Nghệ
sĩ
Ngọc
Giàu
:
«
Nghề
nào
cũng
phải
học
tập
suốt
đời
»
Hai
tuần
qua,
nghệ
sĩ
Ngọc
Giàu
đã
«
đem
chuông
đi
đánh
xứ
người
»
tại
khu
vực
thủ
đô
Paris.
Và
cuối
tuần
rồi,
cô
đã
có
buổi
giao
lưu
với
công
chúng
ở
Trung
tâm
văn
hóa
Việt
Nam
tại
Pháp
-
quận
13
Paris.
Cùng
đi
với
nghệ
sĩ
Ngọc
Giàu
có
nghệ
sĩ
Hương
Thanh-ái
nữ
của
cố
danh
ca
Hữu
Phước,
và
danh
cầm
cổ
nhạc
Thái
An
đến
từ
Việt
Nam.
.

Nghệ
sĩ
Ngọc
Giàu
và
Lê
Phước
Buổi
giao
lưu
đã
thành
công
ngoài
mong
đợi,
thu
hút
khá
nhiều
người
Pháp
muốn
tìm
hiểu
về
nghệ
thuật
cải
lương.
Nhân
dịp
này,
nghệ
sĩ
Ngọc
Giàu
thố
lộ
chút
tâm
tư
cùng
với
quý
thính
giả
RFI
Việt
Ngữ.
Lê
Phước
:
Xin
chân
thành
cảm
ơn
cô
đã
tham
gia
chương
trình.
Trước
tiên,
xin
cô
có
đôi
lời
cùng
quý
thính
giả
của
RFI
Việt
Ngữ.
Nghệ
sĩ
Ngọc
Giàu
:
Ngọc
Giàu
xin
kính
chào
hết
tất
cả
bà
con
cô
bác
thân
thương
của
Ngọc
Giàu.
Xin
kính
chúc
bà
con
sức
khỏe
và
vạn
sự
như
ý.
Lê
Phước
:
Thưa
cô,
được
biết
cô
bắt
đầu
lưu
diễn
ở
Pháp
vào
năm
1984
với
đoàn
cải
lương
2.84.
Không
biết
từ
đó
đến
nay
cô
đã
lưu
diễn
ở
Pháp
được
bao
nhiêu
lần
?
Nghệ
sĩ
Ngọc
Giàu
:
Thật
sự
là
Ngọc
Giàu
đã
qua
biểu
diễn
ở
Pháp
hồi
năm
1969,
rồi
sau
đó
là
năm
1984.
Cách
đây
chừng
bốn
hay
năm
năm
gì
đó,
Ngọc
Giàu
cũng
đã
diễn
ở
bên
này.
Nói
thật,
đi
nhiều
nước
biểu
diễn,
nhưng
Ngọc
Giàu
thích
nhất
là
Pháp,
vì
ở
đó
Ngọc
Giàu
thấy
rất
ấm
cúng,
rất
thân
thương.
Thành
ra,
lâu
lâu
mà
không
đi
là
Ngọc
Giàu
lại
thấy
nhớ
Pháp
và
muốn
qua
Pháp
diễn.
Lê
Phước
:
Cô
còn
nhớ
năm
cô
sang
Pháp
diễn
vỡ
Đời
Cô
Lựu
là
năm
nào
không
?
Nghệ
sĩ
Ngọc
Giàu
:
Đó
là
năm
1984.
Lê
Phước
:
Thưa
cô,
còn
lần
này
cô
biểu
diễn
những
tiết
mục
gì
?
Nghệ
sĩ
Ngọc
Giàu
:
Ngọc
Giàu
ca
Dạ
Cổ
Hoài
Lang
của
Bác
Sáu
Lầu.
Sau
đó
đến
lượt
Hương
Thanh.
Kế
tiếp,
Ngọc
Giàu
và
Hương
Thanh
ca
bài
vọng
cổ
Mẹ
Vẫn
Đợi
Con
Về.
Cả
hai
hát
trích
đoạn
cải
lương
Hạng
Võ
Biệt
Ngu
Cơ.
Lê
Phước
:
Lần
này
cô
thấy
tình
cảm
của
khán
giả
Paris
đối
với
cải
lương
như
thế
nào
?
Nghệ
sĩ
Ngọc
Giàu
:
Mình
hát
cho
Tây
xem
không
cũng
không
được,
mà
phải
có
người
Việt
Nam
mình
thì
mới
thấy
tình
cảm
trọn
vẹn
trong
lòng.
Nhưng
hai
đêm
diễn
tại
Viện
bảo
tàng
Guimet
thì
rất
xuất
sắc,
mọi
người
vô
cùng
thích
thú.
Lê
Phước
:
Cô
là
một
trường
hợp
hi
hữu
của
sân
khấu
cải
lương
với
sự
thành
công
trong
nhiều
loại
vai
khác
nhau.
Bí
quyết
nào
đã
dẫn
đến
sự
thành
công
đó
?
Nghệ
sĩ
Ngọc
Giàu
:
Đứng
trên
sân
khấu
là
phải
có
cái
hào
quang
sân
khấu,
có
cái
duyên
sân
khấu,
và
phải
được
bà
con
thương.
