Nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
gây
bất
ngờ
khi
xuất
hiện
với
vóc
dáng
phong
độ
ở
tuổi
U.90.
Ông
vẫn
thỉnh
thoảng
đi
hát,
sống
cuộc
sống
bình
yên
ở
xứ
cờ
hoa.
Xem
tiếp...
Tài
năng
trẻ
Lộc
Huyền
-
Tự
tin
với
cá
tính
của
mình
Không
giống
như
hình
dung
của
nhiều
người
về
các
nghệ
sỹ
ngành
kịch
hát
truyền
thống
-
Lộc
Huyền
cô
diễn
viên
trẻ
tài
năng
của
Nhà
hát
Tuồng
Trung
ương
rất
cá
tính
với
mái
tóc
ngắn,
một
vóc
dáng
ưa
nhìn,
một
phong
cách
nghệ
thuật
độc
đáo.
Thẳng
thắn
trong
trao
đổi,
Lộc
Huyền
đã
“thổ
tận
can
tràng”
với
phóng
viên
ANTĐ
Cuối
tuần.
-
Nghệ
thuật
truyền
thống
đang
trong
giai
đoạn
khó
khăn,
khi
nhập
làng,
bạn
có
biết
điều
đó?
-
Cũng
biết
tuồng
khó
nhưng
tôi
luôn
luôn
tin,
tin
vào
mình
và
tin
vào
tuồng
-
chắc
chắn
sẽ
tồn
tại
mãi
mãi
và
không
bao
giờ
mai
một.
Môn
nghệ
thuật
truyền
thống
này
Nhà
nước
có
trách
nhiệm
gìn
giữ
thì
người
phải
làm
là
ai,
là
chính
mình,
vì
sau
thế
hệ
các
cô
chú
là
mình,
sau
mình
là
nhiều
thế
hệ
khác.
Nghệ
thuật
truyền
thống
tuồng
khi
ra
nước
ngoài,
khán
giả
rất
thích.
Tôi
tin
vào
tương
lai,
nghệ
thuật
tuồng
sẽ
được
UNESCO
công
nhận
và
sẽ
là
một
di
sản.
-
Khán
giả
nước
ngoài
yêu
thích,
đó
có
phải
là
lý
do
để
nhà
hát
hợp
tác
với
Nhà
hát
Kịch
mặt
nạ
Monte
Charge
(Pháp),
đồng
thời
mở
ra
cơ
hội
cho
bạn.
Điều
gì
khiến
bạn
được
xuất
hiện
trong
vở
Vòng
cát
-
vở
diễn
hợp
tác
giữa
hai
nhà
hát?
-
Thực
ra
khi
Nhà
hát
Monte
Charge
mời
Nhà
hát
Tuồng
Việt
Nam
tham
dự
Festival
Davinhon
2005
với
các
trích
đoạn
tuồng
thì
tôi
hoàn
toàn
không
biết
về
vấn
đề
hợp
tác.
Tôi
chỉ
biết
họ
mời
mình
sang
biểu
diễn
và
có
thu
tiếng.
Trong
quá
trình
xem
họ
chọn
được
một
số
vai
và
nảy
ra
sáng
kiến
thoại
kịch
và
tuồng
trên
sân
khấu
và
chọn
được
NSƯT
Gia
Khoản,
Trung
Vân
và
tôi,
tham
gia
vai
diễn
trong
vở
Vòng
cát.
Khi
được
nhận
vai
diễn
điều
đầu
tiên
tôi
nghĩ
đây
là
danh
dự
của
nhà
hát,
thứ
hai
là
học
hỏi
thêm
một
ngành
nghề
mới,
thứ
ba
là
sẽ
lớn
lên
trong
nghệ
thuật
ấy
và
thứ
tư
là
giúp
cho
thu
nhập
khá
hơn.
-
Bạn
học
được
gì
qua
vở
diễn
đó?
-
Qua
đó
tôi
thấy
nghề
diễn
của
mình
được
nâng
cao
hơn.
Thứ
nhất
là
sự
chân
thực
trong
vai
diễn,
họ
là
kịch
nên
họ
không
cần
cách
điệu,
diễn
rất
thật.
Cái
thứ
hai
là
cường
độ
lao
động
của
họ,
họ
lao
động
hết
mình
nhưng
khi
họ
giải
lao
hay
nghỉ
ngơi
thì
họ
chơi
hết
mình.
