Những bài vọng cổ “gối đầu” bằng tân nhạc
- Thứ hai - 23/10/2017 08:23
- |In ra
- |Đóng cửa sổ này
MC - LT
Trong
lúc
uống
cà
phê
sáng,
ông
Dũng
hỏi
tôi:
“Ông
là
soạn
giả
vọng
cổ,
cải
lương,
vậy
ông
có
biết
bài
Dạ
Cổ
Hoài
Lang
của
cố
nhạc
sĩ
Cao
Văn
Lầu
không?”.
Tôi
đáp:
“Biết
chớ
anh.
Chỉ
tiếc
là
tôi
không
thuộc
hết
bài”.
Ông
Dũng
tiếp:
“Vậy
ông
có
thể
ca
lại
mấy
câu
đầu
của
bài
Dạ
Cổ
Hoài
Lang”.
Trước
khi
ca,
tôi
có
lời
giải
thích
cùng
anh:
“Đây
là
bài
vọng
cổ
nhịp
hai.
“Từ
là
từ
phu
tướng”
là
câu
số
một,
chữ
cuối
của
câu
đờn
dứt
bằng
chữ
cống”.
Tôi
ca
tiếp:
“Bảo
kiếm
sắc
phán
lên
đàng”.
Vừa
nghe
xong,
anh
Dũng
nói
với
bác
sĩ
Nguyễn
Đức
Phước
-
Giám
đốc
Bệnh
viện
Trảng
Bom
và
bác
sĩ
Nguyễn
Trọng
Lịch
-
Giám
đốc
Bảo
hiểm
xã
hội
(xin
được
phép
mở
ngoặc,
tất
cả
ba
người
đều
là
nhà
thơ):
-
Ông
Tuyền
ca
rất
đúng,
sắc
phán
chớ
không
phải
sắc
phong”
Ông
Dũng
lại
hỏi
tôi
giống
như
là
một
cuộc
phỏng
vấn:
-
Bài
vọng
cổ
“Võ
Đông
Sơ
-
Bạch
Thu
Hà”
do
nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
ca,
có
câu
nhạc
“Biên
cương
lá
rơi
Thu
Hà
em
ơi”
có
phải
là
tân
cổ
giao
duyên
không?”
Tôi
đáp:
-
Không,
đó
chỉ
là
một
bài
nhạc
“gối
đầu”
của
bài
vọng
cổ,
chớ
không
phải
là
tân
cổ
giao
duyên.
Tôi
nói
tiếp
với
ông
Dũng
-soạn
giả
Viễn
Châu
viết
hai
bài
vọng
cổ,
một
là
“Võ
Đông
Sơ”
do
nam
nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
ca,
hai
là
“Bạch
Thu
Hà”
do
nữ
nghệ
sĩ
Lệ
Thủy
ca.
Tương
tự
như
thế,
thời
gian
sau
soạn
giả
Viễn
Châu
cho
“trình
làng”
tiếp
hai
bài
vọng
cổ,
một
là
“Lương
Sơn
Bá”
do
nam
nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
ca,
hai
là
“Chúc
Anh
Đài”
cũng
do
nữ
nghệ
sĩ
Lệ
Thủy
ca
(vào
thời
điểm
này
tất
cả
đều
chưa
được
vinh
danh).
Nếu
như
giới
thiệu
bài
ca
vọng
cổ
“Võ
Đông
Sơ”
do
nam
nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
ca
là
“Võ
Đông
Sơ
-
Bạch
Thu
Hà”
là
sai.
Vì
“Võ
Đông
Sơ”
và
“Bạch
Thu
Hà”
là
hai
bài
ca
khác
nhau.
Vì
lẽ
ấy,
không
thể
nhẫm
lẫn
bài
vọng
cổ
“Võ
Đông
Sơ”
thành
“Võ
Đông
Sơ
-
Bạch
Thu
Hà”.
