Vậy
mà
anh
vẫn
nói,
vẫn
cười,
thong
dong
gánh
đời,
gánh
nghiệp
trên
vai.
Giờ
anh
không
còn
sợ,
không
còn
khóc,
cũng
khó
lòng
mà
buồn
hơn
được
nữa.
Và
diễn
là
để
khóc
cười
cho
chính
bản
thân.
Anh
ngồi
đốt
thuốc,
kể
chuyện
vui
buồn
nhẹ
tênh.
Như
khói
thuốc
tan
nhanh
chiều
nhiều
gió,
mơ
hồ,
mỏng
mảnh
mà
nghe
xót
đến
váng
vất
đầu.
1.
Đời
tôi
là
những
chuỗi
ngày
mất
mát
triền
miên.
Cái
chết
cứ
như
con
thú
dữ,
chực
chờ
sẵn
ngoài
kia
để
rồi
bất
giác
vồ
tới,
cướp
mất
từng
người,
từng
người
một
trong
gia
đình
tôi.
Đau
là,
không
ai
kịp
mở
môi
để
lại
một
lời
trăng
trối…
Tôi
sinh
ra
trong
một
đại
gia
đình
nổi
tiếng
ở
đất
Sài
Gòn.
Bà
nội
tôi
–
bầu
Thơ
là
chủ
đoàn
hát
Thanh
Minh
–
Thanh
Nga.
Ba
má
tôi
là
đào,
là
kép,
cô
dì
chú
bác
ai
cũng
gắn
đời
với
đàn
hát
xướng
ca.
Năm
bà
nội
trúng
số
độc
đắc,
lại
lập
thêm
đoàn
Dạ
Minh
Châu.
Hai
đoàn
hát
ngày
càng
có
tiếng,
kể
từ
đó
bà
nội
nổi
danh
là
“bầu
của
các
ông
bà
bầu
đoàn
hát
cải
lương”.
Tôi
lớn
lên
trong
sự
sung
túc
khó
ai
bì
kịp.
Chỉ
có
điều,
nhà
không
có
bóng
người
lớn,
ngó
bên
này
là
thằng
nhóc
con
dì,
bên
kia
là
nhỏ
con
cô.
Chúng
tôi
lủi
thủi
chơi
với
nhau
tối
ngày,
rồi
tự
dặn
nhau
là
phải
thật
ngoan
để
ba
má
mau
về.
Đoàn
hát
mà,
rày
đây
mai
đó,
có
khi
ba
má
về
thì
cả
đám
đã
co
tròn
ngáy
o
o.
Chập
chờn
trong
cơn
ngủ
tuổi
thơ
là
bàn
tay
má
mát
rượi
nhỏ
nhẻ
vuốt
đầu,
là
tiếng
ba
nựng
nịu
thầm
thì,
hơi
ấm
phả
nhẹ
vào
tai,
…
Mở
mắt
ra
lại
thấy
yêu
thương
còn
vương
vít.
Năm
ấy
gia
đình
tôi
suy
sụp,
gánh
hát
không
còn,
nhà
cửa
cũng
không.
Cái
chết
đầy
oan
khiên
của
cô
Thanh
Nga
như
báo
hiệu
cho
chuỗi
định
mệnh
nghiệt
ngã
ám
vào
vận
số
của
cả
gia
đình.
Một
năm
sau,
anh
trai
tôi
đột
ngột
mất
trên
đường
lưu
diễn.
Thân
xác
đành
gửi
lại
nơi
đất
lạ
quê
người.
Tang
anh
còn
nặng
cả
đỉnh
đầu,
vong
linh
anh
chưa
kịp
tan
trong
cơn
chiêm
bao
thảng
thốt
thì
đến
lượt
ba
lại
ra
đi
bất
đắc
kỳ
tử.
Mẹ
còn
trẻ
măng,
xỉu
lên
xỉu
xuống
bên
quan
tài.
Tôi
năm
ấy
15
tuổi,
mơ
hồ
nhận
ra
nhà
chỉ
còn
mình
là
trụ
cột.
Bà
nội
kể,
má
mê
hát,
mang
bầu
tôi
tới
tháng
thứ
6
mà
nịt
bụng
gọn
ơ,
lên
sân
khấu
ca
nghe
mướt
rượt.
Mắt
có
đuôi,
môi
cắn
chỉ,
ba
thương
cái
sắc,
mến
cái
tài
nên
cưới.
