NSƯT Hữu Châu: Sân khấu còn hơn cả đam mê!
- Chủ nhật - 11/05/2014 11:08
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Cơn sốt cải lương trở lại ở TP.HCM sau khi hai vở cải lương kinh điển Tiếng trống Mê Linh và Bên cầu dệt lụa được tái dựng nhân kỷ niệm 64 năm đoàn Thanh Minh - Thanh Nga và 36 năm ngày mất của NSƯT Thanh Nga. Nhân vật chính của “công trình nghệ thuật” phục dựng hai tác phẩm nổi tiếng này là NSƯT Hữu Châu, người đã tiếp nối xứng đáng truyền thống nghệ thuật lẫy lừng của gia đình Thanh Minh - Thanh Nga.
- Tôi hạnh phúc lắm. Những ngày trên sàn tập, trong các buổi diễn, tôi như được sống lại thời tuổi trẻ, hồi mình còn nhỏ. Cũng ba mươi mấy năm rồi tôi không còn được nghe tiếng đờn, tiếng nhạc trong lúc hóa trang chuẩn bị vai diễn. Có vàng có bạc chưa chắc gì mua được giờ phút đó. Tôi càng hãnh diện về gia đình và thấy vui khi đã làm được một cái gì đó cho ông bà, cô chú mình.
Thật sự thì thành công của các buổi diễn có sự góp sức của cả ba yếu tố: thiên thời, địa lợi, nhân hòa - cái gì cũng thuận lợi cho một cuộc hội ngộ chính đáng mà không biết đến bao giờ còn gặp lại. Trời thì cho khô ráo, không mưa. 5 suất diễn, theo tôi, là đúng thời điểm - có những khán giả của đoàn Thanh Minh ngày trước, giờ hơn 80 rồi, nếu không đi coi hát được lần này thì còn biết chờ tới lần nào… Có rất nhiều ông bà cụ đã nắm tay tôi đề nghị làm thêm vở đó, vở đó để đi coi về rồi… chết! Còn nhân hòa là tất cả anh em nghệ sĩ tham gia đều đồng lòng, dồn hết tâm trí cho chương trình, dù ai cũng bận hết. Có thể nói, do tấm lòng từ ơn trên, tấm lòng những người đang sống và tấm lòng người trong nghề đã cùng tạo ra một chương trình đẹp.

NSƯT
Hữu
Châu
và
vai
diễn
“để
đời”
Nguyễn
Trãi
trong
vở
Bí
mật
vườn
Lệ
Chi
*
Vậy
có
điều
gì
nuối
tiếc
gì
về
chương
trình
không?
-
Nói
chung
là
tôi
hài
lòng
hết
về
chuyên
môn.
Có
một
vài
tiểu
tiết
nhỏ
mà
tôi
là
hậu
bối
nên
những
sai
sót
đó
coi
như
là
lỗi
của
tôi.
Nếu
có
hối
tiếc
là
đã
không
tìm
được
đầy
đủ
hình
của
các
vị
trong
sân
khấu
Thanh
Minh
-
Thanh
Nga,
còn
thiếu
rất
nhiều.
Ngay
cả
bản
thân
mẹ
tôi
(nghệ
sĩ
Thanh
Lệ)
và
chú
Sáu
(NSƯT
Bảo
Quốc)
ráng
ngồi
nhớ
lại
mà
còn
bị
thiếu
huống
chi
tôi
là
hậu
bối.
Nếu
có
thiếu
ai
thì
đành
“con
xin
lỗi!”
vậy.
*
Xuất
thân
trong
một
gia
đình
cải
lương
danh
tiếng,
đã
bao
giờ
anh
có
ý
nghĩ
mình
sẽ
trở
thành
ngôi
sao
cải
lương
chưa?
-
Cái
này
thì
không.
Hồi
xưa
chỉ
mong
là
đi
theo
đoàn
hát,
đoàn
gia
đình
thì
mình
đi
theo
thôi.
Dĩ
nhiên
cũng
mong
nổi
tiếng
chứ
không
mong
gì
là
ngôi
sao,
lúc
đó
chưa
có
ngôi
sao,
chỉ
sau
này
mới
có.
