NGHĨ VỀ NSƯT TRỌNG HỮU
- Thứ ba - 01/10/2013 10:54
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
Chuyên mục “Lời trái tim” của báo SKTP xưa nay thường do độc giả, khán giả yêu thích trân trọng viết, để bày tỏ tình cảm của mình với những nghệ sĩ mà mình yêu thích. Nhưng trong tuần qua, tòa soạn đã nhận được một email do NSUT Trúc Linh viết về NSUT Trọng Hữu (dạng “Lời trái tim”) với tựa đề “Nghĩ về NSUT Trọng Hữu”. Trong bài viết này, tác giả đã sơ lược về tiểu sử của Trọng Hữu từ năm 16 tuổi đã tham gia cách mạng, trở thành người bộ đội và là một chiến sĩ trên mặt trận văn hóa. Rồi khi đất nước thống nhất, người chiến sĩ ấy đã trở thành người của công chúng, có nhiều đóng góp tiếp theo cho cách mạng trong thời kỳ mới và là một đại biểu ưu tú của miền Tây. Tác giả đã tự hào về người đồng đội của mình và có lời nhắc khéo: Đảng và Nhà nước lẽ nào quên những người như thế này? Tòa soạn sẽ đăng toàn văn bài viết này của NSUT Trúc Linh. Kính mời bạn đọc theo dõi!
Tôi
tên:
Nguyễn
Thị
Trúc
Linh
–
(NSUT
Trúc
Linh)
Tôi
cũng
là
một
nghệ
sĩ
ưu
tú,
nhưng
có
thể
nói
là
tôi
không
được
những
điều
kiện
thuận
lợi
như
anh,
hay
nói
thẳng
ra
là
không
có
tài
năng
như
anh.
Anh
tham
gia
cách
mạng
năm
16
tuổi.
Ở
cái
tuổi
ăn,
tuổi
ngủ;
ăn
chưa
no,
lo
chưa
tới
ấy
nhưng
khi
bắt
đầu
tham
gia
cách
mạng
cũng
là
lúc
anh
vào
Đoàn
văn
công
Tỉnh
Cần
Thơ
và
trở
thành
người
của
“bộ
đội
và
nhân
dân”
của
vùng
quê
song
nước
Miền
Tây
(nói
riêng)
–
rộng
hơn
nữa
là
ĐBSCL.
Trong
những
năm
sáu
mươi
của
thế
kỷ
trước
–
mặc
cho
bom
đạn
cày
xới,
tàu
chiến,
xe
tăng
bắn
phá
dữ
dội,
người
diễn
viên
văn
công
ấy
vẫn
hát
bất
cứ
lúc
nào:
lúc
dưới
công
sự,
lúc
trận
địa
chưa
kịp
tan
khói
sung,
lúc
bà
con
đấu
tranh
chính
trị
thắng
lợi…
là
anh
lại
hát
và
được
bà
con
đón
nhận
và
hết
lời
khen
ngợi.
Vậy
là
anh
đã
trở
thành
người
của
“công
chúng”
khi
đất
nước
vẫn
còn
chiến
tranh.
Lúc
ấy
người
nghệ
sĩ
cũng
như
những
người
chiến
sĩ
quân
giải
phóng:
Cũng
nằm
hầm
ngủ
đất,
cũng
lá
dớn,
cũng
trái
mắm
thay
cơm,
cũng
bắn
ngã
từng
tên
giặc
để
tự
vệ
cho
bản
thân
và
bảo
vệ
đồng
đội…
và
thế
là
anh
trở
thành
người
chiến
sĩ
trên
mặt
trận
văn
hóa
mà
Bác
Hồ
đã
tặng
ch
những
văn
nghệ
sĩ
chúng
tôi.
Rồi
đến
khi
miền
Nam
hoàn
toàn
giải
phóng,
thống
nhất
đất
nước.
Người
chiến
sỹ
văn
công
trở
thành
người
nghệ
sĩ
chuyên
nghiệp
thực
thụ.
