
Cụ
Trương
Duy
Toản
-
thầy
tuồng
của
gánh
thầy
Thận
-
Ảnh:
T.L
Sự
ra
đời
của
Sadec
Amis
Ông
Đinh
Công
Thanh
(78
tuổi),
Hội
Khoa
học
lịch
sử
Sa
Đéc
(Đồng
Tháp),
đang
dành
tâm
lực
viết
các
gương
nổi
tiếng
đờn
ca
tài
tử
của
Sa
Đéc
xưa
cho
biết
André
Thận
tức
Nguyễn
Văn
Thận
(có
sách
ghi
là
Lê
Văn
Thận)
là
một
công
tử
xuất
thân
từ
gia
đình
giàu
có
ở
Sa
Đéc
(nay
là
TP.Sa
Đéc,
Đồng
Tháp).
Nhưng
theo
ông
Thanh,
vì
tư
liệu
về
cuộc
đời
thầy
Thận
tản
mát,
con
cháu
thầy
Thận
là
ai
cũng
không
rõ,
còn
lớp
người
biết
nhiều
về
thầy
Thận
thì
cũng
nhắm
mắt
xuôi
tay
nên
để
chứng
minh
lời
khẩu
truyền
thầy
Thận
là
“phá
gia
chi
tử”
dẫn
đến
đói
nghèo
đúng
hay
sai
còn
tốn
nhiều
công
sức.
Nguyễn
Văn
Thận
lớn
lên
trong
gia
đình
giàu
có
tại
Sa
Đéc,
thầy
tốt
nghiệp
trung
học
Chasseloup
Laubat
ở
Sài
Gòn,
từng
đi
làm
“cò
Tàu”
cho
hãng
tàu
Tây
Messageries
Fluviales
chạy
tuyến
Hậu
Giang
-
Nam
Vang.
Vì
yêu
thích
đờn
ca
tài
tử
nên
thầy
đã
hợp
tác
cùng
ban
Bảy
Đồng
và
đích
thân
đứng
ra
xin
phép
tắc
để
hợp
thức
hóa
mọi
hoạt
động
văn
nghệ.
Từ
đây,
nhóm
đờn
ca
tài
tử
hoạt
động
có
giấy
phép
hẳn
hoi
với
cái
tên
mới
Sadec
Amis
mà
sau
đó
có
người
ghép
lại
đọc
sai
thành
Sadecamis.
Năm
1916
-
1917,
thầy
Thận
xem
đoàn
xiếc
của
Mỹ
sang
Sài
Gòn
và
lưu
diễn
tại
các
tỉnh
miền
Nam
đã
nảy
ra
ý
hay
đem
áp
dụng
cho
Sadec
Amis.
Thầy
Thận
đã
đệm
màn
phụ
diễn
như
xiếc
chen
vào
màn
ca
ra
bộ
nên
gánh
thầy
luôn
lôi
kéo
khán
giả.
Sau
đó
thầy
trương
bảng:
Gánh
hát
thầy
Thận
Cirque
jeune
Annam
-
Ca
ra
bộ
-
Sadec
Amis.
Trong
gánh
thầy
Thận
có
nhiều
“kỳ
nhân”
như
“người
rắn
không
có
xương
sống”
xếp
được
hai
chân
chui
được
vào
ống
cống
đường
kính
chừng
5
tấc
rồi
lộn
ra
như
con
rắn;
có
lực
sĩ
nằm
để
xe
hơi
cán
ngang
bụng;
có
nữ
nghệ
sĩ
Mai
Hảo
với
tài
đi
dây,
nhào
lộn
trên
đu
chẳng
kém
các
nghệ
sĩ
xiếc
của
Tây;
lại
có
nghệ
sĩ
Tám
Danh
giỏi
võ
với
biệt
tài
phóng
dao,
đánh
kiếm...
Thời
kỳ
đó
gánh
thầy
Thận
lên
Sài
Gòn
che
rạp
trước
chợ
Bến
Thành
được
khán
giả
chen
nhau
mua
vé.
Dấu
ấn
2
chữ
“cải
lương”
Nhắc
về
Sa
Đéc,
ông
Thanh
tự
hào
cho
biết:
“Gánh
thầy
Thận
có
công
đầu
trong
buổi
ban
mai
hình
thành
sân
khấu
cải
lương.
Còn
chữ
cải
lương
cũng
xuất
phát
tại
Sa
Đéc
trên
gánh
Tân
Thinh
với
câu
chữ
treo
trên
bảng
hiệu:
Cải
cách
hát
ca
theo
tiến
bộ/Lương
truyền
tuồng
tích
sánh
văn
minh.
Chủ
gánh
là
ông
Trương
Văn
Thông,
là
người
Sa
Đéc,
dựng
gánh
hát
từ
năm
1922.