Với
lại
ở
tuổi
này
rồi,
nhìn
lại
thì
thấy
rõ
ràng
làm
ngôi
sao
dễ
sinh
tật
lắm.
Mà
cái
giọng
ồ
ồ
ề
ề
của
tôi
thì
muốn
nổi
tiếng
bên
cải
lương
cũng
không
nổi
đâu.
Tôi
vẫn
hay
ví
von
rằng:
tôi
chỉ
mong
được
bằng
cái…
mắt
cá
chân
của
má
Ba
(cố
NSƯT
Thanh
Nga)
thôi
là
có
vốn
ăn
cả
đời
rồi.
Cho
đến
thời
điểm
này,
tôi
có
thể
tự
hào
nói
rằng
tôi
đã
không
làm
gì
sai,
không
làm
gì
ảnh
hưởng
tới
danh
tiếng
của
gia
đình.
*
Vậy
anh
đã
từng
có
cơ
hội
đứng
trên
sân
khấu
của
đoàn
nhà
mình?
-
Nhiều
lần
lắm.
Ngay
cả
khi
còn
ở
trong
bụng
mẹ
kìa.
Trong
tuồng
Đồ
Long
đao
-
Ỷ
Thiên
kiếm,
má
tôi
đóng
vai
Kim
Hoa
bà
bà,
có
bầu
tôi
vẫn
nịt
bụng
lên
sân
khấu
hát,
còn
bay
nữa
chứ.
Mà
bà
già
bộ
nịt
ngang
đầu
hay
sao,
thêm
bay
vòng
vòng
nữa
nên
bây
giờ
tôi
hơi…
khùng
khùng!
*
Anh
vui
tính
thật…
-
Có
gì
thì
tôi
nói
đó
thôi.
Bây
giờ
tôi
nhìn
mọi
việc
rất
vô
thường.
Chỗ
nào
buồn
thì
né
đi
chỗ
khác.
Tôi
đón
nhận
những
cái
chết
của
người
thân
quá
nhiều
rồi
nên
tôi
rất
tin
vào
đạo
Phật,
vào
tâm
linh.
Trải
qua
cuộc
đời
“lên
voi
xuống
chó”
rồi
lại
ngoi
đầu
trở
lên
sống.
Cho
nên
hiện
nay
với
vị
trí,
tên
tuổi
như
vầy
mà
nếu
có
chuyện
gì
tôi
vẫn
có
thể
ngồi
canh
xe
đẩy
bán
thuốc
lá,
bánh
mì
mà
không
gì
phải
mắc
cỡ,
thất
vọng
hết.
Tôi
sống
để
yêu
thương
gia
đình
hơn,
gieo
trồng
những
hạt
mầm
tốt
hơn.
*
Ở
Sân
khấu
IDECAF,
anh
vừa
là
diễn
viên,
vừa
là
đạo
diễn,
anh
lại
thường
xuyên
đóng
phim
và
bây
giờ
đi
dạy
nữa.
Có
khác
nhau
lắm
trong
những
vai
trò
anh
đảm
nhận
không?
-
Với
tôi,
sân
khấu
còn
hơn
cả
công
việc,
đó
là
mê,
là
nghiệp
rồi.
Phim
ảnh
là
công
việc.
Và
cả
hai
đều
là
“chén
cơm”
của
mình.
Với
vị
trí
diễn
viên
thì
có
lẽ
tôi
đằm
tính
hơn
một
chút.
Khi
là
đạo
diễn
có
hơi
nóng,
“hăng
máu
gà,
máu
vịt”
hơn.
Còn
việc
đi
dạy
là
vì
tình
thương.
Cuộc
đời
tôi
may
mắn
khi
được
diễn
chung
với
những
vị
từ
cùng
thời
của
ông
nội,
như:
các
bà
Bảy
Nam,
Năm
Sa
Đéc…
rồi
đến
các
cô
Kim
Cương,
Thẩm
Thúy
Hằng,
cô
Ngọc
Giàu,
Lệ
Thủy…,
được
ngồi
nghe
bà
Phùng
Há
nói
chuyện,
đã
học
được
biết
bao
nhiêu,
học
nghề
và
cả
cái
tâm
đạo
đức.
