Chuyến xe… bão táp!
- Thứ ba - 19/02/2013 10:42
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Các nghệ sĩ của Nhà hát Sân khấu nhỏ 5B Võ Văn Tần nhớ đời chuyến đi thu hình vở Những kẻ độc thân (tác giả NSND Năm Châu, đạo diễn NSƯT Công Ninh) cho Đài Truyền hình Sóc Trăng năm 2012.
Khởi
hành
lúc
7
giờ
tại
số
5B
Võ
Văn
Tần,
NSƯT
Mỹ
Uyên
đã
hét
lên
khi
thấy
chị
Mỹ
-
Giám
đốc
Công
ty
Kết
nối
ước
mơ,
cũng
là
“bà
bầu”
giúp
nhà
hát
“bán”
vở
này
cho
Sóc
Trăng,
lôi
bịch
mía
ghim
ra
ăn:
“Trời
ơi,
bỏ
liền,
bỏ
liền,
xui
lắm
bà
ơi!”.
Chị
Mỹ
không
tin
dị
đoan
nhưng
cũng
nghe
theo
tập
thể.
Nhưng
rồi
chẳng
hiểu
thế
nào
mà
cái…
xui
cứ
liên
tiếp
xảy
ra,
chẳng
biết
tại
người
hay
tại…
mía!
Cả
đoàn
thuê
xe
để
đi
nhưng
chắc
đây
là
lần
thuê
xe
có
một
không
hai.
Xe
mới
tới
đường
Võ
Văn
Kiệt
thì
bể
bánh,
đoàn
phải
ghé
vô
quán
nước
ngồi
chờ.
Nào
là
NSƯT
Việt
Anh,
NSƯT
Thanh
Hoàng,
diễn
viên
Lê
Phương,
Quý
Bình,
Văn
Ruy,
Cát
Tường
thở
dài…
Diễn
viên
Văn
Ruy
buộc
miệng
nói
với
anh
tài
xế:
“Ông
đừng
có
nói
với
tui
là
ông
không
có
cây
mỏ
lết
mở
bánh
xe
nghen!”.
Tài
xế
đáp
tỉnh
bơ:
“Dạ,
đúng
vậy!”.
Trời!
Thế
là
chờ
15
phút
sau
mới
thấy
“đồng
nghiệp”
anh
ta
đem
cây
mỏ
lết
tới
mở
bánh
xe.
Văn
Ruy
lại
đùa:
“Ông
đừng
có
nói
với
tui
là
bánh
xe
sơ-cua
của
xe
ông
cũng
đã
bị
xẹp
lép
luôn
nghen!”.
Tài
xế
lại
đáp:
“Dạ,
anh
đúng
luôn!”.
Hả?
15
phút
nữa
lại
phải
chờ
đồng
nghiệp
của
anh
ta
đem
đồ
tới
bơm
bánh
xe
sơ-cua.
Văn
Ruy
lại
phán:
“Ông
đừng
có
nói
là
bánh
xe
sơ-cua
đã
bị
bể
rồi
nghen!”.
Tài
xế
vò
đầu:
“Dạ…”.
Lại
15
phút
nữa
phải
chờ….
Lúc
này,
NSƯT
Công
Ninh
la
lên:
“Văn
Ruy!
Mày
không
được
nói
thêm
câu
nào
nữa!
Mày
nói
linh
còn
hơn…
thầy
bói.
Làm
ơn
im
đi
cho
cả
đoàn
nhờ!”.
Mòn
mỏi
rồi
cũng
xong.
Nhưng
xe
vừa
tới
Long
An
thì…
rầm!
Tài
xế
chạy
kiểu
gì
không
biết
mà
xe
tông
vô
con
lươn
khiến
ai
nấy
xanh
mặt.
Cả
chục
nghệ
sĩ
nhao
nhao:
“Cái
gì
vậy
bác
tài?”.
Bác
tài
tỉnh
bơ
hỏi
lại
nghệ
sĩ:
“Ủa,
cái
gì
vậy?”.
Hóa
ra
tài
xế
bỗng
dưng…
ngủ
gục!
May
mà
đường
có
con
lươn,
không
là
xe
bay
luôn
qua
phía
bên
kia
“hôn”
xe
tải.
Hoảng
sợ,
cả
đoàn
quyết
định:
“Cho
bác
tài
ngừng
xe
vô
lề
ngủ
một
chút”.
Xong
bác
tài
chạy
rất
sung,
nhấn
ga
xe
lướt
ào
ào.
Vừa
tới
Vĩnh
Long
thì
công
an
thổi
còi
cái
toét!
Hóa
ra
bị
bắn
tốc
độ.
Cả
đoàn
phải
xuống
năn
nỉ
tiếp.
Mấy
anh
công
an
nhìn
thấy
toàn
là
“sao”
mình
từng
ái
mộ
nên
mở
miệng
cười
rất
hữu
nghị,
thông
cảm
cho
qua.
Xe
tới
Sóc
Trăng
đúng
3
giờ
chiều,
nghệ
sĩ
lập
tức
chạy
lên
đài
truyền
hình
để
chạy
lại
đường
dây
vở
diễn,
không
kịp
nghỉ
ngơi.
Đến
khuya,
thu
hình
xong
chuẩn
bị
về,
ai
cũng
tưởng
rằng
tài
xế
đã
ngủ
được
một
giấc
ngon
lành,
chắc
là
đã
tỉnh
táo.
Nhưng,
ai
ngờ,
khi
tài
xế
đến
nơi
thì…
nồng
nặc
mùi
rượu.
NSƯT
Công
Ninh
giãy
lên:
“Thôi
thôi,
tui
đón
xe
đò
tự
đi
về,
tui
hổng
dám
ngồi
xe
cha
nội
này
đâu!”.
Thấy
vậy,
chị
Mỹ
đành
thuê
một
chiếc
xe
khác
chở
cả
đoàn
quay
về
thành
phố.
Mấy
tháng
rồi
mà
“cơn
ác
mộng”
về
chuyến
xe
bão
táp
vẫn
còn
ám
ảnh
cả
đoàn.
Nghệ
sĩ
đi
diễn
xa,
vui
buồn,
vất
vả,
nguy
hiểm
có
đủ,
chứ
đâu
phải
chỉ
là
hái
ra
tiền
như
mọi
người
vẫn
nghĩ.
KIM HOÀNG