Vở
hát
'Hồn
Bướm
Mơ
Tiên'
với
cô
đào
Thanh
Loan
Vào
khoảng
đầu
thập
niên
1940,
tác
phẩm
“Hồn
Bướm
Mơ
Tiên”
của
văn
hào
Khái
Hưng
được
đoàn
Việt
Kịch
Năm
Châu
đưa
lên
sân
khấu
đã
làm
say
mê
khán
giả
từ
Nam
chí
Bắc.
Sang
thập
niên
1950
vở
tuồng
vẫn
thỉnh
thoảng
được
hát.

Ðào
Thanh
Loan
và
nghệ
sĩ
Năm
Châu
trong
vở
hát
“Hồn
Bướm
Mơ
Tiên.”
(Hình:
Bộ
sưu
tập
của
Ngành
Mai)
Dĩ
nhiên
khi
tác
phẩm
thành
tuồng
cải
lương
sẽ
có
thêm
bớt
về
tình
tiết,
thậm
chí
còn
có
thêm
nhân
vật
và
tô
đậm
thêm
vai
trò
để
thu
hút
khán
giả,
như
vai
Tiểu
Mộc
chẳng
hạn,
soạn
giả
đã
khéo
thêm
phần
diễn
xuất
để
cho
quái
kiệt
Ba
Vân
trổ
tài.
Với
vở
hát
này,
nữ
nghệ
sĩ
Thanh
Loan
đã
nổi
tiếng
vang
lừng
tên
tuổi
trong
vai
Tiểu
Loan,
bên
cạnh
những
Năm
Châu
(vai
Ngọc)
Phùng
Há
(vai
cô
Vân),
kép
Năm
Thiện
(vai
sư
cụ).
Câu
chuyện
“Hồn
Bướm
Mơ
Tiên”
với
bối
cảnh
và
nhân
sự
tập
trung
ở
chùa
Long
Giáng
ngoài
miền
Bắc,
thế
mà
ở
trong
Nam
khán
giả
coi
tuồng
lại
tưởng
tượng
như
câu
chuyện
ở
gần
đâu
đây
vậy.
Nghe
nói
lúc
đoàn
Năm
Châu
ra
Hà
Nội
diễn
vở
hát
này
thì
một
số
khán
giả
phê
bình
rằng
gốc
tích
câu
chuyện
từ
đất
Bắc,
phải
chi
vai
Tiểu
Loan
và
Ngọc
để
cho
đào
kép
diễn
viên
nói
giọng
Bắc
thích
hợp
hơn.
Do
đó
mà
khi
gánh
Năm
Châu
sắp
về
Nam,
thì
một
gánh
hát
ở
Thăng
Long
có
thương
lượng
để
hát
tuồng
này,
và
cặp
tài
danh
Ái
Liên,
Anh
Ðệ
đã
đóng
hai
vai
chánh
Ngọc
và
Tiểu
Loan.
Lúc
đóng
vai
Tiểu
Loan,
cô
đào
Thanh
Loan
chỉ
ngoài
20
tuổi
dáng
dấp
rất
đẹp,
rất
xinh,
lại
ca
hay
diễn
giỏi
dễ
làm
mê
mệt
khán
giả
nam
giới,
mà
trong
số
có
cả
nhà
khảo
cổ
Vương
Hồng
Sển.
Sau
đây
xin
trích
một
đoạn
trong
cuốn
“50
Năm
Mê
Hát”
của
cụ
Vương
nói
về
cô
đào
Thanh
Loan:
“Năm
Phỉ,
Thanh
Loan,
Cô
Bảy
Phùng
Há
-
ba
tay
nghệ
sĩ
khác
nhau.
Tôi
đã
nhắc
cô
Năm
Phỉ
nhiều
rồi,
nay
không
nói
nữa.
Cô
ăn
đứt
nghề
khóc,
vai
Bàng
Quí
Phi
là
biểu
hiện.
Cô
Bảy
Phùng
Há
tôi
cũng
nói
rồi,
tuy
tuổi
đã
cao
nhưng
tài
nghệ
vẫn
còn,
nhiều
người
biết
tiếng
nên
tôi
không
nói.
