Danh ca Thanh Nhàn và bài vọng cổ 'Sương Khói Quê Nghèo' của soạn giả Viễn Châu
- Chủ nhật - 18/12/2016 20:26
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
TN
Theo lời soạn giả Viễn Châu thì ông viết bài vọng cổ sáu câu này từ khoảng năm 1949-1950 và do ở thời Pháp thuộc nên giấu đi không dám phổ biến.
Mãi đến cuối năm 1954 chiến tranh chấm dứt, ông trao cho các hãng dĩa nhưng không hãng dĩa nào chịu thu thanh phát hành. Người ta nói lúc bấy giờ Viễn Châu còn là nhạc sĩ Bảy Bá chưa nổi tiếng thành ra không ai dám bỏ tiền ra làm, chưa biết có thành công hay lỗ vốn.
Bài vọng cổ “Sương Khói Quê Nghèo” dựng lên bức tranh thời loạn lạc, với những cảnh khói lửa đao binh, làng quê xơ xác dưới gót giày của quân xâm lược, với cảnh người dân tản cư trên những chiếc thuyền rời quê hương đi lánh nạn.
Lúc trò chuyện với nghệ sĩ Năm Châu, soạn giả Kiên Giang nói rằng bài vọng cổ sáu câu “Sương Khói Quê Nghèo” là tâm trạng của Viễn Châu, là người trong cuộc nên lời văn sống thực, gợi cho người nghe hình ảnh đất nước quê hương trong cuộc chiến, mà hầu như ai ai cũng biết.
Lời văn của Viễn Châu rất dễ ca, sắp chữ của ông rất dễ xuống hò. Ðặc biệt những bài ca sau này ông thường sử dụng những vần thơ, dân đờn ca tài tử thích nhất là bốn câu thơ lục bát áp dụng cho tám nhịp chót, nên người ca dứt câu không bị rớt.
Viễn
Châu
là
người
tỉnh
Trà
Vinh
gần
biển,
thể
hiện
lên
ở
đầu
câu
nói
lối:
“Quê
hương
tôi
ở
miền
nước
mặn…”
ông
tản
cư
lên
Sài
Gòn
và
vào
nghiệp
cầm
ca,
nên
câu
thứ
tư
gần
như
nói
rõ:
“Năm
tháng
trôi
đi
giữa
kinh
kỳ
hoa
lệ…”
sau
đó
trở
thành
thầy
đờn
với
tên
nhạc
sĩ
Bảy
Bá,
trước
khi
viết
bài
ca,
viết
tuồng
cải
lương
để
rồi
nổi
danh
với
cái
tên
“Viễn
Châu.”
Nhằm đem đến cho tài tử giai nhân những bài vọng cổ sáu câu, kỳ này chúng tôi xin đăng trọn bài “Sương Khói Quê Nghèo” của Viễn Châu.
Nói
lối:
Quê
hương
tôi
ở
miền
nước
mặn,
Tháng
ngày
quen
mưa
nắng
giữa
đồng
xanh,
Bao
năm
qua
vui
sống
yên
lành,
Bỗng
đổ
nát
tan
tành
vì
chiến
họa.
1) Nhà nội tôi lấy lá làm phên, lấy tre bện cửa, phải oằn oại trong khói lửa mấy năm… dài, tôi nhớ một mùa Thu lá rụng mái hiên ngoài, giữa gian nhà cũ kỹ có tiếng thạch sùng chắt lưỡi thâu canh. Nằm bên cạnh bà nội tôi, lắng nghe tiếng súng nổ vang, tôi thì mới lên tám tuổi đầu, còn nội tôi thì mái tóc xanh đã lần hồi điểm trắng.
2) Cha tôi một người trai hiền hậu đã thác đi sau trận đánh quân thù, nội tôi khi hay tin con đã đáp nợ sơn hà, hai tay già bỗng dưng run rẩy, đôi mắt hiền từ giọt lệ trào dâng. Người mới ôm chặt lấy tôi và khe khẽ nói rằng, cháu ôi cha cháu từ đây không còn về với nội, nỡ để cho tre già đành chịu khóc măng.
3) Ðêm ấy khi trăng non vừa khuất bóng, tàu chuối xanh ướt đẫm giọt sương khuya, trên chiếc thuyền tản cư tôi ngồi co ro sau lái, mắt nhìn lên ngôi nhà cũ kỹ lòng bồi hồi mến tiếc nơi cắt rún chôn nhau. Nội tôi an ủi tôi rằng, nội già rồi có chết cũng không sao, cháu còn trẻ ráng làm nên sự nghiệp. Con thuyền từ từ tách bến, tiếng mái chèo khuấy nước nhặt khoan, trong ánh dương tôi còn nhìn thấy nội tôi đang run run trong làn áo mỏng, lệ sầu rơi trên đôi má khô gầy.
(Thơ):
Mười
lăm
năm
đăng
đẳng,
Ðầu
xanh
vướng
nợ
nần
Mười
lăm
năm
bấy
nhiều
lần
Xuân
qua
mấy
độ
phong
trần
mấy
nơi.
4) Năm tháng trôi đi giữa kinh kỳ hoa lệ, tôi đã thành ra một kẻ giang… hồ, tôi đã mượn mấy vần thơ để gợi sự mong chờ, tôi đã phổ vào trong tiếng nhạc những cung đàn khóc gió than mây. Có biết đâu trong khi ấy quê nội tôi vẫn rền than dưới gót giày của quân xâm lược và hãi hùng trong súng trận kinh hoàng.
5) Mười năm qua khi thanh bình đã trở lại tôi quay gót về đây để thăm viếng quê nghèo, gió thổi rung rinh trên mặt nước ao bèo, nhà nội tôi còn đâu nữa chỉ thấy trước thềm cỏ mọc rêu phong. Một nắm đất vàng quạnh quẽ đìu hiu nằm dưới tàn cây cổ thọ, đó là nơi yên nghỉ của nội tôi sau những năm vất vả cơ hàn.
6)
Hò…
hơ
trách
ai
gây
cảnh
đao
binh
để
cho
quê
nội
tan
tành
xác
xơ…
tiếng
ai
hò
văng
vẳng
như
nỗi
cảm
hoài
người
thất
thổ
ly
gia,
mười
năm
qua
mấy
cuộc
biển
dâu,
cảnh
tang
tóc
khiến
quê
nghèo
thêm
xơ
xác,
tôi
lắng
đếm
từng
chiếc
lá
rơi
lạnh
lùng
trên
mặt
nước
như
những
hồn
oan
của
mấy
vạn
dân
lành.
Hỡi
ôi
những
chiến
sĩ
vô
danh,
những
tâm
hồn
yêu
nước,
đã
ngã
gục
giữa
sa
trường
để
bảo
tồn
mảnh
đất
quê
hương.
Ngành
Mai