi
đã
diễn
ở
Liên
hoan
Sân
khấu
Châu
Á
–
Thái
Bình
Dương
và
đã
thu
hình
trong
nước,
bà
Tisa,
Giám
đốc
Nghệ
Thuật
của
Nhà
Hát
Liên
Á
tại
New
York,
mong
kịch
mục
có
thêm
vở
đó;
mãi
đến
năm
2008,
chúng
tôi
mới
thực
hiện
được
điều
này.
Đêm
bế
mạc,
nhiều
khán
giả
và
đồng
nghiệp
tại
New
York
cho
biết
mong
đợi
vở
diễn
thứ
hai
của
chúng
tôi.
Năm
2009,
kịch
bản
Chúng
Tôi
Là…
được
Đại
hội
Phụ
Nữ
viết
kịch
toàn
thế
giới
chọn
đọc
tại
Ấn
Độ.
Bà
Tisa
gửi
nó
đế
Quỹ
Bảo
Trợ
Văn
Hóa
của
New
York
và
được
chấp
thuận.
Chúng
tôi
cần
hai
năm
để
chuẩn
bị.
Tháng
3
và
tháng
4/2011,
vở
này
cùng
một
vở
nữa
của
Derek
Nguyễn,
một
người
Mỹ
gốc
Việt,
được
chọn
công
diễn
trong
chương
trình
mang
tên
Dự
án
Việt
Nam
2.
Tôi
phải
vượt
qua
một
số
khó
khăn
tưởng
chừng
không
vượt
nổi,
đến
độ
có
lúc
tôi
tưởng
chừng
đây
là
vở
kịch
cuối
cùng
do
mình
dàn
dựng,
vậy
nên
tôi
xin
gởi
lời
cám
ơn
những
bạn
bè
đã
và
đang
giúp
tôi
đủ
can
đảm
đi
hết
đoạn
đường
còn
lại
cho
cụm
từ
“sân
khấu
Việt
Nam”
được
đến
với
công
chúng
Mỹ.
Nguyễn
Phương:
Minh
Ngọc
tóm
tắt
cho
chú
cốt
chuyện
kịch
We
Are…
Minh
Ngọc:
Dạ,
chuyện
như
vầy:
“Chúng
Tôi
Là…”
là
câu
chuyện
của
Nguyễn,
một
soạn
giả
trẻ
lai
Mỹ
gốc
Việt,
muốn
viết
kịch
bản
về
Những
Người
Phụ
Nữ
Việt
Nam
như
một
cách
tìm
về
nguồn
cội
của
mình
vì
cậu
lạc
mẹ
ruột
từ
bé.
Tìm
về
văn
học
Việt
Nam,
cậu
thấy
rung
động
trước
khoảnh
khắc
“Giết
chồng
rồi
lại
lấy
chồng.
Mặt
nào
mà
lại
sống
trong
cõi
đời”
khi
Kiều
vừa
khóc
Từ
Hải
xong,
lại
phải
“Nửa
đám
ma
chồng,
nửa
tiệc
quan”,
bị
Hồ
Tôn
Hiến
cưỡng
bức
rồi
ép
gả
cho
Thổ
quan
đến
độ
phải
nhảy
xuống
sông
Tiền
Đường
tự
vẫn.
Khi
tiếp
xúc
với
những
producer,
họ
chê
chuyện
xưa
quá,
Nguyễn
chọn
một
tin
trên
báo:
cô
Huỳnh
Mai
ở
miền
Tây
lấy
chồng
bên
Đại
Hàn
vì
muốn
giúp
gia
đình,
nhưng
vì
bất
đồng
ngôn
ngữ
nên
bị
chồng
giết,
trở
về
Việt
Nam
bằng
tro
bụi
trong
hũ.
Producer
chê
chuyện
buồn
vì
khán
giả
bây
giờ
chỉ
muốn
cười
vui,
Nguyễn
lấy
chuyện
một
cô
mẹ
trẻ
người
Việt,
sang
Đài
Loan
đi
ở
mướn,
vì
giúp
ông
chủ
phục
hồi
‘bản
lĩnh
đàn
ông’
thì
cô
mới
được
phôn
về
nhà
thăm
con,
nhưng
lại
bị
bà
chủ
thưa
ra
tòa
vì
tội
quấy
rối
tình
dục.
Câu
chuyện
đó
cũng
bị
kiểm
duyệt
cho
là
thô
tục.
Trên
đường
đi
kiếm
nhà
đầu
tư,
Nguyễn
gặp
một
bà
lấy
chồng
Mỹ,
về
Việt
Nam
đầu
tư
trong
lãnh
vực
phim
khá
thành
công,
nhưng
cũng
có
những
nỗi
buồn
của
người
bị
xem
là
‘me
Mỹ’
trong
giai
đoạn
mới
lập
lại
bang
giao.
Nguyễn
về
quê
mẹ,
định
viết
về
lý
do
mẹ
phải
bỏ
mình
vào
viện
mồ
côi,
thì
chị
gặp
bà
ngoại.