Hồi
đó,
có
những
buổi
đi
hát
ở
tỉnh,
mưa
lất
phất
không
hát
được,
ngoại
Bảy
Nam
mới
trải
chiếu
ngoài
hiên
rồi
kể
chuyện,
nghe
những
chuyện
của
ngoại
cũng
là
học
đó.
Bây
giờ,
tôi
thấy
có
trách
nhiệm
truyền
dạy
lại
cho
thế
hệ
sau.
*
Sân
khấu
kịch
TP.HCM
đang
ở
giai
đoạn
phát
triển
mạnh
mẽ
nhưng
dường
như
lứa
của
anh
với
những
Hữu
Châu,
Thành
Lộc,
Hồng
Vân,
Thanh
Thủy,
Kim
Xuân…
vẫn
còn
phủ
bóng
quá
lớn,
lớp
diễn
viên
trẻ
kế
thừa
không
mấy
nổi
bật...
-
Nghề
này
không
ai
có
thể
phủ
bóng
ai
được.
Như
thế
hệ
của
tôi
chui
ra
khi
những
tên
tuổi
cỡ
Kim
Cương,
Thẩm
Thúy
Hằng…
vẫn
còn
đó
thì
sao?
Đám
trẻ
bây
giờ
không
được
như
bọn
tôi
vì
bọn
tôi
chịu
đọc
sách,
bọn
tôi
làm
nghề
thực
sự.
Quan
trọng
nữa
là
bọn
tôi
tập
dợt
đàng
hoàng
rồi
mới
ra
sân
khấu
cho
dù
bản
thân
có
giỏi
cỡ
nào.
Năng
khiếu,
khả
năng
tư
duy
là
cái
trời
cho
nhưng
trên
hết
là
lòng
tự
trọng.
Tụi
tôi
biết
đi
trễ
là
bậy,
có
tập
dợt
đàng
hoàng
thì
mới
dám
ra
trước
khán
giả.
Đã
cầm
tiền
lương
của
khán
giả
rồi
thì
phải
biết
tự
trọng,
đưa
ra
sản
phẩm
đàng
hoàng,
còn
hay
dở
là
chuyện
khác.
Trong
lớp
trẻ,
vẫn
có
những
em
cực
kỳ
tốt
và
thực
sự
đáng
quý
trọng.
Nhưng
cũng
có
những
người
nổi
tiếng
là
do…
phóng
viên.
Đó
cũng
có
phần
lỗi
của
các
bạn
báo
chí
bây
giờ.
Đôi
khi
đưa
lên
quá
làm
nhiều
em
tưởng
mình
ngon
rồi
mà
đâu
biết
đi
theo
nghề
này
không
chỉ
có
đẹp,
có
diễn
thôi
mà
còn
phải
đổ
mồ
hôi,
sôi
nước
mắt,
phải
rỉ
máu
nữa.
Đọc
nhiều
bài
viết
bây
giờ
tôi
bỗng
thấy
nghề
của
tụi
tôi...
dễ
quá!
*
Nếu
chỉ
thu
nhập
từ
sân
khấu
thì
anh
có...
giàu
không?
-
Chỉ
nói
riêng
ở
lĩnh
vực
sân
khấu
kịch
thôi
thì
chúng
tôi
không
giàu
nhưng
sống
được.
Diễn
viên
kịch
cũng
có
mặc
đồ
hiệu
đó
nhưng
mà
là
đợi
giảm
giá
rồi
mới
đi
mua.
Mà
tôi
thì
đồ
năm
bảy
chục
ngàn
đồng
ngoài
chợ
nếu
đẹp
tôi
vẫn
mặc
như
thường.
Người
ta
đánh
giá
mình
không
qua
bộ
đồ
mà
qua
thái
độ
cư
xử
đối
với
người
chung
quanh
và
thái
độ
khi
lên
sân
khấu.
*
Cảm
ơn
những
chia
sẻ
của
anh!
Ninh
Lộc
(thực
hiện)