Nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
gây
bất
ngờ
khi
xuất
hiện
với
vóc
dáng
phong
độ
ở
tuổi
U.90.
Ông
vẫn
thỉnh
thoảng
đi
hát,
sống
cuộc
sống
bình
yên
ở
xứ
cờ
hoa.
Xem
tiếp...
micro_raptor
CLVNCOM
-
Từ
khi
có
chủ
trương
“cởi
trói
cho
văn
nghệ
sĩ”.
Có
thể
nói,
bên
sân
khấu
cải
lương
cũng
như
bên
Tân
nhạc
đều
có
sự
chuyển
biến
hết
sức
rõ
rệt.
Những
vở
tuồng
cải
lương
nổi
tiếng
một
thời
như:
Khi
hoa
anh
đào
nở,
Đường
Gươm
Nguyên
Bá.
Thậm
chí,
một
vở
tuồng
mà
nội
dung
cốt
chuyện
có
liên
quan
đến
“chức
sắc”
của
chế
độ
cũ
vẫn
được
phép
biểu
diễn
trở
lại
-
Đó
là
vở
“Tuyệt
tình
ca”,
còn
có
tên
gọi
khác
là
“Ông
Cò
Quận
9”.
Như
vậy
cũng
đủ
đề
thấy
chính
sách
đã
“thoáng”
hơn
rất
nhiều
so
với
những
năm
đầu
sau
1975.
Suy
cho
cùng…
văn
học
-
nghệ
thuật
là
món
ăn
tinh
thần.
Món
ăn
nào
mà
được
công
chúng
đón
nhận
thì
đó
phải
là
món
ăn
ngon.
Còn
món
ăn
nào
mà
công
chúng
không,
hoặc
chưa
đón
nhận,
thì
món
ăn
ấy
chưa
được
ngon
cho
lắm,
nếu
không
muốn
nói
là
còn
dở!
Bên
Tân
nhạc
cũng
vậy,
với
những
bài
nhạc
mà
thời
gian
trước
đây
bị
cấm
hát.
Kèm
theo
đấy,
không
biết
bao
nhiêu
là
những
từ
ngữ
không
có
chút
thiện
cảm,
nếu
không
muốn
nói
là
miệt
thị.
Bởi,
cho
đó
là
nhạc
“vàng”,
nhạc
bi
lụy,
nhạc
sướt
mướt.
Lại
còn
thêm
một
“đại
danh
từ”
khác
chẳng
mấy
đẹp
đẽ
-
Đó
là
nhạc
“Sến”.
Mặc
dù
cho
đến
hôm
nay,
với
cái
tên
gọi
này
chưa
có
ai
đủ
“bản
lĩnh”
đứng
ra
để
định
nghĩa
chữ
“Sến”
có
nghĩa
là
gì?
Thế
là…
mỗi
người
hiểu
theo
một
kiểu.
Có
người
cho
rằng,
“Sến”
-
tức
là
con
Sen,
là
người
ở
mướn,
là
người
giúp
việc,
nên
gọi
là
”Mari
Sến”.
Tóm
lại,
đây
là
thuộc
diện…
nằm
ở
giai
tầng
cấp
thấp
của
xã
hội.
Điều
này
đồng
với
nghĩa
là
“không
có
học
thức”,
là
người
làm
công
ăn
lương,
phải
đi
làm
thuê,
ở
mướn
cho
một
gia
đình
nào
đó,
bán
sức
lao
động
của
mình
mà
kiếm
sống.
Ôi,
âm
nhạc
là
văn
hóa
“phi
vật
thể”
mà
lại
“gán
ghép”
một
cách
tùy
tiện
như
thế,
quả
là
một
sự
so
sánh
hết
sức
khập
khiểng!
Thiết
nghĩ,
việc
đi
làm
con
sen,
con
ở,
mà
bây
giờ
với
tên
gọi
khá
thông
dụng
là
Oshin
-
Đây
cũng
là
tên
của
một
nhân
vật
trong
bộ
phim
Nhật
cùng
tên.
Với
cách
gọi
như
vậy
hoàn
toàn
lệch
lạc
với
chủ
đề
tư
tưởng
của
bộ
phim.
