Song Lang - Nỗi buồn của kiếp nhân sinh
- Chủ nhật - 19/08/2018 13:15
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
SL
Cải
lương
là
một
loại
hình
nghệ
thuật
thể
hiện
những
tích
tuồng
cổ,
những
câu
chuyện
lịch
sử
và
lồng
ghép
trong
đó
là
sự
than
thân
trách
phận,
là
câu
chuyện
về
tình
yêu...
Cải
lương
phổ
biến
ở
miền
nam
như
một
hình
thức
giúp
cho
những
người
con
nơi
ấy
được
thể
hiện
nỗi
lòng
của
mình
qua
câu
hát,
qua
tiếng
mõ
của Song
Lang,
qua
tiếng
đàn
tài
tử.
Đặc
biệt,
ở
thế
kỷ
trước,
khi
đời
sống
còn
khó
khăn,
khi
văn
hóa
phương
Tây
chưa
du
nhập
quá
nhiều,
cải
lương
đã
là
một
món
ăn
tinh
thần
không
thể
thiếu
của
đa
số
gia
đình
miền
nam.
Chính
vì
vậy,
kỷ
niệm
100
năm
nghệ
thuật
sân
khấu
cải
lương
là
một
dịp
đặc
biệt
mà
bộ
phim Song
Lang phần
nào
đã
giúp
khán
giả
nhớ
đến
loại
hình
này,
đưa
những
người
lớn
tuổi
du
hành
thời
gian
đi
về
quá
khứ
để
có
thể
chiêm
ngưỡng
một
Sài
Gòn
u
buồn
trong
đôi
mắt
của
những
số
phận
vốn
không
được
ông
trời
ưu
ái
cho
những
gia
cảnh
hạnh
phúc,
mà
bù
lại,
họ
lại
mang
trong
mình
tâm
hồn
nghệ
sĩ
để
có
thể
cảm
nhận
được
vẻ
đẹp
của
nghệ
thuật,
vẻ
đẹp
của
tình
yêu
dù
mới
chỉ
chớm
nở
nhưng
đã
sớm
lụi
tàn.
Mặc dù là tác phẩm đầu tay của đạo diễn trẻ Leon Quang Lê, nhưng Song Lang là một bộ phim khá tròn trịa và đẹp, một mùi hương vương vấn trong lòng khán giả để rồi có đôi chút tiếc nuối, có đôi chút nhớ nhung và cũng có đôi chút buồn man mác. Nỗi buồn của kiếp nhân sinh vốn thời đại nào cũng có. Câu chuyện phim đi theo nhân vật Dũng (Liên Bỉnh Phát) có biệt danh Thiên Lôi trong công việc hằng ngày là đi đòi nợ thuê cho một bà chủ chuyên cho người nghèo vay nặng lãi. Những số phận được lật mở dưới con mắt của Dũng là những mảnh đời bất hạnh đã khiến cho anh ngày càng chai sạn cảm xúc, nhưng đồng thời, cũng tạo ra bên trong con người anh một tâm trạng luôn buồn bã và chán ghét, cho đến ngày Dũng đến đòi nợ đoàn cải lương Thiên Lý, và Dũng gặp Linh Phụng (Isaac) kép chính của đoàn cải lương đang lưu diễn tại thành phố.
Dũng
trải
đời
bao
nhiêu,
thì
Linh
Phụng
ngây
thơ
bấy
nhiêu.
Linh
Phụng
đam
mê
cải
lương
từ
bé
đến
nỗi
dù
ba
mẹ
cấm
cản
nhưng
cậu
vẫn
nhất
quyết
theo
đoàn
hát
để
rồi,
cái
ngày
cậu
được
làm
kép
chính
cũng
là
ngày
bố
mẹ
cậu
qua
đời
vì
tai
nạn
giao
thông.
