NSƯT Thoại Mỹ: 'Phải chết trên sân khấu tôi cũng thấy vui'
- Thứ năm - 01/12/2016 18:30
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
TM
Tôi
không
bao
giờ
ganh
đua
với
Ngọc
Huyền
*
Lần
đầu
tiên
ngồi
vị
trí
huấn
luyện
viên
một
gameshow
truyền
hình
về
cải
lương,
cảm
xúc
cùa
chị
thế
nào?
-
Cũng
thấy
hay
hay
vui
vui
vì
nó
đúng
chuyên
môn
của
mình
rồi.
Trước
đây
cũng
có
mấy
gameshow
mời
mà
tôi
không
có
thời
gian,
mình
cũng
đi
suốt,
một
phần
là
chưa
cảm
thấy
“đã”
lắm.
Chương
trình Đường
đến
danh
ca
vọng
cổ nếu
nói
về
tâm
linh
thì
đúng
là
chữ
duyên.
Chương
trình
mời
là
tôi
đang
ở
Mỹ,
định
là
tới
Tết
mới
về,
show
cũng
nhận
luôn
hết
rồi.
Nhưng
khi
nhận
được
lời
mời
từ
ban
tổ
chức,
tôi
cũng
lấn
cấn,
show
nhận
rồi
làm
sao
đây?
Suy
nghĩ
lại
thì
đây
là
chương
trình
về
vọng
cổ
đúng
chuyên
môn
luôn,
cũng
là
dịp
để
cải
lương
tỏa
sáng.
Mấy
nay
người
ta
coi
cải
lương
chết
rồi,
tôi
nói
với
mình
là
phải
về,
không
thể
bỏ
cơ
hội
này.
Trước
giờ
cải
lương
đâu
có
ai
làm
game
đâu,
thấy
format
hay
nữa
nên
tôi
quyết
định
điều
đình
hết
tất
cả
các
show.
Ngồi
ghế
nóng
cũng
vinh
dự
nhưng
rất
áp
lực.
Chương
trình
này
không
phải
dành
cho
người
làm
nghề,
mà
cho
bất
cứ
người
nào
yêu
thích
cải
lương,
thích
giọng
cổ
đều
đến
được.
Có
những
bác
tài
xế,
anh
chị
bán
bún
riêu,
làm
ruộng,
chăn
dê,
giữ
miễu…
cũng
tham
gia
và
mình
phải
chọn
hay
không
chọn
trước
những
niềm
đam
mê
ấy
khiến
không
chỉ
Mỹ
mà
các
huấn
luyện
viên
còn
lại
đều
canh
cánh.
*
Được
biết
ban
đầu
chương
trình
từng
dự
định
phát
sóng
trên
HTV
nhưng
vì
lý
do
nào
đó
mà
chuyển
phát
sóng
trên
một
kênh
truyền
hình
cáp,
chị
có
tâm
tư
điều
gì
không?
-
Buồn
thì
có
buồn
chút
xíu
vì
chiếu
trên
kênh
HTV
sẽ
được
nhiều
người
xem
hơn,
dễ
đến
với
vùng
sâu
vùng
xa
nhiều
hơn.
Giờ
chương
trình
của
mình
bị
hạn
chế,
phải
có
cáp
để
coi
được
mình
có
hơi
buồn.
Thật
ra
thì
khán
giả
cũng
không
bỏ,
người
ta
vẫn
vào
YouTube
xem
hoặc
xem
livestream
trên
Fanpage,
và
đã
cổ
vũ
chương
trình
rất
nhiều.
Nghe
nói
lượt
người
xem
cao
lắm,
có
mấy
ngày
đã
được
triệu
view,
chứng
tỏ
chương
trình
nhận
được
nhiều
sự
quan
tâm.
*
Lâu
lắm
mới
có
dịp
cộng
tác
với
nghệ
sĩ
Ngọc
Huyền
trên
quê
hương,
cảm
xúc
của
chị
thế
nào?
