Khi đào kép cải lương hát nhập vai
- Thứ hai - 07/04/2014 16:22
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Trên sân khấu một khi đào kép cải lương thành công với vai trò, có nghĩa là “nhập vai” thì coi như nghệ thuật đã đạt được, là nấc thang đi đến trở thành nghệ sĩ nổi tiếng. Thế nhưng, nếu là vai đào hay kép “độc” thì phải đề phòng phản ứng của khán giả. Trong lịch sử cải lương từng xảy ra những sự việc buồn cười, do bởi tài diễn xuất y như thật của nghệ sĩ qua vai trò được gọi là nhập vai.

“Nhập
vai”
hấp
dẫn
và
nguy
hiểm
Vào
thời
Pháp
thuộc,
một
ông
Tây
chức
quyền
một
tỉnh
ở
Nam
Kỳ
Lục
Tỉnh,
khi
xem
cải
lương
(có
người
thông
ngôn
ngồi
bên
cạnh
dịch
lại
lời
hát).
Đến
lúc
cô
đào
thương
với
vai
trò
một
nữ
tướng
mang
bụng
chửa
sắp
đẻ
con,
thất
trận
chạy
dài,
mà
lại
bị
tướng
giặc
đuổi
nà
(do
một
kép
độc
đóng).
Cô
đào
ôm
bụng
chạy
mà
tướng
giặc
cố
đuổi
sắp
bắt
được.
Tức
thì
ông
Tây
rút
súng
lục
bắn
mấy
phát
để
can
thiệp.
Rất
may
là
súng
nổ
lên
trời,
chớ
không
thôi
thì
anh
kép
hát
với
vai
trò
kép
độc
bị
lãnh
đạn
và
sanh
nghề
tử
nghiệp
rồi!
Nếu
những
giọt
nước
mắt
của
khán
giả
là
khen
tặng
cho
những
cô
đào
thương,
thì
chửi
rủa
của
họ
lại
là
phần
thưởng
cho
những
cô
đào
độc.
Người
nữ
nghệ
sĩ
thủ
vai
đào
thương
để
rồi
được
khán
giả
ngậm
ngùi,
xúc
động
và
ngợi
khen
sau
đó,
không
là
chuyện
khó.
Thế
nhưng,
dám
thủ
những
vai
đanh
ác
lẳng
lơ
để
làm
cho
người
xem
phát
ghét
và
có
thể
bị
nguyền
rủa,
nhưng
sau
đó
lại
khắc
được
vào
lòng
họ
sự
khó
quên
mới
là
chuyện
khó.
Người nữ nghệ sĩ thủ vai đào thương để rồi được khán giả ngậm ngùi, xúc động và ngợi khen sau đó, không là chuyện khó. Thế nhưng, dám thủ những vai đanh ác lẳng lơ để làm cho người xem phát ghét và có thể bị nguyền rủa, nhưng sau đó lại khắc được vào lòng họ sự khó quên mới là chuyện khó
Đào
thương
thì
nhờ
có
làn
hơi
ca
thiên
phú
mà
có
được
giao
kèo
bạc
triệu,
trong
lúc
ấy
đào
lẳng
chỉ
cậy
ở
diễn
xuất
thần
tình,
mà
không
hưởng
được
bao
nhiêu
lương
bổng.
Sự
khác
biệt
giữa
cải
lương
và
điện
ảnh,
thoại
kịch
nằm
trong
trường
hợp
này.
Một
câu
chuyện
từng
xảy
ra
ở
Long
Xuyên
vào
khoảng
năm
1970,
lúc
ấy
ông
bầu
Cần
mang
đoàn
cải
lương
Đồng
Ấu
Kim
Nam
về
diễn
tại
Đình
Cái
Sao,
thuộc
tỉnh
An
Giang,
với
thành
phần
đào
kép
hầu
hết
là
nghệ
sĩ
còn
trẻ
từ
12
đến
16
tuổi.
Hôm
bữa
đó
cúng
đình
nên
khán
giả
tới
xem
đông
đảo,
các
diễn
viên
trẻ
tuổi
của
đoàn
lên
tinh
thần
trổ
hết
tài
năng.

CD
cải
lương
tuồng
Ngôi
Nhà
Ma
của
soạn
giả
Thanh
Nga.
Nguồn
CD
Cải
Lương
Đêm
ấy
đoàn
diễn
vở
tuồng
Phạm
Công
Cúc
Hoa,
đến
lớp
Tào
Thị
bạc
đãi,
hành
hạ
hai
đứa
con
riêng
của
Phạm
Công
làm
khán
giả
tức
giận
la
ó.