Sự
mất
mát
đó
phần
nào
khiến
cho
Linh
Phụng
cũng
như
Dũng
có
khuôn
mặt
buồn
bã
và
thiếu
niềm
vui
trên
nền
một
bối
cảnh
Sài
Gòn
xưa
được
đạo
diễn
Leon
Quang
Lê
đổ
màu
đầy
hoài
niệm
với
nhiều
sắc
vàng
ố
của
thời
gian
trong
không
gian
cũ
kỹ
của
những
khu
chung
cư
lụp
xụp.
Lại
thêm
cái
hồn
cốt
vốn
đầy
bi
kịch
của
cải
lương
khi
truyền
tải
những
câu
chuyện
về
tình
yêu
ngang
trái,
bộ
phim
càng
mang
một
nỗi
thê
lương
khó
tả
khiến
khán
giả
không
khỏi
chiêm
nghiệm
về
ý
nghĩa
của
cuộc
đời.
Đâu
đó
trong
bộ
phim
là
những
nét
của
Bá
Vương
Biệt
Cơ
(Trần
Khải
Ca),
của
Happy
Together
(Vương
Gia
Vệ),
đạo
diễn
Leon
Quang
Lê
xây
dựng
một
câu
chuyện
có
hơi
hướng
tình
cảm
đồng
tính.
Đó
không
phải
là
thứ
tình
cảm
sét
đánh
mà
là
tình
cảm
được
vun
xới
qua
những
câu
nói
vô
thưởng
vô
phạt
của
hai
người
dành
cho
nhau
trong
đêm
khuya
thanh
vắng,
một
cách
tình
cờ
mà
họ
phải
ở
chung
một
nơi.
Những
lời
nói
có
phần
thô
lỗ
của
Dũng,
hay
cách
đáp
trả
không
chịu
thua
của
Linh
Phụng
mang
đến
những
cảm
xúc
rất
thú
vị,
thứ
mà
kịch
bản
phim
Việt
thường
thiếu
vì
nó
tạo
được
độ
gần
gũi
và
chân
thực
cần
thiết
giúp
nuôi
lớn
tình
cảm
giữa
hai
người.
Thật
tiếc,
dù
được
quảng
cáo
là
một
bộ
phim
tôn
vinh
giá
trị cải
lương,
nhưng
thực
chất,
bộ
phim
chỉ
lấy
cải
lương
làm
nền
trên
một
bối
cảnh
cũ
hòng
nói
về
nhân
sinh
và
sự
trớ
trêu
của
số
phận.
Nó
không
được
đi
sâu
vào
cải
lương
như
cách
mà
Bá
Vương
Biệt
Cơ
đã
làm
được
đối
với
nghệ
thuật
kinh
kịch
của
Trung
Quốc.
Và
cũng
đáng
tiếc
là
bộ
phim
không
khai
thác
sâu
vào
tình
cảm
hai
nhân
vật
như
cách
mà
Happy
Together
của
Vương
Gia
Vệ
đã
làm,
thay
vào
đó,
bộ
phim
bị
tiết
chế,
bị
cắt
gọt
quá
gọn
để
mọi
thứ
trở
nên
lửng
lơ
và
vơi
bớt
cảm
xúc
nhiều.
Nên
có
đôi
chút
hụt
hẫng
và
có
đôi
chút
mong
đợi
đáng
lẽ
nó
phải
dài
hơn,
phải
khai
thác
thêm
tình
cảm
của
cả
hai,
phải
khiến
cho
Linh
Phụng
biết
thế
nào
là
yêu,
thế
nào
là
đau
đớn
để
khi
cậu
đứng
hát
trong
vai
Trọng
Thủy,
nước
mắt
của
cậu
là
thật,
thứ
nước
mắt
xót
thương
người
mình
yêu.
Nhưng
dù
nói
gì
thì
nói, Song
Lang là
một
bộ
phim
đẹp,
góc
máy
và
cách
dàn
cảnh
được
làm
rất
tốt
mang
lại
hiệu
quả
cao
về
mặt
thị
giác.