-
Tôi
với
Huyền
cũng
hay
đi
show
khi
ra
nước
ngoài.
Cùng
với
anh
Long
chúng
tôi
thường
kết
hợp
diễn
chung
ở
các
nước
châu
Â
và
Mỹ.
Cộng
tác
ở
Việt
Nam
cũng
không
khác
nhiều
lắm,
vì
chúng
tôi
là
những
người
biết
nhau
từ
tấm
bé,
cùng
học
chữ
A
chữ
B
với
thầy
Út
Trong,
rồi
ra
trường
làm
chung
tới
bây
giờ.
Nhiều
năm
gắn
bó
chúng
tôi
hiểu
nhau
nhiều,
khi
nghe
ngồi
ghế
nóng
chung
thì
thấy
khấn
khởi,
bởi
hiểu
và
hợp
nhau
nên
dễ
tung
hứng.
*
Chị
có
phải
cạnh
tranh
với
nghệ
sĩ
Ngọc
Huyền
không?
-
À
bạn
bè
thì
bạn
bè
nhưng
khi
vô
cuộc
thi
hay
cuộc
chơi
mỗi
người
đều
có
chiến
lược
riêng.
Vào
đây
rồi
thì
mình
phải
dùng
chất
xám,
lý
trí
để
đào
tạo
thí
sinh
được
tỏa
sáng,
thật
hay
trên
sân
khấu.
Nhưng
làm
gì
thì
đều
trên
tinh
thần
không
có
cái
gì
chia
cắt
được
tình
bạn
này.
Tôi
không
bao
giờ
ganh
đua
với
Ngọc
Huyền,
chúng
tôi
đều
biết
tất
cả
mình
làm
vì
nghề,
không
vì
giải
thưởng
gì
mà
chúng
tôi
chơi
nhau,
phá
nhau
hay
mích
lòng
nhau.
Điều
này
tuyệt
đối
chúng
tôi
không
thể
có.
*
Chị
thấy
lớp
trẻ
ngày
nay
có
khác
gì
ngày
xưa
không?
-
Khi
chưa
có
cuộc
thi
này
tôi
biết
nhiều
bạn
trẻ
thích
cải
lương
rồi
nhưng
tôi
không
ngờ
các
bạn
còn
tự
học
và
hát
hay
vậy.
Đi
vào
cuộc
chơi
thì
cả
tôi,
anh
Kim
Tử
Long
và
Ngọc
Huyền
ngỡ
ngàng
luôn,
nghe
có
giọng
ca
hay
hỏi
ra
thì
chưa
đi
học
trường
lớp,
chỉ
nghe
và
ca
theo.
Rõ
ràng
các
bạn
phải
có
niềm
đam
mê
rất
lớn
bên
trong.
Đội
của
tôi
có
người
là
đầu
bếp,
có
người
giữ
miễu
chùa,
có
cả
bác
sĩ,
họ
thường
xả
stress
bằng
câu
ca
tiếng
hát,
dần
dần
hát
hay
lúc
nào
không
biết.
Có
chết
tại
sân
khấu
trả
ơn
Tổ
nghiệp
tôi
cũng
không
tiếc
nuối
*
Chị
có
bao
giờ
lo
cải
lương
của
mình
có
lúc
sẽ
không
còn
đất
sống?
-
Không.
Ngày
xưa
tôi
cũng
có
lo,
có
lẽ
do
xã
hội
hiện
đại
quá,
nhiều
cái
này
cái
nọ
cho
họ
xem,
rồi
sân
khấu
lại
không
còn
cho
cải
lương
hoạt
động.
Nhưng
bây
giờ
tôi
không
nghĩ
vậy
nữa.
Tôi
qua
bên
Mỹ
hát
ở
casino,
nơi
đó
có
nhiều
ca
sĩ
hát
nhạc
trẻ.
