.Nghệ sĩ Minh Nhí: 'Cầm cái rổ có thể vớt lên cả đống danh ca, danh hài"
- Thứ ba - 07/03/2017 10:20
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
MN
Chỉ
có
hai
người
xứng
đáng
là
danh
hài
*
Những
ngày
qua,
dư
luận
tranh
cãi
không
ngừng
về
chuyện
hài
nhảm,
hài
tục
đang
lên
ngôi.
Là
nghệ
sĩ
hài
lâu
năm
trong
nghề,
lại
là
thầy
của
nhiều
nghệ
sĩ
đã
thành
danh
như
Việt
Hương,
Thúy
Nga,
Tiết
Cương,
Quốc
Thuận...,
anh
nghĩ
như
thế
nào
về
vấn
đề
này?
- Nghệ
sĩ
Minh
Nhí: Chính
xác
là
nghệ
sĩ
"tập"
cho
khán
giả
cười
những
cái
xàm
xí.
Thật
ra,
nói
"tập"
thì
hơi
quá
vì
đó
chỉ
là
trong
những
gameshow
truyền
hình
thôi,
còn
sân
khấu
kịch
thì
người
ta
không
chạy
theo
mấy
cái
đó
đâu.
Nhưng
bây
giờ
gameshow,
chương
trình
nhiều
quá,
đến
mức
tôi
có
cảm
tưởng
lấy
chiếc
rổ
quơ
một
cái
là
hốt
được
cả
triệu
quán
quân
từ
các
cuộc
thi.
Khán
giả
thì
không
tốn
tiền
coi
trong
khi
đến
sân
khấu
kịch
vừa
tốn
tiền
vừa
mất
thời
gian
di
chuyển
lại
mưa
gió,
xa
xôi.
|
||||||||||||||||
*
Nhưng
anh
cũng
từng
làm
giám
khảo,
huấn
luyện
viên
trong
các
chương
trình
truyền
hình.
Anh
làm
thế
nào
để
chống
lại
những
cái
"xàm
xí"
ấy?
-
Nói
là
"chống"
lại
thì
hơi
quá
vì
đúng
như
bạn
nói,
tôi
từng
làm
giám
khảo
của
nhiều
chương
trình,
gameshow
trong
đó
có
những
chương
trình
mà
học
trò
tôi
tham
gia
nữa.
Làm
sao
tôi
chống
được
khi
tôi
cũng
ở
trong
đó?
Tuy
nhiên,
tôi
muốn
mình
kỹ
hơn,
hài
thì
phải
sâu
sắc,
phải
có
bài
học
giáo
dục,
còn
có
xàm
thì
cũng
ở
mức
độ
cho
phép,
đừng
dễ
dãi
quá,
tục
tĩu
quá.
Chứ
một
mình
tôi
sao
chống
lại
được
cả
một
trào
lưu
như
vậy?
Tôi
cũng
lớn
tuổi,
cũng
là
bậc
thầy
nên
ráng
ở
trong
chương
trình
nào
thì
góp
ý
cho
các
bạn
ở
đó
đừng
dễ
dãi
quá,
còn
khi
là
huấn
luyện
viên
thì
phải
dạy
cho
các
bạn
biết
kết
hợp
học
thuật
với
giải
trí
và
kết
hợp
sao
cho
dễ
thương
vì
có
thể
khi
mình
diễn
có
chiều
sâu
một
chút
hay
bài
học
có
ý
nghĩa
một
chút
thì
sẽ
"cứng"
hơn
mấy
tiết
mục
xàm
xí.
Ít
ra
tôi
cũng
góp
một
phần
nào
đó
để
cảnh
báo
các
bạn
trẻ
là
nếu
các
bạn
cứ
đi
theo
con
đường
như
vậy
là...
"đi"
luôn.
Bằng
chứng
là
gần
đây,
tôi
và
Quốc
Thảo
muốn
dựng
lại
vở Tám
người
đàn
bà mà
khổ
một
cái
là
tìm
hoài
không
ra
những
diễn
viên
có
thể
đóng
tròn
vai
như
chị
Tú
Trinh,
Kim
Xuân,
Thanh
Thủy...
ngày
trước.
Càng
về
sau,
lên
sân
khấu
chỉ
có
diễn
xàm
thôi.
