Hề Sa: “Không có Văn Hường thì làm sao có Hề Sa”
- Thứ bảy - 18/05/2013 04:42
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Hề Sa – có người còn gọi vui là Văn Hường 2 – bắt đầu được những ông bầu các đoàn cải lương lớn tại Sài Gòn chú ý sau khi ông vô vai Tần Hớn rất thành công trong vở Thần nữ dâng Ngũ linh kỳ của đoàn cải lương Thủ Đô Ba Bảng. Đây là vai của nghệ sĩ Bảy Xê mà ông đóng thế. Và cũng từ đó, cái tên Hề Sa bắt đầu có “số” trong làng cải lương.
Mê
mẩn
bài
vọng
cổ
6
câu
Tư
Ếch
đi
Sài
Gòn
qua
giọng
ca
độc
chiêu
của
Văn
Hường,
nhất
là
cái
tiếng
“ự”khi
xuống
hò
nghe…
đã
quá
trời
đất!
Vậy
là
ông
mày
mò
bắt
chước
“ự”
nhái
theo.
Được
bạn
bè
nghe
qua
khen
“cũng
được
à
nhe”,
ông
càng
ráng
lấn
tới!
Nhưng
“ự”
làm
sao
để
không
đụng
hàng
với
sư
phụ
Văn
Hường?
Suy
đi
tính
lại,
ông
đã
bắt
đầu
“ự”
dài
từ
xàng
xê
rồi
bẻ
qua
vọng
cổ.
“Nhất
tự
vi
sư,
bán
tự
vi
sư
–
một
chữ
cũng
thầy,
mà
nửa
chữ
cũng
thầy.
Tui
có
mọi
thức
như
ngày
hôm
nay
là
nhờ
anh
Văn
Hường.
Dù
chưa
từng
cúng
xô,
gà
bái
anh
Sáu
học
nghề,
nhưng
tui
vẫn
“kiến”
anh
Sáu
như
là
sư
phụ
ruột.
Không
có
Hề
Văn
Hường
thì
gần
15
năm
sau
làm
gì
có
Hề
Sa”.
Đó
là
câu
nói
tận
đáy
lòng
của
Hề
Sa
khi
tiếp
chuyện
với
bất
cứ
người
nào…
Để
thỏa
mãn
niềm
đam
mê,
19
tuổi
ông
trốn
gia
đình
gia
nhập
gánh
hát
rong
của
Nhà
thuốc
Tân
Á.
Lang
bạt
khắp
nơi
vừa
hát
phục
vụ
(có
tuồng
tích
đàng
hoàng)
vừa
bán,
quảng
cáo
thuốc
trên
sân
khấu
lộ
thiên
là
khoảnh
đất
trống
tại
bất
cứ
địa
phương
nào
(còn
gọi
là
sân
đất)…
Từ
một
người
hát
rong,
con
đường
nghệ
thuật
của
ông
cũng
đã
biến
chuyển
theo
ngày
tháng.
Từ
hát
ngoài
màn
(chỉ
đứng
trong
hậu
trường
hát
chứ
không
ló
mặt
ra)
cho
đến
“phi
cua
răng”
(làm
quân
lính
nhưng
được
thoại),
rồi
vai
hề
nhỏ
lần
lần
leo
lên
hề
chánh.
Trong
suốt
thời
gian
đó,
tiếng
“ự”
từ
xàng
xê
bẻ
qua
vọng
cổ
đã
rong
ruổi
cùng
ông,
chinh
phục
công
chúng
mộ
điệu
khắp
các
chợ,
đình,
chùa
miễu
qua
các
tỉnh,
trên
sân
khấu
các
đoàn
Khải
Hoàn,
Quang
Phục,
Tôn
Yên,
Bầu
Lù…
Năm
1966,
vì
trốn
quân
dịch,
ông
từ
giã
Sài
Gòn
sau
khi
trải
qua
hai
đoàn
cải
lương
lớn
như
Trăng
Mùa
Thu
và
Kim
Chung
5.
Sau
đó,
ông
lập
đoàn
Sóng
Hề
Sa
chuyên
đi
đánh
lẻ
tại
các
tỉnh
miền
Tây.
Đến
năm
1976,
ông
trở
về
thành
phố,
gia
nhập
đoàn
Tiếng
Ca
Trung
Hiếu
rồi
Phước
Chung
và
cuối
cùng
là
đoàn
Sài
Gòn
3.
Từ
năm
1988,
ông
chính
thức
rời
xa
sân
khấu,
nhưng
máu
mê
cải
lương
của
ông
không
bao
giờ
là
giảm.
Ông
vẫn
thường
xuyên
nhận
các
loại
“sô”
từ
truyền
hình,
truyền
thanh
cho
tới
“kính
thưa
các
loại
đám”,
một
khi“ai
kêu
tui
đó
thì
tui
có
đây”!
Cũng
như
Văn
Hường,
ông
có
những
bài
vọng
cổ
ruột,
tạo
nên
tên
tuổi
để
đời
như:
Lính
già
vui
tính;
Khi
người
say
biết
yêu;
Tứ
đổ
tường;
Tôi
yêu
vợ
tôi;…
Và
trong
số
những
bài
hát
vui
thời
trước,
bài
ca
cổ
Lịnh
xé
xác,
Lịnh
xé
túi
là
bài
vọng
cổ
hài
châm
biếm
độc
nhất
qua
giọng
ca
của
ông
được
thu
đĩa,
đủ
sức
“so
cựa”
cùng
sư
phụ
Văn
Hường
trong
nửa
thế
kỷ
qua.
Với
vẻ
mặt
đầy
phong
trân,
Hề
Sa
vẫn
chất
chứa
niềm
đam
mê
cải
lương
dù
tuổi
đã
cao.
Tuy
không
có
nhiều“tài
sản”
để
lại
như
“sư
phụ”,
song
ông
vẫn
tự
hào
đã
góp
sức
làm
tỏa
sang
sân
khấu
cải
lương
bằng
những
vai
diễn
tạo
nên
tiếng
cười
và
những
bài
ca
cổ
châm
biếm
độc
đáo.