Mình
đôi
khi
chỉ
hát
một
bài
tân
cổ
giao
duyên
nhưng
khán
giả
vỗ
tay
rần
rần,
chưa
cần
đến
chỗ
cao
trào,
chỉ
cần
chỗ
mình
nhấn
nhá
hay
họ
cũng
đã
vỗ
tay
khen
ngợi.
Cải
lương
đã
được
cổ
vũ
rất
nồng
nhiệt
đấy.
Tôi
đi
nhiều
mới
thấy
cải
lương
đâu
có
chết
đâu,
họ
rất
là
thương
cải
lương.
Mặc
dù
ít
hoạt
động,
nhiều
bài
có
trên
YouTube
người
ta
vẫn
đến
coi
mình.
Khi
hát
ở
chùa
thường
là
chương
trình
tổng
hợp,
nhạc
có,
rồi
hài,
rồi
cải
lương.
Có
mấy
bác
tới
ngồi
trong
xe
chờ,
đến
tiết
mục
cải
lương
mới
đi
vô.
Mình
thấy
vậy
mình
rất
hãnh
diện,
như
là
tiết
mục
đinh
trong
chương
trình.
Mình
cảm
thấy
cải
lương
không
chết.
Không
chỉ
người
già,
những
người
trẻ
người
ta
thuộc
những
bài
xưa,
từ
tên
tựa
đến
lời
hát.
Người
làm
nghề
thấy
vậy
rất
vui.
Tôi
rất
xúc
động
khi
khán
giả
còn
quan
tâm
đến
cải
lương
và
nghệ
sĩ
làm
nghề.
Tôi
nghĩ
nghệ
sĩ
thấy
vậy
phải
tâm
huyết
với
nghề,
và
không
nghệ
sĩ
nào
cho
phép
mình
đùa
giỡn,
hời
hợt
với
cái
nghề
của
mình.
*
Nguồn
sống
của
nghệ
sĩ
cải
lương
tại
Mỹ
có
không
bằng
ca
sĩ
không,
thưa
chị?
-
Ở
Mỹ
nghệ
sĩ
ở
rải
rác
từng
tiểu
bang,
muốn
tập
hợp
là
phải
bay
qua
bay
lại,
đi
5-6
tiếng
mới
đến
chỗ
hợp
tác
chứ
không
phải
như
ở
Việt
Nam
cần
là
gặp
được
liền.
Hát
nhạc
thì
dễ,
ở
nhà
dợt
bài
rồi
vô
ráp
ban
nhạc,
còn
cải
lương
cần
sự
tương
tác
với
bạn
diễn,
dàn
nhạc
phải
có
dàn
cổ
dàn
tân.
Còn
thiết
kế
sân
khấu
nữa,
phải
có
bàn
ghế,
đạo
cụ
chúng
tôi
mới
diễn
được.
Tổ
chức
một
đêm
cải
lương
khó
chứ
không
dễ,
nhưng
được
cái
là
khán
giả
dành
cho
cải
lương
nhiều
tình
cảm,
họ
luôn
đến
rất
đông,
ủng
hộ
rất
nhiệt
thành.
Về
thu
nhập
thì
mỗi
người
có
hoàn
cảnh
sống
khác
nhau.
Nhiều
khi
đồng
lương
của
người
ta
vậy
mà
người
ta
thấy
đủ.
Mà
đủ
thì
bao
nhiêu
cho
đủ?
Con
người
mình
tham
lắm,
có
cái
này
là
nghĩ
cái
kia.
Quan
trọng
là
biết
mình
ở
đâu,
biết
khéo
sắp
xếp
thì
sống
được.
*
Mấy
chục
năm
trời
làm
nghề,
có
giây
phút
nào
chị
thấy…
chán?
-
Chưa
bao
giờ
tôi
giảm
đam
mê,
nản
chí
hay
chán.
Khi
tôi
bị
tai
nạn
nghề
nghiệp
(té
trên
sân
khấu
trong
vở Xử
án
Bàng
Quý
Phi năm
2003
-
PV),
vừa
đỡ
là
lao
vào
tập
luyện,
quên
hết
mọi
đau
đớn
vừa
trải
qua.