*
Bản
thân
anh
khi
xem
các
chương
trình
hài
trên
truyền
hình
hiện
nay
có
cảm
thấy
khó
chịu?
-
Tôi
không
cảm
thấy
khó
chịu,
chỉ
là
thích
hay
không
thích
thôi.
Nếu
không
thích,
tôi
sẽ
chuyển
kênh.
Cũng
như
một
số
chương
trình
mời
tôi
làm
giám
khảo,
tôi
nói
thôi,
không
có
thời
gian
vì
tôi
cũng
nghe
một
số
người
chửi
bới
chương
trình
đó
nhiều,
còn
chương
trình
nào
thích
là
tôi
nhận
lời
liền.
Các
chương
trình
bây
giờ,
có
khi
tối
tập,
sáng
mai
đã
ghi
hình,
rồi
cắt
xén,
thêm
tiếng
cười,
thêm
khán
giả
rần
rần,
BTC
kêu
mấy
trăm
người
đến
xem.
Vậy
là
người
ta
tưởng
người
ta
hay
thật
nhưng
khi
đưa
một
vai
diễn
gai
góc
hay
một
vai
trong
vở
kịch
dài
tầm
2
tiếng
thì
không
trụ
nổi.
*
Hiện
nay
có
rất
nhiều
chương
trình
dẫn
đến
việc
những
tên
tuổi
được
xem
là
"hot"
liên
tục
xuất
hiện
trong
vai
trò
giám
khảo,
khách
mời
thậm
chí
"chạy
show"
giữa
các
chương
trình.
Anh
nghĩ
như
thế
nào
về
"cơn
sốt"
này?
-
Thì
chính
những
điều
đó
mới
dẫn
đến
hệ
lụy
là
nghệ
sĩ
bị
ảo.
Người
ta
cứ
tưởng
xuất
hiện
thường
xuyên
là
"hot"
nhưng
không
phải.
Bây
giờ,
rating
do
ai
chấm?
Hồi
xưa,
ông
bà
mình
hay
các
anh
chị
như
cô
Kim
Cương,
cô
Bạch
Tuyết...
làm
gì
có
raiting
nào
đo
mà
họ
vẫn
nổi
tiếng,
được
yêu
thích
qua
bao
nhiêu
năm.
Cũng
như
tôi
hay
Thành
Lộc,
Hữu
Châu,
Việt
Anh,
Thanh
Thủy,
Hồng
Vân,
Hồng
Đào...
có
ai
chấm
rating
đâu
mà
vẫn
sống
tới
bây
giờ?
*
Thời
của
anh,
"danh
hài"
có
nhiều
như
hiện
nay?
-
Trước
năm
1975,
tôi
không
biết
người
ta
có
gọi
là
"danh
hài"
không
vì
lúc
đó
tôi
còn
quá
nhỏ
nhưng
những
nhân
vật
như
chú
Thanh
Việt,
Tùng
Lâm,
Phi
Thoàn,
Văn
Chung,
Khả
Năng,
Thanh
Hoài...
đều
là
bậc
tiền
bối
mà
ai
ai
cũng
nể
trọng.
Đến
khi
tôi
biết
nghề,
tôi
thấy
chỉ
có
hai
người
được
gọi
là
"danh
hài".
Đó
là
chú
Sáu
Bảo
Quốc
(đệ
nhất
danh
hài)
và
anh
Duy
Phương
(đệ
nhị
danh
hài).
Cả
làng
hài
nhiều
như
vậy
mà
chỉ
có
hai
danh
hài.
Tôi
và
các
nghệ
sĩ
khác
như
Hồng
Vân,
Hữu
Châu...
cũng
chỉ
gọi
là
nghệ
sĩ
hoặc
nghệ
sĩ
hài.
Thời
gian
sau,
tôi
được
mọi
người
yêu
thích,
có
một
số
tụ
điểm
gọi
là
danh
hài
Minh
Nhí,
cùng
với
danh
hài
Bảo
Chung...
Lúc
đó
tôi
hạnh
phúc
lắm,
giống
như
hồi
xưa
có
danh
ca
Hùng
Cường
hay
danh
ca
Khánh
Ly.
Còn
bây
giờ,
danh
ca,
danh
hài
nhan
nhản,
đến
cả
một
bạn
vừa
đoạt
á
quân
một
cuộc
thi
thôi
mà
đi
diễn
ở
tỉnh
cũng
được
gọi
là
danh
ca
rồi,
một
nhóm
hài
thi
gameshow
được
á
quân
hay
quán
quân
thì
cũng
được
gọi
là
danh
hài.