Bà
cho
biết
mẹ
mới
đi
lấy
chồng.
Cuối
cùng,
Nguyễn
lại
về
Mỹ,
đành
ghi
chép
lại
khát
vọng
muốn
làm
nghề
của
một
nữ
nghệ
sĩ
Việt
ở
đất
khách,
không
kiếm
ra
khán
giả,
đành
tự
diễn
cho
chính
mình
xem.
Nguyễn
Phương:
Vở
“Chúng
Tôi
Là…”
đề
cập
tới
thân
phận
người
phụ
nữ
Việt
Nam,
tại
sao
Minh
Ngọc
lại
chọn
nhân
vật
Thúy
Kiều
để
khởi
đầu
cho
vở
diễn?
Minh
Ngọc:
Thoạt
đầu
khi
viết,
tôi
xoáy
vào
thân
phận
phụ
nữ,
cùng
với
thân
phận
người
nghệ
sĩ
Việt
Nam
khi
phải
sống
xa
quê
cha
đất
tổ.
Nhưng
sau
buổi
đọc
kịch,
khi
chọn
ca
khúc
của
Trịnh
Công
Sơn
làm
nhạc
nối
các
mảnh
đời,
tôi
chỉnh
lại
2/5
kịch
bản
để
xoáy
sâu
vào
nỗi
cô
đơn,
sự
ngộ
nhận
và
thân
phận
cát
bụi
của
con
người
nói
chung,
nhất
là
những
người
Việt
bị
hoàn
cảnh
phải
bứt
khỏi
gốc
rễ
của
mình,
trong
đó
có
tôi.
Mở
đầu
vở
diễn
là
hình
ảnh
Thúy
Kiều
trước
khi
tự
tử,
tôi
muốn
cho
khán
giả
được
nghe
tiếng
kêu
hay
tiếng
hát
đoạn
trường
của
người
con
gái
tài
sắc,
và
trước
khi
khán
giả
ra
về,
tôi
mong
họ
sẽ
cùng
hòa
trong
tiếng
cười
với
các
nhân
vật
của
tôi.
Kiếp
nhân
sinh
khởi
đầu
bằng
tiếng
khóc
và
mong
sao,
dứt
bởi
một
nụ
cười
thanh
thản
khi
trở
về.
Nguyễn
Phương:
Ngoài
nhân
vật
Kiều
ra,
vở
kịch
“Chúng
Tôi
Là….”
còn
có
các
vai:
Người
Vợ
(chương
2),
Bà
Vú
(chương
3),
Bà
Ngoại
(chương
4),
Thị
Mầu
(chương
5),
và
Diễm
Quyên
kết
thúc.
Xuyên
suốt
cả
vở
kịch,
tiếng
nói
của
Minh
Ngọc
dành
cho
phụ
nữ
là
gì?
Minh
Ngọc:
Đó
là
chia
sẻ.
Trong
câu
chuyện
thật,
khi
người
vợ
qua
đời,
những
lá
thư
mới
được
tìm
thấy.
Nhiều
người
tin
là
nếu
người
chồng
được
đọc
và
hiểu
được
tiếng
Việt,
chưa
chắc
thảm
kịch
xảy
ra.
Đừng
quên
về
mặt
nào
đó,
hiện
tại
tôi
đang
cùng
cảnh
ngộ
với
những
phụ
nữ
Việt
Nam
xa
xứ.
Và
trong
quá
khứ
thì
tôi
luôn
có
sự
ngộ
nhận
làm
bạn
đồng
hành.
Tôi
muốn
những
phụ
nữ
xa
quê
như
chúng
tôi
tin
được
rằng
chúng
tôi
có
thể
cô
đơn
nhưng
không
cô
độc.
Ngay
cả
khi
gieo
mình
xuống
sông
Tiền
Đường,
ngay
khi
sắp
phải
nhận
những
nhát
chém
hư
vô
của
người
thân
sát
mình,
ngay
cả
khi
sắp
mất
sạch
tự
do
vì
ngộ
nhận,
ngay
cả
khi
chung
quanh
mình
không
còn
một
ai,
chúng
tôi
vẫn
có
thể
ru
mình:
“Đừng
tuyệt
vọng,
tôi
ơi
đừng
tuyệt
vọng”.
Tôi
nhận
ra
chỉ
cần
đặt
nhạc
anh
Sơn
cùng
những
bài
ca
cải
lương
vào
đúng
chỗ
của
nó
trong
kịch
bản,
chúng
tôi
có
thể
làm
được
điều
này.
Nguyễn
Phương:
Diễn
viên
vở
kịch
này
gồm
có
những
ai?