Nhiều
khi
mình
diễn
hăng
đến
nỗi
chấp
nhận
sau
khi
diễn
xong
lên
bàn
mổ
tiếp
cũng
được.
Phải
chết
trên
sân
khấu
tôi
cũng
thấy
vui.
Tôi
biết
nhiều
anh
chị
em
nghệ
sĩ
lửa
nghề
luôn
trào
dâng
từ
đâu
không
biết,
hễ
lên
sân
khấu
là
không
kềm
được,
diễn
như
đêm
cuối
cùng.
Tổ
nghiệp
cho
mình
cái
nghề
này,
nuôi
sống
mình
và
gia
đình
mình
thì
có
chết
tại
sân
khấu
trả
ơn
Tổ
nghiệp
tôi
cũng
không
tiếc
nuối.
Nhiều
người
hỏi
hết
thời
tôi
có
định
chuyển
nghề,
tôi
nói
là
không,
làm
thêm
thì
làm
chứ
nghề
này
tôi
không
bỏ
được.
*
Chị
đam
mê
nghề
như
vậy
đó
có
phải
là
nguyên
nhân
chị
không
để
tâm
nhiều
đến
việc
mình
vẫn
lẻ
bóng?
-
Bất
cứ
nghệ
sĩ
nào
cũng
vậy,
yêu
nghề
thì
yêu
nghề
chứ
họ
cũng
có
cuộc
sống
riêng
của
mình,
chứ
không
phải
nghề
mình
là
tất
cả.
Nhưng
mà
duyên
phận
mỗi
người
mỗi
khác
nhau.
Ai
cũng
muốn
có
bờ
vai
vững
chắc
đề
mình
nương
tựa
nhưng
mọi
người
đều
có
duyên
phận,
có
nghiệp
duyên
khác
nhau.
Mình
muốn
đâu
có
được
mà
không
muốn
cũng
đâu
có
được.
Các
bạn
trẻ
13-14
tuổi
bây
giờ
nhiều
kinh
nghiệm
yêu
hơn
tôi
*
Nhiều
khán
giả
cho
rằng
ngày
xưa
chị
từng
có
chuyện
tình
dang
dở
với
nghệ
sĩ
Kim
Tử
Long,
nay
hợp
tác
chung
có
lo
“lửa
gần
rơm,
tình
cũ
không
rủ
cũng
tới”?
-
Cuộc
tình
này
thời
đó
là
tình
yêu
học
sinh,
mới
mười
mấy
tuổi
thôi.
Cái
đó
đủ
sức
yêu
dữ
dội
chưa?
Chúng
tôi
có
cơ
hội
hằng
ngày
sinh
hoạt
với
nhau,
ở
bán
trú,
hát
chung
với
nhau
nên
nảy
sinh
ra
tình
yêu.
Nói
chung
cũng
có
nhiều
kỷ
niệm,
nhiều
cái
dễ
thương.
Nhưng
mười
mấy
tuổi
thời
của
tôi
và
anh
Long,
trời
ơi,
không
biết
cái
gì
đâu,
thật
là
non
nớt,
hồn
nhiên.
Các
bạn
trẻ
13-14
tuổi
bây
giờ
nhiều
kinh
nghiệm
yêu
hơn
tôi.
Đã
ra
trường
rồi
đó,
đủ
18
tuổi
nhưng
tìm
cảm
trong
trắng,
ngây
thơ.
Từ
tình
yêu
giờ
làm
bạn
thân
thì
chúng
tôi
xem
như
tình
bạn
này…
thân
hơn
một
chút.
Chúng
tôi
xem
nhau
như
người
thân.
Mình
không
duyên
với
nhau
thì
có
nợ
với
nhau,
làm
anh
em
cũng
được.
Đám
cưới
tôi
hồi
đó
anh
Long
cũng
đi
bưng
quả,
phụ
góp
tay
lo
cho
tôi.