Từ
ca
khóc
bên
cải
lương
mà
chuyển
qua
hài
cũng
khó.
Thật
sự
mà
nói,
tôi
thấy
rằng
phải
có
một
cái
tên
tuổi
của
mình
để
người
ta
chấp
nhận.
Chẳng
hạn
như
khi
Ngọc
Giàu
bước
ra
sân
khấu
nói
một
câu
gì
đó,
dù
không
có
duyên
nhưng
người
ta
thương
được
cái
tên,
thì
người
ta
thấy
Ngọc
Giàu
dễ
thương
quá,
làm
cái
gì
thấy
cũng
được.
Ngọc
Giàu
bắt
đầu
chuyển
qua
hài
vào
năm
1984.
Năm
đó,
sang
Pháp
hát
Đời
Cô
Lựu,
vì
không
có
ai
đóng
vai
Cô
người
ở
nên
tôi
nhận
đóng.
Đây
là
một
nhân
vật
bưng
nước
chạy
ra
chạy
vô
nhưng
không
nói
gì
cả.
Nhưng
Ngọc
Giàu
đã
đề
nghị
được
nói
cái
gì
đó,
rồi
làm
dáng
cái
tay
một
chút,
vì
nhân
vật
kiểu
này
phải
«
tửng
tửng
»
thì
mới
có
duyên.
Mấy
anh
chị
em
với
lại
đạo
diễn
mới
để
Ngọc
Giàu
làm
thử.
Đây
là
vai
được
bà
con
rất
thích.
Lê
Phước
:
Cô
nhận
định
thế
nào
về
thế
hệ
nghệ
sĩ
trẻ
ngày
nay
?
Nghệ
sĩ
Ngọc
Giàu
:
Nghệ
sĩ
trẻ
bây
giờ
ca
hát
rất
tuyệt
vời.
Thế
nhưng
lúc
này
lại
thiếu
kịch
bản
hay
và
sân
khấu.
Không
có
kịch
bản
nên
các
em
phải
dựng
lại
tuồng
cũ,
mà
dựng
lại
tuồng
cũ
thì
người
xem
lại
nhắc
đến
nghệ
sĩ
xưa.
Rồi
sân
khấu
cũng
thiếu.
Tôi
rất
buồn,
vì
mỗi
khi
muốn
diễn
cải
lương
cũng
không
biết
diễn
ở
đâu.
Lê
Phước
:
Cô
có
lời
khuyên
nào
dành
cho
thế
hệ
nghệ
sĩ
trẻ
?
Nghệ
sĩ
Ngọc
Giàu
:
Một
cây
làm
chẳng
nên
non.
Các
em
phải
ráng
chờ.
Thứ
nhất
là
phải
có
sân
khấu,
thứ
nhì
là
phải
có
kịch
bản
tốt.
Các
em
phải
cố
gắng,
phải
học
tập,
không
được
chủ
quan.
Nghề
nào
cũng
vậy,
phải
học
cả
cuộc
đời.
Học
cái
hay
của
người
khác
mà
không
phải
mất
tiền
tội
gì
không
học.
Tới
bây
giờ,
khi
nhận
vai
tuồng,
dù
chỉ
hát
một
câu
vọng
cổ
thôi,
tôi
cũng
phải
học,
phải
tập
ca.
Và
một
điều
quan
trọng
là
ca
làm
sao
để
khán
giả
biết
mình
đang
muốn
nói
cái
gì.
Lê
Phước
:
Cách
đây
vài
tháng,
RFI
Việt
Ngữ
có
làm
một
tạp
chí
về
cô,
trong
đó
có
nhận
xét:
“Đối
với
Ngọc
Giàu,
cuộc
đời
sân
khấu
và
sân
khấu
cuộc
đời
là
một”.
Vậy
không
biết
kinh
nghiệm
cuộc
sống
có
tầm
quan
trọng
thế
nào
đối
với
các
vai
diễn
của
cô
?
Nghệ
sĩ
Ngọc
Giàu
:
Nếu
viết
như
vậy
thì
quả
thật
là
tôi
rất
hân
hạnh
và
rất
xúc
động.
Tôi
đã
gần
60
năm
trong
nghề.
Nghề
này
phải
trau
dồi,
trau
chuốt.
Từ
xưa,
tôi
đã
lặn
lội
trong
các
đoàn
hát,
ở
miền
Trung
sáu
tháng,
khi
trời
mưa
thì
trở
về
miền
Nam.
Đó
là
cái
mình
lăn
lóc
với
nghề.
Bây
giờ
thì
cũng
khó
cho
mấy
em
vì
mỗi
thời
mỗi
khác.
Bây
giờ
các
em
các
em
hát
chỗ
này
xong
phải
tranh
thủ
hát
chỗ
khác
kiếm
tiền.
Hồi
trước
thì
không
phải
vậy.
Lê
Phước
:
Thưa
cô,
người
viết
bài
ca
ghi
dấu
ấn
nhiều
nhất
trong
sự
nghiệp
của
cô
là
soạn
giả
Viễn
Châu
?