Cái
từ
danh
hài
bây
giờ
dễ
dãi
quá,
như
lúc
nãy
tôi
có
nói,
cầm
cái
rổ
vớt
lên
là
cả
rổ
danh
ca,
danh
hài.
Một
số
ca
sĩ
kêu
hát
thiệt
thì
hát
còn
dở
hơn
người
bình
thường
hoặc
có
những
thí
sinh
hát
còn
hay
hơn
các
nhân
vật
ngồi
ghế
giám
khảo.
Như
vậy
thì
hỏi
sao
mà
không
bát
nháo?
Người
có
ăn,
có
học
chắc
chắn
không
thích
hài
tục
*
Là
thầy
của
rất
nhiều
học
trò,
điều
đầu
tiên
anh
dạy
cho
học
trò
của
mình
khi
bước
vào
nghề
là
gì?
-
Đạo
đức.
Với
lớp
trẻ
bây
giờ
cần
phải
dạy
đạo
đức
vì
tôi
thấy
đây
là
điều
dễ
bị
bỏ
qua
lắm.
Hồi
xưa,
lúc
tụi
tui
nổi
tiếng
rồi
nhưng
khi
gặp
các
bậc
cô
chú
dù
không
nổi
tiếng
vẫn
cúi
chào,
vẫn
dạ
thưa
và
không
dám
nói
một
câu
nào
để
mất
lòng.
Còn
bây
giờ,
nhiều
người
nổi
tiếng
rồi,
ngay
cả
thầy
còn
không
nhìn
mặt.
Có
lần,
đồng
nghiệp
quay
chung
với
tôi
kể
lại
việc
có
những
người
tưởng
mình
là
ngôi
sao
"hot"
(không
phải
ngôi
sao
thực
thụ)
đi
trễ
3-4
tiếng
khiến
ai
cũng
phải
chờ
đợi.
Khi
tôi
vô
đoàn
phim,
tôi
điểm
mặt,
nói
thẳng
với
người
đó,
nếu
hôm
sau
còn
như
vậy,
tôi
sẽ
lên
xe
đi
về
liền.
Hôm
sau
thì
người
đó
đến
đúng
giờ.
Tại
sao
phải
để
người
lớn
chờ
mình
trong
khi
rồi
các
bạn
cũng
sẽ
lớn,
sẽ
già,
tên
tuổi
cũng
sẽ
đi
vào
lãng
quên?
Học
trò
của
tôi
thì
không
đến
mức
như
vậy
nhưng
nhiều
đứa
khi
chưa
có
gì
thì
đi
với
mình
hàng
đêm,
mình
xin
cho
từng
vai
diễn,
rồi
đi
ăn
thì
đưa
mình
về
tận
nhà
nhưng
khi
được
cái
gì
rồi
thì
nó
biến
mất
hẳn.
Được
cái
gì?
Được
qua
những
gameshow
thì
ảo
lắm,
tôi
dám
khẳng
định
điều
đó.
*
Vì
sao
anh
gọi
đó
là
ảo?
-
Ảo
nghĩa
là
chưa
chắc
đó
là
bản
lĩnh
thật,
là
học
thuật
thật
hoặc
khả
năng
thực
sự.
Ngày
xưa,
chúng
tôi
tập
một
vở
mất
1-2
tháng
còn
bây
giờ
tham
gia
gameshow
thì
chỉ
cần
tập
2-
3
buổi
thôi
rồi
lên
diễn,
may
mắn
được
khán
giả
thích
thì
cứ
tưởng
là
vai
đỉnh.
Vai
diễn
thật
sự
đỉnh
là
khi
diễn
10
suất
y
như
10.
Khán
giả
nổi
hết
da
gà
vì
vai
đó
quá
vui,
quá
sâu,
quá
hay.
Những
điều
đó
cũng
từ
đạo
đức
mà
ra
nên
tôi
và
các
anh
chị
trong
nghề
thống
nhất
với
nhau,
dạy
học
trò
thì
điều
đầu
tiên
là
dạy
về
đạo
đức.