Rồi
đám
cưới
ảnh
tôi
cũng
lo
lại.
Tôi
nghĩ
vì
chúng
tôi
yêu
nhau
trong
sáng,
nhẹ
nhàng
nên
khi
tan
vỡ
không
có
gì
hận
thù
nhau.
*
Trên
ghế
giám
khảo
chị
thường
dành
sự
tình
cảm
cho
những
người
có
hoàn
cảnh
khó
khăn.
Phải
chăng
chị
tìm
thấy
mình
của
ngày
xưa?
-
Đúng.
Tôi
còn
nhớ
giai
đoạn
đó
tôi
khổ,
khổ
lắm
luôn.
Mẹ
mất
sớm,
ba
thì
nuôi
mười
mấy
đứa
con.
Thời
gian
đi
học
tôi
đi
bộ
không,
chưa
bao
giờ
biết
cái
xe
là
gì.
Sáng
đi
bộ
đi
học,
trưa
đi
bộ
về
ăn
miếng
cơm.
Chiều
vô
trường
rồi
tối
đi
học
bổ
túc
tiếp.
Cứ
cuốc
bộ
mãi
thôi.
Thậm
chí
mình
ra
trường
đi
hát
cũng
không
có
xe
vì
nhà
nghèo
lắm.
Hôm
nào
ba
rảnh
thì
ba
chở
cho
đi,
không
thì
nhờ
khán
giả
chở
về,
đồng
nghiệp
chở
về.
Có
những
hôm
đi
chung
xe
với
ca
đoàn,
thả
mình
ở
đó
cũng
thui
thủi
đi
bộ
về.
Ngày
xưa
rạp
diễn
thường
là
7
giờ
rưỡi,
8
giờ
tối
mở
màn
thì
từ
3
giờ
trưa
mình
đã
cuốc
bộ
xách
cơm
đi
vì
mình
đi
bộ
mà.
Đi
hát
vòng
vòng
ở
rạp,
tuần
này
rạp
này,
tuần
kia
rạp
khác,
cứ
thế
lội
bộ
đi
thôi.
Đi
học
ở
trường
nói
chung
hoàn
cảnh
cũng
khổ.
Ngoài
những
giờ
đi
hát,
ngày
nghỉ
ở
trường
thì
mình
làm
bất
cứ
việc
gì
để
giúp
gia
đình.
Thời
đó
là
thời
bao
cấp,
mỗi
tháng
học
sinh
được
mười
mấy
ký
gạo.
Tôi
tính
kỹ
lắm,
nếu
mình
ở
nội
trú
ăn
trong
trường
thì
không
có
cơm
gạo
mang
về.
Nếu
mình
đi
về
nhà
thì
gia
đình
sẽ
được
số
gạo
đó,
cộng
với
nửa
cân
thịt
một
tháng
không
bị
cắt
đi.
Thôi
mình
chấp
nhận
đi
bộ
về
để
nhà
có
gạo
ăn
chung.
Nửa
ký
thịt
hồi
đó
quý
giá
vô
cùng,
khổ
dễ
sợ
chứ
không
đơn
giản.
Rồi
tôi
xin
ngồi
nướng
bắp
dạo,
bưng
hủ
tiếu,
không
mong
có
tiền
mà
chỉ
mong
có
tô
hủ
tiếu
để
ăn.
Tuổi
thơ
bất
hạnh
đã
dạy
tôi
phải
vươn
lên
bằng
sức
lao
động.
Khi
đi
hát
rồi
nỗi
khổ
vẫn
còn
đeo
đẳng.
Kiếm
tiền
được
thì
gia
đình
mình
còn
khổ.
May
mắn
cho
tôi
có
mẹ
nuôi
làm
ở
Nhà
hát
Trần
Hữu
Trang,
để
tối
đoàn
có
chở
về
thì
nghỉ
tạm
ở
đó
chứ
không
lội
bộ
về
xa
xôi.