Thế
nhưng,
người
ta
vẫn
cứ
nghiễm
nhiên
gọi
như
vậy!
Dù
cách
gọi
đó
hoàn
toàn
sai.
Với
những
người
có
số
phận
không
may
này,
họ
thường
bị
cái
“ánh
nhìn”
xem
thường
ở
những
người
khác.
Thiết
nghĩ,
việc
đi
ở
mướn
hay
làm
một
việc
gì
đó
bằng
sức
lao
động
chân
chính
của
bản
thân,
thì
không
có
chi
đáng
để
xấu
hổ
cả!
Bởi
lẽ,
không
ai
chọn
cho
mình
nơi
để
sinh
ra.
Với
những
người
nghèo
khó
phải
đi
làm…
“Oshin”,
họ
nào
đâu
có
muốn
cuộc
đời
mình
kém
may
mắn
như
vậy?
Thử
hỏi
trong
cuộc
sống,
ai
mà
không
muốn
cho
mình
được
giàu
sang,
ai
mà
không
muốn
cho
mình
có
địa
vị
trong
xã
hội?
Tục
ngữ
nước
ta
có
câu:
“Thương
người
như
thể
thương
thân”.
Thì
việc
xem
thường
những
người
có
số
phận
không
được
may
mắn
là
phi
đạo
đức.
Nếu
không
muốn
nói
là
vô
văn
hóa!
Vì
lẽ
ấy,
cho
dù
những
bài
nhạc
của
năm
tháng
xa
xưa
có
bị
xem
thường
cho
là
“Sến”
hay
gì
gì
đi
chăng
nữa,
cũng
không
có
gì
đáng
để
quan
tâm.
Điều
quan
trọng
là
bài
nhạc
đó
có
đi
vào
lòng
người
hay
không,
có
“sống”
cùng
năm
tháng
hay
không?
Qua
các
chủ
đề
như:
“Những
khúc
vọng
xưa”
hay
“Tình
khúc
vượt
thời
gian”
hoaặc
“Ca
khúc
vượt
thời
gian”
được
tái
thực
hiện
trên
các
đài
truyền
hình
cũng
đủ
để
chứng
tỏ,
những
vài
nhạc
trước
đây
gọi
“Sến”
bây
giờ
đã
không
còn
“Sến”
nữa,
đã
được
thay
đổi
bằng
những
“mỹ
từ”
trên.
Như
vậy
cũng
đủ
để
thấy,
đó
chẳng
qua
là
do
sự
suy
nghĩ,
cách
nhìn
khác
nhau
trong
một
thời
khắc
nào
đó
mà
thôi!
Nhà
nước
kia
còn
đổi
mới
huống
hồ
chi
là
thân
phận
một
bài
nhạc.
TỪ
BÀI
VỌNG
CỔ
-
TUỒNG
CẢI
LƯƠNG,
CHO
ĐẾN
“TÌNH
KHÚC
VƯỢT
THỜI
GIAN”:
Như
vậy
cũng
đủ
để
thấy,
chỉ
có
giá
trị
thực
tiễn
mới
vỉnh
viễn
tồn
tại
với
thời
gian.
Một
bài
vọng
cổ,
một
vở
tuồng
cải
lương,
một
bài
Tân
nhạc
một
khi
đã
đi
vào
lòng
người
thì
sẽ
không
bao
giờ
bị
mai
một.
Có
một
điều
không
thể
không
nói
đến.
Những
bài
vọng
cổ,
những
tuồng
cải
lương
và
những
bài
Tân
nhạc
trước
đây
được
phép
biểu
diễn
trở
lại,
phát
sinh
ra
một
“đại
nạn”
–
Đó
là,
ca
trật
chữ,
thậm
chí
đến
người
dẫn
chương
trình
(bây
giờ
gọi
là
MC.
NV)
giới
thiệu
sai
tên
tác
giả
của
bài
nhạc,
hoặc
soạn
giả
của
bài
vọng
cổ.
Để
bao
biện
cho
trường
hợp
này,
người
ta
hay
dùng
cái
cụm
từ
do
“năng
lực
yếu
kém!”.
