Nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
gây
bất
ngờ
khi
xuất
hiện
với
vóc
dáng
phong
độ
ở
tuổi
U.90.
Ông
vẫn
thỉnh
thoảng
đi
hát,
sống
cuộc
sống
bình
yên
ở
xứ
cờ
hoa.
Xem
tiếp...
SG
Nguyễn
Phương
và
NS
Kim
Nguyên
tại
San
Jose
CLVNCOM
-
Chuyện
Tình…
Chuyện
Tiền
(
tức
Bọt
Biển
3
)
soạn
giả
Nguyễn
Phương.
Các
vai
diễn
năm
1967:
Tân
:
Thanh
Tú
Mai
:
Mộng
Tuyền
Hoàng
:
Thành
Được
Bà
Ái
:
Ngọc
Giàu
Cang
:
Diệp
Lang.
Cảnh
:
Nội
thất
sang
trọng.
Hoàng
đang
ngồi
uống
whisky,
vẻ
chán
đời.
,br/>
Mai
(
vô)
:
Ông
Hoàng,
uống
gì
mà
uống
hoài
vậy
?
Có
ngày
ông
chết
vì
rượu
đó
Hoàng
:
Kẻ
nào
chết
vì
rượu
là
kẻ
sung
sướng
nhất
trên
đời,
chết
trong
cái
đê
mê
rạo
rực,
chết
giữa
cái
cuồng
quay
của
vũ
trụ,
của
muôn
loài…
Mai
:
Ông
lúc
nào
cũng
có
giọng
bi
quan…
Hoàng
:
Vì
không
lạc
quan
được
nên
mới
bi
quan…Vì
không
tìm
được
tình
yêu
chân
thật
nên
anh
mới
hoài
nghi
cuộc
đời.
Mai,
em
có
yêu
anh
không
?
Mai
:
Ông
đến
vũ
trường
đâu
phải
để
tìm
tình
yêu,
mà
là
đi
tìm
một
ảo
ảnh,
một
cái
gì
thoải
mái
cho
tâm
hồn.
Còn
em
thì
em
đã
có
tình
yêu
của
em.
Làm
ở
vũ
trường,
mong
kiếm
được
một
số
tiền
kha
khá
rồi
thì
giải
nghệ
lấy
chồng,
sống
cuộc
đời
bình
thường
như
bao
nhiêu
người
đờn
bà
khác.
Hoàng
:
Mai
ơi
!
Em
có
tuổi
trẻ
và
tình
yêu
để
kiến
tạo
một
gia
đình
hạnh
phúc,
nhưng
khi
bước
vào
cuộc
sống
thật
thì
gia
đình
không
còn
là…
Ca
Đảo
Ngũ
Cung
-
một
tổ
uyên
ương.
Nơi
trao
đổi
tình
cảm
mặn
nồng
-
Mà
là
một
chiếc
lồng
son,
giam
cầm
những
ước
mong.
-
Người
ta
vẫn
tưởng
yêu
nhau,
vẫn
tha
thiết
như
thuở
ban
đầu,
-
Nhưng
sự
thật
phũ
phàng,
gia
đình
lại
giết
chết
tình
yêu.
Mai
(
ca
)
:
Đó
là
những
người
ích
kỷ,
chuyên
lo
nghỉ
cho
riêng
mình
-
Chớ
một
khi
đã
lập
gia
đình,
là
đã
nhận
điều
hy
sinh.
-
Dầu
có
danh
dự
giàu
sang,
hay
là
cực
khổ
nghèo
nàn
-
Cũng
đồng
chia
xẻ
mặn
nồng,
đó
mới
là
hạnh
phúc
hôn
nhân.
Hoàng
(
ca
)
:
Không
!
Trái
lại,
với
thời
gian,
những
bổn
phận
kia
buộc
ràng,
-
Sẽ
tạo
ra
những
ghen
hờn,
những
so
bì,
những
lời
than
trách,
-
Rồi
bao
nhiêu
tình
nghĩa
cũ,
bỗng
trở
thành
bạc
như
vôi,
-
Người
ta
sẽ
hối
hận
ăn
năn,
tại
sao
buộc
mình
vào
hôn
nhân.
Mai
(
nói
)
:
Những
người
đàn
ông
ngoại
tình
đều
bắt
đầu
bằng
những
lời
trách
phiền
vợ
con.
Ông
Hoàng,
ông
đừng
nói
xấu
vợ
ông
nữa,
vợ
ông
có
thể
không
đẹp
hơn
em,
không
trẻ
hơn
em,
nhưng
chắc
chắn
bà
ta
là
một
người
đàn
bà
tốt.
Cái
gia
sản
của
ông
phải
có
bàn
tay
góp
sức
của
vợ
ông,
và
nếu
bã
không
tốt,
bã
đã
đi
bắt
ghen,
làm
rùm
ben
lên
rồi.
Hoàng
:
Bã
không
có
thì
giờ
đi
bắt
ghen
!
Thì
giờ
của
bã
dành
để
đi…
hết
Thủ
Thiêm
đến
Khánh
Hội,
đến
các
xóm
lao
động
để
tìm
kiếm…
một
người
nào
đó…đã
hai
năm
rồi
!
Mai
:
Làm
gì
có
người
đàn
ông
nào
khác
xứng
đáng
hơn
ông
mà
bã
phải
đi
tìm
kiếm
?
Hoàng
:
Có
thể
bã
đi
đào
bới
dĩ
vãng…
đi
tìm
người
yêu
cũ…
hay
là
bã
có
một
đứa
con
rơi…
Mà
thôi,
đừng
nhắc
đến
bã
nữa.
Mai
ơi
!
Anh
đi
mua
tặng
em
chiếc
cà
rá
hột
xoàn,
để
em
chỉ
nghỉ
đến
anh
mà
đừng
nhắc
đến
ai
khác
cả.
Anh
đi
nhé,
Mai
!
(
hôn
trán
Mai
rồi
ra
nhanh
)
Mai
(
làm
động
tác
hôn
gió
gởi
theo
Hoàng)
:
Một
chiếc
cà
rá
hột
xoàn
!
Kể
ra
thì
ông
ta
cũng
gàn…
giận
vợ
mà
chi
tiền
cho
gái
thật
nhiều
để
trả
thù
vợ…hay
để
mua
tình
?
Tân
(
đột
ngột
bước
ra)
:
Nhã
!
Thì
ra
người
đàn
ông
vừa
bước
ra
khỏi
nhà
này
là
tình
nhơn
của
em.
Mai
(
ngạc
nhiên,
kinh
sợ)
:
Anh
Tân
!
Anh
theo
dõi
em
!
Anh
đã
dọ
thám…
đã
rình
rập
từng
cử
chỉ,
từng
nếp
sống
của
em!
Tân
:
Nếu
không
theo
dõi
thì
làm
sao
biết
được
cô
Nhã
nữ
sinh
hiền
thục
lại
chính
là
cô
Mai
vũ
nữ
khêu
gợi
lẵng
lơ…Nhã
!
Tại
sao
anh
yêu
em
mà
em
nỡ
phản
bội
anh
?
Mai
:
Không
!
Anh
không
yêu
em
mà
anh
chỉ
yêu
con
Nhã
nữ
sinh
chớ
anh
không
yêu
con
Mai
vũ
nữ
này
!
Tân
:
Tại
sao
em
đổi
tên
?
Tại
sao
em
bỏ
học
để
đi
làm
vũ
nữ
?
Nhã
!
Tại
sao
em
dấu
anh
?
Mai
:
Tại
vì…
Tại
vì
em
không
muốn
phá
đi
cái
mơ
ước
của
anh,
anh
chỉ
muốn
có
một
tình
yêu
lãng
mạn,
yêu
một
nữ
sinh
!
Tân
:
Vì
vậy
cho
nên
em
mới
nói
dối
anh
!