Mẹ
cũng
cưu
mang
mình,
cho
bữa
cơm
để
mình
có
lương
mang
về
lo
cho
nhà.
Có
lẽ
mình
từng
khổ
vậy
nên
giờ
nhìn
ai
khổ
mình
xúc
động
lắm.
*
Khi
cuộc
sống
dư
dả
chị
có
bù
đắp
cho
khoảng
thời
gian
trước
không?
-
Cho
đến
bây
giờ
với
tôi
gia
đình
vẫn
là
trên
hết.
Tôi
chẳng
hưởng
thụ
gì
cho
mình.
Dĩ
nhiên
mình
phải
mua
quần
áo
để
diễn,
chăm
sóc
da,
gội
cái
đầu
cho
thư
giãn
thoải
mái
để
rạng
rỡ
gặp
khán
giả,
mình
làm
cho
nghề
mình.
Chứ
tôi
nói
chung
nặng
gánh
gia
đình,
hi
sinh
cho
nhà
hết.
Hiện
tại
tôi
không
có
gia
đình
riêng,
với
tôi
nghĩ
mình
sống
nay
chết
mai
có
mang
được
gì
đi
theo
nên
có
gì
mình
cứ
chia
sẻ,
chịu
thiệt
thòi
một
chút
cũng
được,
không
sao
hết.
Ngoài
hi
sinh
cho
gia
đình,
tôi
thấm
thía
nỗi
truân
chuyên
hồi
nhỏ
nên
thương
cho
những
hoàn
cảnh
giống
mình
ngày
xưa.
Nhớ
mãi
hồi
đó
người
ta
ăn
dư
một
miếng,
bảo
mình:
“Mỹ
ơi,
bưng
cái
này
về
ăn
đi”
là
mình
mừng
muốn
chết
rồi,
thì
bây
giờ
mình
nghĩ
người
ta
cũng
vậy.
Người
ta
khó
thì
mình
phải
giúp,
mà
chia
sẻ
thế
nào
để
không
chạm
nỗi
đau
của
người
ta.
Mình
từng
tủi
nhục,
nuốt
nước
mắt
ngược,
cam
khổ
thế
nào
thì
phải
hiểu
người
ta.
Ngày
xưa
đâu
có
các
chương
trình
chia
sẻ
cộng
đồng
như
bây
giờ,
người
khổ
không
có
nhiều
thông
tin,
nên
bây
giờ
việc
giúp
đỡ
đã
dễ
dàng
hơn.
Tôi
luôn
lấy
mình
làm
cột
mốc
để
giúp
đỡ
những
người
khác.
*
Nếu
được
chọn
lại
chị
có
chọn
đi
theo
con
đường
làm
nghệ
sĩ
cải
lương
không?
-
Tôi
luôn
vái
Tổ
nếu
có
kiếp
sau
vẫn
cho
con
làm
nghề
và
được
đi
hát.
Ngày
xưa
khi
tôi
đóng
vai
ác,
có
những
vai
người
ta
ghét
kinh
khủng,
ra
đường
là
tôi
bị
chửi
kiểu
như
"nhỏ
này
nè,
ác
lắm,
coi
mà
tui
muốn
đánh
nó
dễ
sợ",
tôi
nghe
cũng
buồn
lắm.
Nếu
để
ý
sau
này
tôi
đóng
vai
ác
phải
là
dạng
vai
có
hoàn
cảnh
đưa
đẩy
chứ
không
phải
bản
chất
con
người
mình
là
thế.
*
Xin
hỏi
chị,
thời
hoàng
kim
nhất
cát-sê
của
chị
được
bao
nhiêu?
-
Mấy
cây
vàng
một
đêm,
tôi
đã
có
mức
đó.
(cười)
*
Xin
cám
ơn
NSƯT
Thoại
Mỹ!
Mai
Ngọc
(thực
hiện)
Ảnh:
BTC
Đường
đến
danh
ca
vọng
cổ
cung
cấp