Họ
không
khi
nào
rụt
rè
nhút
nhát
hoặc
phải
kiềm
chế
mình,
sống
cực
kỳ
thoải
mái,
nhờ
thế,
họ
mới
sáng
tạo
được
nhiều.
Một
điều
nữa
là
đạo
diễn
của
vở
kịch,
ông
chỉ
là
một
diễn
viên,
nhưng
đã
thử
sức
mình
trong
vai
trò
kịch
bản,
đạo
diễn.
Điều
đó
thôi
thúc
tôi
và
tôi
đã
tham
gia
một
khóa
học
về
viết
kịch
bản
do
Cục
Nghệ
thuật
biểu
diễn
tổ
chức.
Tôi
học
để
sau
này
khi
được
phát
kịch
bản,
có
thể
xem
lướt
qua
và
với
kinh
nghiệm
của
người
diễn
viên
va
chạm
nhiều
trên
sân
khấu,
biết
đâu
giúp
ích
được
cho
tuồng,
viết
kịch
bản
cho
tuồng
chẳng
hạn,
hoặc
những
tiểu
phẩm
nho
nhỏ,
theo
chủ
đề.
Tôi
có
thể
viết
được
khi
đã
nắm
được
luật,
nắm
được
cấu
trúc,
viết
trở
nên
đơn
giản
hơn
vì
nội
tâm
nhân
vật
cũng
hiểu
phần
nào
vì
đã
diễn
qua
rồi.
Và
qua
đây,
tôi
biết
thêm
một
thứ
tiếng,
dù
không
giỏi
nhưng
những
câu
giao
tiếp
thông
thường
tôi
cũng
có
thể
sử
dụng.
-
Nếu
ai
đó
nói
rằng,
khi
đến
với
nghệ
thuật
truyền
thống,
các
bạn
trẻ
thường
nghĩ
để
nhanh
có
danh
hiệu
hay
những
chuyến
xuất
ngoại,
bạn
sẽ
biện
minh
như
thế
nào?
-
Khi
tôi
đến
với
nghệ
thuật
tuồng,
tôi
chưa
nghĩ
đến
mình
sẽ
được
đi
nước
ngoài
mà
chỉ
đơn
giản
nghĩ
nên
cố
gắng
học
tập
để
làm
một
vai
bất
kỳ
trên
sân
khấu,
kể
cả
vai
phụ
vì
sân
khấu
là
thánh
đường
và
tôi
thích
sân
khấu,
để
được
thỏa
sức
diễn
những
vai
mình
thích,
ấn
tượng
và
sau
đó
là
góp
phần
vào
gìn
giữ
bản
sắc
văn
hóa
dân
tộc.
Khi
theo
nghề,
ngấm
vào
máu
rồi
thì
không
thể
bỏ
được,
buồn
lắm
và
nhớ,
không
được
sống
với
vai
diễn
không
chịu
được.
-
Bạn
đã
khi
nào
thử
bỏ
nghề
chưa?
-
Chưa
khi
nào,
chỉ
là
câu
chuyện
nói
đùa
với
bạn
bè
và
bố
mẹ.
Đây
là
nghiệp
của
mình,
nếu
như
trước
đây
chưa
đi
học,
bảo
chuyển
nghề
sẽ
chuyển
ngay,
còn
bây
giờ
khi
nó
đã
ngấm
rồi
thì
nghèo
mấy
thì
nghèo
cũng
không
chuyển.
Mình
cứ
cố
gắng
làm
thêm
ngoài,
hát
quan
họ,
hát
các
chương
trình
nhạc
trẻ
để
lấy
ngắn
nuôi
dài.
-
Người
diễn
viên
khi
lên
sân
khấu
thường
tập
trung
cao
độ,
không
nghĩ
gì
đến
người
xung
quanh
và
nhập
tâm
diễn
như
lên
đồng,
bạn
thì
sao?
-
Khi
đã
yêu
thích,
tập
trung
cho
vai
diễn
thì
diễn
rất
say
sưa,
quên
mất
xung
quanh
có
rất
nhiều
người,
nghĩ
chỉ
có
một
mình
mình
thôi.
Sống
trong
nhân
vật
như
thế,
mỗi
ngày
phải
có
sự
sáng
tạo
thêm,
không
hề
dập
khuôn,
có
thể
hôm
nay
mình
diễn
được
70%,
nhưng
nếu
hôm
sau
khán
giả
ủng
hộ,
cổ
vũ
nhiệt
tình
và
được
cả
cấp
trên
lẫn
đồng
nghiệp
ủng
hộ,
mình
có
thể
đạt
đỉnh
điểm
100%,
hát
múa
say
sưa
đến
điên
loạn.