Bây
giờ
thì…
Mai
:
Bây
giờ
thì
anh
biết
là
em
có
hai
cuộc
đời.
Một
cuộc
đời
thực
tế
dựng
trên
thực
tế
của
vật
chất.
Đó
là
cuộc
đời
của
một
cô
gái
đêm
đêm
son
phấn
trên
sàn
nhảy…
Ca
vọng
cổ
1
/
-
lơi
lã
bên
người…
và
một
cuộc
đời
giả
dối
của
một
nữ
sinh
dịu
hiền…
Tân
(
nói
chen):
Nhưng
bây
giờ…
Mai
(
ca
tiếp
câu
1
):
Bây
giờ
thì
anh
đã
biết
chỗ
ở
của
em
không
phải
là
một
gian
phòng
dành
cho
nữ
sinh
trên
căn
gác
của
tiệm
may
Loan
Phượng.
+
Mà
là
cái
gian
nhà
này,
tường
quét
nước
vôi
màu
hồng,
cửa
sổ
treo
màn
voan,
trên
bàn
không
phải
là
sách
vở
học
trò
mà
chỉ
toàn
là
những
tranh
hình
lõa
thể.
Tân
(
nói
)
:
Bây
giờ
thì
anh
đã
biết,
thì
dù
em
là
gì
đi
nữa,
anh
cũng
yêu
em.
Mai
(ca
câu
2
):
Em
gì
?
Anh
đang
nói
với
Mai
hay
với
Nhã
?
Anh
đang
nói
với
con
vũ
nữ
hay
anh
nói
với
cô
gái
học
trò
?...
Anh
Tân
ôi
!
anh
chưa
phân
biệt
được
em
là
gì…
trong
lòng
anh
chưa
quyết
định
đường
hướng
của
tình
yêu,
anh
phân
vân
giữa
khinh
miệt
với
yêu
đương.
+
Còn
em…
em
sẳn
sàng
nhận
chịu
những
trái
ngang
vì
em
biết
đời
mình
đã
tàn
cơn
mộng
đẹp
từ
khi
em
bước
vào
bóng
tối
vũ
trường
giả
biệt
thơ
ngây.
Tân
(
ca
câu
3
)
:
Em
Nhã
ôi
!
Anh
không
chối
là
anh
vừa
trãi
qua
phút
giây
ngỡ
ngàng
kinh
hoảng,
như
người
từ
vùng
ánh
sáng
rơi
vào
giữa
vực
tối
tăm,
bao
nhiêu
ước
vọng
thanh
cao
bỗng
nhiên
sụp
đổ,
nhưng
giờ
đây
tâm
hồn
anh
qua
cơn
sóng
gió,
đủ
trầm
tư
để
nhận
diện
cuộc
đời,
một
cuộc
đời
phải
giả
dối
ganh
đua
tìm
sự
sống.
+
Nhã
ôi
!
Dầu
em
là
kẻ
khát
khao
vật
chất
hay
chỉ
là
nạn
nhân
bị
lôi
cuốn
vào
dòng
đời
nhơ
bẩn,
nhưng
thiên
lương
vẫn
còn
giữa
tim
em
thì
anh
vẫn
còn
yêu
em
như
thuở
ban
đầu.
Mai
(
ca
câu
4
)
:
Nghĩa
là
anh
khuyên
em
tự
dối
mình
để
tình
kia
trọn
vẹn
và
anh
sẽ
tự
che
dấu
những
thất
vọng
trong
lòng,
-
anh
sẽ
sống
bằng
ảo
ảnh
và
quên
thực
tế
phũ
phàng,
-
Không
!
Anh
Tân
ơi
!
Anh
yêu
cô
Nhã
tay
ôm
sách
mặc
chiếc
áo
dài
trắng
nữ
sinh
chớ
không
thể
yêu
cô
Mai
ăn
mặc
lẵng
lơ
với
dầu
thơm
son
phấn.
+
Khi
nhớ
tới
người
yêu,
anh
tưởng
tượng
tới
nàng
đang
chăm
chỉ
bên
đèn
sách,
chớ
có
bao
giờ
anh
êm
đềm
tưởng
tới
người
yêu
đang
trong
tay
những
người
đàn
ông
khác
trên
sàn
nhảy
quay
cuồng.
Tân
:
Em
!
Em
đừng
nói
nữa
!
Hảy
quên
đi
cái
tên
Mai
hay
tên
Nhã
kia
đi
!
Anh
yêu
em
!
Anh
nhứt
định
không
để
cho
em
làm
cái
nghề
đó
nữa.
Hảy
trở
về
với
anh
!
Mai
:
Không
!
Không
!
Em…
Em
phải
xa
anh
!
Vì
một
phần
sự
thật
của
cuộc
đời
em
chỉ
mới
làm
anh
bị
tổn
thương
đôi
chút.
Xa
anh
bây
giờ
thì
tình
yêu
còn
có
thể
ở
nán
lại
trong
tâm
hồn
anh
một
đôi
phần…Nếu
anh
hiểu
tất
cả
sự
thật
của
cuộc
đời
em
thì
tình
yêu
sẽ
chết…
Tân
:
Nhưng
nếu
xa
em
thì
anh
chỉ
còn
lại
những
chuỗi
ngày
thê
thãm…
Ca
Nam
Ai
(
lớp
mái
)
-
Đau
buồn,
triền
miên
một
mối
hận
tình
-
Càng
tủi
thẹn
cho
mình,
bị
cười
cợt
vì
thủy
chung,
-
Ôi
!
chữ
nghèo
mãi
vấn
vương,
làm
cho
dang
dở
lương
duyên
-
Hạnh
phúc
tùy
thuộc
nơi
đồng
tiền,
êm
ấm
bỡi
sự
giàu
sang.
-
Nhưng
thân
của
anh,
không
chút
sự
nghiệp
huy
hoàng
-
Không
làm
chủ
được
đồng
tiền,
anh
đành
phải
chịu
mất
em.
Mai
(
ca
)
:
Anh
không
thể
nào
hiểu
được,
bao
nhiêu
ràng
buộc
âm
thầm,
-
Như
những
đợt
sóng
ngầm,
đua
đẩy
em
dần
xa
anh.
Tân
(
nói
)
:
Em…
Em
nói
gì
anh
không
hiểu
!
Mai
:
Anh
không
nên
hiểu…
mà
nên
đem
cái
hoang
mang
đó
theo
cùng
với
kỹ
niệm
của
tình
yêu
em.
Hoàng
(
bước
ra
):
Thì
ra
cái
gả
thanh
niên
tốt
số
đó
là
anh
nầy
?
Hay
đây
là
một
nhân
tình
mới
nữa
?
Mai
!
Em
nên
nhớ
là
em
không
có
quyền
giở
những
trò
giả
dối
trong
nhà
tôi,
nghe
chưa
?
Mai
:
Nhà
nầy
không
phải
là
nhà
của
ông,
mà
là
nhà
của
tôi
!…của
tôi
!
Hoàng
:
Nhà
em
hay
là
nhà
anh
thì
có
khác
gì
đâu
?
Anh
trả
tiền
nhà,
anh
mua
salon
nầy,
anh
sắm
cái
tủ
lạnh
kia…
Mai
:
Nhưng
cái
máy
vô
tuyến
truyền
hình
nầy
là
của
ông
khác,
cái
tủ
kiếng
kia
cũng
của
một
ông
khác,
cái
bàn
phấn,
mấy
cặp
đèn
tường,
vài
trăm
cái
áo
dài
cũng
là
của
bao
nhiêu
người
khác,
chớ
đâu
phải
chỉ
một
mình
ông
!
Tân
:
Phải
rồi
!
Mỗi
món
của
một
người…
Ông
cũng
chỉ
là
một
trong
bọn
người
mê
gái,
đem
tiền
cung
phụng
cho
gái,
có
gì
đâu
mà
hãnh
diện
khoe
khoan.
