Và
giờ
đây,
chúng
ta
đang
cùng
hội
tụ
ở
Paris,
thành
phố
đầu
tiên
trên
thế
giới
là
nơi
hội
tụ
của
các
đoàn
nghệ
thuật
sân
khấu
quốc
tế
để
tổ
chức
lễ
kỷ
niệm
nghệ
thuật
sân
khấu.
Isabelle
HUPPERT
là
một
diễn
viên
sân
khấu
và
điện
ảnh
Pháp
(Nguồn www.world-theatre-day.org)
Paris
là
thành
phố
phù
hợp
nhất
để
tôn
vinh
nền
nghệ
thuật
sân
khấu
truyền
thống
thế
giới
trọn
trong
một
ngày;
từ
nơi
đây,
thủ
đô
của
nước
Pháp,
chúng
ta
có
thể
chu
du
tới
Nhật
Bản
xa
xôi
thông
qua
việc
khám
phá
nghệ
thuật
sân
khấu
Noh
và
Bunraku,
ở
nơi
đây
mà
chúng
ta
có
thể
thả
hồn
khám
phá
sự
đa
dạng,
độc
đáo
của
kinh
kịch
và
Kathakali;
sân
khấu
tạo
điều
kiện
cho
chúng
ta
chu
du
giữa
các
miền
đất
Hy
Lạp
và
Scangdinavi,
cùng
tìm
hiểu
về
Aeschylus
và
Ibsen,
Sophocles
và
Strindberg;
Ngày
hội
sân
khấu
dẫn
dắt
chúng
ta
đi
từ
nước
Anh
sang
nước
Ý
khi
chúng
ta
có
cơ
hội
tìm
hiểu
về
Sarah
Kane
và
Prinadello.
Trong
vòng
24
giờ
đồng
hồ
này,
chúng
ta
có
thể
tham
gia
hành
trình
khám
phá
từ
nước
Pháp
tới
nước
Nga,
từ
Racine
và
Moliere
tới
Chekhov;
thậm
chí,
chúng
ta
có
thể
vượt
qua
Đại
Tây
Dương
như
một
nguồn
cảm
hứng
bất
tận
để
tham
gia
vào
một
phong
trào
sáng
tác
ở
California,
tạo
điều
kiện
cho
những
người
làm
sân
khấu
trẻ
tái
sáng
tạo
và
ghi
danh
trong
nền
nghệ
thuật
sân
khấu.
Thực
sự,
nghệ
thuật
sân
khấu
luôn
có
sức
sống
mãnh
liệt,
vượt
mọi
thời
gian
và
không
gian;
hầu
hết
những
tác
phẩm
đương
đại
thành
công
là
nhờ
những
thành
tựu
sân
khấu
của
nhiều
thế
kỷ
khác,
và
thậm
chí
những
tác
phẩm
kinh
điển
truyền
thống
lâu
đời
của
một
nhà
hát
có
thể
trở
nên
hiện
đại
hơn
và
sức
sống
của
tác
phẩm
được
bồi
đắp
qua
mỗi
lần
biểu
diễn.
Tác
phẩm
sân
khấu
luôn
luôn
được
tái
sinh
từ
đống
tro
tàn
của
chính
nó,
bỏ
đi
những
cái
cũ
kỹ
trước
đó
và
vực
lên
trong
một
hình
hài
hoàn
toàn
mới,
đó
chính
là
cách
để
một
tác
phẩm
sân
khấu
duy
trì
sức
sống.
Vì
thế,
ngày
Sân
khấu
thế
giới
rõ
ràng
không
phải
là
một
ngày
bình
thường
như
bao
ngày
bình
thường
khác.
Ngày
đặc
biệt
đó
cho
phép
chúng
ta
tiếp
cận
sự
nối
tiếp
của
thời
gian-
không
gian
vô
tận
trong
chớp
nhoáng
như
ánh
sáng
kỳ
diệu
phát
ra
từ
khẩu
thần
công.