Nhưng
dù
có
nhập
vai
vẫn
phải
giữ
lại
10%
cái
tôi
của
mình
để
mình
còn
kiểm
soát
được
mình
đang
diễn
cho
ai,
mình
đang
đứng
ở
đâu
và
vị
trí
mình
đi
đến
đâu.
Chính
vì
sự
thăng
hoa
trong
nghệ
thuật
này
mà
tôi
đã
giành
được
Huy
chương
Vàng
tại
Liên
hoan
Tài
năng
sân
khấu
trẻ
toàn
quốc.
-
Bạn
đã
tham
gia
bao
nhiêu
vở
diễn
tại
nhà
hát?
-
Không
nhiều
nhưng
cũng
không
phải
là
con
số
nhỏ.
Qua
các
đợt
học,
tập
huấn,
tôi
đã
được
thử
nhiều
dạng
vai,
đào
lẳng,
đào
thương,
đào
văn
pha
võ.
Ví
dụ
như
Đát
Kỷ
đổi
hồn,
Mai
Hương,
Mai
Xuân
và
đặc
biệt
nhất
là
vai
Nguyệt
cô.
Khi
tôi
đoạt
giải
trong
quá
trình
học,
Tài
năng
trẻ
và
giờ
đây
tôi
cũng
được
giao
vai
diễn
này
để
phục
vụ
chương
trình
Sân
khấu
học
đường.
-
Bạn
có
thể
nói
gì
về
vai
diễn
đặc
biệt
đã
mang
lại
cho
bạn
tấm
huy
chương
Vàng?
-
Vai
diễn
Nguyệt
cô
thực
sự
khó.
Từ
vũ
đạo
cho
đến
cách
thể
hiện
sao
cho
làm
bật
lên
hình
ảnh
một
người
con
gái
đẹp
biến
thành
con
cáo.
Để
làm
được
vai
này
ngày
nào
tôi
cũng
phải
luyện,
từ
tiếng
kêu
hay
ánh
mắt
nhìn,
cái
mũi
của
con
cáo
thể
hiện
như
thế
nào.
Từ
bé
tôi
chưa
nhìn
thấy
con
cáo
bao
giờ,
chỉ
học
qua
vai
diễn
của
NSND
Mẫn
Thu,
NSƯT
Minh
Gái,
và
biểu
sắc
của
con
mèo.
Vì
tôi
nghĩ
chắc
con
cáo
cũng
giống
vậy,
cách
nó
nhếch
mép,
mắt
nhìn
như
thế
nào,
từ
đó
mình
suy
luận
ra
và
làm
theo
cách
của
mình.
Nói
chung
làm
được
thì
phải
hiểu
tích
trò
câu
chuyện,
hiểu
được
nhân
vật
để
thoát
khỏi
hình
tượng
trong
vai
mẫu
và
biến
thành
cái
tôi,
cái
thần
của
cá
nhân
mình.
-
Bạn
mất
bao
lâu
cho
vai
diễn
này?
-
Khi
tham
gia
Liên
hoan
Tài
năng
sân
khấu
trẻ
toàn
quốc,
vai
diễn
này
tôi
gần
như
phải
tập
lại
từ
đầu,
vì
khi
đó
tôi
đã
là
một
diễn
viên
chuyên
nghiệp,
không
thể
dễ
dàng
chấp
nhận
như
thời
còn
học
sinh.
Mỗi
lần
tập,
tôi
lại
bồi
đắp
thêm
cho
mình
những
sáng
tạo
mới.
Không
dám
nói
là
vượt
qua
được
những
nghệ
sỹ
tài
danh
đi
trước,
nhưng
tôi
dám
tự
tin
để
nói
rằng,
mỗi
người
khi
đóng
Nguyệt
cô
đều
có
những
nét
cá
tính
sáng
tạo
riêng,
không
trùng
lặp
với
người
khác.
-
Tuồng
nhiều
dạng
vai,
nhiều
tích
trò
nhưng
hình
như
hơi
thiếu
sự
tuyên
truyền
đến
công
chúng,
để
người
xem
hiểu
tuồng
và
yêu
tuồng?
