
Danh
ca
Thành
Công
được
mời
về
Đài
phát
thanh
Quốc
Gia
làm
trưởng
ban
Thành
Công
và
là
danh
ca
Đài
phát
thanh
Sài
Gòn
suốt
mấy
thập
niên...
Files
photos
Sở
dĩ
người
ta
không
thấy
mặt
mà
lại
biết
tên
là
do
đài
phát
thanh
đã
đưa
tiếng
hát
của
các
ca
sĩ
vào
tận
vùng
thôn
quê,
là
nơi
mà
người
dân
ít
có
dịp
đi
ra
tỉnh
thành.
Riêng
tôi
từng
nghe
không
biết
bao
nhiêu
lần
những
giọng
ca
cổ
nhạc
của
các
danh
ca
Thành
Công,
Chín
Sớm,
Sáu
Thoàng,
Bạch
Huệ
v.v...
Vậy
mà
cho
tới
giờ
này
cũng
chưa
một
lần
thấy
mặt
các
ca
sĩ
chuyên
môn
ca
đài
nói
trên.
Còn
về
phần
tân
nhạc
thì
ở
miền
Nam
những
năm
đầu
thập
niên
1940,
đại
đa
số
người
dân
thôn
quê
chẳng
hề
biết
tân
nhạc
là
chi,
dù
rằng
loại
nhạc
này
đã
xuất
hiện
ở
miền
Bắc
từ
những
năm
trước
đó,
đồng
thời
người
ta
cũng
chẳng
biết
cái
radio
là
gì
nữa.
Thiên
hạ
chỉ
biết
thưởng
thức
cổ
nhạc
qua
các
buổi
sinh
hoạt
đờn
ca
tài
tử,
và
nghe
“đờn
thổi”
tức
dàn
nhạc
ở
các
đám
ma,
vừa
có
kèn
thổi
vừa
có
đờn.
Mãi
đến
khoảng
1946
người
ta
mới
bắt
đầu
biết
đến
tân
nhạc
(lúc
bấy
giờ
gọi
là
“nhạc
mới”
chứ
chưa
có
danh
từ
tân
nhạc
như
sau
này.
Đó
là
thời
kỳ
sau
ngày
quân
đội
Đồng
Minh
giải
giới
quân
đôi
Nhựt,
Pháp
trở
lại
Đông
Dương
thành
lập
Đài
phát
thanh
Pháp
Á
ở
đường
Boulevard
de
La
Somme,
Sài
Gòn
(đường
Hàm
Nghi
sau
này).
Đài
phát
thanh
Pháp
Á
hằng
ngày
ngoài
việc
phát
đi
những
bài
ca
cổ
nhạc,
cũng
đồng
thời
phát
thanh
những
bản
tân
nhạc,
chừng
đó
người
ta
mới
bắt
đầu
thưởng
thức
giọng
ca
của
những
Giáng
Hương,
Tâm
Vấn,
Khánh
Ngọc,
Minh
Nguyệt,
Minh
Tân,
Mỹ
Hoa,
Hoàng
Yến
v.v...
Nhưng
rồi
thính
giả
cũng
ít
khi
thấy
mặt
những
ca
sĩ
này,
trừ
phi
vài
người
họ
có
hình
lên
báo.
Riêng
Khánh
Ngọc
thì
về
sau
nhờ
làm
tài
tử
đóng
vai
chính
trong
cuốn
phim
Ánh
Sáng
Miền
Nam
nên
người
ta
mới
biết
nhiều.
Lúc
bấy
giờ
có
những
người
ở
tận
Bà
Chiểu,
Hóc
Môn,
Gò
Vấp,
Thủ
Đức,
Bình
Lợi
đã
đi
xe
ngựa
đến
Đài
phát
thanh
Pháp
Á
để
chờ
xem
dung
nhan
thần
tượng
của
mình
mập
hay
ốm,
cao
hay
thấp,
mặt
mày
có
tươi
sáng,
đẹp
đẽ,
hoặc
hình
dạng
có
đẩy
đà,
cân
đối...