Cho
phép
bản
thân
tôi
tìm
hiểu
về
nền
nghệ
thuật
này,
cho
phép
tôi
được
trích
dẫn
lời
của
một
nhà
soạn
kịch
nổi
tiếng
lỗi
lạc
người
Pháp,
Jean
Tardieu:
Khi
suy
nghĩ
về
không
gian,
Tardieu
nói
thật
nhạy
cảm
khi
đặt
vấn
đề
“Con
đường
nào
là
con
đường
dài
nhất
để
đi
từ
nơi
này
đến
nơi
kia?”…Về
thời
gian,
ông
gợi
ý
cách
đo
lường
“ta
mất
một
phần
mười
của
giây
để
phát
âm
từ
“eternity”-
“mãi
mãi,
bất
tận”….Tuy
nhiên,
cho
không
gian-thời
gian,
ông
nói:
“trước
khi
ngủ,
hãy
để
mắt
của
bạn
nhìn
cố
định
tại
2
điểm
ở
không
gian,
và
hãy
đếm
thời
gian
để
làm
việc
đó,
trong
một
giấc
mơ,
hãy
đếm
thời
gian
đi
từ
giấc
mơ
này
tới
giấc
mơ
khác.”
Phạm
trù
giấc
mơ
luôn
là
phạm
trù
bế
tắc
đối
với
bản
thân
tôi.
Dường
như
Tardieu
và
Bob
Wilson
cùng
chung
quan
điểm.
Chúng
ta
cũng
có
thể
tóm
gọn
sự
đồng
nhất
mang
tính
chất
vật
lý
của
ngày
sân
khấu
thế
giới
thể
hiện
ở
việc
trích
dẫn
những
câu
từ
của
Samuel
Beckett,
người
khiến
nhân
vật
Ưinnie
phải
thốt
lên,
“Ồ
chắc
hẳn
đó
sẽ
là
một
ngày
tươi
đẹp
làm
sao!”.
Khi
nghĩ
về
thông
điệp
này,
tôi
cảm
thấy
thật
vinh
dự
khi
được
yêu
cầu
viết
thông
điệp
cho
ngày
đặc
biệt
này,
tôi
nhớ
tất
cả
những
giấc
mơ
của
tất
cả
những
cảnh
này.
Như
vậy,
sẽ
không
công
bằng
khi
nói
rằng
tôi
đã
không
đến
khán
phòng
UNESCO
này
một
mình;
mọi
nhân
vật
tôi
từng
hóa
thân
đang
ở
đây
với
tôi,
dường
như
các
vai
diễn
biến
mất
khi
tấm
màn
sân
khấu
được
kéo
xuống,
nhưng
chính
những
con
người
đó
đã
tạo
ra
cuộc
sống
bên
trong
tâm
hồn
tôi,
đang
chờ
đợi
để
hỗ
trợ
hoặc
phá
hủy
những
vai
diễn
tiếp
theo;
Phaedra,
Araminte,
Orlando,
Hedda
Gabbler,
Medea,
Merteuil,
Blanche
DuBois….Và
chính
họ
cũng
là
người
luôn
sát
cánh
bên
tôi
khi
tôi
đứng
trước
các
quý
vị
ngày
hôm
nay
là
những
nhân
vật
mà
tôi
luôn
yêu
quý,
ngưỡng
mộ,
họ
trong
vai
những
khán
giả.
Và
vì
vậy,
tôi
thuộc
về
thế
giới
này.
Tôi
là
người
Hy
lạp,
người
Châu
Phi,
Người
Syria,
người
Veneti,
người
Nga,
người
Brazil,
người
Ba
Tư,
người
La
Mã,
người
Argentina,
người
Nga,
người
Brazil,
người
Nhật,
người
New
York,
Đức,
Úc,
Anh
-
một
công
dân
thực
sự
của
thế
giới
này,
bằng
những
hình
tượng
cá
nhân
tồn
tại
trong
bản
thân
tôi.
Và
ngày
hôm
nay
có
mặt
tại
đây,
trên
sân
khấu
này,
trong
nhà
hát
này,
chúng
ta
đã
tìm
thấy
một
sự
toàn
cầu
hóa
thực
thụ
cho
nền
nghệ
thuật
sân
khấu.
Vào
ngày
Sân
khấu
thế
giới
năm
1964,
Laurence
Olivier
tuyên
bố
rằng,
sau
hơn
một
thế
kỷ
đấu
tranh,
một
nền
Sân
khấu
Quốc
gia
đã
được
tạo
ra
ở
Hợp
chủng
Anh,
và
ngay
lập
tức
về
mặt
hình
thức,
ông
muốn
quy
nó
thành
một
nền
sân
khấu
mang
đậm
tính
quốc
tế,
ít
nhất
là
trên
phương
diện
vốn
tiết
mục.