Thêm
nữa,
trong
bối
cảnh
mà
điện
ảnh
Việt
đang
loay
hoay
với
những
thể
loại
đơn
điệu
được
xào
đi
xào
lại
với
rất
nhiều
chiêu
trò
để
câu
kéo
khán
giả,
thì
bộ
phim
lại
rất
chân
thật,
theo
kiểu
đạo
diễn
được
làm
với
cái
tâm
của
mình,
đi
theo
sự
lựa
chọn
của
mình
hòng
mang
đến
một
bộ
phim
chỉn
chu
và
giàu
ý
đồ
nghệ
thuật
chứ
không
phải
một
bộ
phim
câu
khách
kiếm
tiền
về
cho
nhà
sản
xuất.
Có
lẽ
vì
thế,
nên Song
Lang mới
được
đẹp
như
vậy,
và
khiến
những
ai
có
tâm
hồn
hoài
cổ
thấy
yêu
thương.
Leon Quang Lê thực hiện phim 'Song Lang' bằng tình yêu lớn dành cho cải lương
Leon
Quang
Lê
hiện
đang
gây
chú
ý
với
khán
giả
khi
đảm
nhận
vai
trò
đạo
diễn
bộ
phim
có
đề
tài
cải
lương Song
Lang do
Ngô
Thanh
Vân
sản
xuất,
sẽ
ra
rạp
vào
tháng
8
tới.
Trước
khi
thực
hiện
bộ
phim
này,
Leon
Quang
Lê
từng
xuất
hiện
với
vai
trò
diễn
viên
trong
hai
bộ
phim
nhựa: Những
nụ
hôn
rực
rỡ của
đạo
diễn
Nguyễn
Quang
Dũng, Để
mai
tính của
đạo
diễn
Charlie
Nguyễn
và
cả
bộ
phim
truyền
hình Cho
một
tình
yêu của
đạo
diễn
Nguyễn
Tranh.
Leon
Quang
Lê
cũng
là
một
trong
số
ít
các
nghệ
sĩ
châu
Á
trình
diễn
trên
sâu
khấu
Broadway
(Mỹ).
Sinh
năm
1977
ở
VN,
sang
Mỹ
định
cư
từ
năm
13
tuổi,
Leon
Quang
Lê
đã
phải
vật
lộn
với
việc
mưu
sinh
thường
ngày,
nhưng
tình
yêu
nghệ
thuật
trong
con
người
anh
đã
dẫn
dắt
anh
chuyển
từ
California
đến New
York
sinh
sống
để
tìm
kiếm
cơ
hội.
10
năm
làm
nghề
tại
Mỹ,
anh
từng
nhận
được
học
bổng
nhảy
múa
và
diễn
xuất
tại
hai
trường
Step
on
Broadway
và
Broadway
Dance
Center
ở
New
York
(Mỹ)
và
“tài
sản”
đến
nay
của
anh
là
được
tham
gia
hơn
10
vở
diễn
tại
sâu
khấu
Broadway.
Tại
Mỹ,
anh
bắt
đầu
đến
với
điện
ảnh
khi
bắt
tay
làm
đạo
diễn
phim
ngắn
10
phút
có
tên Danw giành
được
nhiều
giải
thưởng
lớn
tại
Asians
on
Film
Festival
ở
Los
Angeles
-
Mỹ
và
LHP
ngắn
trực
tuyến
Việt
Nam
–
quốc
tế
YxineFF.
Sau
khi
tích
lũy
kinh
nghiệm
tiếp
theo
với
phim
ngắn Talking
to
My
Mother ,
Leon
Quang
Lê
dồn
hết
sức
cho
bộ
phim
chiếu
rạp
đầu
tay
tại
Việt
Nam
mang
tên Song
Lang do
chính
anh
và
nhà
văn
Nguyễn
Thị
Minh
Ngọc
đồng
biên
kịch.