Cuối
thập
niên
1940,
bộ
dĩa
đầu
tiên
được
thu
thanh
là
“Bóng
Người
Kỵ
Sĩ”
do
chính
danh
ca
Thành
Công
sáng
tác
Đây
cũng
là
một
thiệt
thòi
cho
những
ca
sĩ
thời
ấy,
đã
không
có
dịp
trình
diện
dung
nhan
của
mình
trước
khán
giả
như
sau
này
khi
có
truyền
hình.
Trong
số
những
danh
ca
cổ
nhạc
không
biết
mặt
ấy
có
danh
ca
Thành
Công,
với
bài
vọng
cổ
“Ngân
Bình
Sơn
cúc
rũ
thu
tàn”.
Thật
ra
thì
bài
vọng
cổ
ấy
do
danh
ca
Thành
Công
trình
bày
được
thu
thanh
trong
dĩa
hát
Asia
vào
năm
1948
có
tên
là
“Bóng
Người
Kỵ
Sĩ”,
nhưng
do
bởi
rất
nhiều
người
trong
giới
đờn
ca
tài
tử
đã
lấy
câu
hát
mở
đầu
Ngân
Bình
Sơn
cúc
rũ
thu
tàn,
để
gọi
là
bài
Ngân
Bình
Sơn,
rồi
dần
dà
mang
tên
ấy
luôn,
thậm
chí
có
nhiều
người
họ
còn
không
biết
bài
ca
có
tên
“Bóng
Người
Kỵ
Sĩ.”
Những
người
yêu
mến
cổ
nhạc
thuộc
lớp
tuổi
trung
niên
trở
lên,
chắc
chẳng
một
ai
mà
không
nghe
qua
làn
hơi
ca
vọng
cổ
rặt
lối
ca
tài
tử
của
Thành
Công.
Làn
hơi
ca
được
hàng
vạn
người
mến
mộ,
nhưng
Thành
Công
chỉ
ca
đài
phát
thanh
và
thu
thanh
dĩa
hát,
chớ
không
có
lên
sân
khấu,
do
đó
mà
dù
rằng
tiếng
ca
nổi
tiếng
lẫy
lừng,
lại
rất
ít
ai
thấy
được
con
người
bằng
xương
bằng
thịt
của
Thành
Công,
kể
cả
hình
ảnh
của
ông
cũng
hiếm
khi
phổ
biến
trên
bao
chí
nên
rất
ít
người
thấy.
Riêng
tôi,
tham
gia
nhiều
nhóm
đờn
ca
tài
tử
từ
năm
1955,
đã
thuộc
lòng
bài
“Bóng
Người
Kỵ
Sĩ”
và
từng
đi
ca
ở
các
đám
tiệc,
cũng
chưa
một
lần
gặp
mặt
hay
nhìn
thấy
danh
ca
Thành
Công.
Cũng
nhờ
sưu
tầm
nên
có
được
duy
nhứt
một
tấm
hình
của
ông
chụp
vào
thập
niên
1950,
và
tôi
đăng
trong
mục
cổ
nhạc
nhựt
báo
Người
Việt.
Danh
ca
Thành
Công
tên
thật
là
Phạm
Thành
Công,
sinh
năm
1923,
người
gốc
ở
Phong
Điền,
Cần
Thơ.
Vốn
là
một
công
tử
ở
miền
sông
nước
Hậu
Giang,
và
cũng
như
trăm
ngàn
cậu
công
tử
thời
bình
ôm
mớ
chữ
nghĩa
để
chuyên
đờn
ca
làm
thú
tiêu
khiển.
Chiến
tranh
nổi
lên,
dân
tình
loạn
lạc,
Thành
Công
lìa
bỏ
Cần
Thơ
lên
Sài
Gòn
và
sống
những
ngày
khổ
cực
nhứt
đời
giữa
Hòn
Ngọc
Viễn
Đông.
Sau
đó
thì
đi
ca
hát
và
bắt
đầu
nổi
tiếng
từ
khi
Việt
Nam
có
đài
phát
thanh
Pháp
Á.
Tiếng
ca
mùi
rệu
của
Thành
Công
đã
thu
hút
hằng
bao
thính
giả
nghe
đài
này
vào
mỗi
buổi
trưa.