Mai
:
Ông
Hoàng
!
ông
nên
về
đi,
ông
đi
khỏi
nhà
tôi
đi
!
Hoàng
:
Không
!
Không
ai
có
quyền
đuổi
tôi,
dù
tôi
là
một
trong
những
thằng
đàn
ông
đem
tiền
tới…
Ca
Kim
Tiền
Bản
-
Cung
phụng
cho
em,
tôi
không
phải
là
thằng
đàn
ông
ngu
dại,
-
Phải
chịu
tiền
mất
tật
mang,
để
cho
con
gái
nó
đá
văng
ra.
Tân
(
nói
dặm):
Chuyện
đời
mà
ông
!
Hoàng(
ca
):
-
Tôi
đã
bỏ
tiền
ra
mua
thì
không
dễ
gì
để
cho
ai
cướp
giựt,
-
Và
cũng
không
để
cho
anh
kia
tranh
đoạt
món
hàng
của
tôi.
Mai
(
ca
)
:
Ông
mua
gì
?
Tôi
bán
chi
?
Không
!
Tôi
không
bán
thể
xác
của
tôi.
-
Tôi
không
phải
là
con
điếm,
ông
có
nghe
hay
không
?
-
Nếu
tôi
có
bán
chăng
là
bán
cho
ông
những
lời
hứa
hẹn,
-
Vậy
thì
ông
bỏ
tiền
ra
thì
cũng
chỉ
mua
lời
hứa
hẹn
đó
thôi.
Hoàng
(
ca
)
:
Tôi
không
phải
là
một
thằng
điên,
đi
mua
lời
hứa
hẹn
phù
du.
-
Nếu
cô
biết
khôn,
biết
chìu
chuộng
tôi
nhiều
hơn
-
Thì
tôi
rộng
rãi
chi
tiêu,
và
cô
sẽ
có
rất
nhiều
tiền
-
Hơn
là
theo
gả
si
tình,
chỉ
cho
cô
những
đói
nghèo
và
khổ
cực.
Mai
(
ca
)
:
Ông
chớ
có
khoe
khoan,
ỹ
giàu
lên
giọng
miệt
khinh.
-
Dầu
ông
vãi
tiền
ra
thì
cũng
chỉ
mua
lấy
điều
ô
nhục.
Tân
(
ca
)
:
Tại
đây
tôi
vị
nể
cô
Mai,
chớ
không,
tôi
sẽ
cho
ông
một
bài
học,
-
Để
ông
biết
tôn
trọng
người
ta,
biết
chút
điều
nghĩa
nhân.
Hoàng(
nắm
tay
mai,
kéo
lại
gần
mình)
:
Mai,
phải
chăng
em
dẫn
gả
nầy
về
để
kiếm
chuyện
với
anh
không
?
Mai
:
Ông
buông
tay
tôi
ra.
Tân
:
Ông
muốn
đánh
nhau
phải
không
?
Cang
(
bước
ra
)
:
Ông
buông
tay
ra,
không
thì
tôi
chém
ông
bây
giờ.
Buông
ra
không
?
Hoàng
:
Tân,
mầy
kêu
cái
thằng
điên
nầy
xách
dao
vô
chém
tao
hà
?
Cang
:
Nó
không
phải
vợ
ông,
ông
còn
quyến
rủ
nó
thì
tôi
sẽ
giết
ông
như
giết
một
con
chó
ghẻ!
Mai
:
Đừng
hành
hung
trong
nhà
tôi…
Tôi
có
cần
ông
binh
vực
tôi
đâu.
Anh
Tân,
anh
cũng
về
đi.
Tôi
không
cần
ai
cả…
Tân
(
ngần
ngừ,
khó
xử,
lắc
đầu
bỏ
đi
vô)
Cang
:
Mầy…mầy
không
cần
ai
cả
à
?
Mai
:
Ông
đừng
mầy
tao
với
tôi
.
Cang
:
Tao
có
cái
quyền
đó,
mầy
nghe
chưa
?
Mai
:
Ông
muốn
gì
chớ
?
Cang
:
Tao
muốn
mầy
rời
khỏi
cái
nhà
nầy.
Tao
không
muốn
những
thằng
đàn
ông
như
người
nầy
đem
tiền
tới
để
đưa
mầy
vô
cạm
bẩy
trụy
lạc.
Mai
:
Ông
nầy
vô
lý
thật
!
Ông
hảy
đem
những
lời
lẽ
dạy
đời
sống
sượng
đó
về
mà
dạy
con
của
ông.
Cang
:
Chính
tao
đang
dạy
nó
!
Tao
đang
dạy
mày…vì
mầy
là
con
tao
!
Mai
(
sửng
sốt):
Con
ông
?
Tôi…tôi
là
con
ông
?
Cang
:
Phải
!
Ba
đây
!
Ba
của
con
đây
!
Ba
là
Nguyễn
VĂn
Cang
vừa
mãn
hạn
14
năm
tù
về
tội
giết
người
!
Nhã
ơi
!
Nguyễn
Thị
Nhã,
sanh
ngày
17
tháng
tư
năm
1950.
Ba
đã
về
đây…
Ca
Phụng
Hoàng
(
10
câu
)
1-
Về
để
tìm
kiếm
con,
-
Ba
muốn
tìm
lại
một
hình
ảnh
2-
Của
đời
mình
14
năm
trước
–
Cách
xa
đã
xóa
nhòa
hình
dáng
con
thơ,
Hoàng(
nói
dặm)
:
Mai…
Người
nầy
là
Ba
em
sao
?
3-
Sau
14
năm,
vừa
bước
khỏi
nhà
giam,-
Ba
đã
nao
nức
trong
lòng,
4-
Ba
muốn
được
nhìn
ngay
con
trẻ,-
Nghe
những
lời
tha
thiết,
con
mừng
gặp
cha
!
Mai
(
ngở
ngàng,
ngưỡng
ngập
gọi
)
Ba
!
Hoàng
(
ca
)
:
5-
Những
gì
của
ngày
xưa,
-
như
bị
bôi
xóa
thay
đổi
đi
rồi,
6-
Cả
sự
vật
và
cả
những
con
người,
-
Và
đây,
đứa
con
ngày
nào
còn
ngây
dại,
7-
Nay
bước
vào
đời,
má
phấn
môi
son,
-
mắt
vẻ
quầng
xanh,
chữ
kim
tiền
nó
đang
bập
bẹ
8-
Ôi
!
lòng
tôi
đau
đớn
vô
cùng,
Câm
bẩy
đời,
con
tôi
đã
lụy
rồi!
(
khóc)
Hoàng(
ca)
9-
Xin
ông
đừng
buồn,
-
Đừng
trách
phiền
cô
Mai,
10-
Một
người
vắng
mẹ
mà
phải
xa
cha,
-
Bị
quăng
vào
giữa
cuộc
đời,
đáng
hận
hay
đáng
thương
.
Mai
:
(
suốt
bài
Phượng
Hoàng,
Mai
chỉ
gọi
nho
nhỏ
:
Ba,
một
lần
rồi
khóc)
Cang
(
bàng
hoàng)
:
Nó
không
cần
ai
để
mà
lớn…
Không
cần
ai
để
mà
khôn…Nó
cho
rằng
nó
đủ
sức
để
tự
vệ
(
bật
cười
trong
tiếng
khóc
)
Mai
:
Phải
!
Nó
không
cần
ai
để
mà
lớn
!
Không
cần
ai
để
mà
khôn…
Nó
cho
rằng
nó
đủ
sức
để
mà
tự
vệ…(
bật
khóc
)
vì
những
người
mà
nó
cần
đã
bỏ
nó…
bơ
vơ
giữa
cuộc
đời…
Vì
cơ
thể
nó
đòi
hỏi
sự
sống,
vì
tâm
hồn
nó
đòi
tình
thương,
sự
sống
dìu
nó
đi
vào
đời
như
cây
gậy
dìu
người
mù
đi
vào
chợ.