Nói
về
việc
tại
sao
chọn
đề
tài
cải
lương
để
làm
phim,
Leon
Quang
Lê
chia
sẻ:
“Cải
lương
là
mối
tình
đầu
từ
thuở
bé
của
tôi,
còn
điện
ảnh
tất
nhiên
là
một
ngã
rẽ,
nhưng
khi
làm
phim,
tôi
quyết
định
chọn
đề
tài
về
bộ
môn
nghệ
thuật
của
dân
tộc
này. Song
Lang là
bộ
phim
mà
tôi
phải
cố
gắng
học
hỏi
thêm
rất
nhiều
không
chỉ
về
cải
lương,
để
có
thể
tự
tin
truyền
tải
hết
ý
muốn
của
mình
cho
các
diễn
viên
tham
gia
trong
phim.
Tôi
đã
tìm
đến
những
nghệ
sĩ
gạo
cội
của
cải
lương
để
lắng
nghe
tình
yêu
bộ
môn
nghệ
thuật
dân
tộc
này
chảy
tràn
trong
máu
thịt
họ,
nghe
họ
chia
sẻ,
tâm
tình;
rồi
tôi
trở
về
làm
mới
nhân
vật
của
mình,
để
các
diễn
viên
trẻ
tham
gia
đóng
vai
vai
trong
phim
hiểu
hết
cái
hồn
sân
khấu
mà
những
nghệ
sĩ
lớn
đã
cố
gắng
gìn
giữ”.
Cả
ê
kíp
làm
phim
đã
rất
chăm
chút
cho
bộ
phim Song
Lang,
như
tâm
huyết
của
nhà
sản
xuất
Ngô
Thanh
Vân
là
"chọn
lựa
thực
hiện
những
bộ
phim
mang
cái
hồn
của
dân
tộc,
còn
chất
lượng,
kỹ
thuật
chuyên
môn
điện
ảnh
ít
nhất
phải
đạt
đến
chuẩn
chuyên
nghiệp
của
khu
vực
hoặc
quốc
tế".
Như
Leon
Quang
Lê
chia
sẻ,
chính
việc
đã
từng
tham
gia
một
số
phim
trong
nước
với
vai
trò
diễn
viên
một
cách
tình
cờ
đã
trang
bị
cho
anh
khá
nhiều
kinh
nghiệm
về
điện
ảnh
để
bắt
đầu
với Song
Lang.
Cải
lương
chính
là
cái
hồn
của
bộ
phim
này,
như
một
“nhân
vật
chính”.
Leon
Quang
Lê
chia
sẻ:
“Trong
quá
trình
thực
hiện Song
Lang,
phải
nói
đây
là
một
dự
án
khó
khăn
nhưng
tôi
chưa
bao
giờ
chùn
bước
và
chưa
bao
giờ
muốn
bỏ
cuộc.
Chặng
đường
sản
xuất
của Song
Lang gặp
không
ít
trở
ngại,
nhưng
trong
những
cái
rủi
đó
lại
chứa
nhiều
cái
may.
Phim
đáng
lẽ
đã
bấm
máy
từ
một
năm
trước
nhưng
vì
trục
trặc
khiến
phim
khai
máy
vào
đúng
ngày
Giỗ
Tổ
Sân
Khấu
2017.
Rồi
khi
phim
chuẩn
bị
công
chiếu
vào
17.8
tới
lại
là
đúng
thời
điểm
Giỗ
Tổ
Sân
Khấu
2018;
mà
còn
đúng
dịp
kỷ
niệm
100
năm
Cải
lương
Việt
Nam
nên
rất
ý
nghĩa”.
“Tôi
chỉ
mong
khiSong
Lang hiện
ra
những
thước
phim
đầu
tiên
trên
màn
ảnh,
khán
giả
đắm
chìm
vào
câu
chuyện,
rung
cảm
cùng
số
phận
các
nhân
vật
và
thật
lắng
đọng
cảm
xúc
khi
ra
về
thì
tôi
nghĩ
mình
đã
thành
công
rồi”
–
đạo
diễn
41
tuổi
vẫn
còn
độc
thân
chia
sẻ