-
Chính
khán
giả
mới
là
người
xa
lánh
với
tuồng,
vì
thế
họ
mới
không
tìm
hiểu
kỹ
về
tuồng.
Mỗi
khi
diễn
tuồng,
ít
khi
có
người
hiểu
tích
trò
vì
không
có
kiến
thức
về
môn
nghệ
thuật
này.
Không
như
chèo,
một
loại
hình
nghệ
thuật
dân
gian,
khi
hát
một
câu
là
khán
giả
biết.
Còn
tuồng
ngày
xưa
vốn
xuất
phát
từ
cung
đình,
đến
bây
giờ,
diễn
phục
vụ
chủ
yếu
tại
các
lễ
hội,
nơi
nào
chuộng
tuồng,
hiểu
tích
tuồng,
thuộc
từ
vai
quân
đến
vai
chính.
-
Hơn
10
năm
gắn
bó
với
tuồng,
bạn
đã
làm
được
gì
cho
tuồng?
-
Chưa
làm
được
gì
(cười)
ngoài
giải
Tài
năng
sân
khấu
trẻ
toàn
quốc
năm
2003.
Thực
sự
đến
thời
điểm
này,
tôi
cũng
đã
bắt
đầu
khẳng
định
được
tên
tuổi,
chỉ
mong
Nhà
nước
rút
ngắn
thời
gian
tổ
chức
hội
diễn
để
tôi
được
tham
gia
nhiều
hơn
các
vai
diễn,
khẳng
định
được
chức
danh
NSƯT.
Nhiều
bạn
bè
làm
các
ngành
nghề
khác
cũng
đã
ổn
định
cuộc
sống,
cũng
sốt
ruột
lắm
nhưng
tôi
vẫn
tự
nhủ,
nghề
của
mình
cứ
phải
từ
từ.
-
Người
ta
cứ
cho
rằng,
làm
nghệ
thuật
là
phải
đam
mê,
nhưng
có
khi
nào
bạn
thực
dụng
không?
-
Đúng
thế,
đam
mê
vẫn
đam
mê,
nhưng
thực
dụng
thì
hẳn
ai
cũng
có.
Trong
cơ
quan
tôi
chẳng
hạn,
ở
ngoài
đi
diễn
được
cao,
hợp
đồng
ký
giá
trị
lớn
nhưng
bồi
dưỡng
cho
anh
em
thấp
thì
mình
cũng
phải
nói,
đấu
tranh
đòi
quyền
lợi
cho
mình.
Có
người
hỏi
tôi,
anh
vào
đây
vì
tiền
hay
vì
nghề,
nếu
tôi
nói
vì
nghề
mà
không
vì
lợi
ích
của
mình
thì
chắc
chắn
là
lời
nói
dối.
-
Bạn
có
thấy
rằng,
mình
cũng
có
nhan
sắc,
vóc
dáng
và
một
giọng
hát
tốt,
bạn
có
thấy
mình
thiệt
thòi
khi
ở
một
môn
nghệ
thuật
ít
người
biết
đến?
-
Bạn
cho
rằng
tôi
có
khả
năng,
có
nhan
sắc
có
chuyên
môn
đúng
không,
nhưng
biết
đâu
khả
năng
ấy,
nhan
sắc
ấy
đứng
ở
tuồng
nó
tỏa
sáng,
còn
sang
môn
nghệ
thuật
khác
nó
không
được
như
vậy,
trì
trệ
hơn
thì
sao.
Mình
phải
biết
bằng
lòng
với
những
gì
mình
có,
đừng
đứng
núi
này
trông
núi
nọ.
-
Khoảnh
khắc
mà
bạn
cho
rằng
mình
tỏa
sáng
nhất
là
khi
nào?
-
Đó
là
khi
mình
đứng
trên
sân
khấu
và
mình
được
diễn
cho
khán
giả
xem.
Hạnh
phúc
nhất
là
khi
khán
giả
xem
chật
cả
nhà
hát
và
những
trang
pháo
tay
không
dứt.
-
Sau
này
khi
hết
tuổi
diễn
viên
bạn
có
chuyển
sang
một
nghề
khác?
-
Khi
hết
tuổi
diễn,
tôi
vẫn
gắn
bó
với
sân
khấu
tuồng,
có
thể
là
cố
vấn
nghệ
thuật,
biên
kịch,
đạo
diễn,
biên
đạo
múa.
Tác
giả
bài
viết:
meoxu
Nguồn
tin:
NHTVN
Ý kiến bạn đọc