Một
người
nay
đã
vắng
bóng
trên
sân
khấu,
nhưng
tài
nghệ
còn
được
khắc
là
cô
Ba
Thanh
Loan.
Thuở
cô
đóng
vai
Lan
trong
gánh
Năm
Châu,
đóng
vai
nữ
y
tá,
hoặc
các
vai
tuồng
xã
hội
khác,
mỗi
lần
xem
hát
về,
tôi
mường
tượng
thấy
bóng
một
nữ
sinh
áo
tím,
duy
khác
một
điều
là
cô
giống
một
học
trò
ngây
thơ
trường
Gia
Long
thật,
nhưng
ăn
nói
ráo
rẻ
hơn
bội
phần,
thêm
ca
hay
và
cái
giọng
khô
khàn
khàn
càng
dễ
gây
cảm
tình.
Lúc
ở
Sóc
Trăng
năm
1947
tôi
chạy
lên
tá
túc
phố
lầu
34
Lê
Lợi,
gặp
lại
cô
mà
khó
nói
nên
lời.”
Lời
nhận
định
của
cụ
Vương
Hồng
Sển
đã
nói
lên
tài
năng
cùng
sắc
vóc
của
nữ
nghệ
sĩ
Thanh
Loan.
Sang
thập
niên
1960
do
lớn
tuổi,
Thanh
Loan
không
còn
đóng
đào
thương,
mà
chuyển
sang
đào
lẳng,
độc.
Trong
tuồng
“Nửa
Ðời
Hương
Phấn”
Thanh
Loan
đóng
vai
bà
chủ
nợ
Hai
Lung
ác
quá!
Ðúng
là
vai
đào
độc
vậy.
Thế
nhưng
Thanh
Loan
đang
nổi
tiếng,
tài
năng
đang
độ
chín
mùi,
thì
cô
lại
vắng
bóng
trên
sân
khấu,
và
lúc
bấy
giờ
quanh
cô
là
những
huyền
thoại,
mà
người
ta
rất
khó
giải
thích
cho
cặn
kẽ.
Khi
nhắc
đến
tác
phẩm
cũng
như
vở
tuồng
này
khiến
tôi
nhớ
lại
có
lần
cách
đây
khoảng
10
năm,
trong
một
buổi
hội
luận
về
văn
hóa
văn
học
gì
đó
tại
chùa
Liên
Hoa
ở
Garden
Grove,
miền
Nam
California.
Tôi
quên
buổi
hội
luận
với
đề
tài
gì,
chỉ
nhớ
thuyết
trình
viên
là
Thượng
Tọa
Thích
Quảng
Thanh.
Một
hội
thảo
viên
nói
rằng
Thầy
Quảng
Thanh
là
nhà
văn
với
những
tác
phẩm
góp
mặt
trên
văn
đàn,
và
người
này
hỏi
Thầy
Quảng
Thanh,
câu
chuyện
“Hồn
Bướm
Mơ
Tiên”
hầu
như
ai
đọc
qua
cũng
đều
muốn
Tiểu
Loan
trở
về
ngoài
đời
để
cùng
với
Ngọc
chung
sống.
Vậy
theo
như
thầy
thì
nên
cho
Tiểu
Loan
được
ra
ngoài
đời
với
Ngọc
hay
là
vẫn
ở
chùa?
Câu
hỏi
đối
với
người
ngoài
đời
thì
rất
dễ
trả
lời,
còn
đối
với
Thầy
Quảng
Thanh
thì
thật
là
khó
vậy.
Và
thầy
đã
nói:
“Tiểu
Loan
nên
tiếp
tục
đi
tu.”
Một
anh
ngồi
gần
tôi
nói:
Không
biết
Thầy
Quảng
Thanh
có
nói
thật
lòng
mình
chăng
vậy?
Tôi
nói
cái
đó
chỉ
có
Thầy
Quảng
Thanh
biết
và...
Ðức
Phật
biết
mà
thôi!
Ý kiến bạn đọc