![]()
NSND
Lệ
Thủy
và
nghệ
sĩ
Phượng
Liên
vẫn
đầy
năng
lượng
và
hấp
dẫn
người
xem
trong
vở
“Bên
cầu
dệt
lụa”
Ở
show
diễn
Chút
tình
gửi
lại
nhân
gian
nhằm
kỷ
niệm
64
năm
đoàn
cải
lương
Thanh
Minh
–
Thanh
Nga
và
36
năm
ngày
mất
nghệ
sĩ
Thanh
Nga,
vé
đã
bán
gần
hết
trước
1
tháng.
Hai
vở
“kinh
điển”
sống
mãi
với
tên
tuổi
nghệ
sĩ
Thanh
Nga
là
“Bên
cầu
dệt
lụa”
và
“Tiếng
trống
Mê
Linh”
được
dàn
dựng
lại
phục
vụ
giới
mộ
điệu.
Suốt
buổi
diễn,
khán
giả
liên
tục
vỗ
tay
tán
thưởng
phần
ca
diễn
của
các
nghệ
sĩ.
Lâu
lắm
rồi,
sân
khấu
cải
lương
TP.HCM
mới
được
“nóng”
lên
như
vậy.
Và
dù,
giá
vé
cao
nhất
của
hai
buổi
diễn
lên
đến
1
triệu
đồng,
nhưng
đã
được
bán
hết
trước
cả
tháng.
Nhiều
người
còn
phải
săn
vé
qua
kênh
chợ
đen.
Yếu
tố
này
phần
nào
cho
thấy
khán
giả
chưa
hẳn
đã
quay
lưng
với
cải
lương.
Trong
hai
đêm
diễn,
những
nghệ
sĩ
lão
thành
ở
tuổi
thất
thập
cổ
lai
như
NSƯT
Thanh
Sang,
NSND
Lệ
Thủy,
NSND
Ngọc
Giàu,
nghệ
sĩ
Hồng
Nga,
NSƯT
Hùng
Minh
hay
trẻ
hơn
nữa
là
Phượng
Liên
và
NSƯT
Bảo
Quốc…
dù
sức
ca
diễn
đã
hao
mòn
so
với
thời
xuân
sắc
đỉnh
cao,
nhưng
khán
giả
vẫn
lắng
nghe
một
cách
trân
trọng
và
nhiệt
tình
ủng
hộ.
Lùi
lại
thời
gian
trước
đó
không
lâu,
vào
ngày
mồng
6
Tết,
live
show
NSƯT
Kim
Tử
Long
tại
rạp
Nam
Quang
cũng
cháy
vé.
Những
ai
quan
tâm
đến
lĩnh
vực
cải
lương
đều
cùng
nhận
định,
mặc
dù
bây
giờ
tại
TP.HCM
chưa
có
một
sân
khấu
cải
lương
đúng
nghĩa
(rạp
Thủ
Đô
quá
xuống
cấp,
rạp
Hưng
Đạo
chờ
xây
mới)
nhưng
chương
trình
nào
có
chất
lượng
cao,
dù
được
tổ
chức
ở
phạm
vi
hẹp
khán
giả
vẫn
xem
rất
đông.
Chất
lượng
chương
trình
được
tạo
nên
từ
sự
đầu
tư
đến
nơi
đến
chốn,
cộng
thái
độ
lao
động
nghiêm
túc
của
người
nghệ
sĩ.
Hai
tháng
trời
liên
tục,
tập
thể
nghệ
sĩ
tham
gia
Chút
tình
gửi
lại
nhân
gian
mà
trong
đó
có
phân
nửa
là
nghệ
sĩ
hơn
70
tuổi,
tập
luyện
miệt
mài
trên
sân
khấu
nhà
hát
Bến
Thành.
Nhiều
người
không
khỏi
e
ngại
khi
chứng
kiến
nghệ
sĩ
Thanh
Sang
hát
xong
một
câu
vọng
cổ
phải
thở
lấy
hơi
lên,
hay
là
cảnh
nghệ
sĩ
Phượng
Liên
phải
ngồi
bệt
xuống
sân
khấu,
than
mệt,
vì
phải
đứng
diễn
quá
lâu.
Nhưng
khi
được
hỏi
vì
sao
không
thu
sẵn
bài
hát
trước
cho
đỡ
cực,
NSƯT
Thanh
Sang
khẳng
định:
“Chúng
tôi
là
những
người
ăn
cơm
tổ
nghiệp
phải
sống
thật
với
tổ
nghiệp.