Tại
Sa
Đéc
còn
ngôi
biệt
thự
xây
dựng
theo
lối
cổ
của
Pháp
mà
người
địa
phương
quen
gọi
là
biệt
thự
“Tân
Thinh”.
Đây
là
tài
sản
của
gánh
Tân
Thinh
xưa”.
Thầy
Thận
có
ý
định
bỏ
gánh
hát
để
dựng
lên
một
sân
khấu
cải
lương
hoàn
toàn.
Thế
nhưng,
lực
bất
tòng
tâm
nên
thầy
đã
sang
gánh
hát
lại
cho
bạn
là
thầy
Năm
Tú
ở
Mỹ
Tho.
Phần
đời
sau
này
của
thầy
Thận
ra
sao,
sống
chết
sang
hèn
thế
nào
hiếm
thấy
đề
cập
đến.
Ông
Thanh
nói
thêm,
tuy
là
tài
tử
nhưng
chắc
chắn
thầy
Thận
phải
có
uy
tín
mới
“dời”
được
hai
nhân
sĩ
từng
tham
gia
phong
trào
Đông
Kinh
Nghĩa
Thục
là
cụ
Đặng
Thúc
Liêng
và
Trương
Duy
Toản
giúp
đỡ.
Cụ
Toản
vì
tham
gia
cứu
quốc
nên
bị
Pháp
câu
lưu
ở
Cần
Thơ
theo
dõi.
Cụ
Toản
đã
lập
ra
ban
nhạc
tài
tử
Ái
Nghĩa
để
ca
các
bài
đơn
ca
do
chính
cụ
soạn
hát
chơi
trong
các
thôn
xóm.
Nghe
danh,
nhóm
Sadec
Amis
đã
mời
cụ
tới
Sa
Đéc
nhập
gánh
và
cụ
Toản
nhận
lời,
cụ
đã
soạn
các
bài
đơn
ca
thành
liên
ca
như
Bùi
Kiệm
thi
rớt
trở
về,
Kim
Kiều
hạnh
ngộ...
phổ
theo
điệu
Tứ
đại
oán.
Gánh
thầy
Thận
rất
nổi
tiếng,
lưu
diễn
ở
các
nơi
và
rất
ăn
khách
ở
Sài
Gòn,
Cần
Thơ,
Mỹ
Tho
mà
trong
đó
Lục
Vân
Tiên,
Kim
Vân
Kiều
ăn
khách
nhất.
Gánh
Sadec
Amis
được
vang
danh
nhờ
những
bài
như
Tứ
đại
oán
gồm
5
lớp,
trích
đoạn
lớp
nhứt
do
cụ
Toản
soạn
như
sau:
Khi
từ
khi
Kiệm
thi
rớt
trở
về/Bùi
Ông
mắng
nhiếc
nhún
trề/Trách
quở
mắng
chàng
ham
bề
vui
chơi/Kiệm
thưa
tài
bất
thắng
thời/Có
lẽ
nào
con
không
lo
bề
công
danh/Tuổi
con
hãy
còn
xuân
xanh...
Lúc
ấy
do
biểu
diễn
cách
tân
nên
đông
khán
giả
lắm.
Với
phương
châm
người
ta
nghe
đờn
ca
sướng
tai
chưa
đủ
mà
phải
làm
sao
coi
cho
khoái
mắt
nữa
mới
hay.
Nhóm
thầy
Thận
với
chỉ
dẫn
của
cụ
Toản
đã
mạnh
dạn
tách
rời
ca
sĩ
ra
khỏi
dàn
đờn
để
bắt
họ
đứng
lên,
đối
diện
với
nhau
và
vừa
ca
vừa
ra
bộ,
làm
màu,
theo
sát
tình
cảm
của
từng
câu,
đoạn
ca
gọi
là
ca
ra
bộ.
Sau
đó
ca
ra
bộ
lớn
dần
với
những
bước
nghệ
thuật
kế
tiếp
là
hát
chập
là
hình
thức
liên
ca,
ra
điệu
bộ,
được
lồng
trong
các
cốt
truyện
có
tình
tiết
nội
dung.
Buổi
bình
minh
của
sân
khấu
cải
lương
khởi
điểm
từ
đây.
Trong
bài
viết
Hát
bội
hay
hát
bộ
học
giả
Vương
Hồng
Sển
cũng
đề
cập:
“Trở
lại
tìm
hiểu
hậu
tổ
cải
-
lương
là
ai,
xin
cho
tôi
nhấn
mạnh
và
ghi
công
cho
ông
André
Thận
và
ông
Mạnh
Tự
Trương
Duy
Toản”.































Ý kiến bạn đọc