Tâm
hồn
nó
đẩy
nó
đi
tìm
tình
thương.
Nhìn
những
con
đom
đóm
ở
xa
xa,
kẻ
đi
đêm
tưởng
tới
đó
sẽ
tìm
ra
lửa
sưởi…
Ba
!
Tại
sao
Ba
bỏ
con
?
Cang
:
Vì
ba
bị
bắt…
bị
tù…
Mai
:
Tại
sao
Ba
bịt
bắt
?
Bị
tù
?
Cang
:
Vì
giết
người
!
Giết
một
người
đã
giựt
của
Ba
một
món
hàng
đáng
giá
mấy
triệu
bạc…
Mai
:
Thuốc
phiện
!
Ba…
Ba
mang
thuốc
phiện
trên
Lào
về,
đem
bán
cho
người
ta…
Họ
nhận
hàng
rồi
và
giụt
luôn
không
trả
bạc.
Cang
:
Phải
!
Mai
:
Vì
vậy
Ba
đã
giết
người…
Vì
tiền
mà
Ba
thành
sát
nhân,
chớ
không
phải
vì
muốn…
Ca
Nam
Ai
(
lớp
1
)
Bảo
vệ
cho
con,
khi
Ba
biết
sẽ
tội
tù
Ba
quên
nghỉ
rằng
sẽ
xa
con
Đứa
trẻ
đang
cần
Ba
dìu
nó
vào
đời
Nó
cần
có
Ba
để
lớn
khôn
Cần
được
sưởi
ấm
trong
tình
thương
Nhưng
con
cam
cô
độc
một
mình
Mười
bốn
năm
rồi,
Ba
ơi
!
(
khóc
nức
nở
)
Cang
(
ca
)
:
Ba
cũng
đã
mười
bốn
năm
dài
hối
hận
Vì
lầm
lỗi
mà
tan
nát
cả
gia
cang
Khi
ấy
Ba
muốn
có
thật
nhiều
tiền
Để
bảo
đảm
cuộc
đời
con.
Mai
(
ca
)
:
Ba
ôi
!
Ba
cũng
nghỉ
đến
tiền
đến
bạc
Giá
trị
tình
thương
nhường
bước
cho
tiền
Con
đang
đuổi
theo
thế
lực
kim
tiền
Vậy
thì
Ba
trách
phiền
gì
con
?
Cang
:
(
ôm
mặt
khóc
)
Lỗi
tại
Ba…Tại
Ba
!
Hoàng
:
Thôi
!
Nay
gia
đình
cô
xum
hợp
rồi,
xin
đừng
nhắc
lại
chuyện
buồn
nữa.
Cuộc
đời
rồi
sẽ
qua…
sẽ
qua…
Bà
Ái
(
hậu
trường,
nói
lớn
)
:
Đây…
đây
hả
?
Đây
là
nhà
của
cái
con
đỉ
giụt
chồng
của
người
ta
đây
hả
?
Hoàng
(
hốt
hoảng
):
Vợ
tôi
!
Tiếng
của
vợ
tôi
!
Cang
:
Vợ
ông
đến
thì
ông
ra
về
với
bã
đi
.
Hoàng
:
Không
được,
tôi
không
thể
cho
bã
biết
là
tôi
đang
ở
cái
nhà
nầy…
tôi…
tôi
tạm
lánh
trong
phòng…
Ông
,
ông
dàn
xếp
dùm…(
bỏ
chạy
vô
phòng
)
Cang
:
Nhã
!
Con
cũng
lánh
mặt
đi
!
Ba
dàn
xếp
cho….
Mai
:
Nhà
tôi,
tôi
ở…
Sợ
gì
ai
mà
phải
lánh
mặt
?
Bà
Ái
(
vô
)
:
Đâu
rồi
?
Đâu
rồi
?
Ông
trốn
đâu
rồi
?
Cang
:
Bà
muốn
kiếm
ai
?
Bà
Ái
:
Tôi
biết
rõ
ràng
là
ổng
có
mặt
tại
đây
!
Nhứt
định
là
ổng
trốn
trong
cái
nhà
nầy
!
Cang
:
Ổng
là
ai
mới
được
chớ
!
Bà
Ái
:
Là
chồng
của
tôi
!
Cô
kia
!
Cô
dấu
chồng
tôi
đâu
?
Tôi
cho
cô
biết,
tôi
sẽ
phá
cái
nhà
nầy
!
Mai
:
Bà
lấy
quyền
gì
mà
phá
nhà
của
tôi
?
Bà
Ái
:
Quyền
gì
hả
?
Quyền
của
người
đàn
bà
ghen
!
Quyền
ghen
!
HIểu
chưa
?
Mai
:
Bà
đi
chỗ
khác
mà
la
ó
!
Néu
không,
tôi
tống
cổ
bà
ra
khỏi
cái
nhà
nầy…
Tôi
sẽ
kêu
cảnh
sát…
(
hét
lớn
)
Bà
đi
chỗ
khác
mà
kiếm
chồng
của
bà
!
Cang
(
từ
lúc
Bà
Ái
vô,
lúc
đầu
còn
ngờ
ngợ,
sau
nhận
ra
là
người
vợ
cũ
của
mình,
đã
thất
lạc
khi
Cang
vào
Tù
)
Không
!
Bà
hảy
ở
lại
!
Mai
(
ngạc
nhiên
)
:
Kìa
,
Ba
!…
Cang
:
Bà
ở
lại…
Vì
chồng
bà
hiện
đang
có
mặt
ở
đây
!
Bà
Ái
:
Đâu
?
Đâu
?
Ổng
đâu
?
Ông
chồng
quý
hóa
của
tôi
đâu
?
Cang
:
(
vổ
ngực
)
Đây
!
Thằng
chồng
của
bà
dây
:
Nguyễn
Văn
Cang,
chồng
của
bà
đây
!
Bà
không
nhìn
ra
sao
?
Mai
(
hốt
hoảng
)
:
Ba…
Ba
nói
gì
?
Cang
:
Người
đàn
bà
ghen
tuông
lồng
lộn
nầy
là
mẹ
của
con
đó
!
Mai
(
thét
lớn
)
:
Ba
!
Trời
ơi
!
Thật
vậy
sao
Ba
?
Cang
:
Nó
đã
xa
Bà
bao
lâu
?
Bà
đã
không
nuôi
nó
từ
hồi
nào
?
Để
tới
bây
giờ
nó
không
còn
có
thể
nhận
ra
Bà…
không
nhận
ra
mẹ
nó
?
Bà
bỏ
nó
từ
hồi
nào
để
bây
giờ
chính
Bà
cũng
đã
quên
mặt
nó
?
Không
biết
nó
là
con
của
Bà
?
Bà
Ái
:
Trời
ơi
!...
chồng
tôi…
Con
tôi,…
Có
phải
đây
là
sự
thật
không
?
Cang
(
gào
lên
):
Chính
đây
là
sự
thật
!
Sự
thật
dơ
bẩn…
sự
thật
tàn
ác…
Bà
Ái
:
(
gục
xuống
khóc
)
Trời
ơi
!
Hoàng
(
ra
)
:
Cái
gì
đó
Bà
?
Sao
Bà
lại
khóc
?
Bà
Ái
:
(
sầu
não
)
Đây
là
chồng
!,…
Đây
là
con
!...
Hoàng
:
Đây
là
…
là
chồng
!
Vậy
còn
tôi
?
Tôi
là
gì
?
Cang
:
Là
kẻ
cướp
vợ
tôi
!
Đoạt
tài
sản
của
tôi
và
dùng
tiền
của
tôi
để
mua
tình
con
gái
tôi
!
Anh
là…
thàng
khốn
nạn
!...
Hoàng
:
Ông
không
có
quyền
gì
trách
tôi.
Tôi
lấy
bà
nầy
khi
mà
bã
không
có
ông.