*
Vừa
qua
khi
học
trò
của
anh
-
Việt
Hương
bị
danh
ca
Hương
Lan
phản
ứng
gay
gắt
vì
diễn
hài
tục,
anh
có
chia
sẻ
điều
gì
với
học
trò
của
mình
không?
|
Tôi
thấy
Việt
Hương
đã
viết
thư
xin
lỗi
rồi
thì
cho
dù
đúng
hay
sai,
cũng
là
biết
tiếp
thu.
Còn
chị
Hai
cũng
tuyên
bố
kết
thúc
vấn
đề
rồi.
Việt
Hương
ở
Mỹ
nhưng
mỗi
khi
về
Việt
Nam
thì
luôn
đến
thăm
hoặc
gọi
điện
cho
tôi.
Mặc
dù
Hương
bây
giờ
có
thể
"hot"
hơn
cả
thầy
nhưng
rất
tôn
trọng
và
lắng
nghe
những
gì
tôi
nói.
Nếu
Việt
Hương
về
đây,
tôi
sẽ
nhắc
nhở
Hương
việc
vừa
qua
là
bài
học
để
Hương
rút
kinh
nghiệm,
dè
dặt
hơn
trong
lúc
đứng
trên
sân
khấu.
*
Là
một
nghệ
sĩ
hài,
anh
ý
thức
như
thế
nào
trong
việc
giữ
gìn
hình
ảnh
của
mình?
-
Nói
chung,
tôi
cũng
cố
gắng
giữ
nhưng
nhiều
khi
"năm
xui
tháng
hạn".
Lên
sân
khấu,
ra
đường
hay
lúc
đùa
giỡn
với
bạn
bè,
mình
cũng
cố
gắng
giữ
hình
ảnh
nhưng
đôi
khi
đang
diễn
mà
mình
lỡ
miệng
nói
câu
gì
không
phải
hay
lúc
giỡn
với
bạn
bè
bị
hớ
mà
ai
quay
được
rồi
đưa
lên
mạng
thì...
cũng
là
một
điều
không
mong
muốn.
Nghệ
sĩ
giỡn
với
nhau
dễ
sợ
lắm
nhưng
không
ai
cố
tình
chà
đạp
lên
hình
ảnh
của
chính
mình
hết,
ngay
cả
những
nghệ
sĩ
hàng
đầu
cũng
không
dám
làm
vậy.
*
Tuy
nhiên,
vấn
đề
nhức
nhối
hiện
nay
không
chỉ
có
hài
nhảm
mà
còn
là
hài
tục
nữa.
Anh
nghĩ
sao?
-
Hài
tục
nghĩa
là
làm
cho
người
ta
mường
tượng
những
chuyện
bậy
bạ.
Tôi
nghĩ
người
ta
cười
đó
chứ
người
ta
không
thích
đâu,
nếu
có
thích
chăng
thì
chỉ
một
số
nào
đó
thôi.
Theo
suy
nghĩ
chủ
quan
của
tôi,
những
người
có
ăn,
có
học
chắc
chắn
không
thích.
Có
thể
người
ta
cười
lúc
đó
nhưng
khi
về
lại
nói
"dơ
quá",
chứ
chưa
chắc
cười
là
khen.
Cái
hài
sâu
sắc
mà
tôi
dạy
học
trò
là
tiếng
cười
đến
từ
tình
huống,
bởi
vì
đó
là
hài
vĩnh
cửu.
Nhiều
tuồng
không
cần
tên
tuổi
nào
hết
mà
khán
giả
vẫn
cười
sằng
sặc.
Còn
hài
từ
lời
nói
hay
hài
hình
thể,
khai
thác
những
yếu
tố
tục
tĩu
thì
có
thể
người
này
diễn
có
duyên
nhưng
người
khác
lại
không
có
duyên.
Tôi
chỉ
quan
tâm
ráng
làm
sao
để
mình
có
những
vở
diễn
đàng
hoàng,
phải
có
hài
và
có
bi,
đặc
biệt
là
phải
có
tính
giáo
dục.
Dĩ
nhiên
bên
cạnh
đó
mình
cũng
phải
phù
hợp
với
thị
hiếu
của
khán
giả
hiện
tại
nhưng
không
phải
là
để
chạy
theo
những
cái
xàm
xí.
Dung
hòa
giữa
tính
nghệ
thuật
và
giải
trí
là
ước
mơ
của
tôi.
*
Xin
cảm
ơn
anh!
Thiên Hương
Ảnh: T.L