Chúng
tôi
hát
bằng
chất
giọng
thật
dù
vất
vả
nhưng
đó
mới
là
tinh
thần
phụng
sự,
tôn
trọng
khán
giả”.
Ngoài
việc
đổ
mồ
hôi
trên
sàn
tập,
chương
trình
cho
thấy
sự
đầu
tư
chu
đáo
qua
phục
trang
đẹp,
cảnh
trí
tươm
tất,
âm
thanh
và
ánh
sáng
đảm
bảo.
Theo
ban
tổ
chức,
tổng
số
tiền
dành
cho
chương
trình
vượt
hơn
1
tỉ
đồng.
Từng
chút
một
cộng
lại
cho
ra
một
chương
trình
nghệ
thuật
cải
lương
chất
lượng
cao
chinh
phục
hoàn
toàn
những
ai
có
mặt
tại
2
đêm
diễn.
Được
biết
nhiều
khán
giả
còn
yêu
cầu
ban
tổ
chức
tiếp
tục
những
chương
trình
tương
tự
với
mục
đích
duy
nhất
là
thỏa
mãn
niềm
đam
mê
thưởng
thức
cải
lương.
.jpg)
NSƯT
Thanh
Sang
vai
Trần
Minh
được
khán
giả
tán
thưởng
sau
thời
gian
dài
vắng
bóng
trên
sân
khấu
cải
lương
NSƯT
Bảo
Quốc
cho
biết:
“Tái
diễn
2
vở
“Bên
cầu
dệt
lụa”
và
“Tiếng
trống
Mê
Linh”,
trước
tiên
chúng
tôi
muốn
tưởng
niệm
thế
hệ
nghệ
sĩ
đầu
tiên
của
gia
đình,
nhưng
thông
qua
đó,
chúng
tôi
muốn
cho
thế
hệ
trẻ
thấy
được
vẻ
đẹp
và
sức
hấp
dẫn
của
cải
lương.
Từ
đó,
chúng
tôi
muốn
góp
một
phần
sức
lực
để
khơi
dậy
tình
yêu
tưởng
chừng
như
đã
nhạt
phai
từ
công
chúng.
Không
ngờ,
khi
bắt
đầu
diễn
ra
chương
trình
tôi
nhận
thấy
khán
giả
còn
yêu
thương
cải
lương
nhiều
lắm.
Vấn
đề
còn
lại
là
người
nghệ
sĩ
phải
làm
thế
nào
để
đừng
đánh
mất
tình
yêu
này”.
Trên
thực
tế,
nhiều
nghệ
sĩ
cải
lương
từ
trẻ
đến
lão
thành
vẫn
chạy
show
liên
tục.
Nhưng
họ
hát
trong
các
bữa
tiệc
sinh
nhật,
mừng
thọ,
đám
cưới
thay
vì
trong
một
vở
cải
lương
tại
một
sân
khấu
đúng
nghĩa.
Khán
giả
vẫn
rất
nặng
lòng
với
cải
lương
nhưng
còn
quá
ít
người
biết
cách
để
cải
lương
tồn
tại
xứng
đáng
với
vị
trí
mà
nó
vốn
có.
Bằng
chứng
gần
nhất
là
hai
vở
diễn
hài
Ngọ
ơi!
và
vở
Rể
quý
của
Nhà
hát
Trần
Hữu
Trang
trong
dịp
Tết
Giáp
Ngọ
vừa
qua
được
viết
kịch
bản
vội
vã,
dàn
dựng
một
cách
gấp
gáp.
Kết
quả
là
giá
vé
không
cao
nhưng
quá
ít
người
muốn
xem,
tình
cảnh
hoàn
toàn
trái
ngược
với
Chút
tình
gửi
lại
nhân
gian.
Đây
là
điều
trăn
trở,
suy
nghĩ
của
những
người
yêu
nghề
chân
chính.
Làm
cải
lương
bằng
tấm
lòng
và
sự
nghiêm
túc…
sân
khấu
cải
lương
vẫn
sống
đấy
thôi.
Chúng tôi là những người ăn cơm tổ nghiệp phải sống thật với tổ nghiệp. Chúng tôi hát bằng chất giọng thật dù vất vả nhưng đó mới là tinh thần phụng sự, tôn trọng khán giả. (NSƯT Thanh Sang)































Ý kiến bạn đọc