Tôi
có
hề
biết
ông
trong
khi
tôi
biết
bã
đâu
mà
ông
nói
là
tôi
cướp
vợ
ông.
Còn
ông
nói
đến
tài
sản
?
Tài
sản
gì
?
Mười
năm
trước,
người
đàn
bà
sang
trọng
nầy
chỉ
là
một
cô
gái
bán
hàng
rong
nơi
lề
đường
góc
phố,
chúng
tôi
nghèo
tiền
nghèo
bạc
nhưng
chẳng
thiếu…
Ca
Nam
Xuân.
Tình
yêu,
cả
gia
tài
là
gánh
hàng
rong
Khi
mới
bước
vào
hôn
nhơn,
Là
mang
theo
nợ
nầng
với
lao
lung.
Nhờ
có
tình
yêu,
chúng
tôi
tảo
tầng
Mồ
hôi
nước
mắt
của
mình
Mới
tạo
nên
hạnh
phúc
gia
đình
Nào
có
thừa
hưởng
gì
của
ông.
Bà
Ái
(
ca
)
:
-
Chuyện
ngày
xưa
đã
đi
vào
dĩ
vãng
Nhắc
làm
chi
cho
thêm
ngỡ
ngàng.
Hoàng
(
ca
)
:
Chính
em
đã
đào
bới
đóng
tro
tàn
Để
hận
cho
mình
anh.
Hai
năm
qua
anh
ghen
hờn
trong
dạ
Vì
thái
độ
hờ
hửng
của
em
Em
mãi
đi
tìm
đứa
con
lưu
lạc
Hay
muốn
về
với
người
xưa
?
Bà
A!i
:
Em
van
anh,
xin
đừng
nói
nữa
.
Hoàng
:
14
năm
xa
cách,
tình
yêu
của
ông
phai
lợt
rồi,
xa
xôi
quá
rồi…
Còn
tôi,
10
năm
chung
sống,
bao
nhiêu
tha
thiết,
bao
nhiêu
mặn
nồng…
Sự
có
mặt
của
ông
làm
tan
vở
cả,
đổ
nát
cả…
Cang
:
Chính
hành
động
nhơ
bẩn
của
ông
đối
với
con
Nhã
mới
là
thủ
phạm
gây
đổ
vở.
Hoàng
:
Tôi
nào
biết
nó
là
con
của
ông.
Tôi
đâu
có
ngờ
cái
rối
rấm
của
gia
đình
ông
lại
đổ
trút
lên
đầu
tôi…
Tôi
cũng
không
ngờ
vợ
tôi
không
dứt
khioát
với
dĩ
vãng…
vẫn
còn
nhớ
đến
ông!
Bà
Ái
:
Em
van
anh,
cho
em
được
nhìn
con
em…
Hoàng
:
Phải
!
Tôi
quên
!
Xin
phép…(
bỏ
đi
ra
)
Bà
Ái
(
thổn
thức)
:
Tôi
nói
gì
bây
giờ
?
Tôi
biết
nói
gì
bây
giờ
?
Mai
:
Nếu
má
muốn
nói
lên
một
tiếng
nói,
để
khởi
đầu
câu
chuyện
ngày
xưa,
thì
má
hảy
gọi
con…
má
hảy
gọi
tên
con
bằng…
bằng
tất
cả
tấm
lòng
người
mẹ…
Bà
Ái
(
ngượng
ngập
):
Con…
(
thét
to
lên
)
Nhã
!...
Nhã
!
(
ôm
mặt
khóc
nức
nở
).
Cang
(
cũng
tức,
thét
lên
):
Mười
bốn
năm
rồi
bà
bỏ
con
…
Tôi
tưởng
Bà
không
còn
cái
quyền
gọi
tới
tên
nó
nữa
.
Bà
Ái
:
Tôi
không
kêu
tên
nó
!
Tôi
không
gọi
tên
nó
!
Mà
tôi
đã
thét
lên,…
tôi
đã
gào
lên…
Vì
cái
tên
Nhã
không
êm
dịu
thoát
ra
từ
tấm
lòng
tôi
mà
chính
nó
đã
xé
rách
buồng
phổi
tôi
để
phát
ra
thành
tiếng
thét…
Ca
vọng
cổ
1
/
-
thê
thảm
vô
cùng…
Ôi
!
mẹ
gặp
con
mà
sao
tủi
thẹn
trong
lòng…
Con
của
tôi
sau
mười
bốn
năm
trời
cách
biệt,
giờ
đang
đứng
trước
mặt
của
tôi,
đang
nhìn
tôi
bằng
ánh
mắt
ngỡ
ngàng
của
người
xa
lạ.
+
Nhã
ôi
!
Con
đâu
biết
được
những
gì
đã
xảy
ra
khiến
cho
mẹ
phải
xa
con
và
phải
mang
tiếng
là
một
người
đàn
bà
không
chung
thủy.
Mai
:
(
kêu
nhỏ
)
Mẹ
!
Cang
(
dặm
)
:
Nó
kêu
tiếng
Mẹ
lạnh
lùng
!
Tiếng
Mẹ
khô
khan
!
Cũng
như
lúc
nãy
nó
gọi
một
tiếng
Ba
ngập
ngừng,
một
tiếng
Ba
lạnh
lẽo…
Bà
Ái
(
ca
)
:
2
/
-
Dầu
cho
tiếng
gọi
Mẹ
ấy
là
một
lời
buộc
tội
thì
tôi
cũng
phải
chịu
cam
lòng,…
vì
đời
tôi
đã
bị
vùi
sâu
dưới
vũng
ao
bùn,…(
day
qua
Cang)
Ông
ời
!
Ngày
ấy
ông
vào
tù
thì
người
ta
đã
bắt
con
Nhã
đi,
xô
tôi
vào
cô
độc,
ngày
ấy
còn
nhục
nhã
còn
đau
đớn
gấp
vạn
lần
nghịch
cảnh
hôm
nay.
+
Nếu
không
bám
vào
tiếng
kêu
Mẹ
gượng
gạo
ấy
thì
bây
giờ
tôi
nên
cười
hay
nên
khóc,
nên
tủi
hổ
vì
ông
chồng
loạn
luân
hay
phải
ngỡ
ngàng
khi
gặp
lại
người
xưa
?
Cang
(
nói
)
:
Chúng
ta
không
giải
quyết
được
gì
cả.
Sự
đời
đã
đi
qua
và
sự
đời
đang
tiếp
tục
phũ
phàng..(
định
bỏ
đi
)
Bà
Ái
:
Mình
…
Mình
đi
đâu
?
Mình…
Cang
:
(
quay
lại,
thét
)
Im
!
Im
đi
!
Đừng
gọi
tiếng
Mình
đó
để
mà
gọi
một
người
đã
đi
qua
trong
đời
bà
…
Ngày
xưa,
khi
tôi
bị
lính
dẫn
ra
khỏi
cửa,
người
vợ
của
tôi
đã
gọi
hai
tiếng
mình…
mình
chan
chứa
yêu
thương…
Ôi
!
hai
tiếng
ấy
run
run
qua
hơi
thở,
tôi
như
người
tuyệt
vọng
nắm
níu
lấy
nó
để
mà
sống.
Tôi
tưởng
đã
nghe
tất
cả
những
câu
hứa
hẹn
đợi
chờ,
tôi
tưởng
người
đàn
bà
ấy
sẽ
nuôi
con
để
đợi
chồng
về.
Bà
Ái
:
Em
đã
đợi
chờ…
Mai
:
(
vụt
đứng
lên,
khóc
)
Không
!
Bà
Ái
:
Mhã
!
Con
muốn
nói
rằng
mẹ
không
đợi
chờ
?
Mai
:
Không
!
Bà
A!i
:
Nhã
!
Con
muốn
nói
là
mẹ
đã
bỏ
con,
mẹ
không
có
thương
con
!