Và,
cái
sai
mà
lẽ
ra
không
đáng
có
này,
lại
xuất
hiện
trong
Liveshow
“Tri
ân
cuộc
đời”
của
nữ
nghệ
sĩ
Lý
Bạch
Huệ
được
tổ
chức
tại
rạp
Bến
Thành
tối
08.05.2015
vừa
qua.
Khi
tới
tiết
mục
của
nam
nghệ
sĩ
Tuấn
Anh
ca
bài
vọng
cổ
“Võ
Đông
Sơ”,
thì
cô
MC
Quỳnh
Giang
lại
giới
thiệu
thành
bài
“Võ
Đông
Sơ
-
Bạch
Thu
Hà”.
Điều
này
hoàn
toàn
không
đúng.
Xin
được
phép
nói
thêm,
cả
hai
bài
này
soạn
giả
Viễn
Châu
đều
viết
“gối
đầu”
bằng
bài
nhạc
do
chính
ông
sáng
tác.
Và
hai
bài
ca
này
không
phải
là
tân
cổ
giao
duyên.
Xin
được
phép
trích
dẫn:
NHẠC
“GỐI
ĐẦU”
I
“Biên
cương
lá
rơi
Thu
Hà
em
ơi
Đường
dài
mịt
mùng
em
không
đến
nơi
Mây
nước
buồn
cơn
lửa
binh
Hết
kể
chuyện
chung
tình
Khóc
than
riêng
em
một
mình”
II
“Cây
tuôn
lá
xanh
xây
mồ
cho
anh
Tình
đầu
bẽ
bàng
trong
cơn
chiến
chinh
Đưa
tiễn
nào
hay
rẻ
chia
Cách
trở
hận
muôn
đời
Nói
nữa
chi
thêm…
nghẹn
lời”
Bài
vọng
cổ
“Bạch
Thu
Hà”
do
nữ
nghệ
Lệ
Thủy
ca,
cũng
“gối
đầu”
bằng
một
bài
nhạc
tương
tự
như
thế.
Xin
được
phép
trích
dẫn:
NHẠC
“GỐI
ĐẦU”
I.
“Trong
khói
hương
mơ
màng
tung
bay
Đêm
tóc
tang
u
buồn
nhớ
ai
Nửa
chừng
duyên
kiếp
chia
phôi
Ai
đi
cách
mấy
phương
trời
Duyên
trúc
mai
vĩnh
viễn
xa
rồi”
II
“Ai
biết
đâu
một
lần
chia
tay
Riêng
thiếp
cam
chịu
nhiều
đắng
cay
Mối
sầu
bao
thuở
cho
nguôi
Ly
tan
nhớ
ghi
muôn
đời
Bao
đắng
cay
than
chẳng…
nên
lời”
Xin
được
phép
nhắc
lại,
đây
chỉ
là
bài
nhạc
“gối
đầu”
dành
cho
bài
vọng
cổ
mà
thôi.
Trong
bài
vọng
cổ
“Chúc
Anh
Đài”
do
nữ
nghệ
sĩ
Lệ
Thủy
ca,
soạn
giả
Viễn
Châu
không
“gối
đầu”
bài
nhạc
do
ông
sáng
tác,
mà
thay
vào
đó
bằng
một
bài
bản
cải
lương,
điệu
Lưu
Thủy
Hành
Vân.
Xin
được
phép
trích
dẫn:
LƯU
THỦY
HÀNH
VÂN
I.
“Sương
trắng
nhuộm
rừng
thông
vấn
vương
Đưa
tiễn
em
lên
đường
Nam
Sơn,
đây
chốn
chia
tay
phản
hồi
gia
trung
Hoa
lá
bay
rơi
rụng
theo
dòng”
II
“Oanh,
Yến
vang
lời
ca
tiễn
đưa
Đôi
mắt
hoen
lệ
mờ
Bao
phen,
toan
nói
với
ai
những
điều
mai
sau
Nhưng
bỗng
dưng
em
lại
nghẹn
ngào”
Nhưng
với
bài
Vọng
Cổ
“Lương
Sơn
Bá”
do
nam
nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
ca,
thì
soạn
giả
Viễn
Châu
lại
cho
“gối
đầu”
bằng
bài
nhạc
Hồ
Quảng,
điệu
Hoàng
Mai.