Lúc
bấy
giờ
nhà
có
radio
rất
hiếm,
nên
bà
con
cư
ngụ
quanh
khu
vực
chợ
Bến
Thành,
họ
thường
đổ
ra
bùng
binh
trước
chợ,
ngồi
trên
băng
đá
nghe
tiếng
ca
Thành
Công
phát
ra
từ
chiếc
loa
gắn
trên
tàn
cây
của
công
viên
quanh
bùng
binh.
Làn
hơi
ca
ấy
đã
cuốn
hát
bao
phái
nữ
đổ
lệ,
làm
xao
xuyến
lòng
người,
lời
ca
tựa
hồ
lời
than
vản
của
một
tâm
hồn
đa
tình
vướng
khổ
lụy.
Về
sau
đài
Pháp
Á
không
còn,
danh
ca
Thành
Công
được
mời
về
Đài
phát
thanh
Quốc
Gia
làm
trưởng
ban
Thành
Công
và
nghiễm
nhiên
là
danh
ca
Đài
phát
thanh
Sài
Gòn
suốt
mấy
thập
niên.

Ca
sĩ
Khánh
Ngọc
tài
tử
đóng
vai
chính
trong
cuốn
phim
Ánh
Sáng
Miền
Nam.
Files
photos
Khoàng
1957
–
1958
tờ
báo
Tiếng
Dội
mở
cuộc
bầu
chọn
và
Thành
Công
được
bầu
“đệ
nhứt
danh
ca
đài
phát
thanh.”
Khác
với
Út
Trà
Ôn
đệ
nhứt
danh
ca,
do
thiên
hạ
gọi
riết
rồi
thành
danh
chớ
không
có
bầu
chọn.
Thành
Công
nổi
tiếng
một
phần
lớn
là
do
thu
dĩa
hát,
cuối
thập
niên
1940
nhạc
sĩ
Hai
Long
giới
thiệu
Thành
Công
với
ông
Năm
Mạnh,
giám
đốc
hãng
dĩa
Asia
ở
đường
mé
sông
Chợ
Quán,
Và
bộ
dĩa
đầu
tiên
được
thu
thanh
là
“Bóng
Người
Kỵ
Sĩ”
do
chính
danh
ca
sáng
tác.
Cũng
trong
bộ
dĩa
này
Thành
công
đề
nghị
cắt
bớt
bài
vọng
cổ
từ
20
câu
còn
16
câu...
Bộ
dĩa
“Bóng
Người
Kỵ
Sĩ”
ra
đời
được
phổ
biến
khắp
cùng
ba
miền
đất
nước,
người
ta
sang
Nam
Vang
bên
đất
Miên
cũng
nghe,
lên
Vạn
Tượng
trên
Lào
cũng
nghe.
Song
song
với
dĩa
hát,
cuốn
bài
ca
“Bóng
Người
Kỵ
Sĩ”
được
phát
hành
bán
khắp
các
chợ
ở
thôn
quê,
thành
thử
ra
dân
đờn
ca
tài
tử
thời
ấy
rất
nhiều
người
đã
thuộc
lòng
và
đi
ca
ở
các
nơi
đình
đám.
Sau
bộ
dĩa
nói
trên,
Thành
Công
tiếp
tục
vô
nhiều
bộ
dĩa
khác
như:
Thoại
Khanh
Châu
Tuấn,
Tuyệt
Vọng,
Tình
Ghen
Đảo
Chúa...
và
bộ
dĩa
mà
các
nhà
có
giàn
máy
hát
quay
dây
thiều
được
bà
con
yêu
cầu
hát
nhiều
lần
là
bộ
dĩa
có
nhãn
tròn
màu
đỏ
mang
tên
Nguyệt
Thu
Nga.
Người
ta
rất
khó
quên
đoạn
cuối
bản
Giang
Tô
do
nữ
danh
ca
Ngọc
Ánh
ca
gối
đầu
để
Thành
Công
vô
vọng
cổ:
Vào
nghiệp
cầm
ca,
danh
ca
Thành
Công
đã
đóng
góp
cho
kho
tang
cổ
nhạc
nước
nhà
những
bài
vọng
cổ
quí
giá,
để
đời.
