NSND Diệp Lang: Mình không hay mình già
- Thứ bảy - 08/02/2014 14:51
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Năm 2010, NSND Diệp Lang cùng vợ là bà Thu Phong lặng lẽ ra sân bay sang Mỹ khiến nhiều khán giả ngẩn ngơ thương tiếc. Năm nay, hai ông bà về nước ăn tết với những điều đáng mừng cho tuổi già xế bóng…
Thật
sự
năm
đó
NSND
Diệp
Lang
phải
“trốn”
khán
giả
để
đi,
bởi
chỉ
cần
biết
tin
là
mọi
người
sẽ
kéo
tới
đưa
tiễn
rầm
rộ.
Ngay
cả
người
thân
và
báo
chí
cũng
không
được
biết
nhiều.
Và
thấm
thoắt
đã
4
năm…
Nhìn
thần
sắc
hai
ông
bà,
tôi
không
khỏi
ngạc
nhiên.
Trắng,
hồng
hào,
thon
thả,
tiếng
nói
khỏe
khoắn.
Hóa
ra,
ông
bà
ở
tại
TP.San
Diego,
căn
nhà
cất
trên
một
vùng
cao
ráo
và
mát
mẻ
tựa
Đà
Lạt,
khí
hậu
trong
lành,
ăn
uống
đầy
hoa
trái
thơm
ngon...
Buổi
sáng
ông
bà
đi
dạo
như
tập
thể
dục,
sức
khỏe
rõ
ràng
cải
thiện,
được
hỗ
trợ
điều
trị
bệnh
miễn
phí,
không
phải
lo
lắng
gì
về
tiền
bạc
nên
đầu
óc
cũng
nhẹ
nhàng
phấn
khởi.
Bởi
vậy,
dù
ông
74
tuổi,
còn
bà
62,
nhưng
bây
giờ
lại
thấy
trẻ
ra.
Nhớ “mùi Việt Nam”
Và gia đình hạnh phúc của ông bà đáng cho người ta ngưỡng mộ. Cô con gái Thanh Tuyền mở tiệm nail rất đắt khách, chàng rể có nghề thợ bạc, hai cháu ngoại đứa lên 7 đứa lên 5 ngoan hiền xinh xắn. Sáng các cháu đi học, chiều cha mẹ chở về giao cho ông bà ngoại, rồi đi làm tiếp tới 7 - 8 giờ tối. Hai ông bà chăm cháu thật chu đáo, và dạy tiếng Việt cho cháu. Ông kể: “Có lần tôi nói con đừng có bê bối nghen. Nó hỏi bê bối là gì vậy ông? Thế là phải tìm từ ngữ giải thích. Mình ráng dạy tiếng Việt cho cháu kẻo nó vô trường nói tiếng Anh riết rồi quên gốc tích quê hương. Lần trước tôi về quê gần một tháng, trở qua là tụi nhỏ nói cứng giọng liền”.
Image
Vợ chồng NSND Diệp Lang - Thu Phong
Chỉ có điều, xứ lạ vẫn không thể giống hẳn quê nhà. Dù bên đó có đủ thức ăn Việt, từ phở tới hủ tiếu, rau thơm, nước mắm…, nhưng ông nói “vẫn không có cái mùi Việt Nam”. Ông từ tốn: “Bây giờ sức khỏe mới là quan trọng nhất đối với chúng tôi, được điều trị ổn định như vầy là vui lắm rồi, mấy thứ khác đều chịu được hết”. Nói vậy chứ khi vừa xuống xe bước vào căn nhà quen thuộc ông bà đã chảy nước mắt. Gian phòng vẫn y như cũ, phố xá vẫn thân quen, hàng cây vẫn rủ bóng bên quán cà phê vỉa hè… Quê hương là không gì thay thế được, nên ông bà vội về Đồng Tháp thăm làng Bình Tiên của mình, nơi ngày xưa ông lẽo đẽo theo ông nội đi ăn hủ tiếu, nghe đọc thơ, đọc chữ Hán, nghe tiếng đờn kìm của cha buồn buồn trôi vào đêm vắng… Ông ngậm ngùi: “Mình không hay mình già. Chớp mắt mà thất thập cổ lai hy…”.
Nỗi niềm sân khấu
Và ông dường như vẫn chưa thôi khắc khoải về nghệ thuật cải lương. Thực ra khán giả và bầu sô bên Mỹ nghe ông qua định cư thì mừng lắm, có đánh tiếng mời ông biểu diễn. Nhưng ông từ chối, vì sức khỏe tuy ổn định nhưng không bảo đảm an toàn khi ông bước lên sân khấu. Nhưng ông bất ngờ hỏi tôi: “Có nên đi diễn không hả Hoàng Kim?”. Câu hỏi không chờ câu trả lời, mà thật sự chính là nỗi niềm bâng khuâng nhớ nghề của ông. Ông chưa bao giờ dám nói hai chữ “bỏ nghề”, vì đó là điều kiêng kỵ của nghệ sĩ, mà chỉ như người tạm ẩn mình chờ đợi. Chờ tới bao giờ thì chưa biết được…
Nhưng ông có chút niềm vui là con trai ông đã nối tiếp con đường nghệ thuật của ông. Tết này về nước ông kịp đi xem vở kịch Kỳ án 292 do Diệp Tiên viết kịch bản và đạo diễn tại Sân khấu Phú Nhuận. Dù khiêm tốn nhưng ông vẫn nói thật là thấy con có khả năng, có hy vọng phát triển. Ông nói: “Anh chị nó rất cần nó sang phụ giúp, nhưng thôi nó mê nghề quá cứ để nó làm cho thỏa”. Nói gì thì nói, cái máu văn nghệ trong ông vẫn chảy, nếu ông thấy con mình theo được sân khấu thì chắc ông cũng đỡ nhớ nhung, khắc khoải. Vậy đi. Tuổi già còn có bao nhiêu niềm vui nữa đâu.