Cái
tiếng
không
đó
có
nghĩa
là
con
không
tin
ở
tấm
lòng
Mẹ…
Cái
tiếng
không
đó,
con
muốn
dùng
để
kết
tội
mẹ…
kết
tội
một
người
đàn
bà
sớm
quên
chồng
và
đã
bỏ
con…
Mai
:
(
uất
ức
)
Mẹ
đã
bỏ
con
!
Mẹ
đã
lấy
chồng
!
Mười
bốn
năm
rồi
mẹ
đã
chết
!
Mười
bốn
năm
rồi
Ba
đã
chết
!
Mười
bốn
năm
rồi
con
sống
với
tâm
hồn
của
một
đứa
mồ
côi
bị
xô
vào
cạm
bẩy
đời
với
biết
bao
đau
thương….
Ca
vọng
cổ
5
/
-
Tủi
nhục
trong
lòng,…
lúc
đó
con
như
một
con
thú
hoang
lạc
lõng
trong
rừng,
-
Để
tìm
sự
sống
phải
cấu
xé
nhau
mà
dành
lấy
miếng
ăn,
phải
cúi
đầu
chịu
nhục
hay
phải
tàn
nhẫn
với
đồng
loại
mới
có
thể
sinh
tồn.
+
Phải
!
Con
là
đứa
mồ
côi…
một
đứa
mồ
côi
có
quyền
sống
theo
ý
của
nó
!
Có
quyền
bán
rẻ
cuộc
đời…
có
quyền
quên
đi
tất
cả
để
mà
phung
phí
cuộc
đời.
Cang
:
Nhã
!
Đó
cũng
là
tội
lỗi
của
Ba
!
Mai
(
ca
)
:
6
/
-
Mười
bốn
năm
rồi
!
Cái
dĩ
vãng
của
Ba
!
Mười
bốn
năm
rồi
cái
quá
khứ
của
mẹ
!
Hai
cái
đó
chỉ
là
một
mớ
ý
nghỉ
hoang
mang
và
hỗn
độn
trong
đời
con,
NÓ
không
ảnh
hưởng
gì
đến
việc
làm,
như
nước
chảy
hoa
trôi,
như
gió
như
mây
lơ
lững
giữa
lưng
trời.
+
NHưng
bây
giờ
cứ
mỗi
phút
trôi
qua
thì
nó
được
xếp
vào
một
trật
tự
đàng
hoàng…Khi
biết
được
đầu
đuôi
mạch
lạc
thì
con
càng
chán
chường
vì
con
biết
là
tội
lỗi
của
con
chính
là
do
cái
nguyên
nhân
tội
lỗi
của
mẹ
và
cha.
Bà
Ái
:
Hảy
tha
thứ
cho
mẹ
!
Mai
:
Mẹ
!
(
Hai
mẹ
con
ôm
nhau,
mừng
mừng
tủi
tủi
)
Dứt
cảnh
1
Đoạn
Kết.
(
Nội
thật
một
nhà
sang
trọng,
Hoàng
thu
xếp
va
ly
như
sắp
đi
xa
)
Bà
Ái
:
(
bước
ra
)
Anh
tính
đi
đâu
?
(
Hoàng
không
trả
lời,
cũng
chẳng
quay
lại
nhì.
Bà
Ái
sẳng
giọng,
hỏi
lớn
tiếng)
Tôi
hỏi
là
anh
tính
đi
đâu
?
Hoàng
:
Đi
đâu
?
Tôi
chưa
biết
đi
đâu
nhưng
biết
rằng
tôi
phải
đi
khỏi
cái
nhà
này…
đi
khỏi
cuộc
đời
của
em…
Bà
Ái
:
(
lạnh
lùng
)
Vậy
sao
!
Hoàng
:
Khi
bước
vào
cuộc
đời…
Ca
khốc
Hoàng
Thiên
Của
em,
tôi
hy
vọng
hạnh
phúc,
Không
ngờ
hôm
nay
kết
thúc,
Bằng
một
nghịch
cảnh
đau
thương
Nếu
ở
lại
thì
quá
ngỡ
ngàng
Đi
thì
cũng
chẳng
có
hy
vọng
gì
!
Thật
tình
tôi
chưa
biết
đi
đâu.
Bà
Ái
(
ca
)
:
Anh
hy
vọng
tạo
lập
lại
cuộc
đời
Với
một
mối
tình
mới
phải
không
?
Với
một
cô
gái
xinh
đẹp
mỹ
miều
Biết
chiù
chuộng
lã
lơi.
Hoàng
(
ca
)
:
Em
im
đi
!
Nếu
nói
tới
tình,
Thì
tình
yêu
của
tôi
là
em
!
Bà
Ái
(
nói
)
:
Tôi
không
tin
!
Đừng
nói
như
vậy
!
Đừng
nói
như
vậy
!
Hoàng
:
Đừng
nói
như
vậy
!
Vì…
vì
em
không
có
quyền
nghe…
em
không
có
quyền
nghe
một
người
như
tôi
nói
với
em
là…
Ca
Lý
Ngựa
Ô
Nam
Tôi
đã
yêu
em,
vì
em
nghĩ
tới
ông
chồng
xưa
Người
ấy
mới
trở
về
tâm
hồn
của
em.
Còn
tôi
không
hơn
gì
một
gả
tình
nhân
Ôi
!
Một
đứa
con
và
bao
nhiêu
năm
chung
chạ
Đối
với
em,
giờ
đây
chỉ
là
chuyện
ngoại
tình
!
Bà
Ái
(
ca
)
:
Xin
anh
đừng
khêu
gợi
lại
đống
tro
tàn
Vào
tuổi
tôi,
đừng
nói
tình
yêu
Mà
chỉ
nên
nhắc
bổn
phận
thôi.
Hoàng
(
ca
)
:
Bổn
phận
đó
là
bổn
phận
gì
?
Bổn
phận
của
một
người
vợ
hiền
Hay
em
muốn
nhắc
tới
bổn
phận
người
mẹ
Để
em
chôn
vùi
mối
tình
của
tôi.
Bà
Ái
(
khó
nói
):
Bổn
phận
người
vợ…
bổn
phận
người
mẹ.,..
hay
bổn
phận
một
con
người
!
Ôi
!
bổn
phận
gì
?
Hoàng
:
Hảy
nói
tới
tình
yêu…
vì
trong
câu
chuyện
rắc
rối
của
cuộc
đời
chúng
ta…
tình
yêu
chính
là
động
cơ
chánh
làm
cho
có
sự
tan
rã
và
có
sự
xum
hợp.
Bà
Ái
:
Tôi
không
muốn
nói
tới
tình
yêu…
vì
chính
anh
đã
làm
cho
tình
yêu
nhơ
bẩn.
Hoàng
:
Em
muốn
nói
tới
đứa
con
gái
của
em
?
Bà
Ái
:
Phải
!
Tôi
không
thể
tưởng
tượng
được
sự
nhơ
bẩn
đó…
Nếu
anh
là
một
người
đàn
ông
đứng
đắn…
không
mèo
mở
thì…
thì
đã
không
xảy
ra
chuyện
một
người
mẹ…
Ca
Nam
Ai
1
Chẳng
dám
nhìn
con,
dầu
mẹ
vẫn
đi
kiếm
tìm
Nhưng
khi
gặp
lại
đứa
con
ngày
xưa
Thì
hai
mẹ
con
phải
đau
khổ,
sượng
sùng.
Con
tôi
chẳng
dám
nhận
lại
tôi
Mà
tôi…
như
tan
nát
cả
ruột
gan
Không
dám
ôm
con
tôi
vào
lòng
Nỗi
khổ
nầy
ai
biết
cho
tôi
?
Nó
không
thể
chân
thành
kêu
tôi
bằng
Mẹ
Tôi
gọi
con
mà
lòng
phải
ngỡ
ngàng
Hoàng
(
ca
)
:
Tôi
có
cái
nguyên
nhân
của
mình
Mới
có
chuyện
ngang
trái
hôm
nay.