Vậy
mà
phần
số
nổi
nênh
lại
đẩy
má
tôi
dạt
ra
lề
đường,
dầm
nắng,
dãi
sương
bán
từng
ly
cà
phê,
từng
ca
nước
mát,
nhặt
nhạnh
từng
đồng…
Tôi
đi
học
về
thường
nép
một
góc
đằng
xa
nhìn
má
lui
cui
dọn
mấy
bình
trà,
khom
lưng
lau
bàn,
quét
bụi…
lặng
nghe
đắng
nghẹn
ở
đâu
về
đầy
ứ.
Có
khi
xe
cà
phê
vắng
khách,
má
ngồi
bần
thần
lẩm
nhẩm
vài
câu
hát
cũ.
Nhìn
má
héo
hắt
như
chiếc
lá
khô
gió
thổi
bạt
lề
đường
còn
cố
xạc
xào
cho
tròn
một
kiếp
lá.
Cho
đến
giờ
tôi
mới
biết,
nghệ
sĩ
mà
tự
mình
hát
tự
mình
nghe
thì
còn
nỗi
đau
xót
nào
hơn.
Rồi
bà
nội,
không
chịu
nổi
những
cú
sốc
lớn
cũng
đột
ngột
mà
đi.
Bà
nội
là
người
mạnh
mẽ.
Ông
nội,
cô
Thanh
Nga,
ba
tôi,
anh
tôi,
những
người
thân
thương
nhất
của
bà
cứ
thế
bỏ
đi
không
lời
trăng
trối
mà
bà
không
hề
khóc.
Còn
tôi,
hay
vùi
đầu
vào
bụng
bà
khóc
cho
đã
thì
thôi.
Mỗi
lần
như
thế,
bà
nội
thường
vuốt
đầu
rồi
nói:
“Mình
là
trụ
cột
gia
đình
thì
cố
để
mà
không
khóc,
vì
ai
cũng
khóc
thì
ai
biết
dựa
vào
ai
để
nguôi
ngoai”.
Đến
lượt
bà
nội
cũng
đi,
thì
tôi
không
còn
khóc
nữa.
Sau
một
lần
mất
mát,
bữa
cơm
lại
thiếu
đi
một
cái
chén,
một
đôi
đũa,
lặng
bớt
một
tiếng
cười.
Cái
cảm
giác
ước
ao
về
một
phép
màu
mà
chính
bản
thân
cũng
biết
là
nó
hoàn
toàn
không
có
thật,
lạ
lùng
thay
lại
luôn
thường
trực.
Như
mình
đang
thương
lượng
với
sự
tuyệt
vọng,
như
khi
ăn
hết
chén
cơm
rồi
mà
chén
của
nội,
của
ba,
của
anh
vẫn
nằm
đó,
nguội
trơ.
2.
Thuở
ấy
hầu
như
cả
ngày
chỉ
được
ăn
một
buổi.
Mà
cũng
hiếm
khi
có
cơm,
thường
là
tô
cháo
đậu
xanh
ăn
với
đường
tán.
Có
lần
đói
quá,
bủn
rủn
tay
chân,
tôi
xỉu
ngay
trên
sân
khấu.
Anh
Mai
Sơn,
Thanh
Tùng
đỡ
vào
trong,
tỉnh
dậy
đã
thấy
trên
tay
có
bịch
sữa
ai
đó
nhét
sẵn
vào.
Rồi
đến
đợt,
gạo
thì
có,
mà
thịt
cá
thì
không.
Hôm
nào
cũng
vậy,
má
con
tôi
thay
nhau
dậy
sớm,
đến
tiệm
mỳ
Trường
Thạnh
xin
tóp
mỡ
người
ta
bỏ
đi,
rồi
đem
về
kho
lên
ăn
với
cơm.
Hai
đứa
em
tôi
coi
đó
là
thịt,
ngấu
nghiến
ngon
lành,
má
và
tôi
nhìn
nhau,
nghe
vị
mặn
kho
se
sắt
trong
cuống
họng.
Lại
có
lần,
má
bị
cụt
vốn,
sáng
hôm
đó
hai
má
con
không
biết
làm
cách
nào
để
có
tiền
mua
cà
phê
pha
đem
bán.
Mà
không
bán
thì
nhịn
đói
là
cái
chắc.
Lúc
đó,
thằng
Hữu
Lộc,
nhà
tôi
kêu
là
thằng
Trum,
không
biết
đi
đâu
về
mà
có
được
500
đồng,
nó
lận
kỹ
vào
áo.
Đang
chơi
chơi
thì
nó
làm
rớt,
thấy
vậy
tôi
nháy
mắt
má,
má
hiểu
ý
lấy
chân
đạp
lên,
tôi
vờ
“đánh
lạc
hướng”
nó,
má
liền
cúi
xuống,
lượm
500
nhét
trong
lưng
quần
rồi
đi
mua
cà
phê.