Một
điều
lạ,
đã
biết
mình
“năng
lực
yếu
kém”
thế
sao
không
chọn
cho
mình
công
việc
khác,
mà
nhường
lại
cho
những
người
giỏi
giang
hơn?
Điều
này
hiện
nay
vẫn
còn
là
một
ẩn
số!
Điều
rất
thường
thấy
ở
các
chương
trình
Tân
nhạc
lẫn
Cổ
nhạc
hiện
nay,
có
lẽ
do
“năng
lực
yếu
kém”
cho
nên
trong
một
số
MC
không
thực
hiện
tròn
bổn
phận
và
trách
nhiệm
của
mình.
Ca
sĩ
thì
ca
sai
lời
nhạc,
MC
thì
giới
thiệu
“râu
ông
nọ
cằm
bà
kia”.
Bài
của
soạn
giả
này
lại
đi
giới
thiệu
của
soạn
giả
khác.
Bên
Tân
nhạc
cũng
vậy,
chẳng
khá
gì
hơn.
CẦN
NÊN
PHÂN
BIỆT
NGƯỜI
CÒN
SỐNG
VÀ
NGƯỜI
ĐÃ
KHUẤT:
Thiết
nghĩ,
đây
là
điều
cần
phải
phân
định
rạch
ròi.
Bởi
vì
khán
giả
xem
chương
trình
có
nhiều
thế
hệ.
Già
có,
trẻ
có.
Người
dẫn
chương
trình
khi
giới
thiệu
phải
thêm
vào
chữ
“Cố”,
để
lớp
khán
giả
trẻ
sau
này
biết
người
nhạc
sĩ,
hoặc
soạn
giả
đó
còn
hay
đã
mất.
Trong
một
chương
trình
ca
nhạc
trên
một
đài
tuyền
hình
nọ,
cô
MC
khi
giới
thiệu
bài
nhạc
“Đêm
Đông”
của
nhạc
sĩ
Nguyễn
văn
Thương.
Lẽ
ra,
phải
“cố
nhạc
sĩ”
mới
là
chính
xác.
Và
rồi…
cô
ca
sĩ
ca
bài
nhạc
trên
lại
ca
sai
lời,
trật
chữ.
Đây
cũng
là
một
“hệ
lụy”
rất
thường
thấy
hiện
nay,
dẫn
đến
việc
“tam
sao
thất
bổn”
sau
này.
Nguyên
tác
của
lời
trong
bài
nhạc
là:
-Chiều
chưa
đi,
màn
đêm
RƠI
xuống”
thì
cô
ca
sĩ
nọ
lại
ca
sai
thành
“BUÔNG”
xuống.
Về
mặt
ngữ
nghĩa,
chữ
RƠI
hoàn
toàn
khác
với
“BUÔNG”.
RƠI
có
nghĩa
là
thật
nhanh,
còn
BUÔNG
là
xuống
một
cách
từ
từ.
Rồi
bài
“Câu
chuyện
đầu
năm”
của
cố
nhạc
sĩ
Hoài
An
với
câu:
“Năm
này
chắc
gặp
TÌNH
QUÂN”,
thì
cô
nàng
ca
“sỡi”
nọ
lại
ca
sai
thành
“Năm
này
chắc
gặp
TÌNH
NHÂN”.
Về
mặt
ngữ
nghĩa
TÌNH
QUÂN
và
TÌNH
NHÂN
hoàn
toàn
khác
nhau.
TÌNH
QUÂN
-
là
người
mình
yêu
thương
tương
lai
có
thể
thành
chông
vợ.
Tức
“ĐỨC
LANG
QUÂN”.
Còn
TÌNH
NHÂN
chỉ
là
người
tình
đang
trong
giai
đoạn
tìm
hiểu
nhau.
Điều
này
đồng
với
nghĩa,
người
nam
hay
người
nữ
trong
thời
gian
chờ
đợi
hai
bên
gia
đình
“hợp
thức
hóa”
trong
lĩnh
vực
hôn
nhân,
thì
phải
gọi
là
Ý
TRUNG
NHÂN,
chớ
không
thể
gọi
là
NGƯỜI
YÊU
hoặc
là
TÌNH
NHÂN.