Anh
được
nhà
nước
phong
tặng
danh
hiệu
NSUT
năm
1997,
Huy
chương
vàng,
bạc
trong
các
kỳ
Hội
diễn
sân
khấu
chuyên
nghiệp
toàn
quốc
và
được
công
chúng
bình
chọn
danh
hiệu:
Danh
ca
vọng
cổ
-
và
có
những
năm
được
bình
chọn:
nghệ
sỹ
được
khán
giả
yêu
thích
nhất…
v…v.
Anh
được
cha,
mẹ
tạo
cho
anh
một
vóc
dáng
“rất
ăn”
sân
khấu.
Trời
phú
cho
anh
có
được
giọng
ca:
mùi,
trầm
ấm…
hiện
nay
đã
sáu
mươi,
nhưng
các
show
diễn
vẫn
liên
tục
và
anh
đã
hát,
diễn
chung
với
bất
cứ
nghệ
sĩ
chuyên
nghiệp
nào
trên
cả
nước…
mà
không
hề
thua
sút
hoặc
kém
cỏi
về
tài
năng.
Vì
vậy
–
cũng
cùng
thời
là
nghệ
sỹ
“giải
phóng”
–
chúng
tôi
thật
sự
tự
hào
về
anh,
những
người
lãnh
đạo
của
Miền
Tây
tự
hào
về
anh
và
nhất
là
những
người
quân
giải
phóng
năm
xưa
còn
sống
sót!
Bà
con
xứ
Miền
Tây
vẫn
còn
nhớ
đến
tên
anh,
yêu
mến
anh
như
người
thân
trong
gia
đình.
Vậy
là
–
Lần
thứ
hai
anh
thật
sự
trở
thành
“Người
của
công
chúng”.
Khi
trở
về
cuộc
sống
đời
thường
–
để
nghỉ
ngơi,
để
hưởng
thụ,
để
cùng
quây
quần
bên
con
cháu
trong
một
gia
đình
ấm
êm
hạnh
phúc…
thì
công
việc
của
anh
lại
càng
bận
rộn
hơn.
Nghệ
sỹ
ưu
tú
Trọng
Hữu
vẫn
nhiều
sô
diễn
liên
tục
vì
những
chương
trình
truyền
hình
trực
tiếp
yêu
cầu
phải
có
anh
hát.
Làm
tròn
trách
nhiệm
của
người
Hội
viên
Hội
cựu
chiến
binh,
sinh
hoạt
Chi
bộ
định
kỳ
và
anh
luôn
nhớ
lời
Bác
Hồ
đã
dạy:
“Người
Đảng
viên,
cán
bộ.
Người
nghệ
sỹ
trên
mặt
trận
văn
hóa…
cũng
phải
vừa
hồng
vừa
chuyên.
Vì
vậy
–
cũng
không
mấy
ngạc
nhiên
lắm
–
khi
có
một
tác
giả
viết
vọng
cổ,
đã
ví
anh
như
“Con
sáo
Đồng
Bằng”
(bài
Con
sáo
đồng
bằng
–
của:
Diệp
Vàm
Cỏ).
Khi
đất
nước
có
chiến
tranh,
người
nghệ
sỹ
cách
mạng
đem
tuổi
thanh
xuân
cống
hiến
cho
đất
nước.
Không
tính
toan,
không
vụ
lợi.
Nay
đất
nước
thanh
bình,
cũng
ngần
ấy
những
tháng
năm,
người
nghệ
sỹ
cũng
ngần
ấy
những
suy
nghĩ,
những
cống
hiến,
luôn
coi
mình
là
đứa
con
của
quê
hương,
của
cách
mạng,
của
Đảng,
của
Bác
Hồ!
Chẳng
lẻ
nào
quên
chúng
tôi
sao!
Sang
thế
kỷ
này
và
lâu
hơn
chút
nữa..
còn
được
bao
người
như
chúng
tôi?
Như
nghệ
sỹ
ưu
tú
TRỌNG
HỮU!
NSUT
TRÚC
LINH