Bà
Ái
(
nói
)
:
Nguyên
nhân
của
anh
là
gì
?
Là
cái
đẹp
của
một
người
con
gái…
là
cái
nguyên
vẹn
mà
anh
không
tìm
được
ở
tôi,
có
phải
vậy
không
?
Hoàng
:
Nguyên
nhân
đó
là
sự
chán
nãn
của
một
kẻ
không
tìm
ra
hạnh
phúc…
Vì
em…
vì
vợ
tôi
không
yêu
thương
tôi,
dù
khi
đã
là
vợ
tôi
rồi,
em
vẫn
còn
nghỉ
tới
người
chồng
cũ…
Tại
sao
?
Tại
sao
em
lại
nhận
lời
làm
vợ
tôi
?
Bà
Ái
Tại
có
tin
rằng
người
cũ
đã
chết
!
Hoàng
:
Nhưng
người
đó
vẫn
ám
ảnh
em,
vẫn
làm
cho
em
ngập
ngừng
trong
tình
yêu
mới.
Em
luyến
tiếc
một
cái
gì
đã
không
còn
nữa,
vì
thế
em
đã
đem
vào
cuộc
đời
tôi
một
thứ
tình
nghĩa
giả
dối…
nữa
chừng…
Bà
Ái
:
Không
phải
như
vậy
!
Tôi
ray
rức
vì
một
đứa
con
thất
lạc…
một
đứa
con
rơi.
Hoàng
:
Tôi…
Tôi
có
cuộc
đời
của
tôi…
có
hạnh
phúc
của
tôi…
Tại
sao
tôi
lại
phải
phụ
thuộc
vào
cái
hình
bóng
của
người
chồng
cũ
của
em…
Mà
cái
hình
bóng
đó
không
liên
quan
gì
tới
tôi
cả.
Bà
Ái
:
Anh
đang
hối
hận
vì
đã
lấy
tôi.
Hoàng
:
Tôi
đã
yêu
em…
không
ai
hối
hận
vì
yêu
bao
giờ.
Bà
Ái
:
Và
bây
giờ
anh
bỏ
đi…
Hoàng
:
Tôi
bỏ
đi
vì
dĩ
vãng
thức
dậy…
vì
người
chồng
thật
sự
đã
trở
về
thì
tên
nhân
tình
tạm
bợ
phải
chui
lổ
chó
mà
đi
ra.
Bà
Ái
:
Và
nó
cũng
không
quên
mang
theo
một
cái
va
ly,
một
cái
va
ly
với
tất
cả
nữ
trang,
tiền
bạc
trong
nhà…
vì
nó
là
một
thằng
ăn
cắp
!
Hoàng
(
chán
nản
):
Một
thằng
ăn
cắp…
(
ngồi
phịt
xuống
ghế)
Trời
ơi
!
Một
thằng
ăn
cằp
!
Bà
Ái
(
có
tiếng
trẻ
nít
kêu
mẹ
trong
hậu
trường
)
Con
tôi…
Con
Lý
đã
thức
dậy
kìa…
Lý
ơi,
con
ra
coi
má
đang
bắt
một
thằng
ăn
trộm
nè…
Thằng
ăn
trộm
đó
đã
rình
trong
nhà
nầy
lâu
lắm
rồi
(
có
tiếng
chuông
cửa,
Hoàng
đứng
lên,
nhìn
ra,
rồi
định
đi
vô
phòng)
Có
khách
tới
!
Nếu
anh
trong
sạch,
hảy
chờ
tôi
tiếp
khách
đã
!
Hoàng
:
(
bỏ
va
ly
lại
dưới
đất,
đi
vô
phòng
)
Cang
(
ra
)
:
Tôi
tớ
để
xin
lỗi…
xin
lỗi
bà…
Bà
Ái
:
Hảy
kêu
tên…
hảy
kêu
thứ….
Cang
:
Xin
lỗi…
Xin
lỗi
mình…
tôi
đã
quá
nặng
lời…
đáng
ra
tôi
không
nên
trở
về
nữa…
Cái
gì
đã
qua,
tại
sao
tôi
không
để
cho
nó
trôi
qua…
Bà
Ái
:
Vì
anh
còn
sống
giữa
cuộc
đời
nầy…
dù
người
đời
muốn
bôi
xóa
tên
anh
nhưng
anh
vẫn
sống.
Cang
:
Phải
!
Tôi
vẫn
sống…
nghĩa
là
vẫn
còn
nhớ
về
dĩ
vãng
để
run
động
với…
Ca
vọng
cổ
5
/
-
Bao
nhiêu
kỹ
niệm
trong
lòng…
nghĩa
là
vẫn
còn
đau
xót
với
sự
thật
phũ
phàng…
Ôi
!
Mười
bốn
năm
trường
trong
nhà
giam,
giữa
bốn
bức
tường
đá
nhám,
nhớ
về
em
tôi
tạc
hình
bóng
một
người
hiền
phụ
nuôi
con
đợi
chồng
với
trọn
lòng
chung
thủy.
+
Mộng
ước
của
tôi
thật
bé
nhỏ,
chỉ
muốn
ngày
ra
tù
được
đoàn
tụ
với
vợ
con
để
bỏ
hồi
thương
nhớ,
nhưng
về
rồi
mới
biết
mộng
kia
tan
vở
như
bọt
nước
thủy
triều.
Bà
Ái
(
ca
)
:
6
/
-
Đừng
nhắc
tới
tình
yêu
nữa
!
Tôi
là
người
đàn
bà
đã
tái
giá
khi
chồng
xưa
chưa
chết,
là
người
mẹ
đã
không
nuôi
dạy
con
để
con
rơi
vào
cạm
bẩy
tối
tăm,
dầu
đó
là
do
bàn
tay
định
mệnh
hay
do
tham
vọng
của
một
người
anh,
bây
giờ
chồng
con
ngày
trước…
chồng
con
hiện
tại…
tim
tôi
tan
nát
còn
đâu
nơi
chứa
đựng
những
câu
ân
tình…+..
Cuộc
đời
tôi
đã
hết,
chỉ
còn
nước
mắt
với
thương
sầu,
nếu
tôi
còn
sống
thêm
ngày
nào
là
chỉ
để
tròn
bổn
phận
với
con
tôi.
Hoàng
:
(
ra
)
Con
Lý
nó
đói
bụng
,
em
kiếm
cái
gì
cho
con
nó
ăn
đi.
Bà
A!i
:
Để
ngoài
nầy
anh
lặng
lẽ
xách
cái
va
ly
đó
trốn
đi
phải
không
?
Anh
tưởng
rằng
ăn
cắp
có
thể
dễ
dàng
vậy
sao
?
Hoàng
:
Ăn
cắp
gì
?
Ăn
cắp
của
ai
mới
được
chớ
!
Bà
Ái
:
Cái
va
ly
đó
!
Mở
ra
đi
!
Anh
hảy
mở
ra
đi
!
Hoàng
:
Không
!
Tôi
không
mở
(
quay
mặt
đi
)
Vì
mở
ra,
tôi
sẽ
xấu
hổ
với
một
mình
tôi.
Bà
Ái
:
Anh
không
mở
thì
tôi
mở…
Tôi
mở
!(
lại
mở
bật
va
ly
ra,
bên
trong
vài
bộ
quần
áo
và
một
con
búp
bê
)
Con
búp
bê
!
Một
con
búp
bê
!
(
ngỡ
ngàng
)
Anh
!
Anh
chỉ
lấy
con
búp
bê
của
con
!