Nhiều
khán
giả
bất
bình
trước
sự
tàn
ác
của
Tào
Thị
do
đào
trẻ
Xuân
Hoa
(mới
15
tuổi)
đảm
trách
vai
trò,
nên
đã
liệng
đủ
thứ
lên
Tào
Thị
Xuân
Hoa.
Tiếp
đó
một
bà
tuổi
sồn
sồn
bước
nhanh
lên
sân
khấu
chỉ
vào
mặt
Tào
Thị
Xuân
Hoa
mắng:
Bị
đánh
bất
ngờ
cô
đào
trẻ
ôm
mặt
khóc
hu
hu,
bỏ
hát
đi
luôn
vào
hậu
trường.
Nhân
viên
dàn
cảnh
của
đoàn
chạy
ra
lôi
bà
khán
giả
này
xuống,
và
nhiều
khán
giả
la
lớn:
“Nó
đang
hát
tuồng
chớ
đâu
phải
thiệt,
bộ
bà
khùng
rồi
sao
mà
đánh
con
nhỏ?”
“Đồ
độc
ác,
đồ
gái
trắc
nết
lăng
loàn,
cái
thứ
bất
lương...
thứ
trời
đánh!
Mà
thôi,
đợi
ông
trời
lâu
lắm,
để
tao
đánh
trước”.
Vừa
dứt
lời
là
bà
xáng
cho
Tào
Thị
Xuân
Hoa
mấy
bạt
tai
xiểng
niểng.
Bị
đánh
bất
ngờ
cô
đào
trẻ
ôm
mặt
khóc
hu
hu,
bỏ
hát
đi
luôn
vào
hậu
trường.
Nhân
viên
dàn
cảnh
của
đoàn
chạy
ra
lôi
bà
khán
giả
này
xuống,
và
nhiều
khán
giả
la
lớn:
“Nó
đang
hát
tuồng
chớ
đâu
phải
thiệt,
bộ
bà
khùng
rồi
sao
mà
đánh
con
nhỏ?”
Biết
mình
có
lỗi,
bà
khán
giả
hành
động
quá
đáng
kia
đi
te
te
xuống
sân
khấu
rồi
lẫn
vào
đám
đông.Trong
khi
đó
thì
ở
hậu
trường,
ông
bầu
gánh
cố
dỗ
dành
mà
đào
Xuân
Hoa
vẫn
khóc
tức
tưởi
không
chịu
ra
hát.
Thấy
vậy,
mấy
vị
trong
Ban
Hội
Tề
Đình
Cái
Sao
mang
đồ
cúng
với
nhiều
bánh
trái,
xôi
thịt
cùng
một
ít
tiền
đến
tặng
đoàn
và
xin
lỗi,
chừng
đó
Tào
Thị
Xuân
Hoa
mới
chịu
tiếp
tục
hát
cho
hết
vai
trò.
Về
sau
Xuân
Hoa
được
các
đoàn
lớn
như
Minh
Cảnh,
Cửu
Long,
Tiền
Giang
mời
về
cho
nhận
vai
chánh.
Trong
vở
tuồng
“Ngôi
Nhà
Ma”
của
soạn
giả
Thanh
Nga
(cô
đào
Thanh
Nga
thật
lắm
nghề),
cô
đã
bỏ
vai
cho
đào
lẳng
Thúy
Lan
một
vai
trò
đào
độc.
Thúy
Lan
đã
diễn
thật
xuất
thần,
đến
nỗi
khiến
cho
khán
giả
chửi
mắng
um
sùm,
quên
rằng
họ
đang
xem
hát
chớ
đâu
phải
ngoài
đời.
Nghe
chửi,
Thúy
Lan
rất
khoan
khoái,
thích
thú.
Bởi
không
còn
gì
làm
một
cô
đào
đóng
vai
độc
sung
sướng
hơn,
khi
thấy
mình
gây
được
sự
công
phẫn
của
khán
giả
qua
vai
trò
của
mình.
Thúy
Lan
thành
thật
nói:
-
Đóng
vai
này
nghe
chửi
chừng
nào
lại...
mát
ruột
chừng
ấy.
Xem
vở
cải
lương
“Đèn
Đêm
Nhỏ
Lệ”
nó
làm
tôi
tức
phát
điên
lên
được.
Lợi
dụng
cái
mã
đẹp
trai
nó
lường
gạt
con
gái
nhà
lành
nhẹ
dạ.
Hôm
trước
xem
vở
“Mùa
Nước
Nổi”
cũng
thế,
nó
dụ
dỗ
cả
cô
chị
lẫn
cô
em.
Rồi
vở
“Đèn
Khuya”
nó
phụ
bạc
người
cứu
nó
mà
dụ
dỗ
vợ
người
ta
bỏ
chồng
bỏ
con...Cái
hạng
người
bất
nhân
ấy
mà
cũng
là
nghệ
sĩ
hả?