Xin
được
phép
trích
dẫn:
NHẠC
HOÀNG
MAI
“Trên
nẻo
về
Nam
Sơn
Nhớ
ai
lòng
nát
tan
Hoa
lơ
lửng
dưới
cầu
Ôi,
muôn
mối
tơ
vương
Em
ơi,
còn
gì
mộng
với
đời
Hết
rồi,
muôn
đời
khó
thấy
nhau
Kéo
khăn
lau
lệ
sầu
Em
qua
bước
sang
ngang,
mộng
tình
đã
tan
Duyên
số
dở
dang
Thôi
vĩnh
viễn
đôi
ngã
Anh
về
với…
gió
mây”
Như
vậy
cũng
đủ
để
thấy,
vị
trí
của
một
bài
nhạc
“gối
đầu”
cũng
tương
tự
như
là
nói
lối,
ngâm
thơ
hoặc
là
những
điệu
lý,
hay
những
bài
bản
vắn
như:
Lưu
Thủy
Hành
Vân,
Trăng
Thu
Dạ
Khúc,
Sơn
Đông
Hướng
Mã,
Thủ
Phong
Nguyệt…
Nhưng
với
sự
tài
hoa
của
soạn
giả
Viễn
Châu,
ông
đã
tìm
ra
giai
điệu
thích
hợp
của
một
bài
nhạc
do
ông
tự
sáng
tác
để
“gối
đầu”
cho
bài
vọng
cổ.
Cũng
chính
vì
điều
này,
đã
chắp
cánh
cho
bài
vọng
cổ
“Võ
Đông
Sơ”
do
nam
nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
ca
thêm
phần
sinh
động.
Giả
như,
bài
vọng
cổ
“Võ
Đông
Sơ”
mà
không
“gối
đầu”
bằng
lời
nhạc
“Biên
cương
là
rơi
Thu
Hà
em
ơi!”,
thì
chắc
chắn
rằng,
tự
thân
của
bài
vọng
cổ
này
sẽ
không
được
nhiều
người
thuộc
lòng
đến
như
vậy.
Thậm
chí…
những
người
không
hề
biết
ca
vọng
cổ
như
ông
Trần
Nghi
Dũng,
cũng
vẫn
thuộc
nằm
lòng
câu:
“Biên
cương
lá
rơi
Thu
Hà
em
ơi!”.
Vì
vậy
cho
nên
ông
mới
hỏi
tôi,
bài
ca
“Võ
Đông
Sơ”
do
nam
nghệ
sĩ
Minh
Cảnh
ca,
có
phải
là
tân
cổ
giao
duyên
hay
không?
Có
thể
nói,
đây
cũng
là
một
sáng
tạo
độc
đáo
của
soạn
giả
Viễn
Châu.
Nếu
như…
có
ai
đó
cắc
cớ
hỏi:
“Vì
sao
soạn
giả
Viễn
Châu
đã
làm
được
điều
này?”,
tôi
sẽ
mạnh
dạn
xin
thưa
mà
không
cần
phải
nghĩ
ngợi
-
bởi
vì
tự
thân
của
soạn
giả
Viễn
Châu
ông
là
một
danh
cầm
đờn
tranh
với
nghệ
danh
Bảy
Bá.
Và,
“bộ
ba”
nhạc
sĩ
gồm:
Năm
Cơ,
Bảy
Bá,
Văn
Vĩ
là
bộ
“tam
sên”
rất
quen
thuộc
với
khán
giả
sân
khấu
cải
lương
thời
hoàng
kim.
A
LÝ
PHƯỢNG
TUYỀN