Mới
đây,
trong
một
chương
trình
ca
nhạc
trên
kênh
truyền
hình
Vĩnh
Long
1
vào
rạng
sáng
thứ
sáu
4.6
vừa
qua.
Cô
ca
sĩ
nọ
(xin
lỗi,
do
không
9ược
nổi
iêg1
lắm
nên
không
nhớ
tên.
NV)
ca
bài
“Phượng
buồn”
của
cố
nhạc
sĩ
Nguyên
vũ
(Nhưng
trong
Karaoké
trên
mạng,
bài
nhạc
này
lại
ghi
là
của
cố
nhạc
sĩ
Thanh
Sơn)
Tiếc
rằng,
cả
hai
giờ
đã
mất
nên
không
còn
biết
lấy
ai
để
mà
kiểm
chứng
cho
sự
việc
đúng
sai.
Trong
phần
điệp
khúc
của
bài
Phượng
buồn,
lời
ca
nguyên
văn
có
đoạn
như
sau:
“Dẫu
là
BỂ
vui,
cho
những
người
nhiều
tình
yêu.
Càng
xót
xa
nhiều”.
Nhưng
cô
nàng
ca
sĩ
ấy
lại
ca:
“Dẫu
đời
là
NIỀM
vui…”
Không
cần
phải
lý
giải,
cũng
đủ
để
hiểu
ý
nghĩa
BỂ
VUI
và
NIỀM
VUI
khác
nhau
thế
nào
rồi!
Điều
này
có
thể
nói,
sự
hời
hợt
chểnh
mảng
của
một
số
ca
sĩ
hiện
nay
khi
thể
hiện
bài
nhạc
ca
bị
sai
lời
là
điều
không
thể
chấp
nhận
được.
Bởi,
nó
đã
làm
lệch
lạc
đi
ý
tưởng
của
một
bài
nhạc,
mà
người
nhạc
sĩ
đem
bao
tâm
huyết
trong
việc
sáng
tác
chắt
lọc,
trau
chuốc
ca
từ.
Nếu
như
các
vị
nhạc
sĩ
trên
mà
còn
sống,
chắc
chắn
các
vị
sẽ
mang
cho
mình
một
nỗi
“buồn
vào
hồn
không
tên”,
trước
sự
giới
thiệu
tùy
tiện
của
người
dẫn
chương
trình
và
việc
ca
sai
lời,
trật
chữ
các
ca
“sỡi”
hiện
nay.
Trong
lĩnh
vực
Văn
học
-
Nghệ
thuật,
một
khi
lời
đã
nói
ra
chẳng
khác
ghì
như
một
mũi
tên
bắn
đi
khó
mà
thu
hồi
lại
được.
Chớ
không
thể
nói
đại
nói
đùa
rồi
sau
đó
“khắc
phục”
hay
“Rút
kinh
nghiệm”
là
xong!
Bởi
vì,
trước
số
đông
khán
giả
mà
để
xảy
ra
những
chi
tiết
bị
sai
không
đáng
có,
vô
hình
trung,
việc
làm
này
đã
xem
thường
khán
giả
rồi
vậy!
Làm
nghệ
thuật
càng
nghiêm
chỉnh
bao
nhiêu,
thì
đêm
diễn
càng
có
giá
trị
và
thành
công
bấy
nhiêu!
A
LÝ
PHƯỢNG
TUYỀN
(Bài
viết
được
đăng
trên
Văn
Nghệ
Châu
Đốc)
Nguồn
tin:
A
LÝ
PHƯỢNG
TUYỀN
-
CLVNCOM
Chú
ý:
Việc
đăng
lại
bài
viết
trên
ở
website
hoặc
các
phương
tiện
truyền
thông
khác
mà
không
ghi
rõ
nguồn
http://www.cailuongvietnam.com
là
vi
phạm
bản
quyền
chủ
trương,
nghệ
sĩ,
có
thể,
sân
khấu,
hết
sức,
rõ
rệt,
nổi
tiếng,
anh
đào,
thậm
chí,
nội
dung,
liên
quan,
chế
độ,
biểu
diễn,
trở
lại,
tuyệt
tình,
tên
gọi,
như
vậy
Ý kiến bạn đọc