Hoàng
:
Lúc
nảy
tôi
đã
đi
rồi,
nhưng
ra
tới
cửa
thì
tôi
trở
lại
để
ăn
cắp
con
búp
bê
nầy…
Món
quà
sinh
nhật
năm
nó
vừa
ba
tuổi
mà
tôi
đã
mua
cho
con
khi
mới
kiếm…
Ca
vọng
cổ
1
/
-
Ra
tiền…
khi
mà
được
búp
bê
thì
con
nó
reo
mừng…
Lúc
ấy
em
nắm
lấy
tay
tôi
và
nước
mắt
trào
tuôn
trên
gò
má.
Có
lẽ
đó
là
lần
đầu
tiên
tình
chồng
vợ
cảm
thông
nhau.
Con
búp
bê
nầy
khi
lấy
tay
bóp
mạnh
thì
nó
kêu
lên…Ôi
!
kẻ
làm
ra
con
búp
bê
đã
tạo
ra
được
tiếng
kêu
đau
khi
ngón
tay
tàn
nhẫn
ấn
vào
cái
vô
tri
của
chất
mủ.
(
im
lặng,
chỉ
có
tiếng
đàn
chầu,
)
2
/
-
Còn
em
!
Tôi
không
hề
nghiến
trái
tim
em
vậy
mà
em
kêu
khổ
kêu
đau,
Tôi
muốn
chia
với
em
những
nguồn
vui
mà
em
cho
rằng
tôi
là
kẻ
tới
với
em
để
tàn
phá
cuộc
đời…
Em
đi
trong
sự
sống
bị
một
lần
vấp
ngã,
nên
nghi
ngờ
ngay
kẻ
đưa
tay
ra
mà
đở
em
lên,
Em
không
giàu,
em
không
đẹp,
giữa
muôn
người
em
là
kẻ
không
tên…
Và
tôi…
tôi
đã
yêu
kẻ
không
giàu,
không
đẹp,
không
tên
ấy.
Tôi
đem
nối
cuộc
đời
tôi
vào
cuộc
đời
em
mà
em
thì
không
bao
giờ
muốn
quên
một
mối
tình
của
thủa
đầu
tiên.
Bà
Ái
:
(
khóc
)
Tại
sao
anh
không
lấy
tiền…
tại
sao
anh
không
lấy
nữ
trang
mà…mà
anh
lại
đem
theo
con
búp
bê
nầy?
Hoàng
(ca
)
:
3
/
-
Vì
vậy
mà
bây
giờ
em
khó
xử…
Phải
!
Tại
sao
tôi
khôngn
lấy
tiền…
để
cho
em
khinh
bỉ
tôi
một
cách
dễ
dàng
hơn.
Tại
sao
tôi
không
là
kẻ
tham
lam
và
đốn
mạt,
để
em
không
lưỡng
lự
gì
khi
gạt
bỏ
tôi
ra
khỏi
cuộc
đời
em
!
NHưng
thiệt
tâm
thì
tôi
không
còn
gì
cả…
cuộc
sống
từ
đây
đã
thành
ra
một
chuyện
dễ
dàng
khỏi
cần
lo
tới
vợ
và
con.(
quay
sang
Cang)
Hảy
coi
như
mọi
sự
đã
ổn
thỏa,
giữa
những
kẻ
ở
đây
thì
chính
tôi
là
người
dư,
một
người
thừa
thải
phải
cuốn
gói
ra
đi
vì
biết
phận
của
mình.(
xách
va
ly
lên)
(Bà
Ái
lặng
lẻ
vô
trong
)
Cang
:
Không
!
anh
hảy
ở
lại
!
Kẻ
phải
đi
là
tôi…
Tôi
là
một
cái
bóng
đã
qua
rồi,
một
quá
khứ
cần
phải
chôn
đi
!
Mai
(
bước
ra
)
:
Ông
!
Ông
định
đi
sao
?
Hoàng(
nói
với
Cang)
Anh
là
một
cái
bóng,
nhưng
một
cái
bóng
chập
chờn…
và
cái
bóng
đó
đã
hiện
lên
đủ
xương
đủ
thịt.
Một
xác
chết,
người
ta
không
thể
đem
chôn
tới
hai
lần.
Cang
:
Còn
đứa
con
!
Còn
con
Lý
?
Hoàng
:
Con
tôi
sẽ
lớn
lên
bên
mẹ
nó
!
Có
mẹ
nó..
nó
không
hư
như…
Mai
:
Nhu
tôi
!
Nó
không
hư
như
tôi
!
Hoàng
:
Tôi
không
thể
ở
lại
vì
tôi
là
chồng
của
mẹ
cô,
là
tình
nhân
của
cô…
Cái
ý
nghỉ
đó
làm
cho
tôi
và
mẹ
cô
không
thể
nhìn
nhau,
không
thể
sống
với
nhau…
không
thể
có
hạnh
phúc,
…không
thể
có
tình
yêu.
Mai
;
Ông
thật
sự
cần
những
thứ
đó
sao
?
Hoàng
:
Phải
!
Vì
tôi
sợ
một
thứ
tình
giả
dối,
một
hạnh
phúc
gượng
gạo…
Tôi
muốn
được
sống
trung
thực
với
người
mình
yêu,
nhưng
không
được
thì
phải
ra
đi.
Cang
:
Tôi
cảm
giác
tôi
là
kẻ
có
tội,
đã
tới
đây
để
phá
vở
hạnh
phúc
của
anh,.
Hoàng
:
Hảy
nghỉ
tới
người
con
gái
ngày
xưa
đã
yêu
anh
mà
tha
thứ
cho
người
đàn
bà
ngày
nay
vẫn
chưa
quên
anh…
Bây
giờ
tôi
đi
ra
khỏi
nhà
nầy,
Bà
Ái
(
ra
)
:
Anh
Hoàng
!
Anh
hảy
ở
lại
!
vì
con
anh
cần
có
anh…
Hoàng
:
Nó
cần
mẹ
nó
hơn.
Mai
:
Ông
hảy
ở
lại,
vì
một
đứa
con
cần
cha
lẫn
mẹ.
Hoàng
:
Không
!
Tôi
ở
lại
không
giải
quyết
được
gì
cả,
Bà
Ái
:
Anh
hảy
ở
lại,
vì
em
đã
giải
quyết
mọi
sự
rất
là
êm
thắm…
Hoàng
:
Không
!
Bà
Ái
:
Em
đã
giải
quyết
xong
rồi,
chỉ
cần
vài
phút
nữa
..
chỉ
cần
vài
phút
nữa
thôi…
Hoàng
:
Em
!
Em
nắm
cái
gì
trong
tay
đó
?
Đưa
đây..,
Đưa
ống
thuốc
độc
đó
day..
Bà
A!i
:
Không
còn
giọt
nào…
không
thể
cứu
được
nữa
đâu.
Mai
:
Má
!
Tại
sao
má
làm
vậy
?
Má
bỏ
con
nữa..
Cang
:
Tại
sao
bà
tự
vận
?
Hoàng
:
Tại
sao
em
tìm
cái
chết
?
Bà
Ái
:
(
thều
thào
)
VÌ
đó
là
kết
quả
của
sự
đời
!
Ngày
xưa
ông
chỉ
thích
có
tiền,
còn
anh,
ngày
nay
anh
chỉ
muốn
mua
tình.
Cuộc
đời
em
còn
lại
gì
trước
bao
nhiêu
ngang
trái
?
Chỉ
có
cái
chết
của
người
mẹ
mới
làm
cho
những
người
cha
có
trách
nhiệm
với
con.
Con…con..(
Bà
A!i
chết
trên
tay
Hoàng
)
Mai
:
Má
!
Trời
ơi
!
Má
đã
chết
rồi.
Hoàng
:
Em
tha
thứ
cho
anh
!
Cang
:
(
ôm
mặt
)
Lỗi
tại
tôi…lỗi
tại
tôi.
Màn
Hạ
Nhanh.
Tác
giả
bài
viết:
khoi
Nguồn
tin:
SG
Nguyễn
Phương
Ý kiến bạn đọc