Ông cười thanh thản: “Chuyến này đi rồi lâu lắm mới về được nghen. Con cháu bận rộn quá, mỗi lần về mỗi lần khó. Chỉ mong cải lương đừng mai một thì dù tôi ở phương trời nào cũng thấy gần gũi quê hương”. Chợt hình dung ra hình ảnh ông ngồi bên chiếc ti vi lắng nghe từng câu vọng cổ… Tiếng hát vượt trùng dương bay đến bên ông để thay cho sàn diễn một thời ông gắn bó. Thương biết bao nhiêu…
Hoàng Kim
Nhớ “mùi Việt Nam”
Và gia đình hạnh phúc của ông bà đáng cho người ta ngưỡng mộ. Cô con gái Thanh Tuyền mở tiệm nail rất đắt khách, chàng rể có nghề thợ bạc, hai cháu ngoại đứa lên 7 đứa lên 5 ngoan hiền xinh xắn. Sáng các cháu đi học, chiều cha mẹ chở về giao cho ông bà ngoại, rồi đi làm tiếp tới 7 - 8 giờ tối. Hai ông bà chăm cháu thật chu đáo, và dạy tiếng Việt cho cháu. Ông kể: “Có lần tôi nói con đừng có bê bối nghen. Nó hỏi bê bối là gì vậy ông? Thế là phải tìm từ ngữ giải thích. Mình ráng dạy tiếng Việt cho cháu kẻo nó vô trường nói tiếng Anh riết rồi quên gốc tích quê hương. Lần trước tôi về quê gần một tháng, trở qua là tụi nhỏ nói cứng giọng liền”.
Image
Vợ chồng NSND Diệp Lang - Thu Phong
Chỉ có điều, xứ lạ vẫn không thể giống hẳn quê nhà. Dù bên đó có đủ thức ăn Việt, từ phở tới hủ tiếu, rau thơm, nước mắm…, nhưng ông nói “vẫn không có cái mùi Việt Nam”. Ông từ tốn: “Bây giờ sức khỏe mới là quan trọng nhất đối với chúng tôi, được điều trị ổn định như vầy là vui lắm rồi, mấy thứ khác đều chịu được hết”. Nói vậy chứ khi vừa xuống xe bước vào căn nhà quen thuộc ông bà đã chảy nước mắt. Gian phòng vẫn y như cũ, phố xá vẫn thân quen, hàng cây vẫn rủ bóng bên quán cà phê vỉa hè… Quê hương là không gì thay thế được, nên ông bà vội về Đồng Tháp thăm làng Bình Tiên của mình, nơi ngày xưa ông lẽo đẽo theo ông nội đi ăn hủ tiếu, nghe đọc thơ, đọc chữ Hán, nghe tiếng đờn kìm của cha buồn buồn trôi vào đêm vắng… Ông ngậm ngùi: “Mình không hay mình già. Chớp mắt mà thất thập cổ lai hy…”.
Nỗi niềm sân khấu
Và ông dường như vẫn chưa thôi khắc khoải về nghệ thuật cải lương. Thực ra khán giả và bầu sô bên Mỹ nghe ông qua định cư thì mừng lắm, có đánh tiếng mời ông biểu diễn. Nhưng ông từ chối, vì sức khỏe tuy ổn định nhưng không bảo đảm an toàn khi ông bước lên sân khấu. Nhưng ông bất ngờ hỏi tôi: “Có nên đi diễn không hả Hoàng Kim?”. Câu hỏi không chờ câu trả lời, mà thật sự chính là nỗi niềm bâng khuâng nhớ nghề của ông. Ông chưa bao giờ dám nói hai chữ “bỏ nghề”, vì đó là điều kiêng kỵ của nghệ sĩ, mà chỉ như người tạm ẩn mình chờ đợi. Chờ tới bao giờ thì chưa biết được…
Nhưng ông có chút niềm vui là con trai ông đã nối tiếp con đường nghệ thuật của ông. Tết này về nước ông kịp đi xem vở kịch Kỳ án 292 do Diệp Tiên viết kịch bản và đạo diễn tại Sân khấu Phú Nhuận. Dù khiêm tốn nhưng ông vẫn nói thật là thấy con có khả năng, có hy vọng phát triển. Ông nói: “Anh chị nó rất cần nó sang phụ giúp, nhưng thôi nó mê nghề quá cứ để nó làm cho thỏa”. Nói gì thì nói, cái máu văn nghệ trong ông vẫn chảy, nếu ông thấy con mình theo được sân khấu thì chắc ông cũng đỡ nhớ nhung, khắc khoải. Vậy đi. Tuổi già còn có bao nhiêu niềm vui nữa đâu.
Ông cười thanh thản: “Chuyến này đi rồi lâu lắm mới về được nghen. Con cháu bận rộn quá, mỗi lần về mỗi lần khó. Chỉ mong cải lương đừng mai một thì dù tôi ở phương trời nào cũng thấy gần gũi quê hương”. Chợt hình dung ra hình ảnh ông ngồi bên chiếc ti vi lắng nghe từng câu vọng cổ… Tiếng hát vượt trùng dương bay đến bên ông để thay cho sàn diễn một thời ông gắn bó. Thương biết bao nhiêu…
Hoàng Kim