500
cà
phê
pha
ra
cũng
được
mấy
ly,
rồi
lại
lấy
tiền
người
ta
trả,
đi
mua
thêm
về
bán
tiếp.
Lúc
thằng
Trum
khóc
um
lên
vì
mất
tiền,
má
dỗ
hứa
cho
lại,
rồi
ái
ngại
nhìn
tôi,
hai
má
con
cười,
nụ
cười
đắng
đót.
Tôi
học
xong
đi
diễn,
nhà
vẫn
nghèo
xơ
xác.
Tôi
trở
thành
danh
hài,
mẹ
vẫn
phải
đẩy
xe
cà
phê
đều
đều
mỗi
sáng,
giọng
ca
ngày
nào
theo
gió
vỉa
hè
bạt
đi
xa
hút.
Tôi
hết
buồn,
chỉ
lo
làm
kiếm
tiền
để
phụ
má
nuôi
hai
đứa
em.
Nhớ
có
lần
tôi
cùng
Hữu
Nghĩa
rủ
nhau
ra
bến
tàu
cưa
cây
cho
người
ta
đặng
kiếm
ít
đồng
gọi
là
tiền
chợ
trưa.
Sáng
ra
bến
tàu,
tối
lại
về
đi
diễn.
Đến
bữa
thứ
ba
thì
bị
tụi
con
nít
nó
nhận
mặt.
Chúng
nó
reo
hò:
“Ông
Hữu
Châu,
Hữu
Nghĩa
nè”,
rồi
bu
đen
bu
đỏ,
làm
hai
thằng
mắc
cỡ
quá,
bỏ
việc
luôn.
Tôi
đi
hát
lô
tô,
bơm
xe,
mở
quầy
báo,
…
biết
là
không
làm
gì
sai,
nhưng
ngậm
ngùi
cứ
chảy
re
rắt
trong
lòng.
3.
Khốn
khó
rồi
cũng
qua,
tôi
lo
cho
hai
đứa
em
thành
gia
lập
thất.
Bản
thân
cũng
đeo
đuổi
được
chút
tiếng
tăm.
Thằng
Trum
hồi
nhỏ
làm
biếng
học
lắm,
toàn
trốn
đi
chơi
bị
tôi
đánh
hoài.
Nó
sợ
tôi
một
phép,
phần
tôi,
sợ
em
hư
nên
hơi
quá
khắt
khe.
Vậy
mà
lớn
lên
nó
lại
giỏi,
chắc
giống
bà
nội,
nó
tính
toán,
sắp
xếp
diễn
viên,
tuồng
nào
vở
nấy
gọn
ơ.
Vậy
mà
chưa
gì
nó
cũng
theo
cha,
theo
anh
đi
mất.
Hôm
nghe
tin
cha
con
thằng
Trum
bị
tai
nạn
giao
thông,
nghe
nói
hai
đứa
cháu
không
sao
tôi
nghĩ
nó
bị
trầy
trụa
sơ
sơ
à.
Tôi
đi
quay
ở
Tiền
Giang
về
khuya
lắc,
mệt
quá,
nên
biểu
con
Giao
là
chị
thằng
Trum
chạy
vô
bệnh
viện
coi
nó
sao
rồi
báo
về.
Con
Giao
rũ
rượi
về
nhà,
nhìn
mặt
nó
tôi
đã
có
linh
tính
không
hay,
nó
nói
không
nổi,
nghèn
nghẹn
hồi
lâu
rồi
mới
cất
tiếng:
“Thằng
Trum
nó
bị
nứt
sọ
rồi
anh
ơi”.
Tôi
thấy
mình
nghẹt
thở,
trái
tim
như
bị
ai
nắm
trong
bàn
tay
rồi
bóp
siết
lại.
Nghĩ
cũng
hay,
mình
nghĩ,
mình
làm
gì
cũng
do
cái
đầu
điều
khiển
mà
khi
xảy
ra
chuyện
đau
thương
thì
trái
tim
lại
xoi
xói,
biểu
nó
không
nhói
nữa,
nó
cũng
chẳng
chịu
nghe.
Tôi
ráng
trấn
tĩnh,
bước
lên
lầu
lấy
tiền,
rồi
đón
taxi
đi
một
hơi
vô
bệnh
viện.
Phẫu
thuật
hộp
sọ
cho
Trum
xong,
bác
sĩ
ra
nói
nếu
mà
không
sốt
thì
có
hy
vọng
sẽ
vượt
qua.