Sau
1975
có
lẽ
do
già
yếu
người
ta
không
nghe
thấy
Thành
Công
hoạt
động
ca
hát
gì
cả.
Và
ông
qua
đời
năm
1992
tại
Sài
Gòn.
Những
phút
còn
lại
của
chương
trình
tôi
nói
thêm
về
tình
hình
cuốn
“100
Năm
Cải
Lương
Việt
Nam”
vừa
phát
hành.
Hôm
Thứ
Bảy
tuần
trước
nhựt
báo
Người
Việt
loan
tin
chính
thức
phát
hành
“100
Năm
Cải
Lương
Việt
Nam”.
Đồng
thời
cũng
chiều
ngày
hôm
ấy
ở
miền
Nam
California,
người
ta
nghe
được
đài
Á
Châu
Tự
Do
phát
đi
từ
Washington
D.C.
do
các
đài
địa
phương
thu
rồi
phát
lại.
Tạp
chí
cổ
nhạc
đã
nói
về
quyển
sách
100
năm
cải
lương
Việt
Nam
do
nhà
xuất
bản
Người
Việt
vừa
phát
hành.
Do
cả
hai
cơ
sở
truyền
thông
có
nhiều
người
nghe,
người
đọc
cùng
lúc
loan
tin
nên
rất
nhiều
người
biết,
và
không
ít
người
đã
đến
các
tiệm
sách
hỏi
mua.
Một
nữ
độc
giả
ở
vùng
Orange
County
xem
báo
thấy
hình
nữ
nghệ
sĩ
Thanh
Nga,
bà
khen
đẹp
quá
(bức
hình
này
có
in
trên
bìa
quyển
sách).
Bà
liền
đi
ngay
vào
tiệm
sách
hỏi
mua,
thì
người
trong
tiệm
lắc
đầu:
Ở
đây
chưa
có
cuốn
sách
đó!
Bà
đi
đến
tiệm
sách
khác
cũng
được
trả
lời
như
vậy.

Đường
Hàm
Nghi
-
Sài
Gòn
1967
-
Photo
by
Donald
Jellema
Theo
lời
cô
chủ
nhà
sách
thì
mấy
ngày
qua
khá
nhiều
người
vào
tiệm
hỏi
mua
quyển
“100
Năm
Cải
Lương
Việt
Nam”
nhưng
đâu
có
sách
để
mà
bán.
Quyển
sách
nói
trên
do
nhà
xuất
bản
Người
Việt
phát
hành,
nhưng
về
phần
in
ấn
là
do
hệ
thống
Amazon
với
kỹ
thuật
tân
kỳ
của
Mỹ.
Nhà
xuất
bản
Người
Việt
nhận
sách
từ
Amazon,
do
đó
mà
việc
phân
phối
sách
chậm
mất
gần
một
tuần.
Và
hôm
nay
thì
quyển
sách
“100
Năm
Cải
Lương
Việt
Nam”
đã
có
tại
tòa
soạn
nhựt
báo
Người
Việt.
Cũng
do
xưa
giờ
chưa
có
cuốn
sách
nào
nói
về
lịch
sử
cải
lương,
giờ
đây
sách
cải
lương
xuất
bản
nên
mới
có
hiện
tượng
bà
con
đi
mua
trước
khi
sách
có
ở
tiệm.
Do
đâu
mà
cả
100
năm
không
có
người
viết
về
lịch
sử
cải
lương?
Đó
là
do
bởi
cải
lương
hoạt
động
cùng
khắp,
ba
miền
đất
nước
từ
thành
thị
đến
thôn
quê
đâu
đâu
cũng
có,
nước
ngoài
cũng
có,
và
cả
trong
khu
kháng
chiến
cũng
có
cải
lương.
Nếu
như
không
theo
dõi
cải
lương
hoạt
động
khắp
nơi,
thì
lấy
gì
để
viết.
Mà
tập
trung
hằng
bao
sự
kiện
thì
vô
cùng
khó
khăn,
thành
thử
ra
không
có
người
viết
về
lịch
sử
cải
lương
là
vậy.































Ý kiến bạn đọc