Nghệ
sĩ
Ngọc
Giàu
:
Vậy
thôi.
Ngọc
Giàu
nói
riêng
và
tất
cả
nghệ
sĩ
cải
lương
nói
chung
thành
danh
là
nhờ
Bác
Viễn
Châu.
Lê
Phước
:
Cô
có
nhớ
bài
ca
đầu
tiên
mà
soạn
giả
Viễn
Châu
viết
cho
cô
?
Nghệ
sĩ
Ngọc
Giàu
:
Đó
là
bài
Áo
tình
đắp
mộ
người
yêu
lúc
tôi
mới
13
tuổi.
Lê
Phước
:
Nói
gì
thì
nói,
nhưng
hễ
nhắc
tới
Ngọc
Giàu
là
người
ta
nghĩ
ngay
đến
Cô
Bảy
Cán
Vá.
Vậy
cũng
như
một
món
quà
đặc
biệt
dành
cho
thính
giả
RFI
Việt
Ngữ,
xin
cô
ngâm
lại
hai
câu
thơ
của
nhân
vật
này,
một
cách
ngâm
mà
“câu
đầu
ở
Đà
Lạt
câu
sau
ở
Cà
Mau”
:
“Em
ơi
đừng
ngoắt
nghoéo
ngoằn
nghoèo,
lấy
anh
thợ
bạc
vàng
đeo
đầy
mình”.
Nghệ
sĩ
Ngọc
Giàu
:
Vậy
hả,
lấy
thợ
bạc
là
có
vàng
đeo
hả.
Đeo
vàng
lá
như
đeo
gông
vào
cần
cổ,
gông
đeo
rồi
biết
gỡ
sao
ra
...
Lê
Phước
:
Một
lần
nữa
xin
cảm
ơn
cô
đã
tham
gia
chương
trình.
Xin
chúc
cô
luôn
mạnh
khỏe
để
tiếp
tục
cống
hiến
cho
nghề,
và
hơn
hết
là
để
dẫn
dắt
thế
hệ
nghệ
sĩ
trẻ
tiếp
tục
nghề
này.
Trong
buổi
giao
lưu
nói
trên,
xúc
động
trước
tình
cảm
nồng
nhiệt
của
công
chúng,
nghệ
sĩ
Ngọc
Giàu
đã
ngẫu
hứng
ca
bài
vọng
cổ
«
Thoại
Ba
Công
Chúa
»
của
soạn
giả
Viễn
Châu.
Ở
cái
tuổi
gần
70,
Ngọc
Giàu
đã
cố
gắng
ca
hết
năm
câu
của
bài
vọng
cổ
này
với
tiếng
đờn
kìm
của
nhạc
sĩ
Thái
An.
Trên
sân
khấu,
khi
nghệ
sĩ
ca,
dàn
đờn
vọng
cổ
thường
có
3
cây
gọi
là
tam
tuyệt,
hoặc
4
cây
gọi
là
tứ
tuyệt,
hay
năm
cây
để
hợp
thành
ngũ
tuyệt.
Thêm
vào
dàn
đờn
hùng
hậu
đó
là
hệ
thống
âm
thanh
hiện
đại
có
độ
lọc
tiếng
cao.
Trong
điều
kiện
đó,
tiếng
hát
lời
ca
người
nghệ
sĩ
được
hỗ
trợ
rất
nhiều.
Trở
lại
trường
hợp
nói
trên
của
nghệ
sĩ
Ngọc
Giàu
và
danh
cầm
Thái
An,
chỉ
một
cây
đờn
kìm
và
hệ
thống
âm
thanh
không
đặc
dụng
cho
ca
hát,
khán
giả
đã
được
dịp
thưởng
thức
trọn
vẹn
tính
chân
phương
của
giọng
ca
Ngọc
Giàu,
qua
đó
càng
hiểu
hơn
cái
câu
:
«
Gừng
càng
già
càng
cay
».
Ở
tuổi
gần
thất
thập
cổ
lai
hi,
giọng
ca
Ngọc
Giàu
không
còn
khỏe
như
trước
kia,
thế
nhưng
trong
bài
«
Thoại
Ba
Công
Chúa
»,
Ngọc
Giàu
đã
điều
hơi
một
cách
thần
tình
để
không
phải
ráng
hơi
mà
tiếng
ca
vẫn
mùi
mẫn
với
lối
sắp
chữ
điêu
luyện
và
bộ
nhịp
lão
làng.
Tài
năng
đó
đã
khiến
cho
tên
tuổi
Ngọc
Giàu
không
hề
già
cỗi
với
thời
gian.
Nhà
nước
Việt
Nam
cũng
vừa
vinh
danh
cô
khi
phong
tặng
Ngọc
Giàu
danh
hiệu
Nghệ
sĩ
nhân
dân,
danh
hiệu
cao
nhất
trong
hệ
thống
các
danh
hiệu
dành
cho
người
nghệ
sĩ
tại
Việt
Nam.
Ý kiến bạn đọc