Nhưng
mà,
tối
đó,
nó
sốt
cao
…
Đầu
tôi
trống
rỗng,
không
có
nghĩ
được
gì
hết,
tôi
làm
cái
gì
cũng
thấy
nhẹ
tênh.
Nhưng
đến
khi
liệm
nó
thì
tôi
bật
khóc.
Bởi
vì,
nắp
hòm
đóng
rồi
là
đời
đời
kiếp
kiếp
về
sau
cũng
không
thể
nào
gặp
lại.
Hồi
nhỏ,
Hữu
Lộc
nó
lì,
tôi
đánh
nó
nhiều
lắm.
Nghĩ
sao
mà
ổng
ăn
học
kiểu
gì,
lớp
10
ổng
học
gần
3
năm
chưa
qua
nổi.
Có
lần
ổng
trốn
học
đi
thục
“bi
–
da”,
bị
thầy
cô
tới
tận
nhà
méc
vốn.
Tôi
giận
lắm,
nhưng
mà
cứ
đi
sớm
về
khuya
chưa
rầy
nó
được.
Sáng
hôm
đó
tôi
đi
tập,
run
rủi
làm
sao
ngang
qua
chỗ
ổng
đang
thục
“bi
–
da”,
bộ
đồng
phục
còn
mặc
trên
người.
Tôi
tức
quá,
xách
ngay
cán
chổi
trong
quán
vừa
rượt,
vừa
đánh
…
Hồi
nhỏ,
nó
sợ
tôi
đến
mức,
nó
làm
gì
sai
là
chẳng
dám
lại
gần
tôi,
tôi
mới
ngó
một
cái,
nó
đã
bỏ
dép
chạy
mất
tiêu.
Lúc
nó
mới
ra
đi,
tôi
hận
lắm,
tôi
hận
ông
trời
sao
bắt
hết
chỉ
còn
để
lại
mình
tôi.
Giờ
tôi
hiểu
ra
đời
là
vô
thường
nên
không
trách
cứ
điều
gì
nữa.
Tôi
chỉ
hối
hận
là
phải
chi,
có
một
đôi
lần
tôi
ôm
em
tôi
trong
lòng,
xoa
đầu
nó,
nói
nhẹ
nhàng
với
nó
thì
giờ
đây
tôi
không
day
dứt
đến
thế
này.
Bây
giờ,
không
điều
gì
khiến
tôi
đau
được
nữa.
Tôi
cũng
không
buồn,
và
đã
thôi
nghĩ
về
những
mất
mát
chực
chờ.
Nhiều
người
thấy
tôi
mạnh
mẽ,
cứng
rắn
quá
đâm
ra
ái
ngại,
bảo
rằng:
“Khóc
cho
nhẹ
đi”,
tự
nhiên
lại
nhớ
lời
bà
nội,
“khóc
rồi,
ai
dựa
vào
ai
để
nguôi
ngoai”.
Ông
trời
cho
tôi
nghiệp
diễn,
lên
sân
khấu
tôi
được
khóc,
được
cười,
vậy
là
quá
đủ.
Tận
cùng
hạnh
phúc
là
giọt
nước
mắt,
và
tận
cùng
của
nỗi
đau
lại
là
nụ
cười.
Đến
cách
biểu
hiện
hai
phạm
trù
đối
lập
là
hạnh
phúc
và
khổ
đau
mà
con
người
còn
nhập
nhằng
đến
thế
thì
tôi
…
cần
chi
phải
biết
là
đang
khóc
cho
người
hay
khóc
cho
mình.
Tôi
sống
với
má.
Nhà
bây
giờ
chỉ
có
hai
má
con,
nên
tôi
về
thường
xuyên.
Cực
một
nỗi,
buồn
cứ
lẩn
khuất
đâu
đó
trên
những
con
đường
dẫn
về
nhà.
Nhiều
khi
má
buột
miệng
nói:
“Nhà
mà
còn
đủ,
chắc
giờ
vui
lắm
ha”.
Nghe
mà
bắt
thảng
thốt
theo.
Nỗi
khát
khao,
ước
ao
về
phép
màu
cải
tử,
về
điều
bất
ngờ
khiến
hoàn
cảnh
này
đột
nhiên
thay
đổi
lại
ùa
về.
Nhưng
mà,
…
không
có
gì
hết.
Tất
nhiên
là,
không
có
gì
hết.
Cũng
như
hôm
qua,
hôm
kia
tôi
xới
cơm
cho
thằng
Lộc,
tôi
ăn
hết
hai
chén
rồi
mà
chén
của
nó
vẫn
nằm
đó,
nguội
trơ…
Theo
Hồ
Ngọc
Giàu.
Ảnh:
NVCC
Ý kiến bạn đọc