Ông
đã
biết
chắc
chắn
rằng
Shakespear
thuộc
về
nền
nghệ
thuật
sân
khấu
thế
giới.
Trong
quá
trình
nghiên
cứu
để
viết
ra
thông
điệp
này,
tôi
rất
vui
mừng
được
biết
rằng
thông
điệp
của
ngày
sân
khấu
thế
giới
đầu
tiên
năm
1962
do
Jean
Cocteau
viết,
một
ứng
cử
viên
phù
hợp
với
vai
trò
này
nhờ
ông
là
tác
giả
của
cuốn
sách
“80
ngày
vòng
quanh
thế
giới”.
Điều
này
giúp
tôi
nhận
ra
rằng
tôi
đã
được
chu
du
vòng
quanh
thế
giới
theo
một
cách
rất
khác
biệt.
Tôi
đã
thực
hiện
chuyến
chu
du
đó
thông
qua
80
vở
diễn
hay
80
bộ
phim.
Tôi
cộng
cả
những
bộ
phim
vào
đây
bởi
tôi
không
phân
biệt
rạch
ròi
giữa
những
vai
diễn
trên
sân
khấu
với
những
vai
diễn
tôi
đảm
nhận
trong
các
bộ
phim,
vì
chính
điều
đó
luôn
làm
tôi
bất
ngờ
mỗi
khi
nói
về
điều
đó,
nhưng
đó
là
sự
thật,
đó
là
cách
thức
mà
nó
tồn
tại,
tôi
không
thấy
sự
khác
nhau
giữa
hai
lĩnh
vực
này.
Khi
đang
nói
ở
nơi
đây,
tôi
không
còn
là
tôi,
tôi
không
cpòn
là
một
diễn
viên,
tôi
chỉ
là
một
trong
số
rất
nhiều
người
mà
sân
khấu
sử
dụng
như
là
mạch
nguồn
của
sự
sống,
và
nghĩa
vụ
của
tôi
là
lĩnh
hội
điều
này,
hay
nói
cách
khác,
chúng
ta
không
làm
cho
nghệ
thuật
sân
khấu
tồn
tại,
mà
nhờ
có
nghệ
thuật
sân
khấu
mà
chúng
ta
tồn
tại.
Nghệ
thuật
sân
khấu
có
sức
mạnh
vô
thường.
Nó
có
thể
làm
mọi
thứ
hồi
sinh,
nó
có
thể
ngăn
chặn
chiến
tranh,
xoa
dịu
những
nỗi
đau…
Đủ
để
có
thể
nói
rằng
“Nghệ
thuật
sân
khấu
giống
một
miền
đất
hoang
sơ
của
thời
trung
cổ”-
Tất
cả
những
gì
sân
khấu
cần
là
diễn
viên?
Họ
sẽ
làm
gì?
Họ
sẽ
nói
gì?
Họ
sẽ
phát
ngôn
phải
không?
Công
chúng
mong
đợi,
và
chắc
chắn
một
điều,
không
có
công
chúng
thì
sẽ
không
có
nghệ
thuật
sân
khấu
-
xin
đừng
bao
giờ
lãng
quên
điều
đó.
Một
người
đơn
lẻ
chỉ
là
một
khán
giả.
Nhưng
hãy
hi
vọng
chúng
ta
không
có
nhiều
ghế
trống
trong
nhà
hát!
Những
tác
phẩm
của
Ionesco
là
những
tác
phẩm
tròn
đầy,
và
ông
thể
hiện
sự
dũng
cảm
nghệ
thuật
một
cách
thẳng
thắn
và
thật
đẹp
đẽ
bằng
một
hình
ảnh
giàu
cảm
xúc
cuối
các
vở
diễn,
hình
ảnh
một
người
phụ
nữ
dũng
cảm
nói
“Vâng,
vâng,
một
cái
chết
trong
huy
hoàng”.
Hãy
chết
đi
để
bước
vào
một
huyền
thoại
mới….ít
nhất,
chúng
ta
vẫn
giữ
được
những
con
phố
của
chúng
ta…”.