Minh
Ngọc:
Lớp
trích
đoạn
cải
lương
Thúy
Kiều
thì
nữ
nghệ
sĩ
tuồng
cổ
Ngọc
Đáng
thủ
vai
Thúy
Kiều,
Leon
Lê
thủ
vai
Hà
Tôn
Yến
và
vai
ông
chủ
Đài
Loan;
Minh
Ngọc
thủ
vai
bà
ngoại
và
vai
nữ
diễn
viên
sống
ở
Mỹ;
Thái
Hòa
Lê
thủ
diễn
vai
Nguyễn;
Chantal
Thủy
thủ
diễn
vai
Huỳnh
Mai
và
vai
cô
thư
ký
hãng
phim;
Tienne
Vũ
thủ
vai
bà
chủ
hãng
phim
và
vai
bà
chủ
Đài
Loan.
Vở
“Chúng
Tôi
Là…”
được
diễn
song
ngữ.
Khả
năng
diễn
xuất
của
Minh
Ngọc
thừa
để
chinh
phục
khán
giả
của
sân
khấu
Off-Off-Broadway.
Theo
lời
kể
thì
vở
Chúng
Tôi
Là…,
lấy
hình
thức
hát
cổ
truyền
(hát
bội
hay
cải
lương),
mượn
chuyện
cổ
(Thúy
Kiều,
Hà
Tôn
Hiến),
chuyện
xưa
tích
cũ
để
ám
chỉ
chuyện
hôm
nay.
Vở
Chúng
Tôi
Là…
chưa
thật
sự
nói
lên
được
thân
phận
người
phụ
nữ
Việt
Nam
và
của
người
nghệ
sĩ
Việt
Nam
ở
xứ
người
như
ý
mong
muốn
của
tác
giả
Minh
Ngọc.
Tác
giả
không
dám
nói
nguyên
nhân
của
thảm
cảnh
đó
là
do
nhà
cầm
quyền
(đang
cai
trị
miền
Nam)
đã
tạo
nên
số
phận
của
những
người
phụ
nữ
bị
bán
thân
lấy
chồng
Đài
Loan
hay
Đại
Hàn
để
làm
một
thứ
nô
lệ
tình
dục.
Đó
là
một
chuyện
“nhạy
cảm”
(nói
theo
cách
nói
ở
trong
nước),
và
khi
không
dẹp
được
cái
nguyên
nhân
tạo
ra
thảm
cảnh
cho
người
phụ
nữ
Việt
Nam
thì
đời
đời
kiếp
kiếp
thân
phận
của
người
phụ
nữ
Việt
Nam
ở
trong
nước
không
thể
thay
đổi
cho
khá
được.
Tuy
tác
giả
đã
sống
định
cư
tại
Hoa
Kỳ
tám
năm
rồi
và
đã
là
công
dân
Hoa
Kỳ
nhưng
tác
giả
còn
đi
đi
về
về
Việt
Nam
nhiều
lần
nên
tác
giả
phải
tự
kiểm
duyệt
khi
sáng
tác
để
đi
đúng
theo
định
hướng
chính
trị
của
nhà
cầm
quyền.
Và
khán
giả
Hoa
Kỳ
chắc
cũng
theo
đường
lối
ngoại
giao
của
chánh
phủ
Hoa
Kỳ,
chuyện
gì
có
lợi
cho
Hoa
Kỳ
thì
khán
giả
Hoa
Kỳ
mới
chú
ý,
tán
thưởng,
còn
ngoài
ra
họ
không
dám
nghĩ
đến
số
phận
của
người
phụ
nữ
Việt
Nam,
không
dám
can
thiệp
vào
chuyện
nội
bộ
của
dân
Việt
Nam
như
cái
thời
của
thập
niên
50,
60,
70
của
thế
kỷ
trước.
Vở
Chúng
Tôi
Là…
giống
như
chuyện
Liêu
Trai
Chí
Dị
của
Bồ
Tùng
Linh,
mượn
chuyện
ma
quái,
hồ
ly
tinh
để
ám
chỉ
việc
cai
trị
tàn
bạo
của
nhà
Mãn
Thanh
đối
với
dân
Trung
Hoa
bị
trị
ngày
xưa…
Có
nói
cũng
còn
hơn
không!
Nguyễn
Phương
2013
Mã
an
toàn:
Nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
lần
đầu
làm
live
show
ở
Việt
Nam
Hãy
để
cố
NSƯT
Vũ
Linh
được
yên
nghỉ
Trường
ĐH
Sân
khấu
-
Điện
ảnh
TP
HCM
tuyển
sinh
diễn
viên
cải
lương
Nam
nghệ
sĩ
Thanh
Điền
đã
trở
thành
youtuber
chuyên
nghiệp?
'Thần
đồng
cải
lương'
Linh
Tý:
Tôi
chưa
làm
điều
gì
khiến
ba
Linh
Tâm
mất
mặt
Nghệ sĩ Minh Cảnh gây bất ngờ khi xuất hiện với vóc dáng phong độ ở tuổi U.90. Ông vẫn thỉnh thoảng đi hát, sống cuộc sống bình yên ở xứ cờ hoa.
Ý kiến bạn đọc