NHẬT HÀO & TIN MINH THUẬN BỊ UNG THƯ
- Thứ ba - 06/09/2016 17:38
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
MT & NH
Tôi
xuề
xòa,
Minh
Thuận
chỉn
chu,
kỹ
lưỡng
Mở
trang
báo
mạng
ngày
4/9,
tôi
bàng
hoàng
khi
đọc
tin
Minh
Thuận
bị
ung
thư
phổi.
Ban
đầu
tôi
không
tin
cậu
ấy
bị
bệnh
nặng
như
thế
và
cứ
nghĩ
đó
là
trò
đùa
ác
ý.
Mấy
tháng
trước,
hai
đứa
còn
hẹn
nhau
sẽ
thực
hiện
một
minishow
cùng
nhau.
Chỉ
đến
khi
tận
tai
nghe
một
vài
bạn
thân
ở
Việt
Nam
nói
tôi
mới
dám
tin.
Tôi
và
Thuận
chơi
với
nhau
từ
năm
1986,
khi
cả
hai
tham
gia
phong
trào
ca
hát
học
sinh
ở
TP
HCM.
Ban
đầu
cả
hai
chỉ
hát
những
ca
khúc
cách
mạng,
truyền
thống
nhưng
tình
cờ
có
bạn
bè
người
Hoa
cho
mượn
đĩa
của
các
ca
sĩ
Hong
Kong
thấy
hay
quá
nên
chúng
tôi
nảy
ra
ý
định
hát
những
ca
khúc
chuyển
thể
từ
nhạc
Hoa.
Không
ngờ,
sự
liều
lĩnh
đó
trở
thành
xu
hướng
và
giúp
tên
tuổi
chúng
tôi
được
nhiều
khán
giả
biết
tới.
Nói
đến
sự
kết
đôi
trong
âm
nhạc
của
chúng
tôi
cũng
là
sự
tình
cờ.
Trong
một
lần
tham
gia
chương
trình
tại
Nhà
văn
hóa
Thanh
niên,
trong
khi
chờ
các
ngôi
sao
ca
nhạc
thời
bấy
giờ,
chúng
tôi
rủ
nhau
hát
song
ca
để
tiết
kiệm
thời
gian.
Một
lần
nữa
không
ngờ
lại
được
khán
giả
yêu
thích,
ủng
hộ.
Thời
đó
chúng
tôi
đi
hát
vô
tư,
không
nghĩ
đến
chiêu
trò
hay
đặt
nặng
chuyện
nổi
tiếng.
Mọi
người
ấn
tượng
và
nhớ
về
chúng
tôi
là
phong
cách
trẻ
trung
và
mái
tóc
dài.
Mái
tóc
để
dài
là
tự
nhiên
và
cột
lên
cho
bớt
nóng
thì
lại
trở
thành
xu
hướng.
Có
thể
nói
sự
thành
công
của
chúng
tôi
là
nhờ
niềm
đam
mê,
sự
cố
gắng
và
rất
nhiều
may
mắn.
Tuy tính cách khác nhau nhưng chưa khi nào chúng tôi mâu thuẫn, to tiếng với nhau. 10 năm đi hát chung, 20 năm chơi chung, Thuận chỉ nhỏ nhẹ, góp ý khi có sự bất đồng. Nếu tôi chưa chuẩn bị bài tốt, cậu ấy sẽ không chịu hát mà khuyên tôi dành nhiều thời gian tập hơn.
Minh Thuận sáng tạo trong nghệ thuật, trầm ngoài đời
Sự thành công của cặp song ca Minh Thuận - Nhật Hào không thể phủ nhận công sức lớn của Minh Thuận. Nếu không có sự sáng tạo của Thuận thì hình ảnh của chúng tôi không thể in dấu trong lòng khán giả đến vậy.
Mỗi bài hát gửi đến khán giả, cậu ấy là người tìm điểm nhấn, tạo ấn tượng bằng phục trang hay cách xử lý. Tôi nhớ, trong chương trình có sự xuất hiện của ngôi sao Hong Kong Lữ Lương Vỹ, Thuận đã dành gần hết tiền cát-xê đầu tư cho trang phục.
Có lẽ do gia đình của tôi và Thuận đều đi Mỹ định cư nên cả hai không phải lo lắng cho ai, cứ chơi hết mình với nghệ thuật.
Nếu ngoài đời tôi nói nhiều thì Thuận trầm và ít chia sẻ. Ngược lại, trên sân khấu, Thuận lại là người cầm trịch. Từ việc giới thiệu bài hát, giao lưu với khán giả cậu ấy đều đảm nhận. Tôi không đủ bình tĩnh để nói trước đám đông như cậu ấy.
Trong âm nhạc, chúng tôi hiểu ý và đồng cảm đến không ngờ. Có tiết mục 20 năm chưa hát lại nhưng khi gặp nhau, ráp lại thì ăn ý vô cùng. Chúng tôi hầu như không phải tập luyện nhiều.
Năm 2015, tôi tham gia show cùng Minh Thuận ở phòng trà Không Tên. Đến phòng tập, Thuận chỉ cần hỏi: "Có nhớ bài này không?", tôi "ok" thì cả hai hát trơn tru, không cần phải chỉnh sửa.
Ngoài đời, tính cách chúng tôi lại khác xa nhau. Tôi thích chỗ đông vui, thỉnh thoảng đi bar, vũ trường nhưng Thuận thì không. Cậu ấy chưa từng đặt chân đến nơi đó. Vì vậy, Thuận là người mà bà xã tôi tin cậy, thường thủ thỉ tâm sự mọi chuyện buồn vui.
Cầu mong có phép màu
Tôi hay nói vui với mọi người, hai đứa đứng hát chung nên ở ngoài chán không muốn đi cùng nhau. Sau công việc, tôi đi chơi riêng, còn Thuận đi chung với bà xã tôi và cô bạn thân khác.
Đến năm 1997, chúng tôi không hát chung. Nhiều người thắc mắc vì sự tan rã này nhưng thật sự giữa chúng tôi không có bất kỳ sự bất đồng, mâu thuẫn gì nào. Lý do duy nhất là tôi phải đi Mỹ định cư với gia đình.
Hai mươi năm qua chúng tôi không còn hát chung nhưng vẫn giữ liên lạc. Mỗi lần đi show gặp nhau lại song ca với nhau. Vào mỗi dịp tôi về nước, Thuận đi diễn ở đâu, đều rủ tôi đi cùng. Giữa chúng tôi không ai bỏ ai, mãi mãi là bạn.
Sang Mỹ, tôi không còn hát nhiều như ở Việt Nam. Ngược lại, tôi thấy Thuận với miệt mài hoạt động. Cậu ấy không chỉ hát, còn đóng phim, hát cải lương, tham gia chương trình truyền hình thực tế.
Tôi xem tất cả những bộ phim, chương trình của bạn và thầm mừng cho cậu ấy. Rõ ràng, quyết định ở lại Việt Nam của Thuận là đúng đắn. Nghệ thuật là đam mê và máu thịt của cậu ấy.
Thuận đang phải chiến đấu với căn bệnh ung thư phổi quái ác, tôi xót xa cho bạn nhưng không biết làm sao. Ở xa xôi, tôi chỉ cầu mong phép màu đến với Thuận để cậu ấy tiếp tục thực hiện đam mê của mình.
Bích Hằng