Ngày
Sân
khấu
thế
giới
đã
tồn
tại
được
55
năm
đến
nay.
Trong
suốt
55
năm,
tôi
là
người
phụ
nữ
thứ
8
vinh
hạnh
được
mời
truyền
tải
một
thông
điệp-
nếu
các
bạn
có
thể
gọi
đây
là
một
thông
điệp
thì
nó
chính
là
một
thông
điệp.
Những
vị
tiền
bối
của
tôi(ồ,
những
vị
tiền
nhiệm
là
đàn
ông)
đã
nói
về
nghệ
thuật
sân
hấu
của
sự
tưởng
tượng,
sự
tự
do,
và
nguồn
gốc
xuất
thân
của
cái
đẹp,
sự
đa
dạng
văn
hóa
và
nêu
nên
những
vấn
đề
còn
chưa
có
lời
giải
đáp
thỏa
đáng.
Năm
2013,
mới
chỉ
4
năm
về
trước,
Dario
Fo
nói:
“Giải
pháp
duy
nhất
để
giải
quyết
vấn
đề
khủng
hoảng
nằm
ở
hi
vọng
vào
một
cuộc
đại
cách
mạng
chống
lại
chính
chúng
ta,
đặc
biệt
là
chống
lại
những
người
trẻ
mong
muốn
học
hỏi
về
nghệ
thuật
sân
khấu,
do
vậy,
một
cộng
đồng
gồm
những
diễn
viên
với
tư
tưởng
cực
đoan
trỗi
dậy,
chắc
chẵn
những
người
đó
sẽ
khai
thác
được
những
lợi
ích
không
thể
tưởng
tượng
nổi
thông
qua
việc
tìm
ra
lối
thể
hiện
mới.”
Những
lợi
ích
không
thể
tưởng
tượng
nổi-
nghe
có
vẻ
giống
với
một
công
thức
tốt
đẹp,
đáng
được
coi
là
thành
phần
của
hùng
biện
chính
trị,
quý
vị
có
nghĩ
như
vậy
không?
Khi
tôi
ở
Paris
ngay
trước
khi
cuộc
bầu
cử
tổng
thống
được
tổ
chức,
tôi
cũng
muốn
nhắn
nhủ
tới
những
người
sẽ
lãnh
đạo
đất
nước
chúng
tôi
nên
nắm
bắt
được
những
lợi
ích
vô
hình
mà
nghệ
thuật
sân
khấu
mang
lại.
Nhưng
tôi
cũng
muốn
nhấn
mạnh,
không
có
bạo
lực,
không
có
khủng
bố!
Sân
khấu
là
thứ
mà
tôi
thể
hiện
với
người
khác,
đó
là
một
cuộc
đối
thoại,
không
tồn
tại
sự
thù
địch.
“Tình
hữu
nghị
giữa
con
người”-
giờ
đây,
tôi
không
biết
nhiều
lắm
về
ý
nghĩa
của
điều
đó,
nhưng
tôi
tin
ở
cộng
đồng,
ở
tình
hữu
nghị
giữa
các
khán
giả
và
diễn
viên,
và
sự
thống
nhất
vô
tận
giữa
những
con
người
do
sân
khấu
mang
lại
gần
nhau-
những
phiên
dịch
viên,
những
người
đào
tạo,
người
thiết
kế
trang
phục,
nghệ
sỹ
thiết
kế
sân
khấu,
các
học
giả,
các
nhà
phê
bình
và
khán
giả.
Nghệ
thuật
sân
khấu
bảo
vệ
chúng
ta;
che
chở
chúng
ta….tôi
tin
sân
khấu
yêu
chúng
ta
nhiều
như
chúng
ta
yêu
sân
khấu.
Tôi
vẫn
nhớ
về
một
vị
đạo
diễn
sân
khấu
già
mà
tôi
có
cơ
hội
làm
việc
dưới
quyền,
người
trước
mỗi
đêm
khi
kéo
tấm
màn
nhung
lên
thường
nói
thật
to
và
rõ
ràng,
mạnh
mẽ:
“Hãy
cùng
tạo
điều
kiện
cho
nghệ
thuật
sân
khấu!”
và
đó
sẽ
là
những
lời
cuối
của
tôi
đêm
nay.
Ths.
Hà
Tú
Anh
Ý kiến bạn đọc