Ở
đoàn
hát
Thanh
Minh
Thanh
Nga,
đào
lẳng
Thúy
Lan
được
coi
như
là
cột
trụ
duy
nhất
trên
phương
diện
đào
“độc”.
Theo
như
một
số
người
sành
sỏi
về
cải
lương
thì
Thúy
Lan
gần
như
là
một
diễn
viên
toàn
diện
so
với
những
cô
đào
cùng
trang
lứa
với
cô
thời
ấy.
Tài
năng
và
sở
trường
của
Thúy
Lan
được
chứng
minh
rõ
ràng
qua
mùa
giải
Thanh
Tâm
1960,
khi
cô
về
nhì
khít
khao
với
Ngọc
Giàu
là
người
đoạt
giải.
Đó
là
một
trong
hàng
trăm
cảnh
do
đào
lẳng,
đào
độc
đóng,
còn
kép
độc
thì
cũng
làm
cho
khán
giả
không
những
phản
ứng
ở
trong
rạp,
mà
khi
ra
ngoài
xã
hội
cũng
vẫn
bị
phản
ứng
không
thua
gì
lúc
đang
hát.
Cũng
là
cái
số…
Đây
xin
kể
trường
hợp
kép
Linh
Tâm
chuyên
đóng
các
vai
sở
khanh,
khi
ra
chợ
bị
khán
giả
kể
tội.
Có
lần
theo
đoàn
đi
diễn
ở
Cà
Mau,
sáng
ra
chợ
đến
chỗ
bà
bán
trái
cây
hỏi
mua,
thì
bà
ta
vừa
nhìn
thấy
anh,
lừ
mắt
giận
dữ
không
nói
một
tiếng.
Tưởng
bà
ta
chưa
nghe
rõ
nên
hỏi
bao
nhiêu
tiền
một
ký,
bất
thần
bà
ta
cầm
cái
nia
úp
lên
thúng
trái
cây
rồi
rủa
anh
một
tràng
dài:
-
Cậu
đi
chỗ
khác,
tui
thà
chịu
ế
chứ
không
bán
cho
mấy
thử
sở
khanh
đàng
điếm,
con
gái
người
ta
hiền
lành
xinh
đẹp
mà
dụ
cho
mang
bầu
rồi
bỏ,
ăn
ở
thất
đức
quá
dậy?
Linh
Tâm
đứng
chết
trân
như
trời
trồng
không
nói
được
câu
nào,
tưởng
bà
ta
nhầm
mình
với
ai
đó,
không
ngờ
mấy
bà
khác
cũng
xúm
lại
chửi
đổng:
-
Cái
mặt
sở
khanh,
thấy
ghét!
Tiếp
theo
đó
thì
mấy
bà
bên
cạnh
lại
kể
thêm
nhiều
“tội”
là
khác:
-
Hôm
qua
xem
vở
cải
lương
“Đèn
Đêm
Nhỏ
Lệ”
nó
làm
tôi
tức
phát
điên
lên
được.
Lợi
dụng
cái
mã
đẹp
trai
nó
lường
gạt
con
gái
nhà
lành
nhẹ
dạ.
Hôm
trước
xem
vở
“Mùa
Nước
Nổi”
cũng
thế,
nó
dụ
dỗ
cả
cô
chị
lẫn
cô
em.
Rồi
vở
“Đèn
Khuya”
nó
phụ
bạc
người
cứu
nó
mà
dụ
dỗ
vợ
người
ta
bỏ
chồng
bỏ
con
theo
nó,
rồi
còn
bắt
cóc
con
người
ta
nữa.
Cái
hạng
người
bất
nhân
ấy
mà
cũng
là
nghệ
sĩ
hả?
Có
mấy
người
ở
chợ
bấy
giờ
mới
hiểu
ra
chuyện
liền
cười
xen
vào:
-
Trời
ơi,
tui
tưởng
“thằng
chả”
lường
gạt
con
gái
nhà
bà,
ai
dè
ổng
đóng
tuồng
mà
nhân
vật
làm
bậy
chứ
có
phải
ổng
đâu
mà
bà
la
người
ta.
Bà
bán
hàng
vẫn
khăng
khăng:
-
Ngó
cái
mặt
thấy
người...
không
đàng
hoàng
rồi.
Cứ
nhớ
tới
mấy
cô
phải
đau
khổ
vì
nó
là
tôi
chịu
hổng
nổi.
Linh
Tâm
lúc
ấy
mới
thở
ra.
Cái
số
làm
“sở
khanh”
như
anh
chắc
vẫn
còn
nghe
những
lời
nguyền
rủa
dài
dài..